Chương 64: Trong phong thư là Ảnh chụp chung của Mạch Đương cùng Trì Yến, thậm chí còn có tấm chụp hai người hôn môi, gó

Edit + Beta: Snail

Trên bàn cơm Cao gia hôm nay vẫn hoàn toàn im lặng như trước, Cao Toa Toa cúi đầu nhấp một hớp sữa bò, sắc mặt tuy rằng bình tĩnh, trên thực tế đáy lòng nôn nóng mang theo kích động, một bàn tay khác đặt trên đầu gối siết chặt, nỗ lực muốn áp chế nội tâm dậy sóng của mình.

Bàn ăn là loại bàn dài, bởi vì có chút khoảng cách, người khác cũng không phát hiện sự khác thường của cô. Cao Hoành Viễn buông đũa trong tay xuống, dùng khăn ăn lau miệng, Cao Toa Toa thấy ông ăn no, vội hỏi: “Cha, ngài ăn ít vậy sao?”

“Ít? Ta vẫn ăn như thường ngày.” Cao Hoành Viễn nhìn cô, không rõ cô nói lời này có ý gì.

“Bây giờ trời lạnh, ăn nhiều chút sẽ ấm lên.” Cao Toa Toa ngọt ngào cười nói, tranh thủ khiến ông ở lại lâu hơn.

“Toa Toa nói đúng đó, lão gia tử ăn nhiều thêm chút.” Ngô Diễm Lâm cùng phụ họa, ngay sau đó nhìn về phía Cao Nguyệt, một bộ quan tâm, “A Nguyện cũng ăn nhiều chút, nhìn con trong đoạn thời gian này bận đến gầy đi kìa.”

Cao Nguyệt ngừng động tác húp cháo của mình lại, “Cảm ơn quan tâm, con cảm thấy cũng no rồi.”

“Gần đây công ty rất bận đi? Lúc này sắp qua năm mới rồi, đừng mệt chết mình.” Giọng Ngô Diễm Lâm mang quan tâm hỏi, lại lập tức có chút oán trách với Cao Hoành Viễn nói: “Lão gia tử cũng thật là, A Nguyệt vừa đi làm lại, ông để nó trông nom nhiều chuyện như vậy, không phải khiến nó mệt chết sao, công ty không phải…”

“Không nhọc quan tâm, con có thể ứng phó được.” Cao Nguyệt thản nhiên cắt đứt lời bà, buông muỗng xuống chuyển về phía Cao Hoành Viễn, “Cha, một hồi con có chút chuyện nói với ngài.”

Cao Hoành Viễn gật gật đầu, đang chuẩn bị đứng dậy, chú Vương bên kia nhận lấy phong thư người hầu cầm vào đi tới cạnh ông, thấp giọng nói: “Đây là thư vừa được gửi tới.”

Cao Hoành Viễn cầm lấy xem, trên mặt chỉ viết tên cùng địa chỉ người nhận, lấy hình thức như vậy gửi tới thì hơn phân nửa không phải là thư tín cơ mật gì, cũng không để ý thuận tay mở ra, phát hiện bên trong là vài tấm ảnh chụp, sau khi lấy ra nhìn rõ mặt người trên đó mắt liền trợn to lên, tùy ý trên mặt trong nháy mắt đông đặc rồi vỡ vụn, như là nhìn thấy thứ gì không dám tin, nhanh chóng lật xem từng tấm từng tấm ảnh chụp trên tay, càng xem sắc mặt càng kém, bởi vì lật quá gấp, vài tấm hình trong tay rơi xuống bàn cơm, Cao Nguyệt không rõ lắm cầm lấy một tấm trong đó, sau khi thấy mặt người phía trên cô liền ngây ngẩn cả người.

