Quyển 4 – Chương 209: Chí thân

Trở về phòng, Vũ Độc cởi áo ngoài ra, để lộ vòm ngực và bờ vai quấn đầy băng vải đã lần nữa rỉ máu.

“Hỏng rồi.” Đoạn Lĩnh nói, “Thương thế của ngươi còn chưa khỏe.”

“Không có gì đáng ngại.” Vũ Độc nói, “Thoa chút dược là được.”

Ám khí và mũi tên của thích khách luôn có độc, thế nhưng Vũ Độc cũng mang theo thuốc giải tùy thân, mấy hôm nay giải dược và độc tính không ngừng tranh đấu một phen, Đoạn Lĩnh cũng gọi hạ nhân Mục phủ thay mặt đi mua dược thảo chế thuốc giải, chỉ là không ít hiệu thuốc trong thành không có đủ trữ hàng cho bọn họ.

Không cần nghĩ cũng biết lần này là do Thái Diêm hạ thủ, may mà trong phòng cũ của bọn họ cũng không thiếu dược liệu, Đoạn Lĩnh lại phối chế một lần, vì Vũ Độc đắp lên.

“Sắp khỏi rồi.” Vũ Độc nói, “Không cần lo lắng.”

Hắn vươn tay ra ôm lấy Đoạn Lĩnh, Đoạn Lĩnh nói: “Dạo này liên tục bôn ba, thương thế không dễ khép lại, không được uống rượu, hành phòng[1].”

“Ừ.” Trong mắt Vũ Độc mang theo tiếu ý, Đoạn Lĩnh lại nói: “Ngươi nghìn vạn lần không được có việc.”

“Công lực đã khôi phục năm sáu thành.” Vũ Độc nói, “Có phải đánh nhau cũng không gặp vấn đề lớn.”

“Đánh xong thương thế lại phải nặng thêm.” Đoạn Lĩnh khuyên nhủ, “Không cần lúc nào cũng rút đao động thương.”

Đoạn Lĩnh hôn nhẹ lên má Vũ Độc, trong ngực dâng lên hổ thẹn, từ lúc trở về Giang Châu, trên người Vũ Độc vốn đã mang thương tích lại vẫn theo y hối hả ngược xuôi. Hơn nữa nơi này khí hậu nóng bức khiến cho vết thương của hắn vẫn luôn không khép lại được, người bị thương vốn dĩ phải nên tịnh dưỡng mới đúng.

“Vương Sơn!” Mục Khánh mỉm cười tiến đến, Đoạn Lĩnh giúp Vũ Độc mặc lại quần áo, ra hiệu cho người kia ở ngoài phòng đợi một lát.

“Đã trở về?” Đoạn Lĩnh bước ra chào hỏi.

“Vũ Độc làm sao vậy?” Mục Khánh rướn người nhìn bóng lưng Vũ Độc đã nằm lên tháp.

Đối phương phất tay ý bảo không quan trọng, chỉ là đang ngủ trưa, lại cùng Mục Khánh sóng vai ra ngoài, cất lời: “Từ lúc trở về vẫn luôn bận trước bận sau, không có thời gian trò chuyện với ngươi, công việc trong sử quán như thế nào?”

Đoạn Lĩnh trên danh nghĩa vẫn là sư huynh của Mục Khánh, Hoàng Kiên hẳn là đứng hàng lớn nhất, nếu Mục Khoáng Đạt không rảnh liền đem nhi tử giao cho Hoàng Kiên quản giáo. Hoàng Kiên thái độ làm người nghiêm túc, không linh hoạt như Đoạn Lĩnh, mỗi lần Mục Khánh bị Hoàng Kiên giáo huấn đều nhớ đến người bằng hữu này.

“Rất chán.” Mục Khánh nói, “Mỗi ngày ở đó đều buồn ngủ, vừa vặn không có ai quản, liền về sớm một chút.”

Đoạn Lĩnh cùng Mục Khánh bước vào cửa sau của Mục phủ, ngồi xuống ven hành lang, Mục Khánh lại phân phó hạ nhân dâng trà, Đoạn Lĩnh cười nói: “Người đã lớn như vậy rồi còn cần người khác quản, nếu không ai để ý đến ngươi, ngươi liền không biết nên sống như thế nào phải không?”

“Ngươi vì sao lại nói hệt như Hoàng Kiên vậy.” Mục Khánh dở khóc dở cười, lại học theo điệu bộ của phụ thân điểm trà, hai người cứ thế ngồi ở hành lang nhàn nhã trò chuyện.

Nhìn động tác điểm trà của Mục Khánh, Đoạn Lĩnh liền có loại cảm giác kỳ dị. Mỗi tiểu hài tử lớn lên đều sẽ bất giác có những hành động tương tự với người sớm chiều chung đụng, Mục Khánh trước kia không thích uống trà, chỉ uống nước pha mật, thế nhưng đợi lúc chậm rãi trưởng thành cũng học theo thói quen của Mục Khoáng Đạt, bắt đầu loay hoay trà cụ, phảng phất giống như ngầm trong xương cốt đã học được.

Như vậy, y cũng sẽ dần dần trở nên giống Lý Tiệm Hồng sao?

“Đã gặp qua phụ thân ngươi chưa?” Đoạn Lĩnh mặc dù biết Mục Khoáng Đạt sẽ không đem nhiều ít bí mật nói cho Mục Khánh, thế nhưng vẫn hy vọng hỏi được chút manh mối từ miệng đối phương.

“Người đã tiến cung rồi.” Mục Khánh thần thần bí bí nói, “Vương Sơn, nói cho ngươi biết một bí mật, tiểu cô mang thai. Ta sắp có thêm đệ đệ.”

Đoạn Lĩnh bất chợt cả kinh, hỏi lại: “Đệ đệ?”

