Chương 64: Tội nghiệp cho một tảng đá tiên (16+)

- Ngươi thật là gian
xảo - Thiệu Khải Đăng cũng cười - Được thôi, dù gì ta cũng không có hứng thú phá hủy cái thế giới này. Nói thử xem.

Không hiểu sao, hắn rất ghét cảm giác bị cái gã đó ám sát vào người. Nhưng hắn ta lại thích áp vào tai mà thì thầm to nhỏ:

- Thế nào? Kế hay không?

- Hay…

- Hay thì từ từ mà làm đi! - Cựu thiên đế đứng dậy - Ta về…

Hắn ta chu đáo kéo màn thiên võng. Đây là một loại lưới đặc biệt ngăn chặn
sự quan sát của thiên đế mới và thần số phận - Tiểu Tà Tà đối với nhân
gian. Có nhiều chuyện gặp mặt chỉ làm hai bên khó xử lẫn đau lòng. Cầm
bình dược với Vong Ức thảo và phương pháp mà hắn ta chỉ, Thiệu Khải Đăng nâng Nương Tiên lên đôi tay rắn khỏe, khẽ khàng cho nàng hít một hơi.
Người đẹp trở mình, gương mặt thanh tú ửng đỏ, trông rất khó chịu. Phản
ứng giống như tên kia đã miêu tả. Hắn không ngần ngại nữa, nhanh tay cởi y phục của Nương Tiên. Quần áo trong thời đại này được cái tháo thật
dễ, chỉ vài động tác trên người Nương Tiên đã không còn lại một chút gì. Giải nỗi khổ tương tư thật là sung sướng. Thiệu Khải Đăng sung sướng
cười không thể khép miệng. Mọi nặng nề trong lòng đều vơi hết, chỉ còn
lại khoái cảm dâng trào. Nương Tiên cũng thật ngoan ngoãn. Nàng không hề chống cự, còn đáp lại hắn bằng những nụ hôn khẽ khàng, ngọt đến tận
tim. Cẩn thận để Nương Tiên nằm ngửa trên giường, Thiệu Khải Đăng khoan
khoái kiểm tra lại lần cuối. Không còn có gì ngăn cản được hai người.
Hắn kéo chân nàng ra, thong thả đi vào bên trong. Chặt quá, trên cơ thể
rắn chắc mồ hôi tuôn như tắm, còn dưới thân người con gái rên rỉ lên
xuống trong từng cử động của hắn. Từ lúc chiếm đoạt nàng, đây là lần
Thiệu Khải Đăng cảm thấy hạnh phúc nhất. Thì ra khi ân ái mà được người
kia hưởng ứng, cảm giác “lên đỉnh” tuyệt vời đến thế này.

- Tiểu Tiên…

- Không… Đừng mà… Mệt… Muốn ngủ thôi!

Nương Tiên thở dốc mà rúc vào một góc trong khi Thiệu Khải Đăng cứ sấn sổ mà tiến tới. Giọng hắn trong cơn hoan ái khàn khàn:

- Mở chân ra đi Nương Tiên. Cùng lắm là ở trên giường thêm một ngày thôi mà. Ngoan…

Vạn vật buổi sáng tươi đẹp. Tiếng chim hót réo rắt khắp nơi. Thạch Tiên mở
mắt. Có cái gì khác lạ lắm, khiến nàng như có cảm giác, mình đã trải qua một biến cố rất lớn. Chỉ là không nhớ đó là gì?

- Hưm…

Có tiếng động. Thạch Tiên nhìn sang và cũng hoảng hốt không kém khi chiếc
chăn đắp trong người rơi xuống. Trên người không có mảnh vải che thân.
Chăn gối thì hỗn độn… Nệm giường còn… còn có những vệt màu trắng đục…

- Bạn…

Thiệu Khải Đăng chỉ mặc trên người một chiếc áo thun và một chiếc quần đùi.
Thạch Tiên càng hoảng loạn hơn khi bên dưới chân cô là bộ quần áo mặc
đêm qua. Còn có nhiều mảnh vải có vẻ được xé từ áo của nam. Trên ngực
hắn là một dấu răng rất sâu.

- Úc… ..

