Chương 35: Sư Huynh Phiền Não

Steven không thể bỏ lỡ thời cơ tiên quyết này, y đem bảo vật Già Thiên quý giá trong tay nãi của Anh Hùng ra xài. Già Thiên có hình dạng một cây dù bay lơ lửng trên người nhân vật. Kẻ nào sở hữu Già Thiên, có thể yên tâm bách thuật bất xâm. Dùng Già Thiên lợi hại ở chỗ không lo sợ người khác bỏ độc cũng như dùng thuốc mê ám hại, thậm chí những chiêu thức ma pháp của Thiên Tự môn, âm công của Thanh Nhã môn cũng không thể làm khó được. Tuy nhiên, Già Thiên không thể chống lại được đòn tấn công vật lý, nên quyết định xài tới bảo vật này, người chơi nào cũng phải đắn đo cân nhắc rất nhiều.

Già Thiên bay ra, không che chắn cho Anh Hùng mà ngay lập tức bay lơ lửng trên đầu Cô Tiên Đỏ. Nàng ta vừa lúc đem kim sang dược ra xài, thì toàn bộ hiệu lực đều bị Già Thiên đánh bật. Một trong những tác dụng phụ khó chịu của Già Thiên chính là vô hiệu hoá tất cả các loại thuốc, ngay cả kim sang dược hay nội lực thuỷ có lợi cho người chơi đều không thể xài.

Steven cười ha hả đắc ý.

Đòn tự bạo của Tịch Dạ tuy không giết chết được Cô Tiên Đỏ nhưng cũng đã đưa máu đối phương tới tình trạng nguy hiểm báo động. Steven không tiếc báu vật, đem Già Thiên quăng lên người Cô Tiên Đỏ khiến nàng ta có thuốc cũng không uống được. Sủng vật chữa thương đã bị giết, kim sang dược thì vô tác dụng, tính mạng của Cô Tiên Đỏ lúc này đã là việc trong tay Anh Hùng rồi.

Y lao lên tấn công, dùng hết Thần Phong Bá, Toàn Trảm cho đến Phong Tẫn. Cô Tiên Đỏ đã mấp mé cái chết rồi, mà thời gian còn lại cũng không nhiều. Anh Hùng cùng Kentucky liều mạng tấn công, không chần chừ hay tạm ngưng lại chữa thương. Thanh trạng thái sinh mệnh của cô Tiên Đỏ chậm chạp hạ xuống và đồng hồ cũng bắt đầu đếm ngược những giây cuối cùng. Chỉ có một kẻ chiến thắng được trong cuộc đua sức chịu đựng này. Nhân vật huấn sủng sư lại là hàng thấp nhất trong Võ Lâm, vì vậy, kết quả trận chiến ác liệt liền nghiêng về đội Anh Hùng - Tịch Dạ.

Cô Tiên Đỏ gục chết ngay lúc đồng hồ chỉ còn lại hai giây cuối. Bông pháo nổ ra, tuyên bố tên đội thắng cuộc trên võ đài tứ tư. Anh Hùng đã vượt qua được hai trận khổ chiến, may mắn sống sót đến được giờ này. Chỉ tiếc nương tử dữ dằn của hắn đã phải phơi xác trên võ đài, chỉ đến khi trận chiến sau bắt đầu nàng mới được hồi sinh trở lại.

^_^

Bọn họ đứng bên ngoài xem náo nhiệt, nhưng kỳ thật là ngầm khai thác thông tin. Tịch Dạ đang trong tình trạng người chết, cả người xám nghoét không một tí màu, thế nhưng khí thế rất hùng hổ.

[Nhóm] Tịch Dạ: “Rốt cuộc ngươi là ai? Thiên Hùng đâu?”

Steven tưởng tượng ra một cô gái đang lớn tiếng la hét, tay lại gõ kịch liệt ra những dòng chữ kềm chế này.