“Biểu đệ.” Mục Khánh nói, “Là Bệ hạ lúc sinh tiền lưu lại.”

Người nói vô tâm người nghe có ý, Đoạn Lĩnh suýt nữa còn tường Mục Khánh đã biết chuyện ‘phụ thân’ cùng ‘cô mẫu’ tư thông. Thế nhưng nếu Mục Khoáng Đạt đã không phải thân phụ của Mục Khánh, chuyện này cũng đã là chuyện nhà người khác, không xem như cái gì. Chỉ là hiện tại Mục Khánh vẫn chưa hay biết … ngẫm lại quả nhiên vẫn là một quyển sổ nợ rối mù.

“Làm sao ngươi biết là đệ đệ?” Đoạn Lĩnh nói, “Vạn nhất là một tiểu công chúa đâu?”

“Ta đoán là đệ đệ.” Mục Khánh thuận miệng nói.

Đoạn Lĩnh gật đầu, hỏi: “Gần nhất trong phủ có ai thường lui tới sao?”

“Không có.” Mục Khánh nói, “Từ đêm trừ tịch liền không thấy khách nhân nào nữa, Vương Sơn, đôi khi ta cũng có chút sợ.”

“Sợ cái gì?” Đoạn Lĩnh thuận miệng nói.

Mục Khánh thở dài, nói: “Từ đầu năm nay, Bệ hạ dường như rất không thích gặp phụ thân.”

Đoạn Lĩnh khẽ rùng mình, quả nhiên là vẫn cảm giác được, Mục Khánh trước nay hời hợt, hơn nữa vẫn còn tâm tính thiếu niên, thế nhưng cũng không có nghĩa cái gì hắn cũng không biết, dù sao hắn không phải người ngu. Thái độ của triều đình, trải qua sử quán nghị luận, hơn nữa thêm vào cái nhìn của các đại thần với Mục gia… hắn trước sau gì cũng sẽ phát hiện.

“Không đâu.” Đoạn Lĩnh an ủi, “Ngươi nghĩ nhiều rồi.”

Mục Khánh lại nói: “Thương Lưu Quân cũng không biết đã đi đâu. Ngươi trở về không phải cũng vì chuyện này sao?”

“Không phải.” Đoạn Lĩnh đáp.

Mục Khánh nhìn thẳng vào Đoạn Lĩnh, ánh mắt mang theo một tia khẩn cầu bản thân cũng không phát giác được, nói: “Vương Sơn, có phải nhà chúng ta có phiên toái không?”

“Không có.” Đoạn Lĩnh nhíu mày, nói: “Sao ngươi lại nghĩ thế?”

“Ba tháng trước, ta nghe các sư huynh trong sử quán nói nhà chúng ta sắp xong rồi.” Mục Khánh nói, “Ngươi ngoại phóng đến Hà Bắc, Hoàng Kiên tuần thuế, Giang Châu đã không còn ai là người một nhà nữa.”

“Ta không phải đã trở về rồi sao?” Đoạn Lĩnh nói, “Hoàng sư huynh hẳn là cũng sắp về đến.”

“Thế nhưng nếu Bệ hạ không vừa mắt Mục gia,” Mục Khánh lại nói, “Tiểu cô vì sao còn có thể mang thai? Trước đây bọn họ nói bệ hạ vẫn luôn… không có con nối dòng, hẳn là không thể sinh được.”

Đoạn Lĩnh nhất thời chấn động, trái tim đập loạn gần như sắp không thở nổi.

Mục Khánh vẫn rất thông minh, sau khi hỏi xong những lời này thần sắc liền ảm đạm, không nói thêm gì nữa.

“Chuyện nàng mang thai còn có ai biết?” Đoạn Lĩnh hỏi.

Mục Khánh lắc đầu, đáp: “Chỉ có thái y và phụ thân biết, người bảo ta không được nói cho ai nữa.”

Lý Diễn Thu đã sớm biết, chuyện gì cũng không giấu được y.

Chỉ là hài tử trong bụng Mục Cẩm Chi rốt cuộc là của ai? Đoạn Lĩnh cũng không dám đoán bừa.

“Ngươi sẽ không sao cả.” Đoạn Lĩnh an ủi.

“May là ngươi đã trở về.” Mục Khánh khôi phục nụ cười.

Xem ra trong nửa năm này, tình huống của Mục gia quả thực đã phi thường nghiêm trọng, Mục Khoáng Đạt phải cụp đuôi đối đãi, mà toàn bộ triều đình đều đang chờ xem gia tộc này ngã xuống. Mục gia ở Đại Trần đã làm mưa làm gió gần được hai mươi năm, khí số phải tẫn.

Lại không ngờ đến tận thời khắc cuối cùng, Mục Khoáng Đạt vẫn có thể tung ra một chiêu xoay chuyển thế cục, chẳng trách đám người Tô Phiệt lại khẩn trương như vậy.

Đoạn Lĩnh lại an ủi vài câu, đột nhiên cảm giác được cái gì, vừa ngẩng đầu liền thấy một nam tử hắc y che mặt đang đứng gnoài cửa nhìn hai người bọn họ.

Người nọ không biết đã đến bao lâu, lại lặng yên ở đấy từ lúc nào, chỉ là khi hắn nhìn Mục Khánh, ánh mắt dưới khăn che mặt hơi híp lại, hẳn là đang mỉm cười.

“Thương Lưu Quân!” Mục Khánh kinh hô, lập tức xông lên phía trước nhào lên người đối phương.

Mục Khánh so với Thương Lưu Quân thì thấp hơn rất nhiều, nhảy lên một cái liền cưỡi trên lưng hắn, cao hứng hét to.

“Đã trở về?” Đoạn Lĩnh hỏi.

Thương Lưu Quân gật đầu, cởi ra hầu bao bên thân, lại kéo Mục Khánh xuống ôm ngang bước vào hành lang, nói: “Ta mang cho ngươi vài món đồ chơi thú vị.”

