Chương 51: Mộng đẹp

Phạm vi thị vật ở đáy ao nhỏ hơn ở trên bờ, Thanh Dương Tử cố gắng
bơi trong một không gian máu nồng đặc. Đây là lần đầu tiên, anh cảm thụ
cảm giác không nhìn thấy gì, không phân biệt được phương hướng, không
phân biệt được sáng tối. Thì ra cảm giác không thấy đường là như vậy,
anh nghĩ.

Bơi được một chút, đã thấy Thất Diệp cố hết sứng ứng phó với Huyết
Ma. Có lẽ rơi vào tay cô, tên Huyết Ma này không thể nào đi lên được.
Thanh Dương Tử bơi đến bên cô, dịu giọng nói “Tiểu Thất….” Chưa kịp nói
câu tiếp theo, Thất Diệp đã xoay người đánh tới anh một chưởng. Cũng may là đạo chủ của chúng ta phản ứng nhanh, lập tức nghiêng người né tránh, nhưng chưa gì thì chưởng thứ hai đã bổ tới. Rốt cuộc, anh xác định cái
bụi cỏ này vẫn còn đang nổi giận, lập tức nín hơi từ từ lui ra. Thất
Diệp mất đi phương hướng của anh, lại quay về chiến đấu với Huyết Ma
tiếp.

Đạo chủ đứng nhìn không được, cho nên rút phất trần sau lưng, định
giúp cô một tay. Ai ngờ vừa rút phất trần, Thất Diệp lập tức phân biệt
được phương hướng của anh. Lần này ở cự ly gần, chưởng của cô bay tới
hung mãnh, đạo chủ không thể tránh khỏi, lại sợ Huyết Ma thừa cơ đánh
lén, đành phải lấy tiến làm lùi, đưa mình chịu một chưởng này vậy. Đề
phòng chưởng thứ hai của cô, anh nhanh chóng cố hết sức ôm chặt cô lại,
hai người vùng vẫy một phen, thế mà lại chìm thẳng xuống.

Huyết Ma kia hằng năm ở tại Huyết Trì này, hành động tất nhiên nhanh
hơn họ nhiều, lập tức xông đến lấy đuôi đánh vào hai người đang chìm.
Lần này đẩy hai người chìm hẳn xuống dưới đáy Huyết Trì.

Thất Diệp không nhìn thấy, chỉ biết tốc độ chìm của hai người càng
lúc càng nhanh. Mặc dù Thanh Dương Tử ôm chặt cô, nhưng mới vừa rồi bị
đuôi của Huyết Ma đánh trúng, cô cảm giác huyết khí hơi cuồn cuộn, lường trước Thanh Dương Tử đã bị trúng một chưởng của mình, lại nhận thêm một cú nghiêm trọng này, sợ rằng khó mà lạc quan rồi.

Nhưng đạo chủ chúng ta đâu chỉ không lạc quan, mới vừa rồi cái đuôi
của Huyết Ma đập vào giữa lưng anh, anh vẫn cố chịu không hộc máu. Dưới
đáy Huyết Trì, cuối cùng dĩ nhiên là một kết giới, không biết là dùng
thần lực bày ra đến thế nào, chặn lại ma khí và máu tanh. Hai người gần
như không có bất kỳ lực cản nào, cứ như vậy ôm nhau rơi xuống.

Cũng không bị hôn mê, Thất Diệp chỉ cảm thấy chất máu sềnh sệch biến
mất, thay vào đó là không khí trong lành rét lạnh, trên mặt như có gì đó lành lạnh rơi vào, sau đó hóa thành giọt nước, là tuyết.

Trên mặt đất cũng có tuyết đọng rất sâu, Thất Diệp không nhìn thấy,
cô chỉ có thể nắm lấy tuyết rơi trên mặt đất thưởng thức tỉ mỉ. Yên lặng rất lâu, cuối cùng Thanh Dương Tử cũng mở miệng “Bạn hữu, trước tiên,
cô có thể để bần đạo đứng dậy được không?”

Lúc này, Thất Diệp mới ý thức được mình đang nằm trên ngực của Thanh
Dương Tử. Cô lập tức đứng dậy, giọng nói cũng oán hận “Đừng gọi tôi là
bạn hữu, bổn tọa phúc mỏng, không xứng với tiếng gọi này của anh.”

Thanh Dương Tử cũng không giận, vẫn cẩn thận đi theo “Bạn hữu à, tức
giận rất dễ già đó. Đến đây, trời đất lạnh lẽo, cứ mặc quần áo dính máu
thế này cũng không phải là cách, bần đạo sẽ chuộc tội thỏa đáng với bạn
hữu.”