[Nhóm] Anh Hùng: “Hôm nay hắn bận rồi, nhưng lại không thể thất hẹn cùng cô, nên nhờ tôi đánh thay.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Anh ta bận cái gì cơ chứ? Có việc gì quan trọng hơn Long Phụng Trình Tường?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Cô nương, hắn cũng có cuộc sống riêng của mình. Tôi không biết vì sao Thiên Hùng không thương lượng với cô, nhưng hắn thật sự rất bí bách, nếu không cũng chẳng giao acc cho một người xa lạ như tôi.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Xa lạ? Chẳng phải anh nói mình là bạn Thiên Hùng sao?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Sáng nay là lần thứ hai tôi gặp cậu ta, tổng thời gian nói chuyện chưa được mười lăm phút, cậu ta liền tin tưởng giao Anh Hùng cho tôi. Cô nói xem, tin tưởng như vậy thì có thể xem là bạn không?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Cái gì, mới gặp nhau hai lần, chỉ nói chuyện chưa đến mười lăm phút?”

Một thoáng bình yên câm lặng, hay nói đúng hơn là Tịch Dạ phiá bên kia kinh ngạc đến đứng hình. Steven kiên trì chờ đợi, chuyện y nói ra quả thật khó tin, phải chờ nàng từ từ tiêu hoá hết mới được.

Chính bản thân Steven cũng không thể tin nổi có người thật thà như Thiên Hùng. Account là một loại tài sản điện tử, tuy không hữu hình nhưng có gía trị về mặt pháp lý. Chỉ không biết ở đâu lại xuất hiện một tên ngơ ngáo, đem tài sản của mình dân tặng cho thiên hạ, có thể Thiên Hùng thật sự bức bách quá, nhưng hành động của hắn cũng xem như liều mạng quá rồi. Nhỡ đâu Steven là người xấu, cố tình chôm đồ hay phá nick Anh Hùng thì sao?

Phía bên kia đã có tín hiệu trở lại. Steven kiên nhẫn chờ đợi Tịch Dạ gõ cho xong bài viết dài dòng của mình. Đọc sơ qua, y có thể cảm nhận được sự nóng giận cũng như dữ dằn của nàng. Lược đi một ngàn chữ, có thể thấy nội dung chủ yếu là đe doạ Steven đừng nên làm bậy, acc của Anh Hùng chỉ được đánh dùm, không được cưỡng đoạt. Nếu không GM sẽ truy sát tới nhà, giết chết không tha.

Y bật cười sảng khoái khi nhìn mấy emo tức giận mà nàng gửi kèm. “Thật không ngờ nương tử của Anh Hùng lại là thứ dữ đến như vậy.” Steven hắn giọng, gõ lại câu trả lời.

[Nhóm] Anh Hùng: “Cô yên tâm, tôi không có hứng thú với tên y sư nghèo rớt mồng tơi này.”

Nghe giọng điệu chế giễu của đối phương, Tịch Dạ chỉ có nóng hơn chứ không nguội đi được. “Tên này là ai mà giọng điệu lớn lối thế này?” Chỉ cần biết trong túi nãi của Anh Hùng, hơn phân nửa là để chứa bảo vật trên cấp 50. Thành tựu như hắn, thiên hạ có ngưỡng mộ không hết chứ đâu lại chê bai. Toàn là những món đồ trân quý hai người dự định để dành đủ lever 100 mới dám lấy ra xài, vậy mà Steven lại không khách khí chà đạp như vậy? Tịch Dạ bị bức quá mức, mới phải lấy code mờ ám ra dùng. Thực ra việc tra IP không phải ở cấp thẩm quyền của nàng, nhưng Tịch Dạ đã quen thói làm càng, mượn mật mã của một đồng nghiệp phòng kỹ thuật, lén lút tra cứu lịch sử truy cập của địa chỉ này. Kết cục, nàng kinh ngạc đến há hốc miệng mồm.

