Chương 62: Giận dữ vì lam nhan (2)

Ma Tôn tái nhậm chức, tam giới đại loạn

Phong Ma vừa sắp xếp lại bộ hạ cũ, vừa tiến hành truy lùng. Cần mau
chóng tìm kiếm thượng thần đã tạm thời thành củi mục kia, đem xương
nghiền thành tro mới có thể hóa giải mối hận trong lòng.

Cứ thế tìm kiếm hơn mười ngày mà không có kết quả. Mà tính nhẫn nại
của Ma Tôn đại nhân cũng hao hết, càng ngày càng thâm hiểm, Quân sư Mục
Lương Thần của Ma tộc hiến kế: “Ma Tôn, theo ý kiến của thần, Tư Chiến
Thượng Thần này tự nhận là hạng người trung nghĩa, là anh hùng mà người
người ở Tiên giới kính ngưỡng. Những thứ người nói chính nghĩa thế này,
sợ nhất là ta không giết người khác, người khác lại vì thế mà chết. Thân thể phàm trần của anh ta là kẻ đứng đầu Diệt Tự Cảnh, chúng ta liền hạ
thủ với Diệt Tự Cảnh đi.”

Phong Ma cúi đầu trầm tư, thật ra thì ngày thường anh ta cực kì đẹp
trai. Mái tóc dài đỏ rực tung bay giữa trời, mặt mày sắc nét, mắt sáng
như sao. Thỉnh thoảng ánh mắt đảo qua, có tia sáng hơi biến ảo, ma mị
không nói nên lời. Cũng rất giống thượng thần Tất Phương năm đó.

“Ừ, cứ làm như thế xem sao.” Một hồi lâu, anh ta nói đầy vẻ tùy tiện.

Thế là Ma tộc bao vây Diệt Tự Cảnh, quân sư Mục Lương Thân phe phẩy
cái quạt lông màu làm nhạt của anh ta, thoải mái nhàn nhã nói: “Nếu buổi trưa ngày mai Thanh Dương Tử vẫn không xuất hiện, tôi tấn công vào Diệt Tự Cảnh này, giết hết sạch sẽ, gà chó cũng không tha.”

Đạo chủ để lại một cánh tay rồi biến mất không rõ tung tích. Ma Tôn
tái nhậm chức, xuất binh bao vây Diệt Tự Cảnh. Thiên giới không thể
khống chế Phong Ma, hỗn loạn rối rắm.

Cũng may là đại đệ tử của đạo chủ đã một mình xử lý công việc của
Diệt Tự Cảnh nhiều năm, vẫn có thể giải quyết êm đẹp mọi chuyện. Ngày
hôm đó vừa nghe được đạo chủ gặp chuyện không may. Anh ta đã sai người
đi Huyền Tự Cảnh tìm Mộc Phi Huyền. Sau đó sai bồ câu đưa thư cho Tiên
giới và yêu giới. Vẫn cảm thấy không ổn, quả nhiên nghĩ tới một chỗ cực
kì quan trọng—— đương nhiên là phải gửi tin đến Bích Lạc Hải.

Thừa Minh Tử ở ngoài cửa đợi hai canh giờ, cuối cùng cũng thấy một
cây cỏ tinh nhỏ ở dưới đất thở hổn hển thông báo là anh ta có thể đi lên núi rồi. =

Đây lần đầu tiên Thừa Minh Tử tới Bích Lạc Hải. Lúc này đang giữa hè, bên ngoài quang cảnh tan hoang, rung chuyển loạn lạc. Chỉ có nơi này, hoa cỏ sum xuê, cây xanh khắp núi, nguy nga mà lại mang vẻ thanh tĩnh
độc lập.

Đi theo thảo tinh xuyên qua một bụi rậm. Các loại hoa khác nhau ở nơi này lại cùng nở một lúc. Ong mật bươm bướm vui vẻ chơi đùa trong biển
hoa. Ánh sáng rực rỡ xuyên thấu qua lùm cây, mang theo nhiệt độ ấm áp,
dịu dàng vỗ về núi rừng.

Giày vải bước qua cành khô, phát ra tiếng vang, thỉnh thoảng có sóc
hoặc chim hoàng oanh từ trong chạc cây cổ thụ ló đầu ra, tò mò đánh giá
vị khách nhân chưa từng gặp qua này.

Đột nhiên lại không còn nôn nóng chờ đợi nữa. Trong mắt, trong lòng
chỉ còn lại hoa cỏ, cây cối, một chốn thiên nhiên phồn hoa tinh khiết.

