Chương 81: Bằng Lòng

Sau khi giết Tu Cẩn, Thương Phạt đến phủ thành chủ.

Đám yêu quái trong phủ thấy các gia thần bỗng nhiên lăn ra chết thì vô cùng lo sợ.

Thương Phạt vào đến nơi là tắm máu một hồi.

Yêu quân Đông phủ chinh thức đánh vào thành, quân Nam phủ hoảng loạn bỏ trốn, chui lủi khắp nơi.
Bạch Ngôn Lê cũng vào thành cùng đại quân, ra lệnh nghiêm khắc không cho xông vào nhà dân cướp bóc giết hại.
Yêu quái trong phủ cũng biết thủ đoạn của y, mà quan trọng hơn là sợ gia chủ.

Thương Phạt từ đầu đến cuối không bao giờ tỏ rõ ý kiến, chỉ riêng động tới người bên gối của hắn thì đừng mong an lanh.
Bạch Ngôn Lê có dáng vẻ của một con người bình thường yếu ớt nhưng lại chẳng thể dọa nạt, đứng vững như núi, khó mà phản kháng.

Các yêu vương trong phủ cũng đã công nhận địa vị của y, cho nên đám thuộc hạ cũng chỉ đành cư xử đàng hoang....ít nhất là ngoài mặt.
...
Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa chợt vang, Thương Phạt ngẩng đầu lên.
"Phu quân." Bạch Ngôn Lê đứng bên ngoài gọi.

Y vừa cất tiếng, cánh cửa đã tự động mở ra.
Thương Phạt nhíu mày, nhìn cái rổ nhỏ mà y cắp bên hông, "Sao ngươi tìm được đến đây?"
Hắn xông vào phủ thành chủ đánh giết một hồi, chưa ngồi chỗ này được bao lâu, mà phủ lại khá rộng lớn.
"Còn phải hỏi sao?" Bạch Ngôn Lê nhún vai hệt như Đan, bước tới, "Bên ngoài phòng này chồng chất nhiều thi thể nhất.

"...." Thương Phạt khịt mũi, nghiêng đầu oán giận, "Mùi máu tanh quá."
"Lúc chém giết người không thấy thế sao?" Khi mới vào, nhìn thấy thi thể yêu quái chồng chất như núi, Bạch Ngôn Lê dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng vẫn sốc mất một lúc, "Quần áo bẩn hết rồi."
"Chúng cản đường ta." Thương Phạt bực dọc, nhìn Bạch Ngôn Lê kéo tay của mình.
"Người bị thương rồi." Bạch Ngôn Lê bình tĩnh nói, vươn tay đẩy đẩy hắn một cái.
Thương Phạt chớp mắt, nhích sang bên cạnh một chút theo bản năng.
Con người kia ngồi xuống bên cạnh, một tay kéo cánh tay hắn, tay kia lấy ra đủ thứ bình nho nhỏ trong cái rổ.
Thương Phạt nhăn mũi, "Ngươi biết ta bị thương à?"
Cho nên mang toàn thuốc đến.
"Vâng, Đan nói cho ta." Giọng điệu vẫn bình thản như cũ, Bạch Ngôn Lê nhanh tay xé ống tay áo Thương Phạt, "Phải rửa sạch đã."
"Sao không dẫn hoa yêu kia tới?"
"Nó có tên đàng hoàng đó." Bạch Ngôn Lê lắc đầu, ra ngoài lấy một chậu nước sạch, lại tìm thêm khăn rồi quay lại, "Hơn nữa, Đan nói vết thương này chỉ chữa bằng yêu lực thì không có tác dụng.

Cần dùng thuốc, nhưng mà khôi phục rất chậm."
"Hắn biết lắm quá nhỉ." Thương Phạt khó chịu.

Cùng nhau đến đây mà hắn lại bị thương nặng hơn.
"Ta thấy trên người hắn cũng đâu còn cọng lông nào nguyên vẹn." Bạch Ngôn Lê không nhịn được mà cong khóe miệng cười.
Thương Phạt nheo mắt, nhìn chằm chằm lúm đồng tiền của y, "Ta bị thương....." Hắn trầm giọng, "Sao chẳng thấy ngươi lo lắng gì?"
"Không phải phu quân tự chuốc lấy sao?" Bạch Ngôn Lê ngoài miệng dửng dưng nhưng động tác trên tay lại rất nhẹ nhàng, "Hơn nữa, người vốn cũng đâu có để tâm đến vết thương nho nhỏ này."
"...." Dù đúng là thế, nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác như mình đang bị dạy dỗ, Thương Phạt rất không vui, "Lại là lão điểu kia nói đung không?"
Cái gì mà tự chuốc lấy.