Trong ảnh chụp là nửa người trên của Mạch Đương cùng Trì Yến, địa điểm nhìn như một quán cà phê, hai người cùng ngồi trên một chiếc sô pha, dựa sát vào nhau, một tay Mạch Đương chống trên sô pha, mũi kề tai Trì Yến, từ khuôn mặt nghiêng có thể nhìn thấy nụ cười của Mạch Đương, không khí ái muội dị thường.

Cao Nguyệt cấm lấy mấy tấm khác trên bàn, không tấm nào không phải ảnh chụp chung của Mạch Đương cùng Trì Yến, thậm chí còn có tấm chụp hai người hôn môi, góc độ rất xảo quyệt, rõ ràng là có người chuyên môn chụp lén. Cô biết chuyện Mạch Đương cùng Trì Yến, nhìn đến những thứ này đương nhiên sẽ không kinh ngạc, nhưng Cao Hoành Viễn bất đồng.

“Này… Này…” Tay Cao Hoành Viễn cầm ảnh chụp run rẩy, sắc mặt kém tới cực điểm, “Quả thực, quả thực là phản rồi!!”

“Làm sao vậy cha?” Cao Toa Toa làm bộ như không rõ tình hình hỏi, “Ngài làm sao vậy? Đừng nóng giận, tức giận hại thân thì làm sao đây?”

“Xảy ra chuyện gì vậy lão gia tử? Đừng tức giận! Đừng tự mình tức giận mà!” Ngô Diễm Lâm bước nhanh đến bên người Cao Hoành Viễn, vươn tay giúp ông xoa ngực, ánh mắt như lơ đãng quét qua ảnh chụp trong tay ông, thốt ra: “Trời ạ! Đây là chuyện gì xảy ra? Đây không phải Mạch Đương sao? Này này này này…”

“Lẽ nào lại như vậy! Nghiệt tử!!” Tay Cao Hoành Viễn vung ảnh chụp tầng tầng lớp lớp rơi trên bàn cơm, đẩy Ngô Diễm Lâm ra liền đi nhanh về phía cửa, “Chuẩn bị xe!”

Chú Vương cũng kinh ngạc với nội dung ảnh chụp, thấy ông rời khỏi nhà, vội vã đi theo.

“Trời ạ, anh Mạch Đương sao lại như vậy?!” Cao Toa Toa cầm ảnh chụp kêu lên một tiếng sợ hãi, âm thanh cực lớn tựa như sợ người khác không nghe thấy, “Chị cả, chị xem chị xem… Trời ạ!”

“Câm miệng.” Cao Nguyệt mắt lạnh liếc cô, rút ảnh chụp trong tay cô ra, lại dọn dẹp hết trên mặt bàn, nhìn cô hỏi, “Việc này có liên quan gì tới cô?”

“Chị cả, lời này của chị không đúng rồi, có thể có liên quan gì với em chứ, cái này cũng là lần đầu tiên em nhìn thấy!” Cao Toa Toa liền vội vàng nói, “Ai biết Mạch Đương là cái gì kia… Chậc, còn thật sự nhìn không ra nha!”

Cao Nguyệt không nói gì, chỉ là lẳng lặng nhìn cô, nhìn Cao Toa Toa đến tê cả da đầu, cứng cổ nói: “Chị cũng không thể bởi vì có quan hệ tốt với Mạch Đương liền vu khống lung tung người khác, em cũng là em gái chị mà! Chị không thể luôn nặng bên này nhẹ bên kia!”

“Đúng đó A Nguyệt.” Ngô Diễm Lâm bên cạnh cũng nói theo, “Toa Toa học hành bận rộn như vậy, làm sao có thời gian quản chuyện Mạch Đương, biết chuyện như vậy chúng ta cũng rất kinh ngạc! Hiện tại chủ yếu là làm sao trấn an lão gia tử mới tốt, huyết áp ông ấy vốn cao, đừng cho tức giận đến xảy ra chuyện, Mạch Đương này cũng thật là, làm cái gì không được, cố tính… Ai!!”