Anh ta vẫn nghe người ta nói đạo chủ phu nhân nhà bọn họ vốn là ma.
Nhưng đã đi vào nơi này lại đột nhiên nghi ngờ: Tại sao một chỗ cho ma
ở, lại có thể thanh tĩnh sáng ngời, giống như tiên cảnh đào nguyên thế
này?

Anh ta lên đến đỉnh núi Nguyệt Lãng, Thất Diệp đang pha trà, màn tơ quanh đình tung bay, hương trà tỏa ra bốn phía.

“Sư nương, xin sư nương cứu mạng ——”

. . . . . .

Được rồi, ta thừa nhận là người này quả thật đã học được đến tám chin phần tính tình của đạo chủ Thanh Dương Tử.

“Thừa Minh Tử?”

“Chính là bần đạo, sư nương. . . . . .” Anh ta vừa mở miệng là thao
thao bất tuyệt, đem đại hạn mà Diệt Tự Cảnh và thiên hạ gặp phải kể lại
thêm mắm dặm muối.

Chỉ có điều Thất Diệp lại . . . . .”Hả? Thế cũng thật vui vẻ nha.”

Đầu óc Thừa Minh Tử vẫn là xoay chuyển khá nhanh, ý thức được cô
không có nhiệt tình với chuyện thiên hạ như đạo chủ nhà mình. Cho nên
liền đem chuyện đạo chủ đánh nhau với Phong Ma, chỉ còn lại một cái tay
cụt kể cho cô nghe. Thất Diệp nghe vậy mặt liền biến sắc: “Chỉ còn một
cái tay cụt?”

Thừa Minh Tử gật đầu như gà mổ thóc một lúc, lại vừa gật đầu, vừa lắc đầu: “Không đúng không đúng, là chỉ để lại một cái tay cụt, còn người
không thấy đâu.”

Ma giới bao vây Diệt Tự Cảnh đến giữa trưa. Đúng lúc Mục Lương Thần
đang muốn hạ lệnh tấn công vào Diệt Tự Cảnh. Thì có tiếng cười vang lên, một bóng dáng áo trắng tóc trắng đi từ xa tới. Mục Lương Thần mỉm cười, mọi người nhìn kĩ, không phải Thanh Dương Tử thì còn là ai?

Vết máu trên áo bào của anh đã khô, chỉ còn vết màu tím nhạt. Tay
trái từ khuỷu tay đã biến mất, vết thương được băng bó kỹ càng. Vẫn có
thể tưởng tượng ra tình cảm thảm thiết máu bắn vào áo bào lúc đó.

Tay phải anh nắm chuôi Ánh Thiên Cổ Trần, sắc mặt tiều tụy rõ ràng
cho thấy trọng thương vẫn chưa lành. Nhưng giọng nói vẫn khôi hài như
ngày thường: “Tôi nói Phong Ma, anh đường đường là Ma Tôn khỏe mạnh khí
thịnh, đại sự chấn hưng Ma tộc không làm. Chạy đến đây làm khó đám đạo
sĩ ngay cả phép tiên cũng không có này, không phải là quá mất phong độ
à?”

Phong Ma đại nhân nằm nghiêng trên giường lớn sáu người khiêng, không cho thế là nhục: “Vốn chính là muốn đánh nhau với chủ nhân của lũ chó
này, làm sao để ý tới bản thân bọn chúng được?”

Quần chúng Diệt Tự Cảnh cực kì phẫn nộ!

Phong Ma nhìn vị đạo chủ trước mắt vị này, hiện tại có thể dùng từ
nhếch nhác không chịu nổi để hình dung. Nhưng mà cái khí độ này, vẫn là
sắc mặt cười cợt không đổi, ý chí như biển, mặc kệ sinh tử.

“Thật ra thì có đôi khi, tôi thật sự rất chán ghét cái loại anh hùng
như cậu.” Ma Tôn trước khi động thủ đã nói thầm một câu như thế.

Phong Ma định dùng lực tốc chiến tốc thắng. Một cái xác phàm cụt tay, thần lực chưa thể khôi phục thì làm sao trấn áp được Ma Tôn vạn năm?

Ma khí mãnh liệt xông đến, đạo chủ của chúng ta nhắm mắt lại, dốc hết sức lực định đón đỡ một chưởng này. Nhưng chưởng phong vừa tới trước
mặt, lại đã bị một lực lượng khác dẫn đi.

Tim mọi người đã vọt lên tới cổ họng, ánh mắt nhìn theo lực lượng dời đi. Sắc mặt Phong Ma cũng nghiêm nghị, một cái bóng đen thoáng qua, hóa giải một kích của Phong Ma. Phản ứng của đạo chủ ngay lúc đó là nhìn
Quyết Minh Tử. Quyết Minh Tử chột dạ nói: “Sư tôn, chuyện khẩn cấp, đồ
nhi. . . . . .”

