Chương 23: 23: Quang Minh Chính Đại Trộm Của Ngươi

Cả buổi học sau đó, và cả lúc đi làm thêm ở tiệm cafe.

Lý Tử Thất vẫn luon thấy Dương Vĩnh Khoa không hề vui.
Chỉ khi nàng bắt chuyện, hắn mới trả lời theo lệ.

Lý Tử Thất khó hiểu.

Có phải nàng làm mất mặt em trai hắn nên hắn không muốn nói chuyện với nàng!!!
“Hoa Hoa, Hoa Hoa giận Tử Thất à!!” Trên đường về nhà, Lý Tử Thất ngồi sau xe Dương Vĩnh Khoa, cũng không ôm hắn hỏi.
Dương Vĩnh Khoa vội vàng lắc đầu: “Không có, không giận Tử Thất mà.”
“Thế tại sao cả ngày hôm nay không thèm cười với Tử Thất một cái?” Lý Tử Thất đứng lên luôn trên thanh gác chân sau của xe đạp, hai tay đặt trên vai Dương Vĩnh Khoa giữ thăng bằng.

Dương Vĩnh Khoa sợ đến mất vía, vội thả hai chân dừng xe đạp nhắc nhở: “Tử Thất không được đứng như thế.

Sẽ bị ngã.”
Lý Tử Thất ương bướng không chịu ngồi, còn gắt lên với hắn: “Làm sao? Bọn họ bắt nạt Hoa Hoa như thế cơ mà.

Tử Thất chỉ nói hai câu làm mất mặt hắn thôi mà Hoa Hoa giận Tử Thất hả?”
Biết thế nàng chẳng thèm nói, để cái tên đáng ghét kia bắt nạt cái tên ngốc nghếch này cho rồi.

Hành hiệp trượng nghĩa còn bị vạ lây!!!
Dương Vĩnh Khoa buồn bã, cũng không nói thêm gì.

Hắn cứ đứng mãi đó, đợi một lúc thật lâu chân Lý Tử Thất bắt đầu đau, ngồi lại yên xe, hắn mới chịu đạp đi tiếp.
Không phải hắn không muốn nói, là bởi vì trong lòng chịu tổn thương quá nhiều.

Nói ra lại sợ làm Lý Tử Thất cũng buồn theo.
Ba hắn, lúc mẹ còn sống thì luôn về nhà đúng giờ, quan tâm yêu thương hắn.

Nhưng từ ngày mẹ mất vì bệnh, ba cũng không còn yêu thương hắn.

Còn đưa hai mẹ con kia về.

Hắn ra khỏi nhà 15 năm, chưa một lần ba tìm tới..

Nỗi buồn này hắn giấu đã bao lâu!!!
Lý Tử Thất bực tức trong người.

Cả đoạn đường không thèm nói chuyện với Dương Vĩnh Khoa, mà Dương Vĩnh Khoa cũng chẳng có tâm trạng để bắt chuyện với nàng.
Về đến trọ, Lý Tử Thất cũng chẳng buồn vào phòng
Đột nhiên nghe thấy bên phòng Lê Toàn Phong có tiếng kì lạ phát ra, nàng liền đi sang.

Định là chỉ ngó vào xem, nhưng mà cửa phòng hắn mở.

Hắn lại nhiệt tình mời nàng vào, nên là nàng vào luôn.
Thấy vật lạ đang nằm trong tay Lê Toàn Phong, Lý Tử Thất liền hỏi: “Đây là cái gì!!”
Lê Toàn Phong trượt một đường trên dây đàn guitar rồi nói: “Đây là đàn guitar.

Cô không biết à?”
Lý Tử Thất lắc đầu.

Đây là lần đầu nàng thấy có thứ lạ như vậy.

Nó giống với đàn tì bà, mà cũng không phải đàn tì bà.
Đàn tì bà nàng cũng biết vài món, nhưng đàn này, Tứ ca chưa dạy cho nàng.
Lê Toàn Phong nhìn điệu bộ ngốc trệ, tò mò ngắm nghía cây Guitar của Lý Tử Thất mà thấy buồn cười: “Đàn này dùng để giải trí lúc buồn.

