Chương 22: Giằng co

Phó Lăng Nghi nghiến răng, ép mình bình tĩnh lại, nhưng muốn bình tĩnh cũng không dễ dàng gì, y cảm thấy trái tim mình đập nhanh đến phát đau.

Có hỏi hay không đây?

Y nhớ tới cái đêm Từ Ưng Bạch bị ám sát, khi bản thân quỳ gối bên giường cũng từng khổ sở nghĩ tới những chuyện như thế. Nếu hai kiếp không phải cùng một người thì mọi hi vọng cũng chỉ là lừa dối chính mình thôi. Phó Lăng Nghi không cam lòng nhắm mắt lại, lập tức ra quyết định. Y chỉ muốn Từ Ưng Bạch kiếp trước của mình, còn người khác thì không cần, nếu kết quả không như ý thì ở bên người này đến khi kết thúc tất cả rồi chết đi là được.

"Phiền ngươi đỡ ta lên."

Âm thanh khản đặc cắt ngang dòng suy nghĩ của Phó Lăng Nghi. Từ Ưng Bạch day thái dương, lập tức được một đôi tay vững chãi cẩn thận đỡ lên. Vừa đứng dậy, tấm áo lông chồn cực dày lập tức khoác lên người, nửa gương mặt chôn trong lớp lông trắng muốt, cặp mắt màu hổ phách vẫn còn tơ máu sau cơn sốt khiến hắn có vẻ vừa lạnh lùng vừa yếu ớt. Phó Lăng Nghi nhắm mắt lại, đưa tay buộc dây áo cho hắn. Từ Ưng Bạch ho khẽ, chậm rãi xoa đôi tay lạnh lẽo, lại sốt đến ngất đi rồi, đầu hắn ẩn ẩn đau. Cứ vào đông hắn chắc chắn sẽ ốm sốt một vài bận, nhưng vết thương lành sẹo rồi ắt quên đau, hắn luôn quên mất chuyện này. Sau khi sống lại, Từ Ưng Bạch còn phát hiện bệnh đau đầu của mình ngày càng nặng, cứ ba ngày lại phát tác một lần, đúng là không thể hiểu nổi. Mười ngón tay xoa đỏ lên rồi mà vẫn không ấm nổi, hắn dứt khoát từ bỏ, quay đầu nhìn Phó Lăng Nghi đang quỳ, chất giọng khản đặc, "Mang tấu chương ở thư phòng qua đây."

Phó Lăng Nghi im lặng một lúc, đôi tay siết rồi lại thả, khẽ bảo, "Ngươi đọc đi, ta phê giúp ngươi."

Từ Ưng Bạch nhướn mày, không khỏi nhớ lại nét chữ lổm ngổm kiếp trước, nói giảm nói tránh, "Không cần đâu, phiền lắm, ta tự làm là được."

Phó Lăng Nghi nhếch môi cười, thì thào, "Sao lại phiền, ngươi chỉ cần ngồi đó mở miệng là được."

"..."

Hắn đang nghĩ xem có cách nào tế nhị để tỏ ra rằng Phó Lăng Nghi viết chữ quá khó coi lại chợt nhớ ra kiếp này mình chưa từng nhìn thấy chữ viết của y, vừa chuẩn bị kiếm cớ thì Phó Lăng Nghi bỗng nhiên duỗi tay túm lấy tay áo của hắn, mạnh tới nỗi đốt ngón tay trắng bệch.

Từ Ưng Bạch hơi rụt tay lại nhưng vô dụng. Lúc này hắn mới nhận ra Phó Lăng Nghi hơi là lạ, cặp mắt hồng đến đáng sợ, sắc mặt lại trắng bệch như người chết. Hắn cau mày, "Phó Lăng Nghi, ngươi..."

"Từ Ưng Bạch..." Phó Lăng Nghi gằn từng chữ, "Để ta nói trước đã, cầu xin ngươi, để ta nói trước đi." Y chỉ dũng cảm được một lúc này thôi.

Từ Ưng Bạch cau mày càng chặt, đang nghĩ vì sao kiếp này Phó Lăng Nghi lại điên cuồng như vậy thì thanh âm nghẹn ngào đã truyền đến, "Từ, Từ Ưng Bạch, ngươi chết ngày mười lăm tháng tám năm Khai Minh thứ hai, vạn tiễn xuyên tim, chết chìm dưới lòng sông."

Từ Ưng Bạch sửng sốt, "Ngươi nói cái gì?"

Gương mặt Phó Lăng Nghi vặn vẹo, dường như không muốn nhắc lại, "Ta nói... ngươi chết ngày mười lăm tháng tám năm Khai Minh thứ hai."