Tuy nói khi ấy cũng lỗ mãng thật, nhưng gặp linh khí như vậy, muốn không trúng chiêu đâu có dễ.
"..." Bạch Ngôn Lê thay đổi sắc mặt.

Khi vết thương hoàn toàn lộ ra, nét cười của y cũng biến mất, "Đau quá."
Miệng vết thương rộng ngoác trên tay đều đen thẫm, nếu như Thương Phạt không phải yêu quái mà là con người thì đã chết vì mất máu rồi.
"Chẳng phải ngươi vừa nói, với ta thì đây chỉ là vết thương nhỏ sao?" Làm gì có chuyện không đau.

Nhìn hàng lông mày nhíu chặt của Bạch Ngôn Lê, Thương Phạt cực kì sảng khoái.
"Ta rửa sạch nhé." Ngước lên nhìn Thương Phạt, Bạch Ngôn Lê lại lấy đủ thứ túi lớn túi nhỏ trong ngực ra.
Thương Phạt cầm lấy, một tay vân vê, tò mò hỏi, "Cái gì đây?"
"Mứt quả." Lấy ra một viên, Bạch Ngôn Lê bất ngờ đưa tới bên miệng hắn.
Thương Phạt vô thức há miệng ngậm vào.

Vị ngọt lập tức lan ra.

Hắn hỏi, "Cho ta ăn mứt quả làm gì?"
"Tại vì bôi thuốc sẽ đau, ăn kẹo rồi không được khóc." Bạch Ngôn Lê vừa nói, vừa chấm khăn vào nước lau sạch.
Thương Phạt ngẩn ra, "Ngươi vẫn coi ta là tên ngốc đấy à?"
"Tâm trạng tốt hơn rồi chứ?" Không ngẩng đầu lên, Bạch Ngôn Lê rửa vết thương cho hắn xong thì bắt đầu bôi thuốc.

"Trước đây, mỗi khi người bị bệnh, ta cũng mua mứt quả cho người."
"Ta không nhớ." Chuyện dĩ vãng, nói lại cũng phí công,
"Ừm." Bạch Ngôn Lê không bận tâm lắm, dường như chỉ thuận miệng nói, "Trẻ con ngã đau thì được cho ăn kẹo."
Chắc đó là tập tục nào đó ở Bạch gia thôn.

Thương Phạt đảo đảo đầu lưỡi, ngậm miếng mứt quả sang một bên miệng, ậm ừ nói, "Thuốc này ai đưa?"
"Đào Bão Bão.

Thuốc của con người không có tác dụng với yêu quái." Băng bó vết thương cẩn thận xong, Bạch Ngôn Lê đứng dậy thu dọn đồ đạc linh tinh, "Người nghỉ ngơi trước chứ?"
Trong phòng có một cái giường lớn, đồ đạc thường ngày xem như đầy đủ.
"Ngươi sắp xếp thế nào?" Thương Phạt không muốn hỏi, hắn luôn ngại mấy chuyện phiền phức, nhưng vẫn tỏ ra quan tâm một câu.
"Ta chri dẫn theo 50 ngàn yêu vào thành, số yêu quân còn lại vẫn ở bên ngoài." Bạch Ngôn Lê quay đi trải chăn đệm, quay lưng về phía hắn, mông cong lên.

Y nghiêng người, vuốt mái tóc dinh tro bụi sang một bên, "Lát nữa đều sẽ vào thành cả.

Ta sợ để lâu thành loạn."
Quyết định rất thông minh.

Yêu quân chém giết đỏ mắt, rất khó khống chế.
Thương Phạt không lên tiếng.
Bạch Ngôn Lê sửa sang giường chiếu xong, quay người ngồi vào mép giường.
Thương Phạt đứng dậy đi lại vận động trong phòng.
Bạch Ngôn Lê thấy hắn có vẻ uể oải, bèn nói, "Trong thành có hơn tám trăm ngàn người, trong đó có nhiều trẻ con và phụ nữ bị giam cầm ở nơi riêng biệt.