Mục Khánh đột ngột kéo khăn che mặt của Thương Lưu Quân xuống, cười ha hả, Thương Lưu Quân đỏ mặt hớt hải nói: “Đừng làm rộn! Đừng làm rộn.”

Thương Lưu Quân vươn tay đoạt lại, Mục Khánh liền ôm ngang hắn, nói: “Ngươi đã đi đâu vậy! Thế nào không chịu viết thư về!”

“Chữ của ta xấu.” Thương Lưu Quân nói, “Đã nhờ Vương thiếu gia nhắn lời cho ngươi, y chưa nói sao?”

Đoạn Lĩnh nở nụ cười, Mục Khánh hoài nghi nhìn Đoạn Lĩnh, cư nhiên dám gạt hắn, bất quá nếu người đã trở về cũng không có gì đáng tranh cãi.

Thương Lưu Quân lần nữa cột khăn che mặt lên, thừa dịp một chốc như vậy, Đoạn Lĩnh lại thoáng nhìn qua gương mặt của người nọ, quả nhiên ngũ quan có vài phần tương tự với Mục Khánh, nhất là lúc nở nụ cười, thần thái trong ánh mắt kia hoàn toàn là từ một khuôn đúc ra. Chỉ là hình xăm bạch hổ trên mặt quá nổi bậc, khi vừa nhìn qua sẽ không có người chú ý đến những chi tiết nọ.

Đoạn Lĩnh nhớ Thương Lưu Quân từng nói, năm đó hắn cũng mai danh ẩn tích bái nhập Bạch Hổ Đường. Hình xăm trên mặt, quanh năm che khăn chính là bởi vì không muốn bị người nhận ra.

Thương Lưu Quân khi còn thiếu niên hẳn là cũng dễ nhìn như Mục Khánh bây giờ.

“Phí tiên sinh đâu?” Đoạn Lĩnh hỏi.

“Còn ở tại môn phòng[2].” Thương Lưu Quân hỏi lại, “Còn Vũ Độc đi?”

“Bị thương, vẫn đang nằm trên giường nghỉ ngơi.” Đoạn Lĩnh đáp, lại nói: “Ta đi xem Phí tiên sinh.”

Thương Lưu Quân gật đầu, Đoạn Lĩnh liền đứng dậy đi tiếp đãi Phí Hoành Đức, lúc rời đi còn nghe được đối thoại của Thương Lưu Quân và Mục Khánh phía sau lưng.

“Ngươi trở về từ đâu?” Mục Khánh lại hỏi, “Đã đi những nơi nào?”

“Chuyện này chậm rãi nói.” Thương Lưu Quân nói, “Lần này ta trở về liền không đi nữa.”

“Thật chứ?” Mục Khánh nói, “Ngươi nói phải giữ lời, chỗ nào cũng không cho đi nữa…”

“Nhất định nhất định…”

Đoạn Lĩnh nghe những lời này lại loáng thoáng nhớ về mùa xuân năm ấy ở Thượng kinh, nước mắt từ trong đáy lòng dũng mãnh trào ra, y đỡ tường đứng một lúc lâu mới nguôi ngoai lại, cũng không tiếp tục đi môn phòng mà trở về xem Vũ Độc.

Vũ Độc đang nằm nghỉ ngơi, nghe thanh âm cũng chỉ hơi mở mắt, dịch người vào trong nhường ra chỗ trống.

Đoạn Lĩnh rướn người ôm hắn, Vũ Độc kỳ quái hỏi: “Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Đoạn Lĩnh nhìn thẳng vào mắt Vũ Độc, lại hôn lên môi người nọ, nói, “Nhớ ngươi, Phí tiên sinh đến rồi, ta đi xem hắn một chút.”

“Cùng đi thôi.” Vũ Độc đứng dậy, mặc vào áo khoác, hỏi, “Thương Lưu Quân cũng đã trở về?”

Đoạn Lĩnh gật đầu, lần này thực lực Mục phủ đại thăng, Mục Khoáng Đạt đã có vốn liến chu toàn cùng Thái tử. Chỉ là song phương đều không biết, người chân chính đang đợi thời cơ cứ nhiên là Đoạn Lĩnh.

Phí Hoành Đức một đường phong trần mệt mỏi, đang nghỉ ngơi tại môn phòng của Mục phủ, cũng không tiện nói gì cùng Đoạn Lĩnh, chỉ là hàn huyên vài câu về những việc trên đường. Đoạn Lĩnh vì tránh cho Mục Khoáng Đạt nghi ngờ bọn họ thông đồng khẩu cung cũng không mời Phí Hoành Đức vào trong, chỉ ở môn phòng ngồi bồi người uống trà, mãi đến khi Mục Khoáng Đạt trở về.

Đến tận hoàng hôn, Mục Khoáng Đạt biết được Phí Hoành Đức đã đến liền vội vàng thiết yến long trọng chào đón, song phương hàn huyên mấy câu xong, Phí Hoành Đức chủ động mở miệng.

“Suốt mấy năm nay, câu cửa miệng của sư điệt chính là ‘Nếu có người có thể kết thúc loạn thế, nhất định là người ở phía nam’.” Phí Hoành Đức nói, “Ta đến Liêu, về Nguyên, lại ở tại Tây Lương bôn tẩu nhiều năm, dần dần cũng hiểu được thâm ý của hắn.”

Mục Khoáng Đạt than thở: “Không ngờ được chớp mắt đã nhiều năm như vậy. Những lời tiên sinh nói năm đó rốt cục cũng toàn bộ ứng nghiệm, không chút mảy may sai lầm. Chỉ tiếc bổn tướng ánh mắt thiển cận, trong lòng không có hùng tài đại lược, không giống tiên sinh đứng ở nơi cao, nhìn thấy được xa.”