Có thể vừa đàn vừa hát.”

“Vậy ngươi hát ta xem thử.” Lý Tử Thất rất muốn xem cách dùng của cây đàn mới, nên ngay lập tức yêu cầu Lê Toàn Phong hát thử.
Lê Toàn Phong bất động sắc mặt.

Đôi mắt chột dạ của hắn hết nhìn chỗ này lại liếc chỗ kia.

Thật ra, hôm nay hắn chỉ muốn tìm cái gì mới lạ thu hút Lý Tử Thất qua phòng hắn, chứ còn về việc có biết đánh đàn không thì...hắn đương nhiên không biết.
Khi nãy chỉ là ra vẻ oai phong trước mặt nàng, để nàng có chút ngưỡm mộ đối với hắn.

Cũng chẳng tính đến trường hợp Lý Tử Thất sẽ yêu cầu hắn đàn hát thử!!!
Cho dù là không biết, nhưng Lê Toàn Phong vì thể diện của thằng đàn ông nên hắn đành làm liều.
Hắn tằng hắng hai cái, chỉnh đốn tư thế, cầm lại cây đàn cho đúng chuẩn mới bắt đầu đánh lung tung theo quán tính, không theo một trật tự nào.
Tiếng đàn hắn đánh ra tuy chậm, nhưng tiết tấu thì chẳng cái nào liên quan đến cái nào.

Lúc thì cao, lúc thì thấp.

Cũng không thấy có cái gì kết nối giữa nốt nhạc này với nốt nhạc kia.
Mà bài hắn hát, lại chẳng ăn khớp với nhạc hắn đánh.
Lý Tử Thất nhăn mặt, bĩu môi chê một cách rất không nể mặt Lê Toàn Phong: “Ta còn tưởng thế nào!! Nhìn đẹp như vậy mà đàn chẳng thấy hay gì cả.”
Lý Tử Thất tưởng đâu Lê Toàn Phong giỏi đánh Guitar, bởi như nàng nghĩ, Dương Toàn Phong hiểu biết về đàn này như vậy, lúc đánh còn rất tự tin nên đương nhiên hắn sẽ biết đánh.

Hắn không biết đánh, hắn mang về để làm gì chứ!! Mà người biết đánh như hắn còn nghe dở tệ như vậy, nàng không học loại đàn này đâu.
“Thôi, ta về.” Lý Tử Thất chán nản đi thẳng ra cửa, hôm nay chẳng có gì vui.
Về đến phòng đã thấy Dương Vĩnh Khoa ngốc kia đã ngủ mất dạng.
Lý Tử Thất rất không vui, hậm hực đi tắm rửa, cũng lên thẳng gác ngủ.

Nhưng mãi nàng vẫn không ngủ được.
Lý Tử Thất cứ thế nằm im, đôi mắt phượng xinh đẹp nhìn chằm chằm trần nhà tối đen.
Được khoảng 30 phút, bên dưới có tiếng động.

Lý Tử Thất biết là Dương Vĩnh Khoa, cũng không phản ứng gì, tiếp tục nhìn trần nhà một cách thất thần.
Dương Vĩnh Khoa buồn rũ rượi, hắn lại mò lên gác, nằm bên cạnh Lý Tử Thất.

Mà Lý Tử Thất cũng giả vơf ngủ xem hắn định làm gì.

Lý Tử Thất ngay từ đầu đã loai bỏ ý niệm xấu của Dương Vĩnh Khoa.

Hắn là tên ngốc, sẽ không làm bậy.

Hơn nữa, nàng có võ, điều này Dương Vĩnh Khoa thừa biết.

Nên khả năng hắn làm càn sẽ càng không xảy ra.
“Tử Thất.

Anh xin lỗi..” Dương Vĩnh Khoa ngập ngừng hồi lâu mới chịu nói ra.
Lý Tử Thất bỗng thấy chột dạ.

Nàng mới là người có lỗi, nhưng nàng lại quá ương ngạnh, chẳng bao giờ chịu nói câu xin lỗi với ai.

