Chương 2: Xin hãy gọi con là Tây Thi

“cô nhóc nhà họ Trần mất tích mười mấy năm trước à?” Lâu Minh nhíu mày.

“Vâng, cô ta bị bọn buôn người lừa bán đi.” Vì bảo vệ an toàn cho Lâu Minh, Hà Thất đều điều tra hết những việc, những người trong khu tập thể, kể cả chuyện nhà họ Trần mới tìm được Trần Ngư về “cô ta bị bán đến một thôn nghèo hẻo lánh ở tỉnh Thanh Sơn, hai ngày trước Trần Đại thiếu mới đón trở về.”

“Bị lừa bán đi?” Lâu Minh không tự chủ nhíu nhíu mày, nếu như hỏi trên đời này loại người nào làm cho người ta căm thù đến tận xương tận tủy thì bọn buôn người chính là một trong những loại người đó.

Lâu Minh thả tạp chí đang đọc dở trên tay xuống, đứng lên đi đến bên cửa sổ, vén màn cửa sổ lên nhìn ra ngoài. Chỉ thấy một dáng người vô cùng gầy gò, nhỏ bé, mái tóc cột đuôi ngựa lỏng lẻo phía sau, hai tay giơ lên, đưa lưng về phía anh.

“Tôi … tôi thật sự là đến nhặt đồ làm rơi, anh nhìn đồ còn trong tay tôi nè, tôi … tôi thật sự không phải là người xấu đâu.” Giọng nói Trần Ngư run rẩy, cố gắng giải thích.

đã lớn đến chừng này, ma quỷ cô đã gặp qua không ít, nhưng súng thì cô chưa gặp đâu, muốn hù chết người ta mà, ô ô ô …

Lâu Minh nhíu mày rồi nói “nói mấy cậu kia để súng xuống đi, đừng dọa con gái nhà người ta.”

“Vâng.” Hà Thất nói vào tai nghe mấy câu, ngoài cửa sổ, hai bảo vệ lập tức bỏ súng xuống. Lúc này, phòng điều khiển bên cạnh cũng coi video giám sát kiểm tra lời nói của Trần Ngư, phát hiện mười phút trước đúng là có một vật thể bất minh rơi vào trong sân, chính là cái la bàn Trần Ngư đang cầm trêntay.

“Kiểm tra rõ ràng chưa?” Lâu Minh hỏi.

“Vâng, đã kiểm tra xong. Đúng là Trần tiểu thư vào sân để nhặt đồ.” Hà Thất trả lời.

“Vậy cậu thả cô ấy ra ngay đi.” Lâu Minh thả màn cửa xuống, đi về ghế sa lon ngồi.

“Vâng, để em cho Trương Võ đưa cô ấy về.” Hà Thất cầm tai nghe chuẩn bị phân công.

“không cần đâu, đưa cô ấy ra ngoài rồi để tự cô ấy về.” không biết Lâu Minh nghĩ đến điều gì mà lên tiếng nói.

“Tam thiếu, em thấy chuyện này vẫn nên để thị trưởng Trần biết một chút mới được.” Hà Thất nhắc nhở, dù sao tòa nhà này là khu vực cấm ở khu tập thể bộ đội, Trần Ngư vô cớ xâm phạm lần này, bọn họ có thể thả cô đi nhưng nếu có lần sau thì sẽ không may mắn như thế này đâu.

“cô ấy từ nhỏ đã bị lừa bán, mới vừa được đón về nhà, trong một hoàn cảnh hoàn toàn mới như vậy chắc chắn trong lòng cô ấy không có cảm giác an toàn. Nếu cậu cho người đưa cô ấy trở về, thị trưởng Trần biết cô ấy gặp rắc rối, chắc chắn cô nhóc này ở trong nhà càng không được tự nhiên.” Lâu Minh nói “Huống hồ vừa rồi cô nhóc cũng bị các cậu dọa một trận không nhẹ, chắc là sau này cũng khôngdám đến đây đâu.”

“Vâng” Hà Thất do dự một chút rồi cuối cùng quyết định nghe theo lời Tam thiếu dặn dò.

