Chương 75: Dọa dẫm

"Ha ha, em còn phải ở lại đây." A Lượng cười xòa, hắn nào dám đi.

Cậu ta là nhận được thông báo của chính Hà Thiên mới tới đây, nếu như sự việc không được giải quyết, trừ phi hắn ta không sợ chết mới dám rời khỏi đây.

"Vậy thì tùy cậu thôi." Vương Phong nói một câu lạnh nhạt rồi không để ý tới hắn ta. 

Rồi xong, thực sự tiêu rồi.

Ở phía trước cách Vương Phong không xa, tên Lưu Hùng kia đã nhìn thấy anh cả của hắn kính cẩn chào Vương Phong, hắn ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Người thanh niên trước mắt này vốn dĩ không phải là người hắn có thể trêu chọc được, nghĩ đến việc lúc nãy hắn còn nghĩ xem làm thế nào để lên giường cùng với người phụ nữ của anh ta. Giờ phút này hắn hối hận không kịp nữa rồi, thực sự là hận trên mặt đất không có lỗ để hắn có thể chui xuống trốn. 

Khoảng mười phút sau, cuối con đường có một chiếc xe chạy tới mà không có người ngăn cản.

Nghe nói rằng Mạnh Vu Phi gần đây sống rất thoải mái, bởi anh ta đã giành được quyền khai hoang một khối đất lớn, lúc đang đầy kiêu ngạo, hắn ta lại nhận được cuộc gọi đến từ thư kí ở chính phủ bảo hắn ta trong nửa tiếng phải có mặt ở trường Đại học Trúc Hải nếu không sẽ tự nhận hậu quả.

Với sức ảnh hưởng của hắn ở thành phố Trúc Hải, hắn tin rằng không có người nào dám gây trò quái đản như vậy vì thế hắn đã bỏ lại tất cả mọi việc đến đó xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. 

Lúc hắn tới hiện trường thì cảm thấy rất kinh ngạc, đặc công xuất hiện dày đặc, không lẽ lại xảy ra án mạng?

Đương nhiên lúc xe hắn chạy vào trong thì bỗng nhìn thấy Diêu Thành đang hút thuốc.

Tâm trạng lo lắng, không một tiếng động phát ra, giờ đây hắn không dám chạy trốn nên đành gắng gượng dừng xe lại, chui ra khỏi xe. 

"Cháu Diêu." Mạnh Vu Phi cười gượng hai tiếng rồi đến trước mặt Diêu Thành.

"Đừng nhận người thân bừa, tôi quen anh sao?" Diêu Thành cười gằn một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Mạnh Vu Phi.

Mạnh Vu Phi thì anh ta đương nhiên biết, đây chính là một trong những gia đình giàu có đóng thuế của thành phố Trúc Hải, chỉ là Diêu Thành dĩ nhiên không coi những kẻ cấu kết với chính phủ làm ra chuyện bóc lột thuế của nhân dân như vậy. 

"Không biết anh từ xa đến đây gọi tôi có việc gì?" Mạnh Vu Phi nhìn thấy tâm trạng tức giận của Diêu Thành, thận trọng hỏi.

"Còn gọi anh đến đây làm gì chứ? Tại sao anh không hỏi chính bản thân mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Diêu Thành cười nhạt, nhìn thấy trong lòng Mạnh Vu Phi đang sợ hãi.

"Tôi thực sự không biết tôi đã làm ra chuyện gì." Mạnh Vu Phi lắc đầu khiến sắc mặt của Diêu Thành lập tức trầm xuống. 

"Thôi được rồi để tôi nói vậy." Vương Phong giữ Diêu Thành lại rồi từ từ đứng dậy.

"Vương Phong, lại là anh!" Lúc này, một giọng nói phía sau Mạnh Vu Phi cất lên.

"Không ngờ Bất động sản Long Nguyên này là sản nghiệp của nhà anh, tôi quên mất nhỉ." Nhìn người này, Vương Phong bật cười nhưng chỉ là cười nhạt. 

Thảo nào trước đây hắn cũng cảm thấy cái tên Bất động sản Long Nguyên có chút quen thuộc, không ngờ lại là công ty của gia đình tên súc sinh nhà họ Mạnh.

"Chủ tịch Mạnh, như vậy anh đã hiểu hôm nay tại sao lại gọi anh đến đây rồi chứ?" Khoản bồi thường ở đây cũng phải gần một triệu tệ, không ngờ anh lại chỉ bồi thường có hai mươi ngàn, không biết anh ức hiếp nhân dân hay xem thường chính phủ đây?" Vương Phong bình tĩnh nói, nhìn qua giống như là nói chuyện không đáng nói.

Nhưng nghe thấy lời Vương Phong nói, sắc mặt của Mạnh Vu Phi đột nhiên trắng bệch, trán đổ mồ hôi hột to như hạt đậu. 

Cuối cùng hắn cũng biết tại sao lại bị gọi tới đây, tất nhiên sự việc đã bị phơi bày.

Mảnh đất hắn sở hữu lần này, hắn sắp kiếm được một khoản “tiền đen” nhưng dù thế nào hắn cũng không ngờ rằng việc này lại bị bại lộ?