- Đăng… Bạn…

Thạch Tiên mơ hồ hiểu ra sự việc. Đêm qua cô và người này… Và người này…

- Úc… Không… Tiểu Tiên không còn nhớ gì sao? - Hắn rụt rè - Chuyện tối qua đó…

Vong thảo mang đến một cảm giác mờ mịt cho người sử dụng. Cấy ký ức giả vào
đầu nàng vốn cũng là chuyện rất dễ dàng. Tóm lại là chuyện thế này: Đêm
qua, Tâm Uyển hẹn cô tới trường. Cô ta chuẩn bị ma túy cho Thạch Tiên
hít. Sau đó là Thiệu Khải Đăng dù bị đánh bầm dập (hắn ngụy trang thêm
những vết bầm) vẫn cương quyết cứu Thạch Tiên đi. Có mặt cứu cô còn có
thầy Phạm (có vợ rồi - không sợ nguy cơ). Khi Thiệu Khải Đăng bồng Thạch Tiên đi thì thầy Phạm vẫn còn ở đấy chống trả với bọn côn đồ. Hắn đưa
cô vào nhà trọ này và dược lực phát huy tác dụng. Thạch Tiên không ngừng vặn vẹo cơ thể, còn ôm lấy hắn. Cô hôn hắn, cởi quần áo của mình, còn…

- Xoẹt!

Xé quần áo của hắn nữa, Thạch Tiên nhớ Thiệu Khải Đăng đã đưa đôi mắt sợ hãi nhìn cô, sau đó nuốt nước miếng:

- Tiên… Đừng… đừng mà…

- Khó chịu quá! - Xin… xin Đăng mà… - Thạch Tiên vừa khóc vừa cười cọ sát cơ thể vào người hắn - Làm ơn đi… Tiên… Tiên không chịu nổi rồi. Giúp
Tiên với!

Hắn đã ngây dại. Đã hôn cô, hai người ngã xuống giường. Hắn vất vả vì hôn Thạch Tiên, còn cô cứ cào cấu lên người. Thậm chí còn cắn hắn. Vết cắn cần với vị trí ngực của nam nhân khiến Thiệu
Khải Đăng rên lên:

- Đau… Tiên… Đau mà…

- Tiên không đau. Tiên thích lắm…

Thạch Tiên không muốn nhớ nữa. Không muốn nghĩ đến khi hắn ngây ngô tiến từng chút một vào bên trong mình. Rất là vất vả, người cả hai đầy mồ hôi, cứ loay hoay. Những chuyện xấu hổ như thế, sao lại không quên đi, sao lại
cứ nhớ hoài vậy chứ. - Thạch Tiên bất lực khóc òa.

- Tiểu Tiên. - Tay hắn bỗng vòng qua vai, ôm cô vào lòng - Chuyện đã lỡ rồi.
Đó đều là… lần đầu tiên của chúng ta. Không sao đâu.Tôi sẽ chịu trách
nhiệm với Tiên mà…

Hắn cắn nhẹ lên vai Thạch Tiên, lại
kéo nàng nằm xuống. Cấy ký ức thì dễ, còn bây giờ đóng kịch làm một kẻ
ngây ngô ân ái, thật là khiến Thiệu Khải Đăng chịu không ít thiệt thòi.
Chỉ Thạch Tiên ngây thơ, mơ màng. Mê hương một lần nữa thổi vào mặt,
khiến cô tay chân bủn rủn. Thiệu Khải Đăng lại tiếp tục giở trò cho đến
khi Thạch Tiên gần như ngất lịm đi. Cựu thiên đế thở dài:

- Thật là tội. May là một tảng đá tiên, không thì sức nào mà chịu nổi.