Một hồi lâu đạo chủ mới trầm giọng nói: “Nàng không phải là đối thủ của Phong Ma.”

“Này. . . . . . gà con?” Đồng chí Phong Ma lầm bầm lầu bầu: “Đã biến thành thánh ma nguyên thai rồi hả?”

Mục Lương Thần ở bên cạnh vội vàng giải thích ngọn nguồn cặn kẽ. Anh
ta được xưng tụng là người đa mưu túc trí của Ma tộc, cũng ít người lại
không biết chuyện này. Ánh mắt Ma Tôn đại nhân đảo mấy vòng, đột nhiên
cười nói: “Lương thần, ngươi nói Mi Sênh này bước kế tiếp sẽ làm sao?”

Mục Lương Thần hơi khó khăn: “Việc này. . . . . . Ma Tôn cùng Tư
Chiến Thượng Thần quen biết nhiều năm, đúng ra phải hiểu rõ cách đối phó với anh ta hơn chứ.”

Phong Ma cười nhẹ thu hồi kình lực, vuốt cái cằm trơn bóng, phảng phất qua sợi râu mép anh tuấn thật dài ở bên trên: “Rút về.”

“A? Nhưng mà Ma Tôn. . . . . .”

“Ừ ——”

“Vâng”

Phong Ma đứng ở trên không, nhìn thấy Thất Diệp đang bắt đầu kiểm tra thương thế của Thanh Dương Tử. Một hồi lâu, anh ta cười lạnh: “Mi Sênh, nếu như giữa thiên hạ và người yêu chỉ có thể chọn một, cậu sẽ làm thế
nào? Anh hùng, ha ha, bổn tôn cho là cậu, cũng chỉ là để làm một anh
hùng lưu danh sử sách mà thôi.”

Anh ta cười đến mấy tiếng, xoay người muốn đi, đột nhiên lại có một giọng nói thanh thúy gọi lại: “Phong Ma?”

Ma Tôn đại nhân giật mình ngẩn ra. Dừng bước chuyển mắt, hóa ra là
con gà con kia, anh ta mỉm cười: “Bổn tôn ở chỗ này, hiện nay cô cũng đã thành ma. Nếu ngày nào đó Thiên giới không chứa cô, Ma tộc tất nhiên
hết sức đón chào.”

Bên kia Thất Diệp lại chẳng để ý đến ý tốt của anh ta, giọng nói của
cô chỉ thuộc về một con ma kiêu ngạo: “Bọn họ nói, anh là con ma mạnh
nhất trên thế giới này.”

Phong Ma đại nhân không tránh khỏi vô cùng đắc ý. Nhưng mà cái kẻ kia sau đó kia lại dùng thái độ thản nhiên nói một câu: “Tôi cũng muốn lĩnh giáo một chút.”

Cho nên biểu tình của Phong Ma dần dần nghiêm túc, đường đường là Ma Tôn uy nghiêm, há có thể để cho người khác khiêu khích.

Ở ngoài Diệt Tự Cảnh, hai ma đối mặt nhau, mọi người tụ tập ở chiến địa, cực kì yên lặng.