Cao Nguyệt lười xem hai mẹ con bà diễn trò, đặt ảnh chụp vào phong thư, lạnh nhạt nói: “Tốt nhất là không liên quan tới các người.” Nói xong liền cầm thư ra cửa, cô biết lão gia tử khẳng định là đi tìm Mạch Đương.

Thấy Cao Nguyệt ra khỏi cửa lớn, Cao Toa Toa mới nhẹ nhàng thở ra, vỗ mạnh ngực vài cái, nói: “Ôi mẹ ơi, làm con sợ muốn chết!”

“Nhìn bộ dạng con kìa.” Ngô Diễm Lâm từ dưới đất nhặt lên một tấm còn sót lại, xé nát nó vứt qua một bên, nhẹ phủi phủi tay nói, “Chậc, như thế rất tốt, lão gia tử vất vả lắm mới có một đứa con độc đinh, lại là một tên đồng tính luyến ái, ha!”

“Đúng vậy, hai tên đàn ông, hừ.” Mắt Cao Toa Toa mang theo chán ghét liếc nhìn mảnh nhỏ ảnh chụp, ôm tay Ngô Diễm Lâm nói, “Chuyện này cuối cùng cha sẽ không muốn gọi anh ta trở lại đi? Ném hết mặt mũi Cao gia chúng ta, nói ra sẽ bị người ta đâm cột sống đó.”

Ngô Diễm Lâm bật cười, “Lão gia tử sĩ diện bao nhiêu mọi người đều biết, xảy ra chuyện như vậy, không đoạn tuyệt quan hệ là may rồi.”

Cao Toa Toa cũng cười theo nói: “Vậy còn tạm được, đúng rồi mẹ, xử lý sạch sẽ chưa? Có thể hay không…”

“Yên tâm đi.” Ngô Diễm Lâm vỗ vỗ cánh tay cô, cười gằn.

Lúc Trì Yến tỉnh lại Mạch Đương còn đang ngủ, anh đưa tay sờ soạng xuống dưới tủ đầu giường, mới phát hiện điện thoại ném ở phòng khách.

Trì Yến vén chăn lên xuống giường, giúp Mạch Đương đắp lại chăn liền chuẩn bị đi rửa mặt, vừa ra khỏi phòng liền nghe tiếng đập cửa, anh đi qua kéo cửa ra, phát hiện đứng ngoài cửa vậy mà lại là cha Mạch Đương cùng quản gia Cao gia.

Cao Hoành Viễn vừa rồi vốn bị ảnh chụp làm tức điên, sau khi nhìn thấy người mở cửa là Trì Yến sắc mặt càng âm trầm lợi hại, hiện tại mới không đến chín giờ sáng, Trì Yến xuất hiện trong nhà Mạch Đương, trên người còn mặt đồ ngủ, không cần nghĩ cũng biết tối qua anh ở nơi này, vừa nghĩ đến quan hệ giữa hai người là loại này, ông liền bốc hỏa cả người.

“Tránh ra!” Cao Hoành Viễn áp chế tức giận nhìn Trì Yến nói, “Mạch Đương đâu?!”

Trì Yến tuy rằng có gia giáo tốt đẹp, cũng được giáo dục từ nhỏ rằng phải tôn trọng trưởng bối, nhưng những thứ này cũng phải đối với người thích hợp mới được, đối với Cao Hoành Viễn anh không hề có chút thiện cảm nào. Vì thế anh không chỉ không tránh ra, hơn nữa còn một tay nắm cửa kéo lại ngăn cản, mặt không thay đổi nhìn hai người ngoài cửa, nói: “Rất xin lỗi, nơi này không chào đón mấy người.”

Lời Trì Yến khiến Cao Hoành Viễn tức giận càng sâu, tay ông giơ lên muốn đẩy Trì Yến ra đi vào, thế nhưng Trì Yến dùng chân ổn định chính mình, không nhúc nhích mà ngăn trước cửa, tay kia đặt trên vai Cao Hoành Viễn nói: “Tôi không muốn ra tay với ngài, nhưng ngài cũng không thể đi vào.”