Ta cũng từng trải qua cảm giác của họ, biết thế nào được gọi là bị chăn nuôi như gia súc.

Trước tiên ta muốn sắp xếp cho bọn họ, để mọi người mau chóng được đoan tụ với thân nhân, quay về quê cũ."
Thương Phạt lững thững chắp tay sau mông.
Bạch Ngôn Lê biết hắn vẫn lắng nghe, tiếp tục nói, "Ta nghĩ trước tiên cần khôi phục trật tự ở Áo thành, như thế sau khi chúng ta vào thành cũng dễ quản lý hơn.
"Ừ." Mấy chuyện này không quan trọng, hoặc chí ít là Thương Phạt không để tâm.

Cái hắn muốn biết chỉ là, "Trong thành hẳn là còn yêu quân Nam phủ."
"Muốn trốn thì để chúng trốn." Bạch Ngôn Lê không giấu diếm gì.

Sau khi vào thành, nếu Thương Phạt muốn biết y đã ra những mệnh lệnh gì thì y có cố giấu cũng không giấu được.
"Thả ra?" Thương Phạt có chút kinh ngạc.
"Vâng." Bạch Ngôn Lê bình tĩnh giải thích, "Trong thành còn ít nhất 20 vạn yêu quân, không thể giết hết được.

So với dồn chúng vào đường cùng, khiến chúng điên cuồng phản kháng, chẳng bằng thả đi."
Thương Phạt nhai nhai miếng mứt quả trong miệng, lắc lắc cổ tay, không nói thêm gì.

Theo suy nghĩ của hắn, 20 ngàn yêu quân chẳng phải là khó tiêu diệt, chẳng qua chỉ tốn công vây bắt mà thôi.

Trong quá trình này có lẽ sẽ khiến rất nhiều người thiệt mạng.
"Thực ra ta còn nghĩ đến một việc." Bạch Ngôn Lê lo hắn không vui, tiếp tục giải thích, "Ở Nam Hoang vẫn còn nhiều tay chân của Nam yêu phủ.

Nếu như chúng ta giết hết bọn chúng ở Áo thành thì chúng sẽ lo lắng cho tương lai của bản thân, dẫn đến ý định phản kháng tới chết."
Thế cũng đâu là gì, cùng lắm là giết tiếp.
Theo thì sống sống thì chết.

Người yếu không chịu phục tùng kẻ mạnh thì đơn giản là lựa chọn cái chết, thế thôi.
Thương Phạt liếc nhìn Bạch Ngôn Lê, nhưng rồi quyết định không nói gì nữa.
Hai người suy nghĩ hoàn toàn khác nhau, nhưng mà....Cũng không cần thiết phải giống.

Vốn dĩ một người một yêu quái đã là khác biệt cơ bản rồi, vài thứ không khớp nữa cũng chẳng đáng bận tâm.
"Thật ra khá đau đấy." Tầm mắt Thương Phạt bắt đầu lướt từ cằm Bạch Ngôn Lê trở xuống, vừa mới vươn tay ra thì, "Ui."

"Bôi thuốc rồi vẫn đau sao?" Thấy hắn xuýt xoa một tiếng, Bạch Ngôn Lê sốt sắng cả lên, "Không thể nào.

Đào Bão Bão nói dù không khỏi ngay nhưng ít nhất sẽ hết đau mà."
Thương Phạt mặt mũi tối sầm, cáu kỉnh nói, "Nó thì biết cái gì, chỉ là một thằng nhóc tiểu yêu."
Bạch Ngôn Lê cầm lấy tay hắn, cẩn thận từng li từng tí, "Vậy phải làm sao đây? Không được, ta phải đi tìm Đan hỏi xem."
"Giờ hắn có khác gì con chim cút nướng?" Thương Phạt lạnh lùng chế giễu.
Bạch Ngôn Lê nhớ đến vị đại yêu oai phong lẫm liệt kia sau khi hiện nguyên hình với bộ lông trụi lủi, khóe miệng hơi giật, "Tư Vĩ nói suýt nữa lão tưởng đó là gà trống mới chạy trong bếp nhà mình ra."
"Vậy thì chớ đi quấy rầy hắn." Thương Phạt thu cánh tay về, nghiêng người nhìn ra cửa sổ ngắm mây ngắm gió, hờ hững nói, "Ta nghĩ....."
"Dạ?" Bạch Ngôn Lê thật sự sốt sắng, chạy vòng đến trước mặt Thương Phạt.
"Chắc phải đi tắm suối nước nông."
"Gì cơ?" Bạch Ngôn Lê giật mình, ngây người ra.
Thương Phạt ho khan, lại lững thững bước đi, ngắm nghía nội thất căn phòng chứ chẳng nhìn y một cái, "Tắm suối nước nông cho mau lành."
"...." Bạch Ngôn Lê nhìn Thương Phạt chằm chằm một lúc lâu, sắc mặt biến đổi mấy hồi, bỗng nhiên thở dài.
Thương Phạt sốt ruột, nhưng chân thì thong thả bước không chậm nhịp nào.