“Hèn chi y lại mạt sát phu thê chúng ta đến vậy. Đại thần quyền kinh thế trọng, với số bảo vật mà y đang chiếm giữ, với lượng hoàng kim y đang có trong tay, quả thật hai chúng ta trông giống khố rách áo ôm thật.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Đại ca, xin lỗi huynh.”

Tịch Dạ đột nhiên chuyển giọng, Steven cũng lấy làm lạ. Đến khi nghĩ ra nàng đã biết thân phận mình, y lập tức tức giận.

[Nhóm] Anh Hùng: “Cô nương, cô có đạo đức nghề nghiệp hay không? Biết cái gì là điều luật bảo mật và quyền riêng tư cá nhân không? Dù là GM nhưng cô đã làm quá bổn phận của mình rồi đó.”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Thưa ngài, chớ tức giận. Chỉ là tôi sơ sót một chút.”

[Nhóm] Anh Hùng: “Sơ sót mà phải dùng biện pháp phức tạp như xài code lậu à?”

[Nhóm] Tịch Dạ: “Sao anh biết?”

[Nhóm] Anh Hùng: “Cô không nhớ à? Người kia, cấp trên cô ấy, là bạn của tôi.”

Tịch Dạ giật mình sực tỉnh. Quả thật trên giang hồ cũng đã râm rang thưà nhận, bạn tốt của y chỉ có một người. Mà vị bạn tốt này cả code lậu của Tịch Dạ cũng không dò ra được.

“Thì ra là cấp trên của mình. Ôi số tôi khổ thật.”

Nàng bắt đầu chuyển sang kế sách năn nỉ cùng than van. Nói cái gì, mình chỉ mới ra trường được một năm, kinh nghiệm làm việc còn ít, xử lý thiếu thận trọng, không chuyên nghiệp, mong quý khách bỏ qua. Lại còn vòng vo kể lể về khoảng nợ học phí chưa trả hết, nói về tiền thuê nhà trọ và tình hình xăng dầu đang chuyển biến khó lường, kinh tế suy thoái người thất nghiệp dễ đi vào con đường đạo tặc, sau đó không ngại công khai mình là NEET, chỉ có nghề này để làm mưu sinh, nếu khách hàng đá nồi cơm của mình, nàng sẽ trực tiếp ở trong phòng biến thành mốc xanh không ai đoái hoài.

Steven đọc tin nhắn mà che miệng cười liên tục. “Đúng là miệng hùm gan sứa, thượng đội hạ đạp. Với người chơi mới thì hùng hùng hổ hổ, ra bộ quan liêu; gặp được người có lý thì co vòi rụt cổ, so với con rùa chỉ có hơn chứ không kém.” Steven cũng muốn nói mình chỉ tức giận chút thôi, không có ý định bảo sếp cô ta đuổi việc, nhưng Tịch Dạ cứ gõ messenger liên hồi, cái sau càng thống thiết hơn cái trước, y cứ xem rồi cười, thật không thể dừng lại được.Đột nhiên có tiếng gõ cửa khiến Steven giật mình. Y vội hạ cửa sổ game xuống, giọng nghiêm khắc hỏi.- Ai đấy?- Đại hiệp, là tại hạ đây. - Giọng Thiên Hùng lí nhí vang vào.- Vào đi, đã bảo đừng gọi tôi như vậy nữa.Steven thở dài, mở lại cửa sổ game, xoá hết những dòng tin nhắn nãy giờ qua lại giữa hai người. Y muốn dấu chuyện mình chơi game trong bệnh viện, thế mà lần lượt trước sau bị đôi phu thê này vạch trần thân phận. “Thật ra không biết mình có nợ gì bọn họ? Chỉ là nhận một tiếng ‘sư huynh’, bỗng nhiên lại chuốc lấy thật nhiều phiền não.”