Chú Vương thấy thế tiến lên tách tay Trì Yến, “Buông ra.”

Trì Yến thu hồi tay mình, vẫn ngăn ở cửa như trước.

“Cậu vậy mà, vậy mà… Tốt tốt!” Tay Cao Hoành Viễn run run chỉ về phía Trì Yến nói không ra lời, ông thật không ngờ có một ngày trừ Mạch Đương ra, còn sẽ có người trẻ tuổi khác dám đối xử với mình như vậy, đây quả thực là đánh vào mặt ông, ở vị trí cao nhiều năm, vô luận thế nào ông cũng nuốt không trôi khẩu khí này.

“Chú Vương, gọi người qua đây.” Ông trì hoãn cơn tức phân phó chú Vương, vừa rồi ra cửa quá vội vàng, bên cạnh hai người đều không mang những người khác.

“Dạ…”

“Trì Yến!” Trong phòng truyền đến giọng Mạch Đương, cậu theo thói quen buổi sáng thức dậy không thấy được người kia liền gọi một tiếng, một tiếng này đem cơn tức vừa hoãn lại của Cao Hoành Viễn đốt lên, ông đẩy chú Vương trước mặt mình ra, trầm giọng nói với Trì Yến: “Cậu tránh ra, ta tìm Mạch Đương!”

“Ông có thể chờ, tôi giúp ông hỏi xem.” Những lời này của Trì Yến tỏ rõ nếu Mạch Đương không đồng ý liền sẽ không để ông vào, nói xong còn dự định đóng cửa lại, nhưng chú Vương lại tiến lên trước một bước ngăn cản, anh cũng không thể thật sự đóng cửa, tránh cho làm bị thương đối phương.

Song phương đang giằng co, Mạch Đương ôm Mạch Manh từ phòng đi ra, thấy Trì Yến đứng ở cửa liền bước qua, vừa nói: “Bảo bối anh ở đây làm gì vậy, hôm nay chúng ta trở về ăn…”

Lời của cậu sau khi nhìn thấy Cao Hoành Viễn liền ngưng bặt, mà Cao Hoành Viễn nghe được cậu gọi Trì Yến là “bảo bối” sắc mặt quả thực có thể dùng năm màu sặc sỡ để hình dung, lạnh nhạt cùng khí độ nhiều năm qua hoàn toàn biến mất, cũng không biết sức lực từ đâu ra, một phen đẩy Trì Yến khỏi cửa, nói với Mạch Đương: “Mạch Đương, con lại đây, ta có lời hỏi con!”

Cơn giận của ông quá mức rõ ràng, hiển nhiên là bị cái gì kích thích, nhưng Mạch Đương cũng không coi là chuyện gì lớn, chỉ nhìn ông một cái, đứng không nhúc nhích, “Chuyện gì?”

Ở đây cũng đều không phải người ngoài, không chỉ như thế còn có hai đương sự, Cao Hoành Viễn cũng không định tìm trường hợp gì khác, trực tiếp hỏi: “Hai người là quan hệ gì?!”

Ông vừa nói xong, Mạch Đương cùng Trì Yến còn chưa kịp phản ứng, ngoài cửa liền vang lên giọng Cao Nguyệt: “Để chị đi vào.”

“Cha.” Cao Nguyệt đi vào, nhát mắt ra dấu với Mạch Đương, sau đó đi qua đỡ Cao Hoành Viễn ngồi xuống sô pha, “Có chuyện ngồi xuống rồi nói sau, đừng kích động.”

Mặt Cao Hoành Viễn kéo căng ngồi xuống sô pha, ông bị cao huyết áp, tuổi tác càng lớn huyết áp càng không ổn định, cơn giận này khiến ông hầu như toàn thân phát run, ngồi trên ghế sô pha tay nắm gậy còn có chút run rẩy.