Vậy mà nghe vậy, hắn biến sắc, "Ngươi thở dài cái gì?"
Vết thương sâu như thế mà muốn đi tắm suối nước nóng, nghe có healthy không, có balance không? Hơn nữa, nắm tay siết chặt thế kia, vừa nhìn đã biết đang suy nghĩ gì đen tối rồi.
Bạch Ngôn Lê dở khóc dở cười, khéo léo nói, "Trước mắt chưa nên đi đâu."
"Cái gì?" Không ngờl ại bị cự tuyệt, Thương Phạt liền chột dạ, "Ta đâu có rủ ngươi."
"Phu quân....." Bạch Ngôn Lê lại thở dài, chủ động xuống nước, "Sắp tới ta bận lắm."
"...."
"Hơn nữa, lần trước lưng cọ vào mấy tảng đá rất đau.

Cho nên lần này..." Y dừng một lát, nhẹ nhàng nói, "Chúng ta làm trên giường được không?"
"Ngươi nói cái gì vậy?" Mặt mũi đỏ bừng, Thương Phạt nuốt nước bọt.
"Vết thương của người không nên dính nước, mà ta cũng không muốn lại bị cảm lạnh." Bạch Ngôn Lê an ủi, nhìn về phía cửa/
Mấy tên tiểu yêu dáo dác ngó mà không dám vào.
Y tiếp tục thương lượng, "Ta xử lý công chuyện trước, người cũng thong thả dưỡng thương.

Hai ngày nữa...."
"Làm sao?" Thương Phạt vừa bị nhìn trúng tim đen, ban nãy còn xấu hổ, nhưng giờ mới nghĩ đến hình ảnh hôm đó mà hơi hưng phấn, bỗng nhiên.....khó lòng bình tâm, "Vậy cũng được."
Giây trước phủ nhận, giây sau đã quả quyết đồng ý.
Bạch Ngôn Lê lại cười, có chút bó tay.
Thương Phạt đang nhạy cảm, khó chịu nói, "Ngươi không vui hả?"
"Ta ra ngoài trước, xử lý chút chuyện." Chuyện như thế mà nói trắng ra, Bạch Ngôn Lê cũng không phải không bối rối, dáng vẻ dịu dàng bình thản kia đều là gắng lắm mới nặn ra được.

Cho nên nói xong câu này, y cũng nhanh chân chuồn luôn.
Thương Phạt cũng nhận ra điều đó, nghĩ đến hành vi trẻ con của mình ban nãy, hắn lại bực bội quay về giường.
Tạm thời mặc kệ chuyện khác, giờ vẫn nên nghĩ xem, làm thế nào để đề nghị một cách tự nhiên đây..