Chapter
1 Chương 1: Tiết tử
2 Chương 2: Tà đạo ôi tà đạo!
3 Chương 3: Quyến rũ
4 Chương 4: Dụ dỗ
5 Chương 5: Dạy dỗ
6 Chương 6: Dạy dỗ (2)
7 Chương 7: Ác mộng bắt đầu
8 Chương 8: Đấu pháp
9 Chương 9: Mộc phi huyền
10 Chương 10: Xiên cọc đem ra ngoài chôn ngay, chôn ngay, chôn ngay
11 Chương 11: Ta với cô ấy . . . . .
12 Chương 12: Ta là của người đàn ông đầu tiên của ngươi
13 Chương 13: Tông chủ bắt học thuộc lòng, tôi không thuộc
14 Chương 14: Yêu hận tình thù
15 Chương 15: Luyện yêu thành đan
16 Chương 16: Làm sao để giết nó? Là một vấn đề…
17 Chương 17: Yêu nghiệt trong đạo quán
18 Chương 18: Tôi không giết đại sư huynh
19 Chương 19: Không nên hận, nên quên
20 Chương 20: Thịnh yến kinh hồn
21 Chương 21: Tôi không muốn bị gọi là Tiểu Hắc
22 Chương 22: Không muốn rửa mặt
23 Chương 23: Người chơi cờ dở
24 Chương 24: Phiên ngoại nhỏ: Câu chuyện trắc trở của Hắc Phi
25 Chương 25: Nữ nhân của Yêu Vương
26 Chương 26: Yêu
27 Chương 27: Khuôn mặt của Yêu vương
28 Chương 28: Tên xấu dễ nuôi
29 Chương 29: Âm thầm giao dịch
30 Chương 30: Sự tích về Chu U vương
31 Chương 31: Rất im lặng
32 Chương 32: Giảo khôi
33 Chương 33: Cấm địa trong cung Yêu Vương
34 Chương 34: Ta là thích khách, ta là lạt khách
35 Chương 35: Đại trượng phu đã ra tay là không hối hận
36 Chương 36: Ta vốn không chê thế nhân, nhưng thế nhân lại không nhận ta
37 Chương 37: Nếu có mắt mà không tròng, vậy để mắt có lợi ích gì?
38 Chương 38: Thanh Dương Tử xin thuốc 1
39 Chương 39: Thanh Dương Tử xin thuốc 2
40 Chương 40: Thượng tiên Bích Lạc
41 Chương 41: Nhật xuyên cương phản
42 Chương 42: Bbq tiền giới
43 Chương 43: Ánh trăng thuần khiết nhất
44 Chương 44: Xà quân bị trêu ghẹo
45 Chương 45: Mộ lệ vô quyết
46 Chương 46: Đạo chủ “trong sáng”
47 Chương 47: Tin tình cảm bất chính của đạo chủ
48 Chương 48: Bán mình xin cơm
49 Chương 49: Số đào hoa hay kiếp đào hoa?
50 Chương 50: Không phải giận lây chúng ta, mà là giận lây cậu!
51 Chương 51: Mộng đẹp
52 Chương 52: Năm trăm năm đầu tiên
53 Chương 53: Các bạn hữu lại hiểu biết thêm về bần đạo một chút
54 Chương 54: Nước mắt của rắn
55 Chương 55: Thanh Dương Tử, cứu tôi đi
56 Chương 56: Chịu khổ đùa giỡn Tâm Ma
57 Chương 57: Thú yêu đương
58 Chương 58: Ước định
59 Chương 59: Nhân gian có nơi nào là đào nguyên
60 Chương 60: Thi thể nữ bị trộm
61 Chương 61: Giận dữ vì lam nhan (1)
62 Chương 62: Giận dữ vì lam nhan (2)
63 Chương 63: Giận dữ vì lam nhan (3)
64 Chương 64: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm (1)
65 Chương 65: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm(2)
66 Chương 66: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm (3)
67 Chương 67: Mở đầu
68 Chương 68: Người thứ ba trong năm trăm năm (bắt trùng)
69 Chương 69: Ma hậu
70 Chương 70: Đám cưới của Ma Tôn
71 Chương 71: Vô hận thiên
72 Chương 72: Nữ đế của Ma tộc
73 Chương 73: Còn vương ý nghĩ cũ, thương lấy người trước mắt
74 Chương 74: Người yêu nửa tháng (thượng)
75 Chương 75: Người yêu nửa tháng (trung)
76 Chương 76: Người yêu nửa tháng (hạ)
77 Chương 77: Ý tưởng tồi
78 Chương 78: Kẻ thắng làm tiên, kẻ bại làm ma
79 Chương 79: Tương tư gang tấc, hồn mộng thiên nhai
80 Chương 80: Tiền truyện: ANH HÙNG CHẾT TRẺ 1
81 Chương 81: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 2
82 Chương 82: Anh hùng chết trẻ 3
83 Chương 83: Anh hùng chết trẻ 4
84 Chương 84: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 5
85 Chương 85: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 6
86 Chương 86: Cấm chó và Thanh Dương Tử bước vào
87 Chương 87: Cứ yêu đi
88 Chương 88: Chương kết
89 Chương 89: Ngoại truyện
90 Chương 90: Phiên ngoại 2: Cần hài hòa! Cần tình yêu!
Chapter