“Có lúc, người trong cuộc quả thực vô pháp nhìn thấu.” Phí Hoành Đức nói, “Với khả năng của Mục tướng gia, dốc hết sức lo liêu phía nam cũng đã là một chuyện cực kỳ hao tâm tốn sức.”

———-

1/ Hành phòng: Sinh hoạt phòng the

2/ Môn phòng: Ở những phủ viện lớn, khu gần cửa sẽ có vài gian phòng dùng cho gia đinh canh cửa nghỉ ngơi, hoặc để khách nhân chờ đợi gia chủ cho mời. Môn phòng cũng phân phòng lớn và trắc thính, phòng lớn trang hoàng đẹp đẽ để khách nhân dùng trà, trắc thính là nơi nghỉ ngơi của hạ nhân.

Chapter
1 Quyển 1 - Chương 1: QUYỂN I : Ngân Hà Phi Độ - Tự • tuyết mãn cung đao
2 Quyển 1 - Chương 2: Khách đến điều tra
3 Quyển 1 - Chương 3: Nhập kinh
4 Quyển 1 - Chương 4: Học đường
5 Quyển 1 - Chương 5: Biệt ly
6 Quyển 1 - Chương 6: Lỗi hẹn
7 Quyển 1 - Chương 7: Dạ tập
8 Quyển 1 - Chương 8: Giải vây
9 Quyển 1 - Chương 9: Nhầm lẫn
10 Quyển 1 - Chương 10: Tha hương
11 Quyển 1 - Chương 11: Huyết thống
12 Quyển 1 - Chương 12: Ngọc bội
13 Quyển 1 - Chương 13: Con ta
14 Quyển 1 - Chương 14: Nghĩ cách cứu viện
15 Quyển 1 - Chương 15: Cố nhân
16 Quyển 1 - Chương 16: Mạo hiểm rời đi
17 Quyển 1 - Chương 17: Ngôn truyền
18 Quyển 1 - Chương 18: Lấy mình làm gương
19 Quyển 1 - Chương 19: Không Minh
20 Quyển 1 - Chương 20: Vương đạo
21 Quyển 1 - Chương 21: Bí mật gặp mặt
22 Quyển 1 - Chương 22: Kềm chế
23 Quyển 1 - Chương 23: Binh lâm
24 Quyển 1 - Chương 24: Học kiếm
25 Quyển 1 - Chương 25: Lập thu
26 Quyển 1 - Chương 26: Chiến sự
27 Quyển 1 - Chương 27: Sau tràng hạo kiếp
28 Quyển 1 - Chương 28: Thế cục
29 Quyển 1 - Chương 29: Uy hiếp
30 Quyển 1 - Chương 30: Âm thầm điều binh
31 Quyển 1 - Chương 31: Thư đồng
32 Quyển 1 - Chương 32: Chu toàn
33 Quyển 1 - Chương 33: Hiệu trung
34 Quyển 1 - Chương 34: Thực hiện lời hứa
35 Quyển 1 - Chương 35: Cảnh giác
36 Quyển 1 - Chương 36: Đột biến
37 Quyển 1 - Chương 37: Thành phá
38 Quyển 2 - Chương 38: Quyển II: Hạo Tửu Thiên Chung - Hộ tống
39 Quyển 2 - Chương 39: Đồ Thôn
40 Quyển 2 - Chương 40: Bôn ba
41 Quyển 2 - Chương 41: Bội tín
42 Quyển 2 - Chương 42: Cứu vãn
43 Quyển 2 - Chương 43: Tỉnh lại
44 Quyển 2 - Chương 44: Sấm sét
45 Quyển 2 - Chương 45: Tìm chết
46 Quyển 2 - Chương 46: Khom lưng
47 Quyển 2 - Chương 47: Cơ hội
48 Quyển 2 - Chương 48: Thủ tín
49 Quyển 2 - Chương 49: Gặng hỏi
50 Quyển 2 - Chương 50: Chỗ đứng
51 Quyển 2 - Chương 51: Mục tướng gia
52 Quyển 2 - Chương 52: Xuất phủ
53 Quyển 2 - Chương 53: Ôn chuyện
54 Quyển 2 - Chương 54: Nhanh trí
55 Quyển 2 - Chương 55: Đêm mưa
56 Quyển 2 - Chương 56: Tự tiến cử
57 Quyển 2 - Chương 57: Lợi thế
58 Quyển 2 - Chương 58: Chuyện xưa
59 Quyển 2 - Chương 59: Nghi điểm
60 Quyển 2 - Chương 60: Ngủ ngoài trời
61 Quyển 2 - Chương 61: Cứu mỹ nhân
62 Quyển 2 - Chương 62: Ngõ hẹp
63 Quyển 2 - Chương 63: Nhập quan
64 Quyển 2 - Chương 64: Hiến bảo vật
65 Quyển 2 - Chương 65: Kiêng kỵ
66 Quyển 2 - Chương 66: Hách Mặc
67 Quyển 2 - Chương 67: Ca hát cầu thân
68 Quyển 2 - Chương 68: Hiểu lầm
69 Quyển 2 - Chương 69: Lấp liếm