Nét mặt điềm tĩnh như lòng giếng cổ không một gợn sóng trước giờ dần trở nên buốt lạnh, Từ Ưng Bạch hơi cúi người nâng cằm Phó Lăng Nghi. Cặp mắt y đỏ quạch nhưng lại không có nước mắt, đôi con ngươi đen nhánh phản chiếu ảnh ngược gương mặt vô cảm của người đối diện.

Từ Ưng Bạch khẽ bật cười, giọng điệu nguy hiểm, "Sao ngươi lại biết? Ngươi là ai?"

Tóm lại người này nhất định không phải Phó Lăng Nghi, Từ Ưng Bạch nghĩ, nếu trên đời này có chuyện chết đi sống lại ly kỳ như vậy thì rất có thể tồn tại một kẻ ngoài cuộc biết cặn kẽ những chuyện kiếp trước. "Phó Lăng Nghi" trước mặt hắn rất có thể là giả mạo. Gặp phải kẻ như vậy ắt phải thẳng tay trừ khử để phòng ngừa hậu họa.

Bàn tay đã trượt tới cổ Phó Lăng Nghi, những đốt ngón tay tái nhợt có thể cảm nhận được mạch đập bên cổ đang nảy lên từng chút một, tay kia hắn cầm một chiếc chuông, chỉ cần rung chuông thì ám vệ trực đêm của Từ phủ sẽ lập tức ập đến. Thế nhưng Từ Ưng Bạch không ngờ rằng người đối diện lại không hề phản kháng, mặc cho động mạch chủ yếu ớt nằm trong tay hắn, tựa như đang nói, chỉ cần ngươi muốn thì có thể giết ta bất cứ lúc nào.

Yết hầu Phó Lăng Nghi lăn lăn, "Phó Lăng Nghi, ta là... Phó Lăng Nghi."

Từ Ưng Bạch lặng lẽ nhìn y, ánh mắt hơi dao động. Phó Lăng Nghi cực kỳ muốn bỏ chạy, ánh mắt của người kia quá đỗi lạnh lùng khiến y không thể chịu nổi. Y chật vật mở miệng, "Ngươi đã nói... tin vào nhân quả luân hồi, vậy ngươi có tin vào chuyện người chết sống lại không?"

Ánh mắt ấy lại dao động.

"Năm Khai Minh thứ năm ta chết một lần, tỉnh lại thì đã ở đây rồi. Còn ngươi," Phó Lăng Nghi nhìn hắn đầy khẩn khoản, "Từ Ưng Bạch, sau khi ngã xuống sông, ngươi đã đi đâu vậy?"

Từ Ưng Bạch siết tay lại, Phó Lăng Nghi ho sặc sụa sụa, mặt đỏ bừng vì thiếu không khí, nhưng thân thể y lại vô cùng hưng phấn, đôi tay kích động tới run rẩy, Từ Ưng Bạch hiện giờ giống hệt như kiếp trước! Phản ứng như vậy cho thấy người này không phải hoàn toàn không biết gì, thậm chí còn bóp cổ y đe dọa. Phó Lăng Nghi còn để ý thấy người kia còn giấu một bàn tay ở phía sau, biết rằng hắn đang mân mê hoa văn trên chiếc chuông, sẵn sàng ra hiệu cho ám vệ xung quanh xông vào giết mình. Giết người diệt khẩu ư, lồng ngực y như nổi trống, vô cớ cảm thấy thỏa mãn, thỏa mãn tới mức sự điên cuồng tràn cả lên đáy mắt. Từ Ưng Bạch muốn y mãi mãi không thể mở miệng, ai nghe được những chuyện khó mà tưởng tượng đó đều sẽ cảm thấy khó tin. Vậy thì có thể chứng minh rằng không chỉ có mình y mà cả Từ Ưng Bạch cũng đến thế giới này không?

"Ta ở đâu ư?" Từ Ưng Bạch cụp mắt, hàng mi dài đổ bóng trên gò má trắng nhợt, "Tất nhiên là ở đây."

Hai mắt Phó Lăng Nghi chợt sáng rực, đột nhiên muốn đứng lên. Hai chân vừa nhúc nhích, Từ Ưng Bạch đã hung hăng bóp cổ y ấn xuống. Phó Lăng Nghi ngoan ngoãn quỳ xuống.

"Đừng động đậy... Khụ khụ," Từ Ưng Bạch dùng quá nhiều sức, không ngăn nổi cơn ho, "Ngươi nói ngươi là Phó Lăng Nghi, có chứng cứ không?"