Thất Diệp không để ý đến lời nói của anh, thế nhưng anh lại phối hợp
vận công làm tuyết trong ao tan ra. Anh dùng phép làm cho nước ấm lên,
sau đó dìu Thất Diệp qua, rửa sạch máu trên người . Thất Diệp cảm thụ
được nhiệt độ của nước này, đột nhiên có ảo giác như suối nước nóng Ôn
Tuyền. Thanh Dương Tử tỉ mỉ sửa sang tóc cho cô, mái tóc đen tản ra
trong nước, biến ảo như mộng.

Bàn tay thô to của anh thình thoảng vuốt qua bên má của Thất Diệp. Có lẽ là trong nước có mùi thơm, lửa giận của Thất Diệp cũng từ từ bình
thường lại, nghe được anh thỉnh thoảng ho khan, giọng nói cô vẫn ra vẻ
lạnh lùng “Anh không sao chứ?”

Thanh Dương Tử nói chắc như đinh đóng cột “Có sao.”

Thất Diệp đá anh một cước, anh cười tránh né.

Hai người rửa quần áo xong, Thanh Dương Tử đánh giá hoàn cảnh xung quanh, sắc mặt Thất Diệp càng nghiêm túc “Đây là đâu?”

Thanh Dương Tử lắc đầu “Bây giờ cũng không rõ nữa”

“Chẳng lẽ rớt xuống Vô Hận Thiên sao?”

“Chắc là ở gần Vô Hận Thiên.”

“Không đúng, kết giới Vô Hận Thiên, chắc chắn là phải phong tỏa tam giới, sao chúng ta có thể rơi đến đây?”

Thanh Dương Tử mím môi “Bần đạo không biết”

Thảo luận không ra kết quả, hai người quyết định đi sâu vào trong.
Bão tuyết vẫn thổi, tuyết vẫn bay lả tả như vĩnh viễn không ngừng lại.
Bản thân Thanh Dương Tử đi trước, hứng hết bão tuyết, Thất Diệp cũng cố
hết sức mới đi được. Một trận gió xoáy thổi qua, Thanh Dương Tử xoay
người lại bế cô lên.

Thất Diệp chỉ cảm thấy mình rơi vào một vòng ôm ấm áp, lập tức không
tự chủ nhỏ giọng hô lên, Thanh Dương Tử nhẹ dỗ dành “Suỵt… An tĩnh đi.”

Cứ như vậy đi trong bão tuyết, đột nhiên Thất Diệp tỉnh ngộ lại
“Thanh Dương Tử, anh có chú ý là rơi vào đây, hình như phép lực cũng bị
phong ấn hoàn toàn không?”

Thanh Dương Tử gật đầu, trong giọng nói khác thường “Ừ, kết giới của Vô Hận Thiên phong ấn tất cả phép lực.”

Lúc ấy Thất Diệp không nhìn thấy, Thanh Dương Tử ở đây đã hoàn toàn
không phải là đạo chủ Diệt Tự Cảnh ngoài kia rồi. Đôi mắt của anh đã trở thành màu lam, mặt càng thâm sâu, tóc bạc xõa ra, bay phấp phới sáng
lạng, toàn thân tỏa ra tia sáng màu tím rực rỡ, ẩn chứa sức mạnh cả thần ma đều run sợ.

Anh có chút tham lam ôm lấy Thất Diệp, đi vào hang động nơi sườn dốc, hành động như vô cùng quen thuộc với hoàn cảnh nơi này.

Thất Diệp cảm giác mình bị đặt xuống, tiếng gió hơi nhỏ, cũng dần dần không cảm giác được tuyết nữa. Cô nhìn không thấy, nhưng cảm nhận được
vô cùng quái dị, cô có cảm giác mình như một con mồi bị thợ săn nhìm
chăm chú. Cô hơi cảnh giác nhíu mày, đột nhiên một bàn tay mơn trớn mi
mắt của cô, cô kinh sợ quát lên lạnh lùng “Thanh Dương Tử”

Trong đôi mắt màu lam tràn ngập dục vọng chiếm hữu, trong hang động
nho nhỏ, hô hấp từ từ dồn dập. Thất Diệp muốn phủi bàn tay kia, nhưng
không ngờ một cơ thể ấm áp chợt nhào lên áp đảo cô nằm trên mặt đất. Cô
không biết xảy ra chuyện gì, tại sao ở nơi kỳ quái này, phép lực lại
biến mất hết. Đột nhiên Thanh Dương Tử lại trở nên kỳ quái như vậy, cô
cảm thấy hoàn toàn bất lực. Giống như lúc đầu biết được sự thật của cuộc giao dịch giữa Xà Quân và Huyền Tự Cảnh từ nơi Cừu Nguyệt vậy.