70 Quyển 2 - Chương 70: Hội ngộ giữa đêm
71 Quyển 2 - Chương 71: Giao dịch
72 Quyển 2 - Chương 72: Thích khách
73 Quyển 2 - Chương 73: Ám thất
74 Quyển 2 - Chương 74: Lo lắng
75 Quyển 2 - Chương 75: Lẻ loi
76 Quyển 2 - Chương 76: Cơ duyên
77 Quyển 2 - Chương 77: Thần câu (Ngựa tốt)
78 Quyển 2 - Chương 78: Tự cứu
79 Quyển 2 - Chương 79: Mắc mưu
80 Quyển 2 - Chương 80: Bắt cóc
81 Quyển 2 - Chương 81: Thoát hiểm
82 Quyển 2 - Chương 82: Bạc tình
83 Quyển 2 - Chương 83: Sắp xếp
84 Quyển 2 - Chương 84: Đưa dâu
85 Quyển 2 - Chương 85: Biệt ly
86 Quyển 2 - Chương 86: Dụ địch
87 Quyển 2 - Chương 87: Thẳng thắn
88 Quyển 2 - Chương 88: Luống cuống
89 Quyển 2 - Chương 89: Đại xá
90 Quyển 2 - Chương 90: Manh mối
91 Quyển 2 - Chương 91: Nhà mới
92 Quyển 2 - Chương 92: Tịch Diệt
93 Quyển 2 - Chương 93: Dạ yến
94 Quyển 2 - Chương 94: Cùng đi học
95 Quyển 2 - Chương 95: Trốn học
96 Quyển 2 - Chương 96: Lễ vật
97 Quyển 2 - Chương 97: Hồ Toàn
98 Quyển 2 - Chương 98: Gặp mặt
99 Quyển 2 - Chương 99: Manh nha
100 Quyển 2 - Chương 100: Trí kế
101 Quyển 2 - Chương 101: Xuân mộng
102 Quyển 2 - Chương 102: Bái sư
103 Quyển 2 - Chương 103: Kháng chỉ
104 Quyển 2 - Chương 104: Thi hội
105 Quyển 2 - Chương 105: Giằng co
106 Quyển 2 - Chương 106: Vật cũ
107 Quyển 2 - Chương 107: Bạn cũ
108 Quyển 2 - Chương 108: Con tin
109 Quyển 2 - Chương 109: Dò xét
110 Quyển 2 - Chương 110: Nói dối
111 Quyển 2 - Chương 111: Du ngoạn
112 Quyển 2 - Chương 112: Hoa cỏ
113 Quyển 2 - Chương 113: Ái tình
114 Quyển 2 - Chương 114: Mầm họa trong lòng
115 Quyển 2 - Chương 115: Cởi vũ khí
116 Quyển 2 - Chương 116: Trời tính
117 Quyển 2 - Chương 117: Cùng nhau
118 Quyển 2 - Chương 118: Thủy tai
119 Quyển 2 - Chương 119: Họa ngoại xâm
120 Quyển 2 - Chương 120: Quỷ kế
121 Quyển 2 - Chương 121: Thi Đình
122 Quyển 2 - Chương 122: Oán hận chất chứa
123 Quyển 2 - Chương 123: Giao phong
124 Quyển 2 - Chương 124: Lòng tin
125 Quyển 2 - Chương 125: Mời chào
126 Quyển 2 - Chương 126: Khả nghi
127 Quyển 2 - Chương 127: Cây liền cành
128 Quyển 2 - Chương 128: Bắc thượng
129 Quyển 2 - Chương 129: Phá cuộc
130 Quyển 2 - Chương 130: Người đã thay đổi
131 Quyển 2 - Chương 131: Chuyện năm đó
132 Quyển 2 - Chương 132: Tập kích bất ngờ
133 Quyển 2 - Chương 133: Bị thương
134 Quyển 2 - Chương 134: Trị thành
135 Quyển 2 - Chương 135: Lập uy
136 Quyển 2 - Chương 136: Tra xét
137 Quyển 2 - Chương 137: Cường viện
138 Quyển 2 - Chương 138: Khốn cảnh
139 Quyển 2 - Chương 139: Anh linh phù hộ
140 Quyển 3 - Chương 140: Quyển III: Vũ thương túy nguyệt - Báo tin thắng trận
141 Quyển 3 - Chương 141: Mất khống chế
142 Quyển 3 - Chương 142: Tuế nguyệt vô tình
143 Quyển 3 - Chương 143: Tin lành
144 Quyển 3 - Chương 144: Cố hương trước mắt
145 Quyển 3 - Chương 145: Đoạn trạch
146 Quyển 3 - Chương 146: Thiên ý
147 Quyển 3 - Chương 147: Cải trang
148 Quyển 3 - Chương 148: Lạc Nhạn
149 Quyển 3 - Chương 149: Rối loạn
150 Quyển 3 - Chương 150: Khiếp sợ
151 Quyển 3 - Chương 151: Bôn đào