“Ông tới làm gì?” Mạch Đương nhìn ông hỏi.

“Con đây là thái độ gì?!” Cao Hoành Viễn làm bộ muốn đứng dậy, Cao Nguyệt ngăn ông lại, đưa phong thư cô mang tới cho Mạch Đương, “Xem cái này trước đã.”

Mạch Đương nhận lấy mở ra nhìn, phát hiện bên trong toàn bộ đều là ảnh chụp của mình và Trì Yến, rõ ràng là bị cùng một người chụp, cậu cau mày nhìn về phía Cao Hoành Viễn, “Ông điều tra tôi?!”

Chapter
1 Chương 1: Anh cả Mạch Đương Đương, anh hai Mạch Ji Ji
2 Chương 2: Cho em một ánh mắt, nóng bỏng nóng bỏng!
3 Chương 3: Anh thích em trai nhỏ sao
4 Chương 4: Đẹp zai đến nỗi khiến người ta hóa đá
5 Chương 5: Trên đầu chữ sắc có một thanh đao, chút kim đâm ấy tính là gì
6 Chương 6: Trang web phái nữ xem nhiều nhất toàn cầu
7 Chương 7: Chúng ta đều là bột tẩy vết bẩn cường lực
8 Chương 8: Ăn kem que nha, vị hoa đào ~
9 Chương 9: Đại khái là ý tưởng yêu đương quá mạnh mẽ
10 Chương 10: Bánh rán ngũ cốc
11 Chương 11: Anh ấy mua cà phê liền đi
12 Chương 12: Thằng con trai lưng gánh năm ngàn chữ kiểm điểm
13 Chương 13: Ba vạn hắc hắc
14 Chương 14: Muốn sờ sờ tay anh~
15 Chương 15: Nếu thật sự không được, cho anh sờ sờ tui nha
16 Chương 16: Giữa tình nhân nha, kabe-don, số điện thoại, một cái cũng không thể thiếu
17 Chương 17: Ngày nào đó nam thần thành bạn trai liền post năm vạn chữ
18 Chương 18: Wuli(*) nam thần nhảy quảng trường
19 Chương 19: Thân thể hai người cách T-shirt thật mỏng sít sao dán vào nhau, hai bên tựa hồ đều nghe được tiếng tim đập của đối
20 Chương 20: Mạch Ji Ji mày nào chỉ là anh em tao, mày quả thật là đại gia của tao mà
21 Chương 21: Mạch Ji Ji mở ra Hồng Hoang Chi Lực
22 Chương 22: Đi con mẹ nó ăn cơm, ai thích thì đi đi
23 Chương 23: Mịa, đồ Thần kinh
24 Chương 24: Trì Yến, có người muốn đào góc tường nhà cậu
25 Chương 25: Sắp tiến hóa thành Poodle (*) rồi, nện (*) trời nện đất nện không khí
26 Chương 26: Ông mày muốn sờ sờ tay ảnh còn phải xin đây, ai cho phép mày đánh ảnh?
27 Chương 27: Đến nhà tui được rồi, tui có thuốc
28 Chương 28: Đến đây, cởi quần áo~
29 Chương 29: Mạch Đương cảm thấy mình ngửi được mùi thuốc kích thích
30 Chương 30: Lý trí từng chút tiêu tán, dục vọng từng bước chiếm cứ
31 Chương 31: Mạch Đương cẩn thận từng li từng tí tiến tới, hôn lên tóc Trì Yến một cái
32 Chương 32: Chó cùng mèo độc thân sắp bị chói mù mắt
33 Chương 33: Poodle công or Poodle thụ, so (vậy nên), đến cùng là ai làm ai rồi?
34 Chương 34: Mạch Đương không đề phòng nên bị cô ta đẩy xuống, lập tức trán liền đổ máu
35 Chương 35: Mạch Đương kéo cửa ra liền thấy Trì Yến đang đứng
36 Chương 36: Dường như anh đã từng gặp Mạch Đương
37 Chương 37: Bởi vì rất thích, nên ngay cả câu “Thích anh” cậu cũng không dám dễ dàng mở miệng