(Khụ…. Có người hoài nghi ở đây bị xóa 800 chữ…)

Khi tỉnh lại lần nữa, Thất Diệp phát hiện mình ngồi ở một nơi khuất
gió, cô lấy làm kinh hãi, hai tay sờ lên y phục của mình, xiêm y vẫn còn đầy đủ. Chẳng lẽ vừa rồi…. chỉ là một giấc mơ đẹp thôi sao? Nhưng niềm
vui sướng chân thật như vậy, khiến cô run sợ. Cô khẽ kêu một tiếng Thanh Dương Tử, Thanh Dương Tử đã nắm lấy tay cô, giọng nói vẫn như ngày
thường “Bạn hữu đừng sợ, bần đạo ở đây.”

Thất Diệp nghe thấy tiếng lửa nổ lép bép, cô theo bản năng muốn đến
gần nơi ấm áp. Thanh Dương Tử kéo cô đến gần mình một chút, cô rất ngoan ngoãn ngồi qua, thiếu chút nữa đã dựa vào lòng ngực của anh. Tất nhiên
Thất Diệp lại cả kinh, vội vàng rụt về, Thanh Dương Tử lại ngăn cô, nhẹ
đỡ cô dựa vào lồng ngực mình “Dựa vào cho ấm chút đi.”

Thất Diệp vẫn nghi ngờ trong lòng, chẳng lẽ mới vừa rồi thật sự chỉ
là một giấc mộng ư? Nhưng mà… chẳng lẽ, mình lại có ý nghĩ xấu xa này
với Thanh Dương Tử ư? Mặt của cô bỗng nhiên đỏ bừng.

Sau đó cô nhắm mí mắt lại, chỉ có cô không nghe được một giọng cười
lạnh “Dùng ba phần tư nguyên thần trấn áp tôi, lại còn dám tranh thủ ra
ngoài phong lưu.”

Khi đó, Thanh Dương Tử cũng lạnh lùng kiêu ngạo như vậy, anh hừ lạnh
lùng. Trên không trung đột nhiên có một trận chấn động, là ma khí phản
kháng lại thần lực kìm hãm nó. Mà chấn động này chỉ tồn tại trong chốc
lát, lại từ từ quy về yên lặng.