152 Quyển 3 - Chương 152: Phân ly
153 Quyển 3 - Chương 153: Tâm tình
154 Quyển 3 - Chương 154: Hội thẩm
155 Quyển 3 - Chương 155: Vô tình
156 Quyển 3 - Chương 156: Tạm biệt
157 Quyển 3 - Chương 157: Kỳ binh
158 Quyển 3 - Chương 158: Lâm nguy
159 Quyển 3 - Chương 159: Lập khế
160 Quyển 3 - Chương 160: Vây khốn
161 Quyển 3 - Chương 161: Họa tới
162 Quyển 3 - Chương 162: Trao đổi tù binh
163 Quyển 3 - Chương 163: Nghịch chuyển
164 Quyển 3 - Chương 164: Khai thành
165 Quyển 3 - Chương 165: Thụ kế
166 Quyển 3 - Chương 166: Triều đình nghị luận
167 Quyển 3 - Chương 167: Thù đồ
168 Quyển 3 - Chương 168: Điều kiện
169 Quyển 3 - Chương 169: Thệ ước
170 Quyển 3 - Chương 170: Ngôn ngữ sắc bén
171 Quyển 3 - Chương 171: Nói toạc ra
172 Quyển 3 - Chương 172: Thăm hỏi
173 Quyển 3 - Chương 173: Đông chí
174 Quyển 3 - Chương 174: Quốc sách
175 Quyển 3 - Chương 175: Phủ cực
176 Quyển 3 - Chương 176: Trở về chốn cũ
177 Quyển 3 - Chương 177: Tạ lễ
178 Quyển 3 - Chương 178: Kế hoạch
179 Quyển 3 - Chương 179: Mưu sâu
180 Quyển 3 - Chương 180: Cầu tình
181 Quyển 3 - Chương 181: Dân sinh
182 Quyển 3 - Chương 182: Hiểm cảnh
183 Quyển 3 - Chương 183: Hành thích
184 Quyển 3 - Chương 184: Hiện thân
185 Quyển 3 - Chương 185: Tuyệt địa
186 Quyển 3 - Chương 186: Liều chết
187 Quyển 3 - Chương 187: Gia yến
188 Quyển 3 - Chương 188: Du hồ
189 Quyển 3 - Chương 189: Kéo tơ
190 Quyển 3 - Chương 190: Giải quyết hậu quả
191 Quyển 3 - Chương 191: Ngày tết
192 Quyển 3 - Chương 192: Nhìn vật
193 Quyển 3 - Chương 193: Căn nguyên
194 Quyển 3 - Chương 194: Ủy thác
195 Quyển 3 - Chương 195: Gợn sóng
196 Quyển 3 - Chương 196: Xuân đến
197 Quyển 3 - Chương 197: Bố cục
198 Quyển 3 - Chương 198: Chuông tang
199 Quyển 3 - Chương 199: Khẩn cầu che chở
200 Quyển 3 - Chương 200: Dã tâm
201 Quyển 3 - Chương 201: Đế lăng
202 Quyển 4 - Chương 202: Quyển IV: Mộ hải thiên chung - Hồi triều
203 Quyển 4 - Chương 203: Thâm tàng
204 Quyển 4 - Chương 204: Thiệp hiểm
205 Quyển 4 - Chương 205: Lần nữa đầu nhập
206 Quyển 4 - Chương 206: Thật giả
207 Quyển 4 - Chương 207: Song ngọc
208 Quyển 4 - Chương 208: Mời yến
209 Quyển 4 - Chương 209: Chí thân
210 Quyển 4 - Chương 210: Bạch hổ
211 Quyển 4 - Chương 211: Vừa kịp
212 Quyển 4 - Chương 212: Khai tịch
213 Quyển 4 - Chương 213: Tiền Thất
214 Quyển 4 - Chương 214: Nghi vấn
215 Quyển 4 - Chương 215: Mật thất
216 Quyển 4 - Chương 216: Ứng biến
217 Quyển 4 - Chương 217: Binh biến
218 Quyển 4 - Chương 218: Trước khi khai chiến
219 Quyển 4 - Chương 219: Đồng song
220 Quyển 4 - Chương 220: Khó lường
221 Quyển 4 - Chương 221: Dạ hành
222 Quyển 4 - Chương 222: Đồ Cùng
223 Quyển 4 - Chương 223: Phi đăng
224 Quyển 4 - Chương 224: Lâm triều
225 Quyển 4 - Chương 225: Liên hoàn
226 Quyển 4 - Chương 226: Hồi trào
227 Quyển 4 - Chương 227: Thanh toán
228 Quyển 4 - Chương 228: Chung chương – Vi hoan kỷ hà (Vui mừng được bấy) (hoàn)
229 Quyển 4 - Chương 229: Ngoại truyện Thất tịch: Chia cách là bao
Chapter