38 Chương 38: Kỹ thuật của anh trai cưng kém cũng chả sao, kỹ thuật anh giỏi là được
39 Chương 39: Mặc kệ không nỡ cỡ nào, cậu đều bất lực
40 Chương 40: Play nữ trang
41 Chương 41: Em là Mạch Nha, em gái Mạch Đương
42 Chương 42: Mạch Đương muốn nói, giây kế tiếp môi Trì Yến liền áp lên
43 Chương 43: Hai người đều thử dùng kỹ xảo trúc trắc của mình lấy lòng đối phương
44 Chương 44: Đáng tiếc bên cạnh Poodle không có nam thần, chỉ có thể nện không khí
45 Chương 45: Trì Yến nắm tay Mạch Đương, tiến đến bên tai cậu nói: "Cảm ơn, tôi rất thích.”
46 Chương 46: Kích động cùng vui sướng dưới đáy lòng trước đó tản đi từng chút một
47 Chương 47: Mạch Đương không muốn bởi vì nguyên nhân này mà từ bỏ Trì Yến, chỉ là muốn rời khỏi anh một lúc, để mình suy ngh
48 Chương 48: Cậu làm việc chưa từng băn khoăn người khác quá nhiều, toàn bộ dựa vào yêu thích của bản thân, chỉ bởi vì đối ph
49 Chương 49: Trì Yến: Con muốn ở bên Mạch Đương
50 Chương 50: Chí ít cho chúng con một chút thời gian tranh thủ sự đồng ý của cha mẹ
51 Chương 51: Mạch Đương cậu ấy không có cha mẹ, cậu ấy vẫn luôn chỉ có một mình
52 Chương 52: Loại cảm giác này khiến anh phảng phất như lữ khách đi trong xa mạc rất lâu, đột nhiên gặp được nguồn nước mà..
53 Chương 53: Mạch Đương kinh ngạc nhìn Trì Yến hôn đầu ngón tay bị thương của cậu, cánh môi ấm áp mềm mại chạm vào đầu ngón
54 Chương 54: Hai người anh tới em đi, hầu như muốn hút hết không khí trong miệng đối phương, cũng không ai chủ động buông ra
55 Chương 55: Đêm nay muốn cùng nam thần ngủ trên giường của anh? Ngay sau khi hai người xác định quan hệ
56 Chương 56: Mạch Đương quả thực muốn hỏng mất, Trì Yến anh vậy mà Lại… mà Lại nắm lấy…
57 Chương 57: Ông mẹ nó nếu trước đây bớt nói hai câu mẹ tôi cũng liền có thể sống lâu hai năm!!
58 Chương 58: Khi Mạch Đương cho rằng hết thảy mọi thứ đều sẽ tốt lên, bà đột nhiên từ Tầng đỉnh nhảy xuống
59 Chương 59: Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tôi đều cùng em đi, những gì Em chưa từng cảm thụ qua, tôi đều sẽ cho em
60 Chương 60: Mạch Đương nghe tiếng nước Trì Yến tắm rửa bên trong càng không áp chế được ngọn lửa trong nội tâm mình
61 Chương 61: Giọng Trì Yến có chút nhẹ, Mạch Đương nghe ra chút ý vị không giống bình thường, nhất là Sau khi đã trải qua
62 Chương 62: Mạch Đương vươn tay chạm vào bông tuyết trên tóc Trì Yến, bông tuyết nho nhỏ tan trên đầu ngón tay, một đườn
63 Chương 63: Mặc kệ tháo dỡ hay không, có vài thứ sẽ không mất đi
64 Chương 64: Trong phong thư là Ảnh chụp chung của Mạch Đương cùng Trì Yến, thậm chí còn có tấm chụp hai người hôn môi, gó
65 Chương 65: Trì Yến hôn hôn làn tóc bên tai cậu, nhẹ giọng nói: "Sinh nhật vui vẻ.”
66 Chương 66: Phiên ngoại 1
67 Chương 67: Phiên ngoại 2
68 Chương 68: Phiên ngoại 3
Chapter