Chapter
1 Chương 1: Tiết tử
2 Chương 2: Tà đạo ôi tà đạo!
3 Chương 3: Quyến rũ
4 Chương 4: Dụ dỗ
5 Chương 5: Dạy dỗ
6 Chương 6: Dạy dỗ (2)
7 Chương 7: Ác mộng bắt đầu
8 Chương 8: Đấu pháp
9 Chương 9: Mộc phi huyền
10 Chương 10: Xiên cọc đem ra ngoài chôn ngay, chôn ngay, chôn ngay
11 Chương 11: Ta với cô ấy . . . . .
12 Chương 12: Ta là của người đàn ông đầu tiên của ngươi
13 Chương 13: Tông chủ bắt học thuộc lòng, tôi không thuộc
14 Chương 14: Yêu hận tình thù
15 Chương 15: Luyện yêu thành đan
16 Chương 16: Làm sao để giết nó? Là một vấn đề…
17 Chương 17: Yêu nghiệt trong đạo quán
18 Chương 18: Tôi không giết đại sư huynh
19 Chương 19: Không nên hận, nên quên
20 Chương 20: Thịnh yến kinh hồn
21 Chương 21: Tôi không muốn bị gọi là Tiểu Hắc
22 Chương 22: Không muốn rửa mặt
23 Chương 23: Người chơi cờ dở
24 Chương 24: Phiên ngoại nhỏ: Câu chuyện trắc trở của Hắc Phi
25 Chương 25: Nữ nhân của Yêu Vương
26 Chương 26: Yêu
27 Chương 27: Khuôn mặt của Yêu vương
28 Chương 28: Tên xấu dễ nuôi
29 Chương 29: Âm thầm giao dịch
30 Chương 30: Sự tích về Chu U vương
31 Chương 31: Rất im lặng
32 Chương 32: Giảo khôi
33 Chương 33: Cấm địa trong cung Yêu Vương
34 Chương 34: Ta là thích khách, ta là lạt khách
35 Chương 35: Đại trượng phu đã ra tay là không hối hận
36 Chương 36: Ta vốn không chê thế nhân, nhưng thế nhân lại không nhận ta
37 Chương 37: Nếu có mắt mà không tròng, vậy để mắt có lợi ích gì?
38 Chương 38: Thanh Dương Tử xin thuốc 1
39 Chương 39: Thanh Dương Tử xin thuốc 2
40 Chương 40: Thượng tiên Bích Lạc
41 Chương 41: Nhật xuyên cương phản
42 Chương 42: Bbq tiền giới
43 Chương 43: Ánh trăng thuần khiết nhất
44 Chương 44: Xà quân bị trêu ghẹo
45 Chương 45: Mộ lệ vô quyết
46 Chương 46: Đạo chủ “trong sáng”
47 Chương 47: Tin tình cảm bất chính của đạo chủ
48 Chương 48: Bán mình xin cơm
49 Chương 49: Số đào hoa hay kiếp đào hoa?
50 Chương 50: Không phải giận lây chúng ta, mà là giận lây cậu!
51 Chương 51: Mộng đẹp
52 Chương 52: Năm trăm năm đầu tiên
53 Chương 53: Các bạn hữu lại hiểu biết thêm về bần đạo một chút
54 Chương 54: Nước mắt của rắn
55 Chương 55: Thanh Dương Tử, cứu tôi đi
56 Chương 56: Chịu khổ đùa giỡn Tâm Ma
57 Chương 57: Thú yêu đương
58 Chương 58: Ước định
59 Chương 59: Nhân gian có nơi nào là đào nguyên
60 Chương 60: Thi thể nữ bị trộm
61 Chương 61: Giận dữ vì lam nhan (1)
62 Chương 62: Giận dữ vì lam nhan (2)
63 Chương 63: Giận dữ vì lam nhan (3)
64 Chương 64: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm (1)
65 Chương 65: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm(2)
66 Chương 66: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm (3)
67 Chương 67: Mở đầu
68 Chương 68: Người thứ ba trong năm trăm năm (bắt trùng)
69 Chương 69: Ma hậu
70 Chương 70: Đám cưới của Ma Tôn
71 Chương 71: Vô hận thiên
72 Chương 72: Nữ đế của Ma tộc
73 Chương 73: Còn vương ý nghĩ cũ, thương lấy người trước mắt
74 Chương 74: Người yêu nửa tháng (thượng)
75 Chương 75: Người yêu nửa tháng (trung)
76 Chương 76: Người yêu nửa tháng (hạ)
77 Chương 77: Ý tưởng tồi
78 Chương 78: Kẻ thắng làm tiên, kẻ bại làm ma
79 Chương 79: Tương tư gang tấc, hồn mộng thiên nhai
80 Chương 80: Tiền truyện: ANH HÙNG CHẾT TRẺ 1
81 Chương 81: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 2
82 Chương 82: Anh hùng chết trẻ 3
83 Chương 83: Anh hùng chết trẻ 4
84 Chương 84: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 5
85 Chương 85: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 6
86 Chương 86: Cấm chó và Thanh Dương Tử bước vào
87 Chương 87: Cứ yêu đi
88 Chương 88: Chương kết
89 Chương 89: Ngoại truyện
90 Chương 90: Phiên ngoại 2: Cần hài hòa! Cần tình yêu!
Chapter