"Hê hê, tôi không biết vị này đang nói cái gì?" Mạnh Vu Phi cười khan, đánh chết cũng không dám thừa nhận.

"Tôi tin anh là người hiểu chuyện, nếu như không muốn ngồi tù thì hãy nói hết tất cả sự việc ra, bằng không tôi không chắc được sẽ có việc gì không hay xảy ra với anh hay không đâu?" Vương Phong nói, vẫn rất bình tĩnh. 

"Tôi thực sự không biết." Sắc mặt của Mạnh Vu Phi càng thêm tái nhợt, nhưng một mực không chịu thừa nhận.

"Được, anh đã không biết thì thôi vậy." Vương Phong nhún vai ngồi xuống nói với Diêu Thành: "Anh Thành việc này cứ giao cho em."

Vốn dĩ Vương Phong còn nghĩ nếu như Mạnh Vu Phi chịu thừa nhận thì sẽ tha cho hắn nhưng hắn ta đã muốn chết như vậy thì việc này về sau Vương Phong sẽ quản, còn về Mạnh Vu Phi sẽ như thế nào thì chỉ có thể nghe theo mệnh trời. 

"Ban đầu là ai đem mảnh đất này ra bán đấu giá?" Diêu Thành hỏi với giọng rất lớn.

"Là tôi...là tôi." Nghe thấy tiếng của Diêu Thành, đi sau ông ấy là một người đàn ông trung niên mập mạp.

Lúc này ông ta đổ đầy mồ hôi, tuy rằng giấu rất kỹ nhưng Vương Phong vẫn thấy rõ vẻ mặt bối rối của ông ta.

Vẻ mặt bối rối này đương nhiên Diêu Thành cũng dễ nhận ra, trong bộ máy Chính phủ quả nhiên có một vài con sâu mọt.

"Tôi nhớ hình như ông là cục phó của cục Tài nguyên đất đai?" Diêu Thành hỏi với giọng bình tĩnh.

"Phải." Người trung niên đáp, mồ hôi lạnh toát ra trên trán càng nhiều.

"Được rồi, tôi cũng không muốn tra hỏi nhiều, còn việc gì nữa thì ông cứ nói ra hết đi." Diêu Thành nói nhưng người trung niên kia bị dọa sợ tới nỗi thở phù phù, bỗng chốc quỳ gối xuống. 

"Anh Diêu, là do tôi bị lợi ích của Mạnh Vu Phi cho làm mờ mắt, xin anh tha mạng, tôi đáng chết." Người trung niên vừa nói vừa không ngừng tát vào mặt mình.

"Được, ông đã biết ông đáng chết vậy ngay bây giờ ông hãy viết một lá thư từ chức, tôi sẽ giữ thể diện cho ông." Diêu Thành nói, giọng điệu có chút xót xa, chính phủ thành phố quả nhiên có không ít con sâu mọt.

"Cảm ơn anh Diêu." Người trung niên dập đầu trước Diêu Thành, cảm động khóc nức nở, một cục phó thông đồng với thương nhân tham ô một khoản tiền lớn nếu như vậy, việc bị bại lộ không những cả hai bên đều bị thiệt hại thậm chí còn phải ngồi tù, vì thế Diêu Thành làm như vậy hoàn toàn là cố ý muốn thả ông ta đi. 

"Nhưng trước khi rời khỏi ông phải giao toàn bộ số tiền tham ô ra không được thiếu một xu, chính ông giao đủ." Diêu Thành nói sau đó không nhìn ông ta nữa.

Anh ấy không phải không muốn bỏ tù người này nhưng như vậy thực sự ảnh hưởng quá lớn, nói không chừng sẽ thu hút sự chú ý của cục thành phố, cha của anh ta cũng vừa được thăng chức chưa đầy một năm, anh ấy cũng không dám làm kinh động.

"Cảm ơn, cảm ơn." Người trung niên lại dập đầu mấy cái trước Diêu Thành, bò dậy chạy đi không dám ở lại thêm một giây phút nào nữa.

"Ông ta có thể bảo toàn tính mạng rời khỏi đã không dễ dàng gì, chức vị cục phó tuy rằng ông ta không nỡ rời bỏ nhưng so với sinh mạng nhỏ bé của ông ta thì không đáng là gì. 

"Ông..." Nhìn thấy đồng bọn đã chạy thoát, Mạnh Vu Phi mắt trợn tròn, người trung niên này là chỗ dựa lớn nhất của hắn, bởi vì có ông ta bao che thì hắn mới dám bóc lột, áp bức người dân sống ở đây.

Bây giờ người ta đã vội vàng chạy trốn, thế còn hắn không phải chỉ có thể chờ chết sao?

"Chủ tịch Mạnh, bây giờ anh còn gì để nói nữa không?" Lúc này, ánh mắt Diêu Thành nhìn Mạnh Vu Phi, thái độ dần dần trầm xuống. 

"Tôi..." Sắc mặt Mạnh Vu Phi trắng bệch, biết được mình đã xong, sự việc hoàn toàn bại lộ, hắn che giấu thế nào cũng không còn tác dụng.