Chapter
1 Chương 1: Cuộc sống của trai 20
2 Chương 2: Công chúa như hoa
3 Chương 3: Nhăt được ngọc
4 Chương 4: Đá và Mèo
5 Chương 5: Dụ dỗ
6 Chương 6: Bại hoại
7 Chương 7: Thế lực của Đại Vương
8 Chương 8: Đằng sau những nụ cười
9 Chương 9: Lửa bén vào rơm…cháy!
10 Chương 10: Người đã làm gì tôi?
11 Chương 11: Chuyện “làm ăn” của cướp
12 Chương 12: Hồ yêu
13 Chương 13: Khẳng định chủ quyền
14 Chương 14: Tìm thầy cho vợ
15 Chương 15: Nữ giả nam trang
16 Chương 16: Mù mờ dạy dốt đặc
17 Chương 17: Tự trọng của hồ ly - 16+
18 Chương 18: Lòng người hay lòng hồ là độc ác hơn?
19 Chương 19: Không giống vậy, chỉ cảm thấy
20 Chương 20: Tiếc lần gặp gỡ đầu tiên
21 Chương 21: Không chịu thua
22 Chương 22: Kinh ngạc
23 Chương 23: Là của ta, sao lại phải để người sắp xếp?
24 Chương 24: Cha vợ gặp con rể - Cha!
25 Chương 25: Càng lúc càng không hiểu gì
26 Chương 26: Sinh vật nhỏ cần phải sống - Huyết hồn
27 Chương 27: Hạnh phúc của lãng quên
28 Chương 28: Đương nhiên là... đã không quên
29 Chương 29: Dễ thương
30 Chương 30: Sợ hãi
31 Chương 31: Khác biệt giữa yêu và tiên nữ
32 Chương 32: Trốn đi
33 Chương 33: Người có duyên nợ, vốn chẳng phải ngươi
34 Chương 34: Thương lượng
35 Chương 35: Một nửa linh hồn
36 Chương 36: Thời không 21 - Dọn nhà
37 Chương 37: Phương thức làm ăn
38 Chương 38: Làm ăn
39 Chương 39: Úc Thạch Tiên - Thạch Nương Tiên: Đã là một cuộc sống khác
40 Chương 40: Gặp gỡ lần thứ... n nhưng vẫn là cảm giác xa lạ
41 Chương 41: Những thân phận mới
42 Chương 42: Hai người - hai cách nhìn
43 Chương 43: Trong thế giới con người
44 Chương 44: Tình địch
45 Chương 45: Hắn nghiêm túc, ta lại thấy sợ
46 Chương 46: Rắn và hồ
47 Chương 47: Cáo già đuôi càng lúc càng dài
48 Chương 48: Anh hùng lại phải cứu anh hùng
49 Chương 49: Chuyện bất ngờ
50 Chương 50: Hợp tác
51 Chương 51: Trả thù của Thi Quỷ - Không cần biết làm gì!
52 Chương 52: Cuộc gặp gỡ giữa hai thứ đá
53 Chương 53: Màn kịch mới
54 Chương 54: Từng bước chinh phục
55 Chương 55: Thủ đoạn - Chuyện đương nhiên
56 Chương 56: Cuộc thương lượng hăm dọa
57 Chương 57: Từ bỏ những thơ ngây - Điều kiện
58 Chương 58: Cảm giác quen thuộc
59 Chương 59: Phiền phức
60 Chương 60: Bất chấp thủ đoạn, đó mới là đàn ông
61 Chương 61: Nước sông không phạm, nước giếng cũng đừng có xen vào
62 Chương 62: Dò sông dò biển khó dò
63 Chương 63: Không bằng kẻ cắp bà già gặp nhau
64 Chương 64: Tội nghiệp cho một tảng đá tiên (16+)
65 Chương 65: Giai đoạn mới của quan hệ
66 Chương 66: Chuột chạy trốn, còn mèo thì cứ mãi đuổi theo
67 Chương 67: Chưa yêu không có nghĩa là sẽ không yêu
68 Chương 68: Thi Quỷ đã lên tiếng
69 Chương 69: Lãng quên
70 Chương 70: 3 sinh vật cổ
71 Chương 71: Tim là đá - nhưng rong rêu đã phủ lên rồi
72 Chương 72: Tình thương - Đó là một quá trình
73 Chương 73: Hoàn cảnh của mỗi người
74 Chương 74: Ngưu không thể tầm mã, vì chúng chẳng giống nhau
75 Chương 75: Trở về bản chất
76 Chương 76: Chiến dịch bám chặt và dính chặt
77 Chương 77: Trong mắt chỉ có một người
78 Chương 78: Vốn không chung đường
79 Chương 79: Thay đổi
80 Chương 80: “Đại hội quần anh”
81 Chương 81: Lợi thế (16+)
82 Chương 82: Khi yêu
83 Chương 83: Cần có một kết thúc
84 Chương 84: Vô tình giống nhau?
85 Chương 85: Bóng dáng người cha
86 Chương 86: Điều kiện của Thi Quỷ
87 Chương 87: Trách nhiệm
88 Chương 88: Làm những gì mình muốn làm đi
89 Chương 89: Loại thuốc quên ký ức
90 Chương 90: Anh là ai?
91 Chương 91: Con rối
92 Chương 92: Mỗi người đều có việc của riêng mình
93 Chương 93: Cách phản kháng của Thạch Nương Tiên
94 Chương 94: Phương kế... cùn
95 Chương 95: Là đá, là người
96 Chương 96: Sự tình khó giải
97 Chương 97: Chuyện hai người
98 Chương 98: Đứa bé ngây thơ
99 Chương 99: Tình cảm của Sát Tinh
100 Chương 100: Tình cờ
101 Chương 101: Mục đích của Thi Quỷ
102 Chương 102: Cuộc truy tìm của Thiệu Khải Đăng
103 Chương 103: Chút ấm áp
104 Chương 104: Một trò vui?
105 Chương 105: Đá khóc
106 Chương 106: Con của chúng ta
107 Chương 107: Ấm và lạnh
108 Chương 108: Không hề đùa
109 Chương 109: Tàn nhẫn
110 Chương 110: Đánh thức
111 Chương 111: Cuộc chiến
112 Chương 112: Cuộc chiến (2)
113 Chương 113: Càng lúc càng không như ý
114 Chương 114: Mẹ và con
115 Chương 115: Quyết định của… nhiều người
116 Chương 116: Trốn tránh mãi, được không?
117 Chương 117: Dừng lại được chưa?
118 Chương 118: Một cái bẫy
119 Chương 119: Lưu luyến
120 Chương 120: Vỏ quýt dày... móng tay nhọn đủ chưa?
121 Chương 121: Chúng ta cần nhau
122 Chương 122: Chuyện đã xảy ra?
123 Chương 123: P1: Của riêng mình - Cô dâu
124 Chương 124: P2: Ích kỷ chăng?
125 Chương 125: P3: Kết cuộc
Chapter