Chapter
1 Chương 1: Tỉnh Dậy Sau Giấc Mộng Dài
2 Chương 2: Bạch Ngôn Lê
3 Chương 3: Phu Quân
4 Chương 4: Cây Tình Duyên
5 Chương 5: Đã Làm Chưa Vậy
6 Chương 6: Đầu Với Chả Óc
7 Chương 7: Thơm Quá
8 Chương 8: Không Biết Xấu Hổ
9 Chương 9: Ta Yêu Người
10 Chương 10: Ngươi Mà Cũng Xứng
11 Chương 11: Thu Nạp Thuộc Hạ
12 Chương 12: Bán Không
13 Chương 13: Nụ Hôn
14 Chương 14: Vào Núi
15 Chương 15: Đồng Loại
16 Chương 16: Tắm Rửa
17 Chương 17: Đảo Khách Thành Chủ
18 Chương 18: Ghét Con Người
19 Chương 19: Yêu Cốt
20 Chương 20: Phu Quân Ngoan
21 Chương 21: Vô Tình
22 Chương 22: Tám Mươi Tinh
23 Chương 23: Phu Chủ
24 Chương 24: Thanh Xuân Ngời Ngời
25 Chương 25: Sai Sót Nhỏ
26 Chương 26: Không Biết Tự Lượng Sức
27 Chương 27: Mồi Nhử
28 Chương 28: Biết Ơn
29 Chương 29: Lão Yêu
30 Chương 30: Yêu Ấn
31 Chương 31: Đáng Yêu Lắm
32 Chương 32: Sàm Sỡ
33 Chương 33: Về Đi Ngủ
34 Chương 34: Động Tay Động Chân
35 Chương 35: Nam Yêu Phủ
36 Chương 36: Nghe Lời
37 Chương 37: Nhớ Nhà
38 Chương 38: Nuôi Nhốt
39 Chương 39: Tâm Tư
40 Chương 40: Giết Ngươi Thôi Mà
41 Chương 41: Bị Giam
42 Chương 42: Cố Gắng Hơn Nữa
43 Chương 43: Đan
44 Chương 44
45 Chương 45: Đồng Loại
46 Chương 46: Hoành Tráng
47 Chương 47: Hôn Một Cái
48 Chương 48: Trò Chơi
49 Chương 49: Kỳ Thị
50 Chương 50: Cấm Sờ Lung Tung
51 Chương 51: Mộ
52 Chương 52: Phu Chủ
53 Chương 53: Hoành Tráng
54 Chương 54: Yêu Kỳ
55 Chương 55: Đáng Yêu
56 Chương 56
57 Chương 57: Chung Giường
58 Chương 58: Không Có Lần Sau
59 Chương 59: Hiếu Kính
60 Chương 60: Thèm
61 Chương 61: Tơ Hồng
62 Chương 62: Chơi Tiếp Không
63 Chương 63: Không Khỏe
64 Chương 64: Chân Ái
65 Chương 65: Tùy Tâm Trạng
66 Chương 66: Không Hiếm
67 Chương 67: Có Khách
68 Chương 68: Dò Xét
69 Chương 69
70 Chương 70: Tâm Kế
71 Chương 71: Mâu Thuẫn
72 Chương 72: Không Vui
73 Chương 73: Tạm Thời
74 Chương 74: Nghiện
75 Chương 75: Có Lông
76 Chương 76: Lòng Dạ Không Yên
77 Chương 77: Đơn Giản
78 Chương 78: Ta Thích
79 Chương 79: Cô Đơn
80 Chương 80: Thay Đổi
81 Chương 81: Bằng Lòng
82 Chương 82: Cho Ngươi
83 Chương 83: 999
84 Chương 84: Gâu Gâu
85 Chương 85: Thêm Lần Nữa
86 Chương 86: Hạo Nguyệt
87 Chương 87: Thưởng
88 Chương 88: Tặng Quà
89 Chương 89: Trào Lưu
90 Chương 90: Hậu Hoạn
91 Chương 91: Cố Lên
92 Chương 92: Trúng Độc
93 Chương 93: Lệnh Triệu Tập
94 Chương 94: Gọi Bằng Cha
95 Chương 95: Chu Yếm
96 Chương 96: Do Con Người
97 Chương 97: Tốt Tính
98 Chương 98: Khoan Đã
99 Chương 99: Con Người
100 Chương 100: Giết Yêu Quái
101 Chương 101: Phản Bội
102 Chương 102: Phù Khí
103 Chương 103: Xung Đột
104 Chương 104: Đau Không
105 Chương 105: Ta Đã Nghĩ Đến
106 Chương 106: Cờ Thí