"Thông đồng với quan viên, áp bức nhân dân, anh có biết đó là hành vi gì không?" Diêu Thành cười khẩy một tiếng khiến cho sắc mặt của Mạnh Vu Phi càng thêm tái nhợt.

"Tôi..." Mạnh Vu Phi không còn lời nào để nói. 

"Thôi bỏ đi, cái mảnh đất này chính phủ chúng tôi sẽ thu hồi lại, còn anh theo tôi đi uống trà đi." Diêu Thành đứng dậy dọa Mạnh Vu Phi suýt nữa ngồi bệt xuống đất.

"Đợi đã." Nhìn thấy Diêu Thành đưa người đi, Vương Phong nói.

"Cậu còn việc gì sao?" Diêu Thành đảo mắt, hỏi. 

"Đương nhiên là có, anh không thể dễ dàng dẫn cậu ta đi như vậy được?" Vương Phong đứng dậy, đến trước mặt Mạnh Vu Phi, nói: "Anh ta đã thừa nhận như vậy thì chúng ta có thể nói về vấn đề bồi thường."

"Bồi thường? Bồi thường cái gì?" Nghe thấy lời Vương Phong, vẻ mặt Mạnh Vu Phi rất nghi ngờ: "Đất cũng đã thu hồi lại rồi còn bồi thường gì chứ?

"Đương nhiên có bồi thường, lẽ nào anh cho rằng có thể đi một cách dễ dàng vậy sao? Tôi nói cho anh biết, trên đời này không có việc gì dễ dàng vậy đâu."

Vương Phong nói, sau đó lôi chú Lý tới trước mặt, nói: "Vị này đã bị các người đe dọa gây ảnh hưởng nghiêm trọng về tinh thần vì thế phí bồi thường tổn hại tinh thần này anh tính sao đây?" Vương Phong nói với giọng thương lượng.

Còn người chú họ Lý bị kéo tới, vẻ mặt thắc mắc không biết mình bị đe dọa lúc nào? Chú ấy cũng không biết Vương Phong muốn làm gì.

"Vậy anh nói đi muốn bao nhiêu tiền?" Mặc dù trong lòng Mạnh Vu Phi rất muốn giết người nhưng lúc này hắn tuyệt đối không dám đắc tội với Vương Phong, bởi vì hắn thấy Vương Phong và Diêu Thành rõ ràng có quan hệ mật thiết.

Tội của hắn nhiều nhất cũng là ngồi tù mấy năm, thậm chí một hai năm thì có thể ra ngoài nhưng nếu như Vương Phong nói mấy câu trước mặt của Diêu Thành thì chẳng phải hắn phải ở tù cả đời sao? 

"Ha ha, chúng ta đều là người đàng hoàng, tôi sẽ không nói lòng vòng nữa. Thế này đi, phí bồi thường tổn hại tinh thần tình một triệu." Vương Phong điềm đạm nói nhưng lại làm cho Mạnh Vu Phi trợn tròn mắt suýt chút nữa là rơi cả tròng mắt ra.

Cứ mở miệng ra là một triệu, đây mà là người đàng hoàng sao? Vẫn chưa bao giờ gặp hạng người đàng hoàng như hắn.

"Thế nào, lẽ nào chủ tịch Mạnh không đồng ý với số tiền này?" Vương Phong nói bình thản nhưng lại khiến cho cơ thể Mạnh Vu Phi run mạnh, sau đó vội vàng lắc đầu, nói: "Tôi đồng ý bồi thường." 

Vì cuộc sống sau này, hắn ta đành phải đồng ý với Vương Phong.

Tuy phải bồi thường một triệu oan ức khiến trong lòng hắn rất ấm ức nhưng chung quy lại cũng không bằng mấy chục năm ở tù.

"Anh đã đồng ý thì nói đi, như vậy chúng ta mới có thể tiếp tục thương lượng." Vương Phong nói khiến Mạnh Vu Phi gào lên: "Còn có bồi thường nữa hả?"

Đây không phải do hắn ta hét lớn, Vương Phong bây giờ rõ ràng là gõ hắn, ai nấy đều có thể nhìn ra. 

"Thế nào? Nếu như anh không muốn bồi thường vậy thì tôi không nói nữa, anh đi đi." Vương Phong lạnh lùng nói.

"Vậy anh nói đi còn phải bồi thường cái gì?" Mặc dù trong tim đang rỉ máu nhưng Mạnh Vu Phi vẫn phải cắn răng nói, nếu như hắn đi nói không chừng hắn phải ở tù suốt đời.

"À, lần trước ông bị người của anh đánh phải nhập viện nửa tháng, phải tốn hai triệu, tiền thuốc men kiểu gì anh cũng nên trả chứ?" Lời Vương Phong nói ra thực sự dọa chết người, ngay cả Diêu Thành đứng bên cạnh cũng suýt chút nữa té lăn xuống đất.

Trời ơi, lời cậu nói cũng không đáng tin cậy, đây là căn bệnh gì mà lại tốn hai triệu. Hơn nữa nhìn vẻ mặt khỏe mạnh của Lý Chính Lâm, có chút nào cho thấy là người bị bệnh đâu? 