Updated 68 Episodes

1
Chương 1: Anh cả Mạch Đương Đương, anh hai Mạch Ji Ji
2
Chương 2: Cho em một ánh mắt, nóng bỏng nóng bỏng!
3
Chương 3: Anh thích em trai nhỏ sao
4
Chương 4: Đẹp zai đến nỗi khiến người ta hóa đá
5
Chương 5: Trên đầu chữ sắc có một thanh đao, chút kim đâm ấy tính là gì
6
Chương 6: Trang web phái nữ xem nhiều nhất toàn cầu
7
Chương 7: Chúng ta đều là bột tẩy vết bẩn cường lực
8
Chương 8: Ăn kem que nha, vị hoa đào ~
9
Chương 9: Đại khái là ý tưởng yêu đương quá mạnh mẽ
10
Chương 10: Bánh rán ngũ cốc
11
Chương 11: Anh ấy mua cà phê liền đi
12
Chương 12: Thằng con trai lưng gánh năm ngàn chữ kiểm điểm
13
Chương 13: Ba vạn hắc hắc
14
Chương 14: Muốn sờ sờ tay anh~
15
Chương 15: Nếu thật sự không được, cho anh sờ sờ tui nha
16
Chương 16: Giữa tình nhân nha, kabe-don, số điện thoại, một cái cũng không thể thiếu
17
Chương 17: Ngày nào đó nam thần thành bạn trai liền post năm vạn chữ
18
Chương 18: Wuli(*) nam thần nhảy quảng trường
19
Chương 19: Thân thể hai người cách T-shirt thật mỏng sít sao dán vào nhau, hai bên tựa hồ đều nghe được tiếng tim đập của đối
20
Chương 20: Mạch Ji Ji mày nào chỉ là anh em tao, mày quả thật là đại gia của tao mà
21
Chương 21: Mạch Ji Ji mở ra Hồng Hoang Chi Lực
22
Chương 22: Đi con mẹ nó ăn cơm, ai thích thì đi đi
23
Chương 23: Mịa, đồ Thần kinh
24
Chương 24: Trì Yến, có người muốn đào góc tường nhà cậu
25
Chương 25: Sắp tiến hóa thành Poodle (*) rồi, nện (*) trời nện đất nện không khí
26
Chương 26: Ông mày muốn sờ sờ tay ảnh còn phải xin đây, ai cho phép mày đánh ảnh?
27
Chương 27: Đến nhà tui được rồi, tui có thuốc
28
Chương 28: Đến đây, cởi quần áo~
29
Chương 29: Mạch Đương cảm thấy mình ngửi được mùi thuốc kích thích
30
Chương 30: Lý trí từng chút tiêu tán, dục vọng từng bước chiếm cứ
31
Chương 31: Mạch Đương cẩn thận từng li từng tí tiến tới, hôn lên tóc Trì Yến một cái
32
Chương 32: Chó cùng mèo độc thân sắp bị chói mù mắt
33
Chương 33: Poodle công or Poodle thụ, so (vậy nên), đến cùng là ai làm ai rồi?
34
Chương 34: Mạch Đương không đề phòng nên bị cô ta đẩy xuống, lập tức trán liền đổ máu
35
Chương 35: Mạch Đương kéo cửa ra liền thấy Trì Yến đang đứng
36
Chương 36: Dường như anh đã từng gặp Mạch Đương
37
Chương 37: Bởi vì rất thích, nên ngay cả câu “Thích anh” cậu cũng không dám dễ dàng mở miệng
38
Chương 38: Kỹ thuật của anh trai cưng kém cũng chả sao, kỹ thuật anh giỏi là được
39
Chương 39: Mặc kệ không nỡ cỡ nào, cậu đều bất lực
40
Chương 40: Play nữ trang
41
Chương 41: Em là Mạch Nha, em gái Mạch Đương
42