Tự nhiên hôm nay nghe tên ngốc này xin lỗi nàng, làm nàng cảm thấy chột dạ, có lỗi với hắn.
Dương Vĩnh Khoa quay người sang, hắn cứ như vậy mà ngắm nghía Lý Tử Thất một lúc lâu: “Anh buồn, vì ba, ba không cần anh nữa.

Mười mấy năm, ba chưa đến gặp anh lần nào.

Anh không dám nói Tử Thất nghe, vì sợ nói ra, anh sẽ khóc.

Mẹ nói, đàn ông trưởng thành, sẽ không dễ dàng rơi nước mắt.”
Bất giác, nước mắt hắn lại lăn dài trên má.

Mũi hắn cũng cay cay: “Tử Thất đừng giận anh nhé, ngoài mẹ, anh chỉ có mỗi Tử Thất.

Anh không muốn Tử Thất cũng buồn giống anh.

Anh xin lỗi.”
Lý Tử Thất đau lòng, nhưng nàng biết nếu bây giờ nàng quay sang an ủi, hắn sẽ không cảm thấy vui lên.

Tuy nghĩ vậy nhưng tâm can Lý Tử Thất cũng không nỡ để hắn buồn rồi khóc một mình.

Nàng liền giả bộ cựa người, lại cố ý quay hướng hắn, ôm chặt eo hắn, vùi đầu vào khuôn ngực rắn chắc của hắn rồi tiếp tục giả vờ thở đều đều như đang ngủ say.
Chung quy, Dương Vĩnh Khoa của hiện tại cùng với đứa trẻ 7-8 tuổi có khác gì nhau!! Hắn bị bệnh từ nhỏ, lại chịu đả kích từ việc mất mẹ, ba hắn lại rước người đàn bà khác cùng đứa con riêng của ông ta về.

Bọn họ thay phiên hành hạ, đánh đập Dương Vĩnh Khoa, nhưng ba hắn lại bỏ ngoài tai như không hay không biết.

Biến hắn thành đứa trẻ bệnh tật, tự kỉ, tâm trí chỉ dừng lại như đứa bé 7-8 tuổi.
Thử hỏi, có đứa trẻ nào chịu nổi? Có đứa trẻ nào không bị ám ảnh bởi quá khứ đau lòng ấy!! Có phải, nàng đã đến bên cạnh hắn muộn rồi không!!
Dương Vĩnh Khoa bị hành động của Lý Tử Thất làm cho ngây người.

Sau lại thấy nàng ngủ ngon lành thì yên tâm phần nào.

Hắn bắt chước động tác của mẹ dành cho hắn lúc nhỏ, xoa tóc và đặt lên đó một nụ hôn, nói: “Ngủ ngon nhé, Tử Thất.”
Chỉ có khác ở chỗ, mẹ luôn gọi hắn là ‘con yêu của mẹ’...!
Lý Tử Thất rơi giọt nước mắt thương cảm đầu tiên trong đời nàng.

Dương Vĩnh Khoa à, thật ra trong những năm vừa qua ngươi đã sống như thế nào!! Có phải rất khó khăn hay không!!
Lúc nhỏ thì bệnh, lớn hơn chút thì mất mẹ, sau đó bị ba bỏ rơi, dì ghẻ và em cùng cha khác mẹ hành hạ.

Tưởng thoát khỏi địa ngục rồi thì thôi, khi đi học lại bị bạn bè bắt nạt từ nhỏ đến lớn, lớn lên đi làm cũng bị quản lý bắt nạt..
Có phải Tử Thất đã đến muộn rồi không!! Có phải Tử Thất đã không kịp để bảo vệ Hoa Hoa rồi không!!
Lúc mới gặp hắn, thông qua cách sinh hoạt, hành động, và lời nói của hắn, nàng đã biết một phần nào khó khăn hắn đã phải trải qua.

Nên từ đó nàng đã nhất quyết bảo vệ hắn, chăm sóc hắn.
Nhưng nàng lại không ngờ, quá khứ của hắn lại kinh khủng hơn nàng nghĩ rất nhiều..