Chapter
1 Chương 1: Năng lực dị thường
2 Chương 2: Cành ô liu - Biểu tượng hòa bình
3 Chương 3: Nóng bỏng
4 Chương 4: Ăn cướp
5 Chương 5: Bảo vệ người đẹp
6 Chương 6: Ghen
7 Chương 7: Buổi cược đá
8 Chương 8: Dùng dao mổ trâu để giết gà
9 Chương 9: Có màu xanh!
10 Chương 10: Kiếm một khoản tiền lớn
11 Chương 11: Ông lão kinh khủng
12 Chương 12: Thuật tụ khí
13 Chương 13: Năng lực đáng sợ
14 Chương 14: Yêu cầu bái sư
15 Chương 15: Phẫn nộ
16 Chương 16: Nhận lời xin lỗi
17 Chương 17: Sự hiểu lầm mờ ám
18 Chương 18: Chơi lớn một phen
19 Chương 19: Gài bẫy kẻ thù
20 Chương 20: Đánh cược
21 Chương 21: Chặn giết
22 Chương 22: Gậy ông đập lưng ông
23 Chương 23: Mục tiêu
24 Chương 24: Lao lực
25 Chương 25: Người phụ nữ bạo lực
26 Chương 26: Cưỡng hôn
27 Chương 27: Giở trò vô lại
28 Chương 28: Mở rộng kinh doanh
29 Chương 29: Tiếp tục càn quét
30 Chương 30: Tôi không tin vào số mệnh
31 Chương 31: Không khách khí với tôi?
32 Chương 32: Sự đáng sợ của đường ngải nhu
33 Chương 33: Trị liệu mờ ám
34 Chương 34: Lại dùng quá sức
35 Chương 35: Thiên tài tu luyện
36 Chương 36: Quan sát học hỏi
37 Chương 37: Tên khốn nạn
38 Chương 38: Vụ cướp châu báo
39 Chương 39: Thi Triển Năng Lực Thần Thông
40 Chương 40: Anh hùng đô thị
41 Chương 41: Người đến từ bối thị
42 Chương 42: Bối vân tuyết bênh vực
43 Chương 43: Quá chuyên nghiệp
44 Chương 44: Bí thư thành ủy
45 Chương 45: Đây có phải là yêu không?
46 Chương 46: Ác ma giết người
47 Chương 47: Say mê người đẹp
48 Chương 48: Kinh ngạc
49 Chương 49: Tàn nhẫn
50 Chương 50: Quà tặng?
51 Chương 51: Hạnh phúc đến bất ngờ
52 Chương 52: Sự phẫn nộ của hoa long
53 Chương 53: Hạ tiểu mỹ cầu cứu
54 Chương 54: Sự dụ dỗ của hạ tiểu mỹ
55 Chương 55: Ăn sạch hạ tiểu mỹ
56 Chương 56: Kẻ chủ mưu phía sau
57 Chương 57: Kẻ chủ mưu thật sự phía sau
58 Chương 58: Khu dân nghèo
59 Chương 59: Cảnh khốn khó của cố bình
60 Chương 60: Cặn bã
61 Chương 61: Đánh gãy chân vứt trên đường phố
62 Chương 62: Bị khinh bỉ
63 Chương 63: Thể diện
64 Chương 64: Khoe mẽ sẽ bị sét đánh
65 Chương 65: Nữ thần hoàn mỹ
66 Chương 66: Sợ Đến Tè Ra Quần
67 Chương 67: Điều tra tư liệu
68 Chương 68: Ràng buộc ngoại kình
69 Chương 69: Các người ăn phân sao?
70 Chương 70: Làm ơn mắc oán
71 Chương 71: Cái đồ ngốc
72 Chương 72: Chú lý
73 Chương 73: Công ty bất động sản hiểm ác
74 Chương 74: Trận đại chiến
75 Chương 75: Dọa dẫm
76 Chương 76: Chính là hắn hãm hại
77 Chương 77: Cha của đường ngải nhu bị bắt cóc
78 Chương 78: Loạn thành một đống
79 Chương 79: Gặp mặt
80 Chương 80: Rơi vào cạm bẫy
81 Chương 81: Tàn tật
82 Chương 82: Kích động khác thường
83 Chương 83: Thật sự nhận thầy
84 Chương 84: Kì tích y học
85 Chương 85: Chị tuyết làm bữa sáng
86 Chương 86: Vợ trong trò chơi
87 Chương 87: Em yêu anh
88 Chương 88: Vợ trong trò chơi đến rồi
89 Chương 89: Người phụ nữ tuyệt đẹp
90 Chương 90: Em sẽ nuôi anh
91 Chương 91: Cám dỗ
92 Chương 92: Tổ Chức Thiên Võng
93 Chương 93: Đường Ngải Nhu Tấn Công
94 Chương 94: Lại gây chuyện
95 Chương 95: Tử Sa Tìm Đến
96 Chương 96: Cô đâu có giành giải oscar đâu nhỉ?
97 Chương 97: Nghĩ chúng tôi là người nghèo sao?
98 Chương 98: Mạnh Đông Học Hoảng Sợ
99 Chương 99: Sự Quyến Rũ Của Tử Sa
100 Chương 100: Tử Sa Cũng Muốn Đầu Tư
101 Chương 101: Đặt tên cho cửa hàng
102 Chương 102: Trong chữ giấu càn khôn
103 Chương 103: Tìm kiếm bảo mật
104 Chương 104: Hình ý quyền
105 Chương 105: Luyện tập
106 Chương 106: Tiến bộ thần tốc
107 Chương 107: Hạ gia gặp chuyện
108 Chương 108: Nhìn rõ âm mưu
109 Chương 109: Kẻ chủ mưu
110 Chương 110: Lấy tiền chuộc người
111 Chương 111: Làm lại nghề cũ
112 Chương 112: Rượu tráng dương
113 Chương 113: Bối vân tuyết về nhà
114 Chương 114: Cảnh thổ huyết
115 Chương 115: Cha mẹ xảy ra chuyện
116 Chương 116: Bà mợ keo kiệt
117 Chương 117: Bởi vì cậu
118 Chương 118: Con sâu mọt
119 Chương 119: Bí thư huyện ủy
120 Chương 120: Báo thù
121 Chương 121: Hoá thân thành thần chết
122 Chương 122: Tàn nhẫn
123 Chương 123: Làm chuyện sai sẽ trả giá đắt
124 Chương 124: Tôi đã nói qua chưa?
125 Chương 125: Bị lộ
126 Chương 126: Lão già khốn kiếp
127 Chương 127: Tôi đồng ý với ông
128 Chương 128: Cứu viện đến
129 Chương 129: Rời khỏi
130 Chương 130: Chị tuyết không về nữa rồi