Updated 90 Episodes

1
Chương 1: Tiết tử
2
Chương 2: Tà đạo ôi tà đạo!
3
Chương 3: Quyến rũ
4
Chương 4: Dụ dỗ
5
Chương 5: Dạy dỗ
6
Chương 6: Dạy dỗ (2)
7
Chương 7: Ác mộng bắt đầu
8
Chương 8: Đấu pháp
9
Chương 9: Mộc phi huyền
10
Chương 10: Xiên cọc đem ra ngoài chôn ngay, chôn ngay, chôn ngay
11
Chương 11: Ta với cô ấy . . . . .
12
Chương 12: Ta là của người đàn ông đầu tiên của ngươi
13
Chương 13: Tông chủ bắt học thuộc lòng, tôi không thuộc
14
Chương 14: Yêu hận tình thù
15
Chương 15: Luyện yêu thành đan
16
Chương 16: Làm sao để giết nó? Là một vấn đề…
17
Chương 17: Yêu nghiệt trong đạo quán
18
Chương 18: Tôi không giết đại sư huynh
19
Chương 19: Không nên hận, nên quên
20
Chương 20: Thịnh yến kinh hồn
21
Chương 21: Tôi không muốn bị gọi là Tiểu Hắc
22
Chương 22: Không muốn rửa mặt
23
Chương 23: Người chơi cờ dở
24
Chương 24: Phiên ngoại nhỏ: Câu chuyện trắc trở của Hắc Phi
25
Chương 25: Nữ nhân của Yêu Vương
26
Chương 26: Yêu
27
Chương 27: Khuôn mặt của Yêu vương
28
Chương 28: Tên xấu dễ nuôi
29
Chương 29: Âm thầm giao dịch
30
Chương 30: Sự tích về Chu U vương
31
Chương 31: Rất im lặng
32
Chương 32: Giảo khôi
33
Chương 33: Cấm địa trong cung Yêu Vương
34
Chương 34: Ta là thích khách, ta là lạt khách
35
Chương 35: Đại trượng phu đã ra tay là không hối hận
36
Chương 36: Ta vốn không chê thế nhân, nhưng thế nhân lại không nhận ta
37
Chương 37: Nếu có mắt mà không tròng, vậy để mắt có lợi ích gì?
38
Chương 38: Thanh Dương Tử xin thuốc 1
39
Chương 39: Thanh Dương Tử xin thuốc 2
40
Chương 40: Thượng tiên Bích Lạc
41
Chương 41: Nhật xuyên cương phản
42
Chương 42: Bbq tiền giới
43
Chương 43: Ánh trăng thuần khiết nhất
44
Chương 44: Xà quân bị trêu ghẹo
45
Chương 45: Mộ lệ vô quyết
46
Chương 46: Đạo chủ “trong sáng”
47
Chương 47: Tin tình cảm bất chính của đạo chủ
48
Chương 48: Bán mình xin cơm
49
Chương 49: Số đào hoa hay kiếp đào hoa?
50
Chương 50: Không phải giận lây chúng ta, mà là giận lây cậu!
51
Chương 51: Mộng đẹp
52
Chương 52: Năm trăm năm đầu tiên
53
Chương 53: Các bạn hữu lại hiểu biết thêm về bần đạo một chút
54
Chương 54: Nước mắt của rắn
55
Chương 55: Thanh Dương Tử, cứu tôi đi
56
Chương 56: Chịu khổ đùa giỡn Tâm Ma
57
Chương 57: Thú yêu đương
58
Chương 58: Ước định
59
Chương 59: Nhân gian có nơi nào là đào nguyên
60
Chương 60: Thi thể nữ bị trộm
61
Chương 61: Giận dữ vì lam nhan (1)
62
Chương 62: Giận dữ vì lam nhan (2)
63
Chương 63: Giận dữ vì lam nhan (3)
64
Chương 64: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm (1)
65
Chương 65: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm(2)
66
Chương 66: Phù hoa đều tan mất, giữa giấc mộng ngàn năm (3)
67
Chương 67: Mở đầu
68
Chương 68: Người thứ ba trong năm trăm năm (bắt trùng)
69
Chương 69: Ma hậu
70
Chương 70: Đám cưới của Ma Tôn
71
Chương 71: Vô hận thiên
72
Chương 72: Nữ đế của Ma tộc
73
Chương 73: Còn vương ý nghĩ cũ, thương lấy người trước mắt
74
Chương 74: Người yêu nửa tháng (thượng)
75
Chương 75: Người yêu nửa tháng (trung)
76
Chương 76: Người yêu nửa tháng (hạ)
77
Chương 77: Ý tưởng tồi
78
Chương 78: Kẻ thắng làm tiên, kẻ bại làm ma
79
Chương 79: Tương tư gang tấc, hồn mộng thiên nhai
80
Chương 80: Tiền truyện: ANH HÙNG CHẾT TRẺ 1
81
Chương 81: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 2
82
Chương 82: Anh hùng chết trẻ 3
83
Chương 83: Anh hùng chết trẻ 4
84
Chương 84: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 5
85
Chương 85: Tiền truyện: anh hùng chết trẻ 6
86
Chương 86: Cấm chó và Thanh Dương Tử bước vào
87
Chương 87: Cứ yêu đi
88
Chương 88: Chương kết
89
Chương 89: Ngoại truyện
90
Chương 90: Phiên ngoại 2: Cần hài hòa! Cần tình yêu!