Và quyết tâm bao bọc hắn trong lòng nàng lại càng mãnh liệt.

Dám làm tổn thương Hoa Hoa, cho dù là cha đẻ của hắn, nàng cũng không tha..

Chapter
1 Chương 1: 1: Công Chúa Hồ Tộc
2 Chương 2: 2: Tên Đẹp Trai Ngốc Nghếch
3 Chương 3: 3: Tâm Hồn Thuần Khiết
4 Chương 4: 4: Bán Nghệ Không Bán Thân
5 Chương 5: 5: Trước Và Sau Khi Tẩy Trang
6 Chương 6: 6: Năn Nỉ
7 Chương 7: 7: Kinh Nghiệm Kinh Doanh
8 Chương 8: 8: Côn Đồ Và Nàng Ai Lưu Manh Hơn!
9 Chương 9: 9: Đánh Hắn Cho Ta
10 Chương 10: 10: Đánh Hắn Cho Ta 2
11 Chương 11: Chương 11
12 Chương 12: Chương 12
13 Chương 13: 13: Mẹ Của Lý Tử Thất
14 Chương 14: 14: Nghề Nghiệp Miệng Lưỡi!!!
15 Chương 15: 15: Tình Nghĩa Anh Em
16 Chương 16: 16: Anh Không Muốn Là Ân Nhân
17 Chương 17: 17: Khi Chỉ Có 2 Người Tử Thất Đừng Cài Trâm
18 Chương 18: 18: Lời Hứa Không Thể Bỏ
19 Chương 19: 19: Tin Tưởng
20 Chương 20: 20: Nhung Thật Xinh Đẹp
21 Chương 21: 21: Lê Toàn Phong Chuyển Đến
22 Chương 22: 22: Dám Bắt Nạt Hoa Hoa Thì Tự Chịu Đòn Đi
23 Chương 23: 23: Quang Minh Chính Đại Trộm Của Ngươi
24 Chương 24: 24: Đánh Cho Bớt Độc Ác
25 Chương 25: 25: Học Đàn
26 Chương 26: 26: An Kỳ Trở Về
27 Chương 27: 27: Nam Khôi Trường
28 Chương 28: 28: Vụ Tai Nạn Định Mệnh
29 Chương 29: 29: Bởi Trả Ơn Không Bởi Yêu
30 Chương 30: 30: Thầy Tuấn Thu Nhận
31 Chương 31: 31: Con Gấu Koala
32 Chương 32: 32: Từng Bước Dành Lại
33 Chương 33: 33: Còn Không Ngon Bằng Cua Hoàng Hậu
34 Chương 34: 34: Tham Ăn Là Bản Tính
35 Chương 35: 35: Bạn Trai Của Tử Thất
36 Chương 36: 36: Giữ Chức Tổng Giám
37 Chương 37: 37: Khuynh Quốc Khuynh Thành
38 Chương 38: 38: Chỉ Nhận Tài Năng Không Nhận Người
39 Chương 39: 39: Vị Trí Nào Cho Em
40 Chương 40: 40: Nhân Tình Của Tổng Giám Đốc
41 Chương 41: Chương 41
42 Chương 42: Chương 42
43 Chương 43: 43: Công Việc Đầu Tiên
44 Chương 44: Chương 44
45 Chương 45: Chương 45
46 Chương 46: Chương 46
47 Chương 47: Chương 47
48 Chương 48: Chương 48
49 Chương 49: 49: Công Tác Nha Trang
50 Chương 50: 50: Một Chút Ghen
51 Chương 51: 51: Thái Tử Long Tộc
52 Chương 52: Chương 52
53 Chương 53: Chương 53
54 Chương 54: Chương 54
55 Chương 55: Chương 55
56 Chương 56: Chương 56
57 Chương 57: Chương 57
58 Chương 58: Chương 58
59 Chương 59: Chương 59
60 Chương 60: Chương 60
61 Chương 61: Chương 61
62 Chương 62: Chương 62
63 Chương 63: Chương 63
64 Chương 64: Chương 64
65 Chương 65: Chương 65