131 Chương 131: Minh duyệt sơn trang
132 Chương 132: Kết thông gia
133 Chương 133: Sóng to gió lớn
134 Chương 134: Hủy hôn
135 Chương 135: Trò đùa buồn cười nhất
136 Chương 136: Đau lòng
137 Chương 137: Xoay chuyển tình hình
138 Chương 138: Tra hung thủ
139 Chương 139: Không thể che giấu
140 Chương 140: Tư tưởng biến thái dị dạng
141 Chương 141: Anh muốn làm gì?
142 Chương 142: Mây mưa thất thường
143 Chương 143: Thiên võng đến đột kích
144 Chương 144: Không em chỉ cần anh ấy
145 Chương 145: Đầu Óc Kinh Doanh Của Tử Sa
146 Chương 146: Chuẩn bị trước khi khai trương
147 Chương 147: Vấn đề nguồn hàng
148 Chương 148: Sự ghen tỵ của tử sa
149 Chương 149: Cửa hàng mới mở
150 Chương 150: Kẻ đến không có ý tốt
151 Chương 151: Cuộc chiến giữa các nhà sư
152 Chương 152: Kinh biến
153 Chương 153: Tặng tẩy tủy đan
154 Chương 154: Thu nhập kinh khủng
155 Chương 155: Có duyên ắt sẽ tương phùng
156 Chương 156: Chết vì đụng phải “vẩy ngược”
157 Chương 157: Thu mua cửa hàng
158 Chương 158: Chiếm tiện nghi
159 Chương 159: Rời đi
160 Chương 160: Về đầu tiên một cách nhẹ nhàng
161 Chương 161: Bộ đội long hồn
162 Chương 162: Huấn luyện viên
163 Chương 163: Khiêu chiến
164 Chương 164: Đấu loại
165 Chương 165: Vận may
166 Chương 166: Từ chối tuyển mộ
167 Chương 167: Đêm thanh gió mát
168 Chương 168: Giết người cướp của
169 Chương 169: Anh hùng cứu mỹ nhân
170 Chương 170: Đêm ngủ gối đầu lên người đẹp
171 Chương 171: Nguy hiêm cận kề
172 Chương 172: Kiên trì chiến đấu
173 Chương 173: Cùng nhau chết
174 Chương 174: Không nương tay nữa
175 Chương 175: Nội kình
176 Chương 176: Bị cưỡng hôn
177 Chương 177: Đặc quyền của long hồn
178 Chương 178: Chiến thắng dễ dàng
179 Chương 179: Ý muốn giết người của lạc vĩnh tân
180 Chương 180: Trận chiến sinh tử
181 Chương 181: Không ai địch nổi
182 Chương 182: Ra chiến trường
183 Chương 183: Thắng lợi trận đầu
184 Chương 184: Rơi vào ổ mai phục
185 Chương 185: Thương vong nghiêm trọng
186 Chương 186: Bước đường cùng
187 Chương 187: Nhiệm vụ thất bại
188 Chương 188: Hứa hẹn
189 Chương 189: Ý muốn giết người của Lạc Vĩnh Tân
190 Chương 190: Quỷ kiến sầu ra vẻ
191 Chương 191: Cứu đông phương ngọc nhi
192 Chương 192: May mắn không hổ thẹn
193 Chương 193: Kết quả ngoài dự liệu
194 Chương 194: Vào bộ đội long hồi
195 Chương 195: Ân nhân cứu mạng lúc trước
196 Chương 196: Bộ đội long hồn của ngưu xoa
197 Chương 197: Nghênh đón tôi?
198 Chương 198: Con ruồi đáng ghét
199 Chương 199: Huynh đệ, chất lượng của anh như vậy là không tốt
200 Chương 200: Bối thanh vân chết
201 Chương 201: Đại ca cũng có lúc hào phóng
202 Chương 202: Kế hoạch thương nghiệp
203 Chương 203: Tức nước vỡ bờ
204 Chương 204: Phản đối vô hiệu
205 Chương 205: Anh nói ai là trẻ con?
206 Chương 206: Không nuôi người vô dụng
207 Chương 207: Đại hội so tài
208 Chương 208: Bị bỏ thuốc
209 Chương 209: Đường cùng
210 Chương 210: Hoa rơi gặp lại người
211 Chương 211: Sát thủ vô dụng
212 Chương 212: Tôi chỉ cần kết quả
213 Chương 213: Lại có thêm một kẻ tự tìm đường chết
214 Chương 214: Đêm không an giấc
215 Chương 215: Tôi ra lệnh cho cô nghỉ ngơi
216 Chương 216: Nỗi khổ của đường quốc quang
217 Chương 217: Có thể để tôi chạm ngực không?
218 Chương 218: Xuân sắc kiều diễm
219 Chương 219: Thế giới quan lần nữa sụp đổ
220 Chương 220: Cho một "like"
221 Chương 221: Tôi cũng nghĩ như vậy
222 Chương 222: Hiệu quả không tốt
223 Chương 223: Đám ô hợp
224 Chương 224: Hoa long chết
225 Chương 225: Cố Khả Như
226 Chương 226: Mỹ nữ phải bắt từ khi còn nhỏ
227 Chương 227: Muốn lừa tiền?
228 Chương 228: Chính là hãm hại anh
229 Chương 229: Uy hiếp
230 Chương 230: Thân bại danh liệt
231 Chương 231: Cha mẹ của tử sa
232 Chương 232: Cường hào chân chính
233 Chương 233: Diễm phúc không nhỏ
234 Chương 234: Biến cố ở thành phố trúc hải
235 Chương 235: Bị xa lánh
236 Chương 236: Trợ giúp đến
237 Chương 237: Đã chán sống rồi sao?
238 Chương 238: Đường ngả nhu cũng sử dụng chiêu thức nát
239 Chương 239: Song kiếm hợp bích
240 Chương 240: Quá tàn bạo
241 Chương 241: Không thể tin tưởng
242 Chương 242: Chị của Đông Phương Ngọc Nhi
243 Chương 243: Thu hoạch cực lớn
244 Chương 244: Kiếm lời một núi vàng
Chapter