Chương 42: Mạch Đương muốn nói, giây kế tiếp môi Trì Yến liền áp lên
43
Chương 43: Hai người đều thử dùng kỹ xảo trúc trắc của mình lấy lòng đối phương
44
Chương 44: Đáng tiếc bên cạnh Poodle không có nam thần, chỉ có thể nện không khí
45
Chương 45: Trì Yến nắm tay Mạch Đương, tiến đến bên tai cậu nói: "Cảm ơn, tôi rất thích.”
46
Chương 46: Kích động cùng vui sướng dưới đáy lòng trước đó tản đi từng chút một
47
Chương 47: Mạch Đương không muốn bởi vì nguyên nhân này mà từ bỏ Trì Yến, chỉ là muốn rời khỏi anh một lúc, để mình suy ngh
48
Chương 48: Cậu làm việc chưa từng băn khoăn người khác quá nhiều, toàn bộ dựa vào yêu thích của bản thân, chỉ bởi vì đối ph
49
Chương 49: Trì Yến: Con muốn ở bên Mạch Đương
50
Chương 50: Chí ít cho chúng con một chút thời gian tranh thủ sự đồng ý của cha mẹ
51
Chương 51: Mạch Đương cậu ấy không có cha mẹ, cậu ấy vẫn luôn chỉ có một mình
52
Chương 52: Loại cảm giác này khiến anh phảng phất như lữ khách đi trong xa mạc rất lâu, đột nhiên gặp được nguồn nước mà..
53
Chương 53: Mạch Đương kinh ngạc nhìn Trì Yến hôn đầu ngón tay bị thương của cậu, cánh môi ấm áp mềm mại chạm vào đầu ngón
54
Chương 54: Hai người anh tới em đi, hầu như muốn hút hết không khí trong miệng đối phương, cũng không ai chủ động buông ra
55
Chương 55: Đêm nay muốn cùng nam thần ngủ trên giường của anh? Ngay sau khi hai người xác định quan hệ
56
Chương 56: Mạch Đương quả thực muốn hỏng mất, Trì Yến anh vậy mà Lại… mà Lại nắm lấy…
57
Chương 57: Ông mẹ nó nếu trước đây bớt nói hai câu mẹ tôi cũng liền có thể sống lâu hai năm!!
58
Chương 58: Khi Mạch Đương cho rằng hết thảy mọi thứ đều sẽ tốt lên, bà đột nhiên từ Tầng đỉnh nhảy xuống
59
Chương 59: Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tôi đều cùng em đi, những gì Em chưa từng cảm thụ qua, tôi đều sẽ cho em
60
Chương 60: Mạch Đương nghe tiếng nước Trì Yến tắm rửa bên trong càng không áp chế được ngọn lửa trong nội tâm mình
61
Chương 61: Giọng Trì Yến có chút nhẹ, Mạch Đương nghe ra chút ý vị không giống bình thường, nhất là Sau khi đã trải qua
62
Chương 62: Mạch Đương vươn tay chạm vào bông tuyết trên tóc Trì Yến, bông tuyết nho nhỏ tan trên đầu ngón tay, một đườn
63
Chương 63: Mặc kệ tháo dỡ hay không, có vài thứ sẽ không mất đi
64
Chương 64: Trong phong thư là Ảnh chụp chung của Mạch Đương cùng Trì Yến, thậm chí còn có tấm chụp hai người hôn môi, gó
65
Chương 65: Trì Yến hôn hôn làn tóc bên tai cậu, nhẹ giọng nói: "Sinh nhật vui vẻ.”
66
Chương 66: Phiên ngoại 1
67
Chương 67: Phiên ngoại 2
68
Chương 68: Phiên ngoại 3