Updated 90 Episodes

1
Chương 1: Tiết tử
2
Chương 2: Tà đạo ôi tà đạo!
3
Chương 3: Quyến rũ
4
Chương 4: Dụ dỗ
5
Chương 5: Dạy dỗ
6
Chương 6: Dạy dỗ (2)
7
Chương 7: Ác mộng bắt đầu
8
Chương 8: Đấu pháp
9
Chương 9: Mộc phi huyền
10
Chương 10: Xiên cọc đem ra ngoài chôn ngay, chôn ngay, chôn ngay
11
Chương 11: Ta với cô ấy . . . . .
12
Chương 12: Ta là của người đàn ông đầu tiên của ngươi
13
Chương 13: Tông chủ bắt học thuộc lòng, tôi không thuộc
14
Chương 14: Yêu hận tình thù
15
Chương 15: Luyện yêu thành đan
16
Chương 16: Làm sao để giết nó? Là một vấn đề…
17
Chương 17: Yêu nghiệt trong đạo quán
18
Chương 18: Tôi không giết đại sư huynh
19
Chương 19: Không nên hận, nên quên
20
Chương 20: Thịnh yến kinh hồn
21
Chương 21: Tôi không muốn bị gọi là Tiểu Hắc
22
Chương 22: Không muốn rửa mặt
23
Chương 23: Người chơi cờ dở
24
Chương 24: Phiên ngoại nhỏ: Câu chuyện trắc trở của Hắc Phi
25
Chương 25: Nữ nhân của Yêu Vương
26
Chương 26: Yêu
27
Chương 27: Khuôn mặt của Yêu vương
28
Chương 28: Tên xấu dễ nuôi
29
Chương 29: Âm thầm giao dịch
30
Chương 30: Sự tích về Chu U vương
31
Chương 31: Rất im lặng
32
Chương 32: Giảo khôi
33
Chương 33: Cấm địa trong cung Yêu Vương
34
Chương 34: Ta là thích khách, ta là lạt khách
35
Chương 35: Đại trượng phu đã ra tay là không hối hận
36
Chương 36: Ta vốn không chê thế nhân, nhưng thế nhân lại không nhận ta
37
Chương 37: Nếu có mắt mà không tròng, vậy để mắt có lợi ích gì?
38
Chương 38: Thanh Dương Tử xin thuốc 1
39
Chương 39: Thanh Dương Tử xin thuốc 2
40
Chương 40: Thượng tiên Bích Lạc
41
Chương 41: Nhật xuyên cương phản
42
Chương 42: Bbq tiền giới
43
Chương 43: Ánh trăng thuần khiết nhất
44
Chương 44: Xà quân bị trêu ghẹo
45
Chương 45: Mộ lệ vô quyết
46
Chương 46: Đạo chủ “trong sáng”
47
Chương 47: Tin tình cảm bất chính của đạo chủ
48
Chương 48: Bán mình xin cơm
49
Chương 49: Số đào hoa hay kiếp đào hoa?
50
Chương 50: Không phải giận lây chúng ta, mà là giận lây cậu!
51
Chương 51: Mộng đẹp
52
Chương 52: Năm trăm năm đầu tiên
53
Chương 53: Các bạn hữu lại hiểu biết thêm về bần đạo một chút
54
Chương 54: Nước mắt của rắn
55
Chương 55: Thanh Dương Tử, cứu tôi đi
56
Chương 56: Chịu khổ đùa giỡn Tâm Ma
57
Chương 57: Thú yêu đương
58
Chương 58: Ước định
59
Chương 59: Nhân gian có nơi nào là đào nguyên
60
Chương 60: Thi thể nữ bị trộm
61
Chương 61: Giận dữ vì lam nhan (1)
62
Chương 62: Giận dữ vì lam nhan (2)
63
Chương 63: Giận dữ vì lam nhan (3)
64
Chương 64: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm (1)
65
Chương 65: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm(2)
66
Chương 66: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm (3)
67
Chương 67: Mở đầu
68
Chương 68: Người thứ ba trong năm trăm năm (bắt trùng)
69
Chương 69: Ma hậu
70
Chương 70: Đám cưới của Ma Tôn
71
Chương 71: Vô hận thiên
72
Chương 72: Nữ đế của Ma tộc
73
Chương 73: Còn vương ý nghĩ cũ, thương lấy người trước mắt
74
Chương 74: Người yêu nửa tháng (thượng)
75
Chương 75: Người yêu nửa tháng (trung)
76
Chương 76: Người yêu nửa tháng (hạ)
77
Chương 77: Ý tưởng tồi
78
Chương 78: Kẻ thắng làm tiên, kẻ bại làm ma
79
Chương 79: Tương tư gang tấc, hồn mộng thiên nhai
80
Chương 80: Tiền truyện: ANH HÙNG CHẾT TRẺ 1
81
Chương 81: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 2
82
Chương 82: Anh hùng chết trẻ 3
83
Chương 83: Anh hùng chết trẻ 4
84
Chương 84: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 5
85
Chương 85: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 6
86
Chương 86: Cấm chó và Thanh Dương Tử bước vào
87
Chương 87: Cứ yêu đi
88
Chương 88: Chương kết
89
Chương 89: Ngoại truyện
90
Chương 90: Phiên ngoại 2: Cần hài hòa! Cần tình yêu!