Updated 244 Episodes

1
Chương 1: Năng lực dị thường
2
Chương 2: Cành ô liu - Biểu tượng hòa bình
3
Chương 3: Nóng bỏng
4
Chương 4: Ăn cướp
5
Chương 5: Bảo vệ người đẹp
6
Chương 6: Ghen
7
Chương 7: Buổi cược đá
8
Chương 8: Dùng dao mổ trâu để giết gà
9
Chương 9: Có màu xanh!
10
Chương 10: Kiếm một khoản tiền lớn
11
Chương 11: Ông lão kinh khủng
12
Chương 12: Thuật tụ khí
13
Chương 13: Năng lực đáng sợ
14
Chương 14: Yêu cầu bái sư
15
Chương 15: Phẫn nộ
16
Chương 16: Nhận lời xin lỗi
17
Chương 17: Sự hiểu lầm mờ ám
18
Chương 18: Chơi lớn một phen
19
Chương 19: Gài bẫy kẻ thù
20
Chương 20: Đánh cược
21
Chương 21: Chặn giết
22
Chương 22: Gậy ông đập lưng ông
23
Chương 23: Mục tiêu
24
Chương 24: Lao lực
25
Chương 25: Người phụ nữ bạo lực
26
Chương 26: Cưỡng hôn
27
Chương 27: Giở trò vô lại
28
Chương 28: Mở rộng kinh doanh
29
Chương 29: Tiếp tục càn quét
30
Chương 30: Tôi không tin vào số mệnh
31
Chương 31: Không khách khí với tôi?
32
Chương 32: Sự đáng sợ của đường ngải nhu
33
Chương 33: Trị liệu mờ ám
34
Chương 34: Lại dùng quá sức
35
Chương 35: Thiên tài tu luyện
36
Chương 36: Quan sát học hỏi
37
Chương 37: Tên khốn nạn
38
Chương 38: Vụ cướp châu báo
39
Chương 39: Thi Triển Năng Lực Thần Thông
40
Chương 40: Anh hùng đô thị
41
Chương 41: Người đến từ bối thị
42
Chương 42: Bối vân tuyết bênh vực
43
Chương 43: Quá chuyên nghiệp
44
Chương 44: Bí thư thành ủy
45
Chương 45: Đây có phải là yêu không?
46
Chương 46: Ác ma giết người
47
Chương 47: Say mê người đẹp
48
Chương 48: Kinh ngạc
49
Chương 49: Tàn nhẫn
50
Chương 50: Quà tặng?
51
Chương 51: Hạnh phúc đến bất ngờ
52
Chương 52: Sự phẫn nộ của hoa long
53
Chương 53: Hạ tiểu mỹ cầu cứu
54
Chương 54: Sự dụ dỗ của hạ tiểu mỹ
55
Chương 55: Ăn sạch hạ tiểu mỹ
56
Chương 56: Kẻ chủ mưu phía sau
57
Chương 57: Kẻ chủ mưu thật sự phía sau
58
Chương 58: Khu dân nghèo
59
Chương 59: Cảnh khốn khó của cố bình
60
Chương 60: Cặn bã
61
Chương 61: Đánh gãy chân vứt trên đường phố
62
Chương 62: Bị khinh bỉ
63
Chương 63: Thể diện
64
Chương 64: Khoe mẽ sẽ bị sét đánh
65
Chương 65: Nữ thần hoàn mỹ
66
Chương 66: Sợ Đến Tè Ra Quần
67
Chương 67: Điều tra tư liệu
68
Chương 68: Ràng buộc ngoại kình
69
Chương 69: Các người ăn phân sao?
70
Chương 70: Làm ơn mắc oán
71
Chương 71: Cái đồ ngốc
72
Chương 72: Chú lý
73
Chương 73: Công ty bất động sản hiểm ác
74
Chương 74: Trận đại chiến
75
Chương 75: Dọa dẫm
76
Chương 76: Chính là hắn hãm hại
77
Chương 77: Cha của đường ngải nhu bị bắt cóc
78
Chương 78: Loạn thành một đống
79
Chương 79: Gặp mặt
80
Chương 80: Rơi vào cạm bẫy
81
Chương 81: Tàn tật
82
Chương 82: Kích động khác thường
83
Chương 83: Thật sự nhận thầy
84
Chương 84: Kì tích y học
85
Chương 85: Chị tuyết làm bữa sáng
86
Chương 86: Vợ trong trò chơi
87
Chương 87: Em yêu anh
88
Chương 88: Vợ trong trò chơi đến rồi