Updated 229 Episodes

1
Quyển 1 - Chương 1: QUYỂN I : Ngân Hà Phi Độ - Tự • tuyết mãn cung đao
2
Quyển 1 - Chương 2: Khách đến điều tra
3
Quyển 1 - Chương 3: Nhập kinh
4
Quyển 1 - Chương 4: Học đường
5
Quyển 1 - Chương 5: Biệt ly
6
Quyển 1 - Chương 6: Lỗi hẹn
7
Quyển 1 - Chương 7: Dạ tập
8
Quyển 1 - Chương 8: Giải vây
9
Quyển 1 - Chương 9: Nhầm lẫn
10
Quyển 1 - Chương 10: Tha hương
11
Quyển 1 - Chương 11: Huyết thống
12
Quyển 1 - Chương 12: Ngọc bội
13
Quyển 1 - Chương 13: Con ta
14
Quyển 1 - Chương 14: Nghĩ cách cứu viện
15
Quyển 1 - Chương 15: Cố nhân
16
Quyển 1 - Chương 16: Mạo hiểm rời đi
17
Quyển 1 - Chương 17: Ngôn truyền
18
Quyển 1 - Chương 18: Lấy mình làm gương
19
Quyển 1 - Chương 19: Không Minh
20
Quyển 1 - Chương 20: Vương đạo
21
Quyển 1 - Chương 21: Bí mật gặp mặt
22
Quyển 1 - Chương 22: Kềm chế
23
Quyển 1 - Chương 23: Binh lâm
24
Quyển 1 - Chương 24: Học kiếm
25
Quyển 1 - Chương 25: Lập thu
26
Quyển 1 - Chương 26: Chiến sự
27
Quyển 1 - Chương 27: Sau tràng hạo kiếp
28
Quyển 1 - Chương 28: Thế cục
29
Quyển 1 - Chương 29: Uy hiếp
30
Quyển 1 - Chương 30: Âm thầm điều binh
31
Quyển 1 - Chương 31: Thư đồng
32
Quyển 1 - Chương 32: Chu toàn
33
Quyển 1 - Chương 33: Hiệu trung
34
Quyển 1 - Chương 34: Thực hiện lời hứa
35
Quyển 1 - Chương 35: Cảnh giác
36
Quyển 1 - Chương 36: Đột biến
37
Quyển 1 - Chương 37: Thành phá
38
Quyển 2 - Chương 38: Quyển II: Hạo Tửu Thiên Chung - Hộ tống
39
Quyển 2 - Chương 39: Đồ Thôn
40
Quyển 2 - Chương 40: Bôn ba
41
Quyển 2 - Chương 41: Bội tín
42
Quyển 2 - Chương 42: Cứu vãn
43
Quyển 2 - Chương 43: Tỉnh lại
44
Quyển 2 - Chương 44: Sấm sét
45
Quyển 2 - Chương 45: Tìm chết
46
Quyển 2 - Chương 46: Khom lưng
47
Quyển 2 - Chương 47: Cơ hội
48
Quyển 2 - Chương 48: Thủ tín
49
Quyển 2 - Chương 49: Gặng hỏi
50
Quyển 2 - Chương 50: Chỗ đứng
51
Quyển 2 - Chương 51: Mục tướng gia
52
Quyển 2 - Chương 52: Xuất phủ
53
Quyển 2 - Chương 53: Ôn chuyện
54
Quyển 2 - Chương 54: Nhanh trí
55
Quyển 2 - Chương 55: Đêm mưa
56
Quyển 2 - Chương 56: Tự tiến cử
57
Quyển 2 - Chương 57: Lợi thế
58
Quyển 2 - Chương 58: Chuyện xưa
59
Quyển 2 - Chương 59: Nghi điểm
60
Quyển 2 - Chương 60: Ngủ ngoài trời
61
Quyển 2 - Chương 61: Cứu mỹ nhân
62
Quyển 2 - Chương 62: Ngõ hẹp
63
Quyển 2 - Chương 63: Nhập quan
64
Quyển 2 - Chương 64: Hiến bảo vật
65
Quyển 2 - Chương 65: Kiêng kỵ
66
Quyển 2 - Chương 66: Hách Mặc
67
Quyển 2 - Chương 67: Ca hát cầu thân
68
Quyển 2 - Chương 68: Hiểu lầm
69
Quyển 2 - Chương 69: Lấp liếm
70
Quyển 2 - Chương 70: Hội ngộ giữa đêm
71
Quyển 2 - Chương 71: Giao dịch
72
Quyển 2 - Chương 72: Thích khách
73
Quyển 2 - Chương 73: Ám thất
74
Quyển 2 - Chương 74: Lo lắng
75
Quyển 2 - Chương 75: Lẻ loi
76
Quyển 2 - Chương 76: Cơ duyên
77
Quyển 2 - Chương 77: Thần câu (Ngựa tốt)
78
Quyển 2 - Chương 78: Tự cứu
79
Quyển 2 - Chương 79: Mắc mưu
80
Quyển 2 - Chương 80: Bắt cóc
81
Quyển 2 - Chương 81: Thoát hiểm
82
Quyển 2 - Chương 82: Bạc tình
83
Quyển 2 - Chương 83: Sắp xếp
84
Quyển 2 - Chương 84: Đưa dâu
85
Quyển 2 - Chương 85: Biệt ly
86
Quyển 2 - Chương 86: Dụ địch
87
Quyển 2 - Chương 87: Thẳng thắn
88
Quyển 2 - Chương 88: Luống cuống
89
Quyển 2 - Chương 89: Đại xá
90
Quyển 2 - Chương 90: Manh mối
91
Quyển 2 - Chương 91: Nhà mới
92
Quyển 2 - Chương 92: Tịch Diệt
93
Quyển 2 - Chương 93: Dạ yến
94
Quyển 2 - Chương 94: Cùng đi học
95
Quyển 2 - Chương 95: Trốn học
96
Quyển 2 - Chương 96: Lễ vật
97
Quyển 2 - Chương 97: Hồ Toàn
98
Quyển 2 - Chương 98: Gặp mặt
99
Quyển 2 - Chương 99: Manh nha
100
Quyển 2 - Chương 100: Trí kế
101
Quyển 2 - Chương 101: Xuân mộng
102
Quyển 2 - Chương 102: Bái sư
103
Quyển 2 - Chương 103: Kháng chỉ
104
Quyển 2 - Chương 104: Thi hội
105
Quyển 2 - Chương 105: Giằng co
106
Quyển 2 - Chương 106: Vật cũ
107
Quyển 2 - Chương 107: Bạn cũ
108
Quyển 2 - Chương 108: Con tin
109
Quyển 2 - Chương 109: Dò xét
110
Quyển 2 - Chương 110: Nói dối
111
Quyển 2 - Chương 111: Du ngoạn
112
Quyển 2 - Chương 112: Hoa cỏ
113
Quyển 2 - Chương 113: Ái tình
114
Quyển 2 - Chương 114: Mầm họa trong lòng
115
Quyển 2 - Chương 115: Cởi vũ khí
116
Quyển 2 - Chương 116: Trời tính
117
Quyển 2 - Chương 117: Cùng nhau
118
Quyển 2 - Chương 118: Thủy tai
119
Quyển 2 - Chương 119: Họa ngoại xâm