Updated 125 Episodes

1
Chương 1: Cuộc sống của trai 20
2
Chương 2: Công chúa như hoa
3
Chương 3: Nhăt được ngọc
4
Chương 4: Đá và Mèo
5
Chương 5: Dụ dỗ
6
Chương 6: Bại hoại
7
Chương 7: Thế lực của Đại Vương
8
Chương 8: Đằng sau những nụ cười
9
Chương 9: Lửa bén vào rơm…cháy!
10
Chương 10: Người đã làm gì tôi?
11
Chương 11: Chuyện “làm ăn” của cướp
12
Chương 12: Hồ yêu
13
Chương 13: Khẳng định chủ quyền
14
Chương 14: Tìm thầy cho vợ
15
Chương 15: Nữ giả nam trang
16
Chương 16: Mù mờ dạy dốt đặc
17
Chương 17: Tự trọng của hồ ly - 16+
18
Chương 18: Lòng người hay lòng hồ là độc ác hơn?
19
Chương 19: Không giống vậy, chỉ cảm thấy
20
Chương 20: Tiếc lần gặp gỡ đầu tiên
21
Chương 21: Không chịu thua
22
Chương 22: Kinh ngạc
23
Chương 23: Là của ta, sao lại phải để người sắp xếp?
24
Chương 24: Cha vợ gặp con rể - Cha!
25
Chương 25: Càng lúc càng không hiểu gì
26
Chương 26: Sinh vật nhỏ cần phải sống - Huyết hồn
27
Chương 27: Hạnh phúc của lãng quên
28
Chương 28: Đương nhiên là... đã không quên
29
Chương 29: Dễ thương
30
Chương 30: Sợ hãi
31
Chương 31: Khác biệt giữa yêu và tiên nữ
32
Chương 32: Trốn đi
33
Chương 33: Người có duyên nợ, vốn chẳng phải ngươi
34
Chương 34: Thương lượng
35
Chương 35: Một nửa linh hồn
36
Chương 36: Thời không 21 - Dọn nhà
37
Chương 37: Phương thức làm ăn
38
Chương 38: Làm ăn
39
Chương 39: Úc Thạch Tiên - Thạch Nương Tiên: Đã là một cuộc sống khác
40
Chương 40: Gặp gỡ lần thứ... n nhưng vẫn là cảm giác xa lạ
41
Chương 41: Những thân phận mới
42
Chương 42: Hai người - hai cách nhìn
43
Chương 43: Trong thế giới con người
44
Chương 44: Tình địch
45
Chương 45: Hắn nghiêm túc, ta lại thấy sợ
46
Chương 46: Rắn và hồ
47
Chương 47: Cáo già đuôi càng lúc càng dài
48
Chương 48: Anh hùng lại phải cứu anh hùng
49
Chương 49: Chuyện bất ngờ
50
Chương 50: Hợp tác
51
Chương 51: Trả thù của Thi Quỷ - Không cần biết làm gì!
52
Chương 52: Cuộc gặp gỡ giữa hai thứ đá
53
Chương 53: Màn kịch mới
54
Chương 54: Từng bước chinh phục
55
Chương 55: Thủ đoạn - Chuyện đương nhiên
56
Chương 56: Cuộc thương lượng hăm dọa
57
Chương 57: Từ bỏ những thơ ngây - Điều kiện
58
Chương 58: Cảm giác quen thuộc
59
Chương 59: Phiền phức
60
Chương 60: Bất chấp thủ đoạn, đó mới là đàn ông
61
Chương 61: Nước sông không phạm, nước giếng cũng đừng có xen vào
62