107 Chương 107: Không Ngọt
108 Chương 108: Mất Vui
109 Chương 109: Đừng Nghịch
110 Chương 110: Không Đủ
111 Chương 111: Người Đến Rồi
112 Chương 112: Ngươi Có Tin Không
113 Chương 113: Nhường Nhịn
114 Chương 114: Nói Chuyện
115 Chương 115: Thượng Cổ Kỳ
116 Chương 116: Phúc Lợi
117 Chương 117: Tư Thế Mới
118 Chương 118: Phong Ấn
119 Chương 119: Bí Mật Lớn
120 Chương 120: Cưỡng Ép
121 Chương 121: Lo Cho Người
122 Chương 122: Cởi Quần Áo
123 Chương 123: Tranh Cãi
124 Chương 124: Bằng Lòng
125 Chương 125: Không Nóng À
126 Chương 126: Kịch Hay
127 Chương 127: Quỳ Xuống
128 Chương 128: Kẻ Nào
129 Chương 129: Mứt Quả
130 Chương 130: Chọn Ngươi
131 Chương 131: Lời Hứa
132 Chương 132: Sa Đọa
133 Chương 133: Thành Tử Thủy
134 Chương 134: Ý Nghĩ
135 Chương 135: Lục Lạc
136 Chương 136: Ảo Thuật
137 Chương 137: Phản Kích
138 Chương 138: Đột Nhiên
139 Chương 139: Tự Cầu Nhiều Phúc
140 Chương 140: Mặc Vào
141 Chương 141: Bẩn Thỉu
142 Chương 142: Nực Cười
143 Chương 143: Giam Cầm
144 Chương 144: Con Chó Của Ta
145 Chương 145: Giơ Cao Đánh Khẽ
146 Chương 146: Làm Nhục
147 Chương 147: Sắc Đẹp Che Mờ Con Mắt
148 Chương 148: 499
149 Chương 149: Cứu Rỗi
150 Chương 150: Theo Ta Về Nhà
151 Chương 151: Trợ Khí
152 Chương 152: Bạn Lữ Mới
153 Chương 153: Quả Tình Duyên
154 Chương 154: Phá Vây
155 Chương 155: Đốt Đi
156 Chương 156: Hồn Vía Lên Mây
157 Chương 157: Giết
158 Chương 158: Mất Đi
159 Chương 159: Kẻ Phản Bội
160 Chương 160: Thập Ngũ Châu
161 Chương 161: Muốn Gì
162 Chương 162: Uy Hiếp
163 Chương 163: Trụ Trời
164 Chương 164: Minh Hà
165 Chương 165: Hồi Sinh
166 Chương 166: Kế Hoạch Hồng Nguyệt
167 Chương 167: Phân Thân
168 Chương 168: Về Nhà
169 Chương 169: Huynh Trưởng
170 Chương 170: Đặc Biệt
171 Chương 171: Ta Muốn Y
172 Chương 172: Cháu Dâu
173 Chương 173: Hạo Nguyệt Thành
174 Chương 174: Cút Ra Đây
175 Chương 175: Ta Nhớ Ngươi
176 Chương 176: Uy Hiếp
177 Chương 177: Cho Ngươi Ôm
178 Chương 178: Cảnh Cáo
179 Chương 179: Phản Kháng
180 Chương 180: Vui Vẻ
181 Chương 181: Ghen
182 Chương 182
183 Chương 183: Ra Mắt
184 Chương 184: Chưa Nghiêm Túc
185 Chương 185: Đáp Ứng
186 Chương 186: Núi Quy Vô
187 Chương 187: Lê Lê
188 Chương 188: Trận Chiến Cuối Cùng
189 Chương 189: Vĩnh Viễn Không
190 Chương 190: Kết Thúc
191 Chương 191: Trọn Vẹn Chính Văn Hoàn
192 Chương 192: Phiên Ngoại 1 Thay Đổi
193 Chương 193: Phiên Ngoại 2 Mua Bán
194 Chương 194: Phiên Ngoại 3 Thượng Nhân
195 Chương 195: Phiên Ngoại 4 Quá Đáng
196 Chương 196: Phiên Ngoại 5 Thủ Lĩnh
197 Chương 197: Phiên Ngoại 6 Quấn Quýt
198 Chương 198: Phiên Ngoại 7 Người Xuyên Việt
199 Chương 199: Phiên Ngoại 8 Vạn Vật Có Linh Toàn Văn Hoàn
Chapter