120
Quyển 2 - Chương 120: Quỷ kế
121
Quyển 2 - Chương 121: Thi Đình
122
Quyển 2 - Chương 122: Oán hận chất chứa
123
Quyển 2 - Chương 123: Giao phong
124
Quyển 2 - Chương 124: Lòng tin
125
Quyển 2 - Chương 125: Mời chào
126
Quyển 2 - Chương 126: Khả nghi
127
Quyển 2 - Chương 127: Cây liền cành
128
Quyển 2 - Chương 128: Bắc thượng
129
Quyển 2 - Chương 129: Phá cuộc
130
Quyển 2 - Chương 130: Người đã thay đổi
131
Quyển 2 - Chương 131: Chuyện năm đó
132
Quyển 2 - Chương 132: Tập kích bất ngờ
133
Quyển 2 - Chương 133: Bị thương
134
Quyển 2 - Chương 134: Trị thành
135
Quyển 2 - Chương 135: Lập uy
136
Quyển 2 - Chương 136: Tra xét
137
Quyển 2 - Chương 137: Cường viện
138
Quyển 2 - Chương 138: Khốn cảnh
139
Quyển 2 - Chương 139: Anh linh phù hộ
140
Quyển 3 - Chương 140: Quyển III: Vũ thương túy nguyệt - Báo tin thắng trận
141
Quyển 3 - Chương 141: Mất khống chế
142
Quyển 3 - Chương 142: Tuế nguyệt vô tình
143
Quyển 3 - Chương 143: Tin lành
144
Quyển 3 - Chương 144: Cố hương trước mắt
145
Quyển 3 - Chương 145: Đoạn trạch
146
Quyển 3 - Chương 146: Thiên ý
147
Quyển 3 - Chương 147: Cải trang
148
Quyển 3 - Chương 148: Lạc Nhạn
149
Quyển 3 - Chương 149: Rối loạn
150
Quyển 3 - Chương 150: Khiếp sợ
151
Quyển 3 - Chương 151: Bôn đào
152
Quyển 3 - Chương 152: Phân ly
153
Quyển 3 - Chương 153: Tâm tình
154
Quyển 3 - Chương 154: Hội thẩm
155
Quyển 3 - Chương 155: Vô tình
156
Quyển 3 - Chương 156: Tạm biệt
157
Quyển 3 - Chương 157: Kỳ binh
158
Quyển 3 - Chương 158: Lâm nguy
159
Quyển 3 - Chương 159: Lập khế
160
Quyển 3 - Chương 160: Vây khốn
161
Quyển 3 - Chương 161: Họa tới
162
Quyển 3 - Chương 162: Trao đổi tù binh
163
Quyển 3 - Chương 163: Nghịch chuyển
164
Quyển 3 - Chương 164: Khai thành
165
Quyển 3 - Chương 165: Thụ kế
166
Quyển 3 - Chương 166: Triều đình nghị luận
167
Quyển 3 - Chương 167: Thù đồ
168
Quyển 3 - Chương 168: Điều kiện
169
Quyển 3 - Chương 169: Thệ ước
170
Quyển 3 - Chương 170: Ngôn ngữ sắc bén
171
Quyển 3 - Chương 171: Nói toạc ra
172
Quyển 3 - Chương 172: Thăm hỏi
173
Quyển 3 - Chương 173: Đông chí
174
Quyển 3 - Chương 174: Quốc sách
175
Quyển 3 - Chương 175: Phủ cực
176
Quyển 3 - Chương 176: Trở về chốn cũ
177
Quyển 3 - Chương 177: Tạ lễ
178
Quyển 3 - Chương 178: Kế hoạch
179
Quyển 3 - Chương 179: Mưu sâu
180
Quyển 3 - Chương 180: Cầu tình
181
Quyển 3 - Chương 181: Dân sinh
182
Quyển 3 - Chương 182: Hiểm cảnh
183
Quyển 3 - Chương 183: Hành thích
184
Quyển 3 - Chương 184: Hiện thân
185
Quyển 3 - Chương 185: Tuyệt địa
186
Quyển 3 - Chương 186: Liều chết
187
Quyển 3 - Chương 187: Gia yến
188
Quyển 3 - Chương 188: Du hồ
189
Quyển 3 - Chương 189: Kéo tơ
190
Quyển 3 - Chương 190: Giải quyết hậu quả
191
Quyển 3 - Chương 191: Ngày tết
192
Quyển 3 - Chương 192: Nhìn vật
193
Quyển 3 - Chương 193: Căn nguyên
194
Quyển 3 - Chương 194: Ủy thác
195
Quyển 3 - Chương 195: Gợn sóng
196
Quyển 3 - Chương 196: Xuân đến
197
Quyển 3 - Chương 197: Bố cục
198
Quyển 3 - Chương 198: Chuông tang
199
Quyển 3 - Chương 199: Khẩn cầu che chở
200
Quyển 3 - Chương 200: Dã tâm
201
Quyển 3 - Chương 201: Đế lăng
202
Quyển 4 - Chương 202: Quyển IV: Mộ hải thiên chung - Hồi triều
203
Quyển 4 - Chương 203: Thâm tàng
204
Quyển 4 - Chương 204: Thiệp hiểm
205
Quyển 4 - Chương 205: Lần nữa đầu nhập
206
Quyển 4 - Chương 206: Thật giả
207
Quyển 4 - Chương 207: Song ngọc
208
Quyển 4 - Chương 208: Mời yến
209
Quyển 4 - Chương 209: Chí thân
210
Quyển 4 - Chương 210: Bạch hổ
211
Quyển 4 - Chương 211: Vừa kịp
212
Quyển 4 - Chương 212: Khai tịch
213
Quyển 4 - Chương 213: Tiền Thất
214
Quyển 4 - Chương 214: Nghi vấn
215
Quyển 4 - Chương 215: Mật thất
216
Quyển 4 - Chương 216: Ứng biến
217
Quyển 4 - Chương 217: Binh biến
218
Quyển 4 - Chương 218: Trước khi khai chiến
219
Quyển 4 - Chương 219: Đồng song
220
Quyển 4 - Chương 220: Khó lường
221
Quyển 4 - Chương 221: Dạ hành
222
Quyển 4 - Chương 222: Đồ Cùng
223
Quyển 4 - Chương 223: Phi đăng
224
Quyển 4 - Chương 224: Lâm triều
225
Quyển 4 - Chương 225: Liên hoàn
226
Quyển 4 - Chương 226: Hồi trào
227
Quyển 4 - Chương 227: Thanh toán
228
Quyển 4 - Chương 228: Chung chương – Vi hoan kỷ hà (Vui mừng được bấy) (hoàn)
229
Quyển 4 - Chương 229: Ngoại truyện Thất tịch: Chia cách là bao