Phó Lăng Nghi mắt không chớp nhìn hắn, khẽ nhếch môi, "Kiếp trước, ngươi cứu ta là vì nhận lời Mai Vĩnh, lúc ấy ta không muốn ra ngoài nên ngươi lấy tính mạng sáu tộc nhà họ Phó ép ta. Kiếp trước, trước khi đi Nam Độ ngươi thả hết gia đinh, tạm biệt Tạ Tĩnh Vi, trên đường đi mới gặp Ngụy Hành chứ không sớm như bây giờ. Vì tội giết người hung ác nên ngươi phạt quỳ ta, cũng hứa sau khi sự thành sẽ thả ta đi," Phó Lăng Nghi vừa khóc vừa cười, nét mặt khó coi vô cùng, "Kiếp trước khi ngươi hôn mê ta đã thay quần áo cho ngươi, lúc ấy trên người ngươi toàn là vết thương. Ở đây," y chỉ vào vị trí trái tim người kia, "Chỗ này có một vết mũi tên."

Từ Ưng Bạch yên lặng nhìn theo bàn tay kia. Đầu ngón tay trượt xuống, đặt lên eo hắn, "Chỗ này là vết đao chém dài chừng hai tấc." Phó Lăng Nghi đau xót khôn nguôi, "Còn sau lưng có ba vết sẹo dài, từ đầu vai đến hết đốt sống lưng... Ngươi chưa từng nói cho ta biết vết sẹo ấy là như thế nào." Phó Lăng Nghi miễn cưỡng cong cong môi, giọng điệu tràn ngập biết ơn, "Tất nhiên... hiện giờ ngươi không có bất cứ vết sẹo nào."

Bàn tay siết cổ nới lỏng ra. Dù có tài ba khác thường đến đâu cũng không thể biết trên người hắn có bao nhiêu vết sẹo và ở chỗ nào được.

"Ngươi từng dạy ta viết, về sau ta cũng từng nhìn thấy chữ ngươi viết, tiếc là không phải bút tích ngay lúc đó ngươi để lại." Phó Lăng Nghi cắt ngón tay, máu tươi tràn ra, y xé quần áo trên người viết xuống một chữ "Từ". Nét chữ ngay ngắn nhưng không kém phần ngạo nghễ, thực sự rất giống Từ Ưng Bạch viết, cũng khác một trời một vực so với chữ viết kiếp trước trong trí nhớ của hắn, tựa như hai người khác nhau vậy, thứ này cũng không thể làm giả được.

Từ Ưng Bạch bỏ tay xuống, thậm chí còn bị nhiệt độ trên cổ Phó Lăng Nghi sưởi cho ấm lên. Mà sau khi áp lực mất đi, sống lưng thẳng tắp chợt cong gập xuống, Phó Lăng Nghi rất muốn khóc nhưng lại không khóc được, sóng cuộn trong lòng trào dâng từng cơn, là mừng rỡ phát điên vì tìm lại được những gì đã mất, cũng là xót xa khổ sở khó nói thành lời.

Từ Ưng Bạch không biết những suy nghĩ trong lòng y, hắn thở dài, cặp mắt hổ phách sáng trong nhìn về phía Phó Lăng Nghi, "Không ngờ ngươi cũng sống lại kiếp này, vừa rồi đã xúc phạm đến ngươi, thứ lỗi cho ta." Từ Ưng Bạch nhẹ giọng, khôi phục thái độ ôn hòa vốn có, "Dù sao cũng bên nhau hai đời, hẳn ngươi cũng biết ta không chấp nhận được sai sót, tuy đây là chuyện ngoài ý muốn nhưng cũng rất đáng mừng." Từ Ưng Bạch nghiêm túc nhìn Phó Lăng Nghi. Hai người đều đến từ kiếp trước, do trời xui đất khiến mà cùng sống lại, hẳn là duyên phận. Hơn nữa, đây cũng chính là lý do Phó Lăng Nghi hai kiếp khác nhau đến như thế - thời thế đổi thay, con người cũng sẽ thay đổi. Nghĩ đến đây, Từ Ưng Bạch thở phào nhẹ nhõm, sát ý lạnh thấu xương vừa rồi từ từ tiêu tán, trở nên nhẹ nhàng lễ độ. Với hắn, thêm một người nữa sống lại cũng không khó chấp nhận, bởi chính bản thân hắn cũng vậy, chỉ cần kiểm soát được mọi chuyện thì không còn gì phải lo lắng nữa.