Chapter
1 Chương 1: Cao thủ nhà quê
2 Chương 2: Đỉnh cấp tại thần
3 Chương 3: Ngũ đại kỳ bảo
4 Chương 4: Đệ nhất chức nghiệp
5 Chương 5: Chân nhân bất lộ tướng
6 Chương 6: Đại nội mật thám
7 Chương 7: Cặp đôi trộm cướp
8 Chương 8: Cựu thù giáp mặt
9 Chương 9: Hảo hữu đệ nhất
10 Chương 10: Đoàn chiến
11 Chương 11: Bang chiến
12 Chương 12: Hắn thuộc về thế giới này
13 Chương 13: Võ Lâm Bảo Tàng
14 Chương 14: Phật Quang Phổ Chiêu
15 Chương 15: Tâm Tĩnh Như Gương
16 Chương 16: Cơ Hội Phải Nắm Lấy
17 Chương 17: Yêu Sách Của Khủng Bố
18 Chương 18: Người Xấu, Người Tốt
19 Chương 19: Tháp Thiên Đường
20 Chương 20: Khi Sư Diệt Tổ
21 Chương 21: Đây Là Bản Đồ
22 Chương 22: Tiền Nào Của Ấy
23 Chương 23: Thủ Vệ Quốc Thổ
24 Chương 24: Những Kẻ Xâm Nhập
25 Chương 25: Quán Dương Liễu
26 Chương 26: Quốc Gia Nguy Nan Thất Phụ Hữu Trách
27 Chương 27: Công Thành
28 Chương 28: Âm Mưu Chiến Tranh
29 Chương 29: Đếm Ngược
30 Chương 30: Nâng Lên Và Hạ Xuống
31 Chương 31: Thấy Nghĩa Bất Nan
32 Chương 32: Phần Hay Chính Thức Bắt Đầu
33 Chương 33: Kẻ Địch Hùng Mạnh
34 Chương 34: Đi Vào Cửa Khó
35 Chương 35: Sư Huynh Phiền Não
36 Chương 36: Bà Chằn Lửa Cũng Bị Ăn Hiếp
37 Chương 37: Mọi Thứ Đều Có Giá
38 Chương 38: Thần Thâu Đoạt Bảo
39 Chương 39: Vì Chàng Chiến Thiên Hạ
40 Chương 40: Chào Mừng Quay Trở Lại
41 Chương 41: Luyện Binh Đợi Chiến
42 Chương 42: Mắc Nợ
43 Chương 43: Cứu Binh Bắt Đắc Dĩ
44 Chương 44: Công Thành Chiến
45 Chương 45: Gia Tộc Bạo Tàn
46 Chương 46: Kế Hoạch, Đối Sách Chiến Lược
47 Chương 47: Khủng Bố Mũ Đen
48 Chương 48: Anh Hùng Trong Hiểm Họa
49 Chương 49: Vị Thần Của Thời Đại Mới
50 Chương 50: Võ Lâm Hội Ngộ
51 Chương 51: Thật Và Ảo
52 Chương 52: Huyền Thoại Một Thời
53 Chương 53: Nợ Tình Phong Lưu
54 Chương 54: Đây Là Một Cái Bẫy
55 Chương 55: Đường Thoát Thân
56 Chương 56: Đám Cưới Bão Táp
57 Chương 57: Biết Đường Mau Tránh Ra
58 Chương 58: Lễ Thành Hôn Nhất Định Không Thể Hoãn
59 Chương 59: Đi Hướng Tuần Trăng Mật
60 Chương 60: Chuyến Dã Ngoại
61 Chương 61: Lịch sử đang dịch chuyển
62 Chương 62: Ngạo Thị Thiên Hạ
63 Chương 63: Ngày Xưng Thần
64 Chương 64: Tiêu Biệt Thắng Tân Hồn
65 Chương 65: Trách Nhiệm Của Đại Thần
66 Chương 66: Kế Hoạc Lịch Sử
67 Chương 67: Niềm Tin
68 Chương 68: Liên Minh
69 Chương 69: Bước Đầu Trờ Thành Huyền Thoại
70 Chương 70: Vũ Khí Mới
71 Chương 71: Đi Tìm Ngũ Đại Kì Bào
72 Chương 72: Chiến Tranh Giai Đoạn Một
73 Chương 73: Chiến Tranh Giai Đoạn Hai
74 Chương 74: Chỉ Có Thể Là Đại Thần
75 Chương 75: Quân Tử Chi Giao
76 Chương 76: Quỷ Gió
77 Chương 77: Thật Là Thâm Sâu
78 Chương 78: Thặng Nữ Và Đại Thần
79 Chương 79: Hậu Quả
80 Chương 80: Điều Thi Lệnh
81 Chương 81: Liên Minh Đổ Vỡ
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84: Đoạn cuối hành trình
85 Chương 85: Mob và boob
86 Chương 86: Liên tục gặp thử thách
87 Chương 87: Lời nguyền của Hang Long Vương
88 Chương 88: Sự cố
89 Chương 89: Hành trình đơn độc
90 Chương 90: Ta đã thoát
91 Chương 91: Võ Lâm sắp kết thúc
92 Chương 92: Tạo phản
93 Chương 93: Anh hùng quật khởi
94 Chương 94: Mọi người đều nhìn thấy rõ ô thoại này chứ?
95 Chương 95: Tỷ lệ không phần trăm
96 Chương 96: Pháo hoa rực rỡ nhất trước lúc lụi tàn
97 Chương 97: Tự đi tìm khổ
98 Chương 98: Ván bài lật ngược
99 Chương 99: Sau bầy Piranha và Tasmania còn có khủng long T-rex
100 Chương 100: Kẻ ngoài cuộc
101 Chương 101: Quỷ thần chi chiến
102 Chương 102: Sai lầm trong tính toán
103 Chương 103: Hy vọng bùng nổ
104 Chương 104: Bệnh đến như núi lở
Chapter