Updated 199 Episodes

1
Chương 1: Tỉnh Dậy Sau Giấc Mộng Dài
2
Chương 2: Bạch Ngôn Lê
3
Chương 3: Phu Quân
4
Chương 4: Cây Tình Duyên
5
Chương 5: Đã Làm Chưa Vậy
6
Chương 6: Đầu Với Chả Óc
7
Chương 7: Thơm Quá
8
Chương 8: Không Biết Xấu Hổ
9
Chương 9: Ta Yêu Người
10
Chương 10: Ngươi Mà Cũng Xứng
11
Chương 11: Thu Nạp Thuộc Hạ
12
Chương 12: Bán Không
13
Chương 13: Nụ Hôn
14
Chương 14: Vào Núi
15
Chương 15: Đồng Loại
16
Chương 16: Tắm Rửa
17
Chương 17: Đảo Khách Thành Chủ
18
Chương 18: Ghét Con Người
19
Chương 19: Yêu Cốt
20
Chương 20: Phu Quân Ngoan
21
Chương 21: Vô Tình
22
Chương 22: Tám Mươi Tinh
23
Chương 23: Phu Chủ
24
Chương 24: Thanh Xuân Ngời Ngời
25
Chương 25: Sai Sót Nhỏ
26
Chương 26: Không Biết Tự Lượng Sức
27
Chương 27: Mồi Nhử
28
Chương 28: Biết Ơn
29
Chương 29: Lão Yêu
30
Chương 30: Yêu Ấn
31
Chương 31: Đáng Yêu Lắm
32
Chương 32: Sàm Sỡ
33
Chương 33: Về Đi Ngủ
34
Chương 34: Động Tay Động Chân
35
Chương 35: Nam Yêu Phủ
36
Chương 36: Nghe Lời
37
Chương 37: Nhớ Nhà
38
Chương 38: Nuôi Nhốt
39
Chương 39: Tâm Tư
40
Chương 40: Giết Ngươi Thôi Mà
41
Chương 41: Bị Giam
42
Chương 42: Cố Gắng Hơn Nữa
43
Chương 43: Đan
44
Chương 44
45
Chương 45: Đồng Loại
46
Chương 46: Hoành Tráng
47
Chương 47: Hôn Một Cái
48
Chương 48: Trò Chơi
49
Chương 49: Kỳ Thị
50
Chương 50: Cấm Sờ Lung Tung
51
Chương 51: Mộ
52
Chương 52: Phu Chủ
53
Chương 53: Hoành Tráng
54
Chương 54: Yêu Kỳ
55
Chương 55: Đáng Yêu
56
Chương 56
57
Chương 57: Chung Giường
58
Chương 58: Không Có Lần Sau
59
Chương 59: Hiếu Kính
60
Chương 60: Thèm
61
Chương 61: Tơ Hồng
62
Chương 62: Chơi Tiếp Không
63
Chương 63: Không Khỏe
64
Chương 64: Chân Ái
65
Chương 65: Tùy Tâm Trạng
66
Chương 66: Không Hiếm
67
Chương 67: Có Khách
68
Chương 68: Dò Xét
69
Chương 69
70
Chương 70: Tâm Kế
71
Chương 71: Mâu Thuẫn
72
Chương 72: Không Vui
73
Chương 73: Tạm Thời
74
Chương 74: Nghiện
75
Chương 75: Có Lông
76
Chương 76: Lòng Dạ Không Yên
77
Chương 77: Đơn Giản
78
Chương 78: Ta Thích
79
Chương 79: Cô Đơn
80
Chương 80: Thay Đổi
81
Chương 81: Bằng Lòng
82
Chương 82: Cho Ngươi
83
Chương 83: 999
84
Chương 84: Gâu Gâu
85
Chương 85: Thêm Lần Nữa
86
Chương 86: Hạo Nguyệt
87
Chương 87: Thưởng
88
Chương 88: Tặng Quà
89
Chương 89: Trào Lưu
90
Chương 90: Hậu Hoạn
91
Chương 91: Cố Lên
92
Chương 92: Trúng Độc
93
Chương 93: Lệnh Triệu Tập
94
Chương 94: Gọi Bằng Cha
95
Chương 95: Chu Yếm
96
Chương 96: Do Con Người
97
Chương 97: Tốt Tính
98
Chương 98: Khoan Đã
99
Chương 99: Con Người
100
Chương 100: Giết Yêu Quái
101
Chương 101: Phản Bội
102
Chương 102: Phù Khí
103
Chương 103: Xung Đột
104
Chương 104: Đau Không
105
Chương 105: Ta Đã Nghĩ Đến
106
Chương 106: Cờ Thí