Từ Ưng Bạch lại sức, đưa tay về phía Phó Lăng Nghi, "Đứng lên đi."

Con ngươi đen nhánh hơi rung động, y hít thật sâu nhưng vẫn không kìm được những xao động dưới đáy lòng, trái tim đang loạn nhịp, kêu gào giục giã y tiến tới. Phó Lăng Nghi cật lực ép xuống vẻ mặt đang dần trở nên vặn vẹo, sau hai kiếp thăng trầm, y đã sắp không chịu nổi. Y đặt tay vào lòng bàn tay Từ Ưng Bạch, màu da tương phản khiến bàn tay kia càng thêm gầy guộc yếu ớt, đẹp đẽ biết bao.

Từ Ưng Bạch kéo nhẹ, Phó Lăng Nghi mượn lực đứng dậy. Ngay lập tức, đồng tử Từ Ưng Bạch co rút, ngỡ ngàng nhìn gương mặt đang kề sát trước mắt mình. Phó Lăng Nghi đứng dậy, hôn lên đôi môi tái nhợt không chút máu. Nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, vừa chạm vào đã vội tách ra.

"Vô lễ!" Từ Ưng Bạch khản giọng quát.

Chapter
1 Chương 1: Trọng sinh
2 Chương 2: Đại lao
3 Chương 3: Tử tù
4 Chương 4: Triều dã
5 Chương 5: Tích mệnh
6 Chương 6: Vương triều
7 Chương 7: Đạo Đức kinh
8 Chương 8: Cứu tế
9 Chương 9: Bệnh cũ
10 Chương 10: Cấp báo
11 Chương 11: Ám sát
12 Chương 12: Giả bệnh
13 Chương 13: Tửu lầu
14 Chương 14: Bươm bướm
15 Chương 15: Để tang
16 Chương 16: Quan tài
17 Chương 17: Quân cờ
18 Chương 18: Không biết
19 Chương 19: Ngoại truyện 1 (1/2)
20 Chương 20: Nghe lời
21 Chương 21: Thật giả
22 Chương 22: Giằng co
23 Chương 23: Thay người
24 Chương 24: Thẳng thắn
25 Chương 25: Theo sau
26 Chương 26: Kim ốc
27 Chương 27: Giao thừa
28 Chương 28: Rung động
29 Chương 29: Sụp đổ
30 Chương 30: Khóa cửa
31 Chương 31: Nói dối
32 Chương 32: Ngang bướng
33 Chương 33: Trâm cài
34 Chương 34: Âm mưu
35 Chương 35: Rút lui
36 Chương 36: Mộng dài
37 Chương 37: Kiếp trước
38 Chương 38: Điên cuồng
39 Chương 39: Nhân gian (Hết quyển 1)
40 Chương 40: Biện pháp
41 Chương 41: Bên hổ
42 Chương 42: Kiềm chế
43 Chương 43: Làm càn
44 Chương 44: Kiều Kiều
45 Chương 45: Khó nhịn
46 Chương 46: Bảo hổ lột da
47 Chương 47: Không thể
48 Chương 48: Chia ly
49 Chương 49: Tích lũy sức mạnh
50 Chương 50: Túc Châu
51 Chương 51: Thân mật
52 Chương 52: Tin tưởng
53 Chương 53: Đồ giả
54 Chương 54: Khăng khít
55 Chương 55: Càn rỡ
56 Chương 56: Giống nhau
57 Chương 57: Đường hẹp
58 Chương 58: Thử
59 Chương 59: Không lạnh
60 Chương 60: Trù tính
61 Chương 61: Của ta
62 Chương 62: Tướng công
63 Chương 63: Về nhà
64 Chương 64: Khẩn cầu
65 Chương 65: Vết bầm
66 Chương 66: Đế vương
67 Chương 67: Kẹo mạch nha
68 Chương 68: Sét đánh ngang tai
69 Chương 69: Sống
70 1: Trọng Sinh
71 2: Đại Lao
72 3: Tử Tù
73 4: Triều Dã
74 5: Tích Mệnh
75 6: Vương Triều
76 7: Đạo Đức Kinh
77 8: Cứu Tế
78 9: Bệnh Cũ
79 10: Cấp Báo
80 11: Ám Sát
81 12: Giả Bệnh
82 13: Tửu Lầu
83 C14: Bươm bướm
84 C15: Để tang
85 C16: Quan tài
86 C17: Quân cờ
87 C18: Không biết
88 C19: Ngoại truyện 1 12
89 C20: Nghe lời
90 C21: Thật giả
91 C22: Giằng co
92 C23: Thay người
93 C24: Thẳng thắn
94 C25: Theo sau
95 C26: Kim ôc
96 C27: Giao thừa
97 C28: Rung động
98 C29: Sụp đổ
99 C30: Khóa cửa
100 C31: Nói dối
101 C32: Ngang bướng
102 C33: Trâm cài
103 C34: Âm mưu
104 C35: Rút lui
105 C36: Mộng dài
106 C37: Kiếp trước
107 C38: Điên cuồng
108 C39: Nhân gian hết quyển 1
109 C40: Biện pháp
110 C41: Bên hổ
111 C42: Kiềm chế
Chapter