Chương 62: Dò sông dò biển khó dò
63
Chương 63: Không bằng kẻ cắp bà già gặp nhau
64
Chương 64: Tội nghiệp cho một tảng đá tiên (16+)
65
Chương 65: Giai đoạn mới của quan hệ
66
Chương 66: Chuột chạy trốn, còn mèo thì cứ mãi đuổi theo
67
Chương 67: Chưa yêu không có nghĩa là sẽ không yêu
68
Chương 68: Thi Quỷ đã lên tiếng
69
Chương 69: Lãng quên
70
Chương 70: 3 sinh vật cổ
71
Chương 71: Tim là đá - nhưng rong rêu đã phủ lên rồi
72
Chương 72: Tình thương - Đó là một quá trình
73
Chương 73: Hoàn cảnh của mỗi người
74
Chương 74: Ngưu không thể tầm mã, vì chúng chẳng giống nhau
75
Chương 75: Trở về bản chất
76
Chương 76: Chiến dịch bám chặt và dính chặt
77
Chương 77: Trong mắt chỉ có một người
78
Chương 78: Vốn không chung đường
79
Chương 79: Thay đổi
80
Chương 80: “Đại hội quần anh”
81
Chương 81: Lợi thế (16+)
82
Chương 82: Khi yêu
83
Chương 83: Cần có một kết thúc
84
Chương 84: Vô tình giống nhau?
85
Chương 85: Bóng dáng người cha
86
Chương 86: Điều kiện của Thi Quỷ
87
Chương 87: Trách nhiệm
88
Chương 88: Làm những gì mình muốn làm đi
89
Chương 89: Loại thuốc quên ký ức
90
Chương 90: Anh là ai?
91
Chương 91: Con rối
92
Chương 92: Mỗi người đều có việc của riêng mình
93
Chương 93: Cách phản kháng của Thạch Nương Tiên
94
Chương 94: Phương kế... cùn
95
Chương 95: Là đá, là người
96
Chương 96: Sự tình khó giải
97
Chương 97: Chuyện hai người
98
Chương 98: Đứa bé ngây thơ
99
Chương 99: Tình cảm của Sát Tinh
100
Chương 100: Tình cờ
101
Chương 101: Mục đích của Thi Quỷ
102
Chương 102: Cuộc truy tìm của Thiệu Khải Đăng
103
Chương 103: Chút ấm áp
104
Chương 104: Một trò vui?
105
Chương 105: Đá khóc
106
Chương 106: Con của chúng ta
107
Chương 107: Ấm và lạnh
108
Chương 108: Không hề đùa
109
Chương 109: Tàn nhẫn
110
Chương 110: Đánh thức
111
Chương 111: Cuộc chiến
112
Chương 112: Cuộc chiến (2)
113
Chương 113: Càng lúc càng không như ý
114
Chương 114: Mẹ và con
115
Chương 115: Quyết định của… nhiều người
116
Chương 116: Trốn tránh mãi, được không?
117
Chương 117: Dừng lại được chưa?
118
Chương 118: Một cái bẫy
119
Chương 119: Lưu luyến
120
Chương 120: Vỏ quýt dày... móng tay nhọn đủ chưa?
121
Chương 121: Chúng ta cần nhau
122
Chương 122: Chuyện đã xảy ra?
123
Chương 123: P1: Của riêng mình - Cô dâu
124
Chương 124: P2: Ích kỷ chăng?
125
Chương 125: P3: Kết cuộc