66 Chương 66: Chương 66
67 Chương 67: Chương 67
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: 1: Công Chúa Hồ Tộc
2
Chương 2: 2: Tên Đẹp Trai Ngốc Nghếch
3
Chương 3: 3: Tâm Hồn Thuần Khiết
4
Chương 4: 4: Bán Nghệ Không Bán Thân
5
Chương 5: 5: Trước Và Sau Khi Tẩy Trang
6
Chương 6: 6: Năn Nỉ
7
Chương 7: 7: Kinh Nghiệm Kinh Doanh
8
Chương 8: 8: Côn Đồ Và Nàng Ai Lưu Manh Hơn!
9
Chương 9: 9: Đánh Hắn Cho Ta
10
Chương 10: 10: Đánh Hắn Cho Ta 2
11
Chương 11: Chương 11
12
Chương 12: Chương 12
13
Chương 13: 13: Mẹ Của Lý Tử Thất
14
Chương 14: 14: Nghề Nghiệp Miệng Lưỡi!!!
15
Chương 15: 15: Tình Nghĩa Anh Em
16
Chương 16: 16: Anh Không Muốn Là Ân Nhân
17
Chương 17: 17: Khi Chỉ Có 2 Người Tử Thất Đừng Cài Trâm
18
Chương 18: 18: Lời Hứa Không Thể Bỏ
19
Chương 19: 19: Tin Tưởng
20
Chương 20: 20: Nhung Thật Xinh Đẹp
21
Chương 21: 21: Lê Toàn Phong Chuyển Đến
22
Chương 22: 22: Dám Bắt Nạt Hoa Hoa Thì Tự Chịu Đòn Đi
23
Chương 23: 23: Quang Minh Chính Đại Trộm Của Ngươi
24
Chương 24: 24: Đánh Cho Bớt Độc Ác
25
Chương 25: 25: Học Đàn
26
Chương 26: 26: An Kỳ Trở Về
27
Chương 27: 27: Nam Khôi Trường
28
Chương 28: 28: Vụ Tai Nạn Định Mệnh
29
Chương 29: 29: Bởi Trả Ơn Không Bởi Yêu
30
Chương 30: 30: Thầy Tuấn Thu Nhận
31
Chương 31: 31: Con Gấu Koala
32
Chương 32: 32: Từng Bước Dành Lại
33
Chương 33: 33: Còn Không Ngon Bằng Cua Hoàng Hậu
34
Chương 34: 34: Tham Ăn Là Bản Tính
35
Chương 35: 35: Bạn Trai Của Tử Thất
36
Chương 36: 36: Giữ Chức Tổng Giám
37
Chương 37: 37: Khuynh Quốc Khuynh Thành
38
Chương 38: 38: Chỉ Nhận Tài Năng Không Nhận Người
39
Chương 39: 39: Vị Trí Nào Cho Em
40
Chương 40: 40: Nhân Tình Của Tổng Giám Đốc
41
Chương 41: Chương 41
42
Chương 42: Chương 42
43
Chương 43: 43: Công Việc Đầu Tiên
44
Chương 44: Chương 44
45
Chương 45: Chương 45
46
Chương 46: Chương 46
47
Chương 47: Chương 47
48
Chương 48: Chương 48
49
Chương 49: 49: Công Tác Nha Trang
50
Chương 50: 50: Một Chút Ghen
51
Chương 51: 51: Thái Tử Long Tộc
52
Chương 52: Chương 52
53
Chương 53: Chương 53
54
Chương 54: Chương 54
55
Chương 55: Chương 55
56
Chương 56: Chương 56
57
Chương 57: Chương 57
58
Chương 58: Chương 58
59
Chương 59: Chương 59
60
Chương 60: Chương 60
61
Chương 61: Chương 61
62
Chương 62: Chương 62
63
Chương 63: Chương 63
64
Chương 64: Chương 64
65
Chương 65: Chương 65
66
Chương 66: Chương 66
67
Chương 67: Chương 67