Updated 111 Episodes

1
Chương 1: Trọng sinh
2
Chương 2: Đại lao
3
Chương 3: Tử tù
4
Chương 4: Triều dã
5
Chương 5: Tích mệnh
6
Chương 6: Vương triều
7
Chương 7: Đạo Đức kinh
8
Chương 8: Cứu tế
9
Chương 9: Bệnh cũ
10
Chương 10: Cấp báo
11
Chương 11: Ám sát
12
Chương 12: Giả bệnh
13
Chương 13: Tửu lầu
14
Chương 14: Bươm bướm
15
Chương 15: Để tang
16
Chương 16: Quan tài
17
Chương 17: Quân cờ
18
Chương 18: Không biết
19
Chương 19: Ngoại truyện 1 (1/2)
20
Chương 20: Nghe lời
21
Chương 21: Thật giả
22
Chương 22: Giằng co
23
Chương 23: Thay người
24
Chương 24: Thẳng thắn
25
Chương 25: Theo sau
26
Chương 26: Kim ốc
27
Chương 27: Giao thừa
28
Chương 28: Rung động
29
Chương 29: Sụp đổ
30
Chương 30: Khóa cửa
31
Chương 31: Nói dối
32
Chương 32: Ngang bướng
33
Chương 33: Trâm cài
34
Chương 34: Âm mưu
35
Chương 35: Rút lui
36
Chương 36: Mộng dài
37
Chương 37: Kiếp trước
38
Chương 38: Điên cuồng
39
Chương 39: Nhân gian (Hết quyển 1)
40
Chương 40: Biện pháp
41
Chương 41: Bên hổ
42
Chương 42: Kiềm chế
43
Chương 43: Làm càn
44
Chương 44: Kiều Kiều
45
Chương 45: Khó nhịn
46
Chương 46: Bảo hổ lột da
47
Chương 47: Không thể
48
Chương 48: Chia ly
49
Chương 49: Tích lũy sức mạnh
50
Chương 50: Túc Châu
51
Chương 51: Thân mật
52
Chương 52: Tin tưởng
53
Chương 53: Đồ giả
54
Chương 54: Khăng khít
55
Chương 55: Càn rỡ
56
Chương 56: Giống nhau
57
Chương 57: Đường hẹp
58
Chương 58: Thử
59
Chương 59: Không lạnh
60
Chương 60: Trù tính
61
Chương 61: Của ta
62
Chương 62: Tướng công
63
Chương 63: Về nhà
64
Chương 64: Khẩn cầu
65
Chương 65: Vết bầm
66
Chương 66: Đế vương
67
Chương 67: Kẹo mạch nha
68
Chương 68: Sét đánh ngang tai
69
Chương 69: Sống
70
1: Trọng Sinh
71
2: Đại Lao
72
3: Tử Tù
73
4: Triều Dã
74
5: Tích Mệnh
75
6: Vương Triều
76
7: Đạo Đức Kinh
77
8: Cứu Tế
78
9: Bệnh Cũ
79
10: Cấp Báo
80
11: Ám Sát
81
12: Giả Bệnh
82
13: Tửu Lầu
83
C14: Bươm bướm
84
C15: Để tang
85
C16: Quan tài
86
C17: Quân cờ
87
C18: Không biết
88
C19: Ngoại truyện 1 12
89
C20: Nghe lời
90
C21: Thật giả
91
C22: Giằng co
92
C23: Thay người
93
C24: Thẳng thắn
94
C25: Theo sau
95
C26: Kim ôc
96
C27: Giao thừa
97
C28: Rung động
98
C29: Sụp đổ
99
C30: Khóa cửa
100
C31: Nói dối
101
C32: Ngang bướng
102
C33: Trâm cài
103
C34: Âm mưu
104
C35: Rút lui
105
C36: Mộng dài
106
C37: Kiếp trước
107
C38: Điên cuồng
108
C39: Nhân gian hết quyển 1
109
C40: Biện pháp
110
C41: Bên hổ
111
C42: Kiềm chế