Updated 104 Episodes

1
Chương 1: Cao thủ nhà quê
2
Chương 2: Đỉnh cấp tại thần
3
Chương 3: Ngũ đại kỳ bảo
4
Chương 4: Đệ nhất chức nghiệp
5
Chương 5: Chân nhân bất lộ tướng
6
Chương 6: Đại nội mật thám
7
Chương 7: Cặp đôi trộm cướp
8
Chương 8: Cựu thù giáp mặt
9
Chương 9: Hảo hữu đệ nhất
10
Chương 10: Đoàn chiến
11
Chương 11: Bang chiến
12
Chương 12: Hắn thuộc về thế giới này
13
Chương 13: Võ Lâm Bảo Tàng
14
Chương 14: Phật Quang Phổ Chiêu
15
Chương 15: Tâm Tĩnh Như Gương
16
Chương 16: Cơ Hội Phải Nắm Lấy
17
Chương 17: Yêu Sách Của Khủng Bố
18
Chương 18: Người Xấu, Người Tốt
19
Chương 19: Tháp Thiên Đường
20
Chương 20: Khi Sư Diệt Tổ
21
Chương 21: Đây Là Bản Đồ
22
Chương 22: Tiền Nào Của Ấy
23
Chương 23: Thủ Vệ Quốc Thổ
24
Chương 24: Những Kẻ Xâm Nhập
25
Chương 25: Quán Dương Liễu
26
Chương 26: Quốc Gia Nguy Nan Thất Phụ Hữu Trách
27
Chương 27: Công Thành
28
Chương 28: Âm Mưu Chiến Tranh
29
Chương 29: Đếm Ngược
30
Chương 30: Nâng Lên Và Hạ Xuống
31
Chương 31: Thấy Nghĩa Bất Nan
32
Chương 32: Phần Hay Chính Thức Bắt Đầu
33
Chương 33: Kẻ Địch Hùng Mạnh
34
Chương 34: Đi Vào Cửa Khó
35
Chương 35: Sư Huynh Phiền Não
36
Chương 36: Bà Chằn Lửa Cũng Bị Ăn Hiếp
37
Chương 37: Mọi Thứ Đều Có Giá
38
Chương 38: Thần Thâu Đoạt Bảo
39
Chương 39: Vì Chàng Chiến Thiên Hạ
40
Chương 40: Chào Mừng Quay Trở Lại
41
Chương 41: Luyện Binh Đợi Chiến
42
Chương 42: Mắc Nợ
43
Chương 43: Cứu Binh Bắt Đắc Dĩ
44
Chương 44: Công Thành Chiến
45
Chương 45: Gia Tộc Bạo Tàn
46
Chương 46: Kế Hoạch, Đối Sách Chiến Lược
47
Chương 47: Khủng Bố Mũ Đen
48
Chương 48: Anh Hùng Trong Hiểm Họa
49
Chương 49: Vị Thần Của Thời Đại Mới
50
Chương 50: Võ Lâm Hội Ngộ
51
Chương 51: Thật Và Ảo
52
Chương 52: Huyền Thoại Một Thời
53
Chương 53: Nợ Tình Phong Lưu