89
Chương 89: Người phụ nữ tuyệt đẹp
90
Chương 90: Em sẽ nuôi anh
91
Chương 91: Cám dỗ
92
Chương 92: Tổ Chức Thiên Võng
93
Chương 93: Đường Ngải Nhu Tấn Công
94
Chương 94: Lại gây chuyện
95
Chương 95: Tử Sa Tìm Đến
96
Chương 96: Cô đâu có giành giải oscar đâu nhỉ?
97
Chương 97: Nghĩ chúng tôi là người nghèo sao?
98
Chương 98: Mạnh Đông Học Hoảng Sợ
99
Chương 99: Sự Quyến Rũ Của Tử Sa
100
Chương 100: Tử Sa Cũng Muốn Đầu Tư
101
Chương 101: Đặt tên cho cửa hàng
102
Chương 102: Trong chữ giấu càn khôn
103
Chương 103: Tìm kiếm bảo mật
104
Chương 104: Hình ý quyền
105
Chương 105: Luyện tập
106
Chương 106: Tiến bộ thần tốc
107
Chương 107: Hạ gia gặp chuyện
108
Chương 108: Nhìn rõ âm mưu
109
Chương 109: Kẻ chủ mưu
110
Chương 110: Lấy tiền chuộc người
111
Chương 111: Làm lại nghề cũ
112
Chương 112: Rượu tráng dương
113
Chương 113: Bối vân tuyết về nhà
114
Chương 114: Cảnh thổ huyết
115
Chương 115: Cha mẹ xảy ra chuyện
116
Chương 116: Bà mợ keo kiệt
117
Chương 117: Bởi vì cậu
118
Chương 118: Con sâu mọt
119
Chương 119: Bí thư huyện ủy
120
Chương 120: Báo thù
121
Chương 121: Hoá thân thành thần chết
122
Chương 122: Tàn nhẫn
123
Chương 123: Làm chuyện sai sẽ trả giá đắt
124
Chương 124: Tôi đã nói qua chưa?
125
Chương 125: Bị lộ
126
Chương 126: Lão già khốn kiếp
127
Chương 127: Tôi đồng ý với ông
128
Chương 128: Cứu viện đến
129
Chương 129: Rời khỏi
130
Chương 130: Chị tuyết không về nữa rồi
131
Chương 131: Minh duyệt sơn trang
132
Chương 132: Kết thông gia
133
Chương 133: Sóng to gió lớn
134
Chương 134: Hủy hôn
135
Chương 135: Trò đùa buồn cười nhất
136
Chương 136: Đau lòng
137
Chương 137: Xoay chuyển tình hình
138
Chương 138: Tra hung thủ
139
Chương 139: Không thể che giấu
140
Chương 140: Tư tưởng biến thái dị dạng
141
Chương 141: Anh muốn làm gì?
142
Chương 142: Mây mưa thất thường
143
Chương 143: Thiên võng đến đột kích
144
Chương 144: Không em chỉ cần anh ấy
145
Chương 145: Đầu Óc Kinh Doanh Của Tử Sa
146
Chương 146: Chuẩn bị trước khi khai trương
147
Chương 147: Vấn đề nguồn hàng
148
Chương 148: Sự ghen tỵ của tử sa
149
Chương 149: Cửa hàng mới mở
150
Chương 150: Kẻ đến không có ý tốt
151
Chương 151: Cuộc chiến giữa các nhà sư
152
Chương 152: Kinh biến
153
Chương 153: Tặng tẩy tủy đan
154
Chương 154: Thu nhập kinh khủng
155
Chương 155: Có duyên ắt sẽ tương phùng
156
Chương 156: Chết vì đụng phải “vẩy ngược”
157
Chương 157: Thu mua cửa hàng
158
Chương 158: Chiếm tiện nghi
159
Chương 159: Rời đi
160
Chương 160: Về đầu tiên một cách nhẹ nhàng
161
Chương 161: Bộ đội long hồn
162
Chương 162: Huấn luyện viên
163
Chương 163: Khiêu chiến
164
Chương 164: Đấu loại
165
Chương 165: Vận may
166
Chương 166: Từ chối tuyển mộ
167
Chương 167: Đêm thanh gió mát
168
Chương 168: Giết người cướp của
169
Chương 169: Anh hùng cứu mỹ nhân