107
Chương 107: Không Ngọt
108
Chương 108: Mất Vui
109
Chương 109: Đừng Nghịch
110
Chương 110: Không Đủ
111
Chương 111: Người Đến Rồi
112
Chương 112: Ngươi Có Tin Không
113
Chương 113: Nhường Nhịn
114
Chương 114: Nói Chuyện
115
Chương 115: Thượng Cổ Kỳ
116
Chương 116: Phúc Lợi
117
Chương 117: Tư Thế Mới
118
Chương 118: Phong Ấn
119
Chương 119: Bí Mật Lớn
120
Chương 120: Cưỡng Ép
121
Chương 121: Lo Cho Người
122
Chương 122: Cởi Quần Áo
123
Chương 123: Tranh Cãi
124
Chương 124: Bằng Lòng
125
Chương 125: Không Nóng À
126
Chương 126: Kịch Hay
127
Chương 127: Quỳ Xuống
128
Chương 128: Kẻ Nào
129
Chương 129: Mứt Quả
130
Chương 130: Chọn Ngươi
131
Chương 131: Lời Hứa
132
Chương 132: Sa Đọa
133
Chương 133: Thành Tử Thủy
134
Chương 134: Ý Nghĩ
135
Chương 135: Lục Lạc
136
Chương 136: Ảo Thuật
137
Chương 137: Phản Kích
138
Chương 138: Đột Nhiên
139
Chương 139: Tự Cầu Nhiều Phúc
140
Chương 140: Mặc Vào
141
Chương 141: Bẩn Thỉu
142
Chương 142: Nực Cười
143
Chương 143: Giam Cầm
144
Chương 144: Con Chó Của Ta
145
Chương 145: Giơ Cao Đánh Khẽ
146
Chương 146: Làm Nhục
147
Chương 147: Sắc Đẹp Che Mờ Con Mắt
148
Chương 148: 499
149
Chương 149: Cứu Rỗi
150
Chương 150: Theo Ta Về Nhà
151
Chương 151: Trợ Khí
152
Chương 152: Bạn Lữ Mới
153
Chương 153: Quả Tình Duyên
154
Chương 154: Phá Vây
155
Chương 155: Đốt Đi
156
Chương 156: Hồn Vía Lên Mây
157
Chương 157: Giết
158
Chương 158: Mất Đi
159
Chương 159: Kẻ Phản Bội
160
Chương 160: Thập Ngũ Châu
161
Chương 161: Muốn Gì
162
Chương 162: Uy Hiếp
163
Chương 163: Trụ Trời
164
Chương 164: Minh Hà
165
Chương 165: Hồi Sinh
166
Chương 166: Kế Hoạch Hồng Nguyệt
167
Chương 167: Phân Thân
168
Chương 168: Về Nhà
169
Chương 169: Huynh Trưởng
170
Chương 170: Đặc Biệt
171
Chương 171: Ta Muốn Y
172
Chương 172: Cháu Dâu
173
Chương 173: Hạo Nguyệt Thành
174
Chương 174: Cút Ra Đây
175
Chương 175: Ta Nhớ Ngươi
176
Chương 176: Uy Hiếp
177
Chương 177: Cho Ngươi Ôm
178
Chương 178: Cảnh Cáo
179
Chương 179: Phản Kháng
180
Chương 180: Vui Vẻ
181
Chương 181: Ghen
182
Chương 182
183
Chương 183: Ra Mắt
184
Chương 184: Chưa Nghiêm Túc
185
Chương 185: Đáp Ứng
186
Chương 186: Núi Quy Vô
187
Chương 187: Lê Lê
188
Chương 188: Trận Chiến Cuối Cùng
189
Chương 189: Vĩnh Viễn Không
190
Chương 190: Kết Thúc
191
Chương 191: Trọn Vẹn Chính Văn Hoàn
192
Chương 192: Phiên Ngoại 1 Thay Đổi
193
Chương 193: Phiên Ngoại 2 Mua Bán
194
Chương 194: Phiên Ngoại 3 Thượng Nhân
195
Chương 195: Phiên Ngoại 4 Quá Đáng
196
Chương 196: Phiên Ngoại 5 Thủ Lĩnh
197
Chương 197: Phiên Ngoại 6 Quấn Quýt
198
Chương 198: Phiên Ngoại 7 Người Xuyên Việt
199
Chương 199: Phiên Ngoại 8 Vạn Vật Có Linh Toàn Văn Hoàn