54
Chương 54: Đây Là Một Cái Bẫy
55
Chương 55: Đường Thoát Thân
56
Chương 56: Đám Cưới Bão Táp
57
Chương 57: Biết Đường Mau Tránh Ra
58
Chương 58: Lễ Thành Hôn Nhất Định Không Thể Hoãn
59
Chương 59: Đi Hướng Tuần Trăng Mật
60
Chương 60: Chuyến Dã Ngoại
61
Chương 61: Lịch sử đang dịch chuyển
62
Chương 62: Ngạo Thị Thiên Hạ
63
Chương 63: Ngày Xưng Thần
64
Chương 64: Tiêu Biệt Thắng Tân Hồn
65
Chương 65: Trách Nhiệm Của Đại Thần
66
Chương 66: Kế Hoạc Lịch Sử
67
Chương 67: Niềm Tin
68
Chương 68: Liên Minh
69
Chương 69: Bước Đầu Trờ Thành Huyền Thoại
70
Chương 70: Vũ Khí Mới
71
Chương 71: Đi Tìm Ngũ Đại Kì Bào
72
Chương 72: Chiến Tranh Giai Đoạn Một
73
Chương 73: Chiến Tranh Giai Đoạn Hai
74
Chương 74: Chỉ Có Thể Là Đại Thần
75
Chương 75: Quân Tử Chi Giao
76
Chương 76: Quỷ Gió
77
Chương 77: Thật Là Thâm Sâu
78
Chương 78: Thặng Nữ Và Đại Thần
79
Chương 79: Hậu Quả
80
Chương 80: Điều Thi Lệnh
81
Chương 81: Liên Minh Đổ Vỡ
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84: Đoạn cuối hành trình
85
Chương 85: Mob và boob
86
Chương 86: Liên tục gặp thử thách
87
Chương 87: Lời nguyền của Hang Long Vương
88
Chương 88: Sự cố
89
Chương 89: Hành trình đơn độc
90
Chương 90: Ta đã thoát
91
Chương 91: Võ Lâm sắp kết thúc
92
Chương 92: Tạo phản
93
Chương 93: Anh hùng quật khởi
94
Chương 94: Mọi người đều nhìn thấy rõ ô thoại này chứ?
95
Chương 95: Tỷ lệ không phần trăm
96
Chương 96: Pháo hoa rực rỡ nhất trước lúc lụi tàn
97
Chương 97: Tự đi tìm khổ
98
Chương 98: Ván bài lật ngược
99
Chương 99: Sau bầy Piranha và Tasmania còn có khủng long T-rex
100
Chương 100: Kẻ ngoài cuộc
101
Chương 101: Quỷ thần chi chiến
102
Chương 102: Sai lầm trong tính toán
103
Chương 103: Hy vọng bùng nổ
104
Chương 104: Bệnh đến như núi lở