170
Chương 170: Đêm ngủ gối đầu lên người đẹp
171
Chương 171: Nguy hiêm cận kề
172
Chương 172: Kiên trì chiến đấu
173
Chương 173: Cùng nhau chết
174
Chương 174: Không nương tay nữa
175
Chương 175: Nội kình
176
Chương 176: Bị cưỡng hôn
177
Chương 177: Đặc quyền của long hồn
178
Chương 178: Chiến thắng dễ dàng
179
Chương 179: Ý muốn giết người của lạc vĩnh tân
180
Chương 180: Trận chiến sinh tử
181
Chương 181: Không ai địch nổi
182
Chương 182: Ra chiến trường
183
Chương 183: Thắng lợi trận đầu
184
Chương 184: Rơi vào ổ mai phục
185
Chương 185: Thương vong nghiêm trọng
186
Chương 186: Bước đường cùng
187
Chương 187: Nhiệm vụ thất bại
188
Chương 188: Hứa hẹn
189
Chương 189: Ý muốn giết người của Lạc Vĩnh Tân
190
Chương 190: Quỷ kiến sầu ra vẻ
191
Chương 191: Cứu đông phương ngọc nhi
192
Chương 192: May mắn không hổ thẹn
193
Chương 193: Kết quả ngoài dự liệu
194
Chương 194: Vào bộ đội long hồi
195
Chương 195: Ân nhân cứu mạng lúc trước
196
Chương 196: Bộ đội long hồn của ngưu xoa
197
Chương 197: Nghênh đón tôi?
198
Chương 198: Con ruồi đáng ghét
199
Chương 199: Huynh đệ, chất lượng của anh như vậy là không tốt
200
Chương 200: Bối thanh vân chết
201
Chương 201: Đại ca cũng có lúc hào phóng
202
Chương 202: Kế hoạch thương nghiệp
203
Chương 203: Tức nước vỡ bờ
204
Chương 204: Phản đối vô hiệu
205
Chương 205: Anh nói ai là trẻ con?
206
Chương 206: Không nuôi người vô dụng
207
Chương 207: Đại hội so tài
208
Chương 208: Bị bỏ thuốc
209
Chương 209: Đường cùng
210
Chương 210: Hoa rơi gặp lại người
211
Chương 211: Sát thủ vô dụng
212
Chương 212: Tôi chỉ cần kết quả
213
Chương 213: Lại có thêm một kẻ tự tìm đường chết
214
Chương 214: Đêm không an giấc
215
Chương 215: Tôi ra lệnh cho cô nghỉ ngơi
216
Chương 216: Nỗi khổ của đường quốc quang
217
Chương 217: Có thể để tôi chạm ngực không?
218
Chương 218: Xuân sắc kiều diễm
219
Chương 219: Thế giới quan lần nữa sụp đổ
220
Chương 220: Cho một "like"
221
Chương 221: Tôi cũng nghĩ như vậy
222
Chương 222: Hiệu quả không tốt
223
Chương 223: Đám ô hợp
224
Chương 224: Hoa long chết
225
Chương 225: Cố Khả Như
226
Chương 226: Mỹ nữ phải bắt từ khi còn nhỏ
227
Chương 227: Muốn lừa tiền?
228
Chương 228: Chính là hãm hại anh
229
Chương 229: Uy hiếp
230
Chương 230: Thân bại danh liệt
231
Chương 231: Cha mẹ của tử sa
232
Chương 232: Cường hào chân chính
233
Chương 233: Diễm phúc không nhỏ
234
Chương 234: Biến cố ở thành phố trúc hải
235
Chương 235: Bị xa lánh
236
Chương 236: Trợ giúp đến
237
Chương 237: Đã chán sống rồi sao?
238
Chương 238: Đường ngả nhu cũng sử dụng chiêu thức nát
239
Chương 239: Song kiếm hợp bích
240
Chương 240: Quá tàn bạo
241
Chương 241: Không thể tin tưởng
242
Chương 242: Chị của Đông Phương Ngọc Nhi
243
Chương 243: Thu hoạch cực lớn
244
Chương 244: Kiếm lời một núi vàng