Hà Thất giao việc xong, thấy chén trà của Lâu Minh đã cạn, lấy ấm nước châm thêm vào chén.

“Tường sân của chúng ta cao bao nhiêu?” Lâu Minh đột nhiên hỏi.

Hà Thất sửng sốt một chút rồi rất nhanh phản ứng lại, trả lời “Hai mét chín.”

“Cao như vậy sao.” Lâu Minh bỗng nhiên cười một tiếng “cô nhóc này có thân thủ (bản lĩnh) không tệ.”

không biết có phải là ảo giác hay không, Hà Thất luôn cảm thấy Lâu tam thiếu có cảm tình khó hiểu đối với con gái nhỏ nhà họ Trần. Mà điều anh ta suy đoán này, rất nhanh liền được chứng thực.

==

Khi bị súng chĩa vào người, Trần Ngư cảm thấy lần này mình không đổ máu ở đây thì chắc cũng phải bị lột da, cô đang nghĩ ngợi có cần hét lên thông báo ba cô là thị trưởng, tranh thủ giành lấy cơ hội sống sót hay không, vậy mà đối phương chỉ cảnh cáo cô một chút rồi thả cô đi.

Trần Ngư dùng tay che trái tim nhỏ của mình, dùng ba giây để xác định cô vẫn còn sống khỏe mạnh, vắt chân lên cổ chạy nhanh về nhà.

Thuần thục leo cây, leo tường, một lần nữa trở lại phòng ngủ trên lầu hai, vừa mới ngồi xuống một lát thì có tiếng gõ cửa.

“Ai … ai đó?” Trần Ngư chột dạ hỏi

“anh đây.” Giọng nói của Trần Dương từ ngoài truyền vào.

“Dạ … dạ”. Trần Ngư vội vàng đứng lên mở cửa, miệng toe toét cười ngây ngô nhìn anh trai nhà mình.

Trần Dương thấy em gái mình cả đầu đầy mồ hôi, nghi ngờ hỏi “Sao đầu toàn mồ hôi thế này?”

“A?” Trần Ngư hốt hoảng đưa tay xoa xoa mặt, cười gượng “Nóng … nóng quá ạ.”

“Em không mở điều hòa sao?” Trần Dương lúc này mới để ý, trong phòng Trần Ngư rất oi bức. Thời tiết tháng tám chính là thời điểm nóng nhất ở Đế Đô, cho dù đã chạng vạng tối nhưng vẫn còn rất oi nồng.

Trần Dương đi vào phòng, cầm lấy điều khiển giúp Trần Ngư mở điều hòa không khí. anh biết nhiều đứa nhỏ miền núi đến thành phố đều rất tiết kiệm nên cũng coi Trần Ngư vì lý do này cho nên mới không nỡ mở điều hòa. anh muốn nói gì đó nhưng lại sợ tổn thương lòng tự trọng của em gái, do dự một chút rồi chỉ nói “Trong thành phố mùa hè rất nóng, khi em ở trong phòng thì nên mở điều hòa, nếu không sẽ rất dễ bị cảm nắng, anh và ba mẹ sẽ lo lắng.”

“Ừm, vâng, em biết rồi.” Trần Ngư căn bản không chú ý đến anh trai nhà mình đang cẩn thận từng li từng li che chở trái tim pha lê của mình.

“Vậy em đi tắm đi rồi xuống nhà ăn cơm.” Trần Dương bỏ điều khiển xuống.

“Vâng.”

Chờ Trần Dương đi, Trần Ngư thở phào một tiếng đứng tựa trên cánh cửa vỗ vỗ bộ ngực nhỏ của mình, nói thầm nguy hiểm thật.

Chờ Trần Ngư tắm rửa thay quần áo đi xuống lầu, đồ ăn trong phòng bếp đã nấu xong. Bởi vì muốn chào đón Trần Ngư, bình thường nhà họ Trần ăn uống đơn giản nhưng hôm nay cũng hiếm khi làm thêm mấy món ăn. Trong bữa ăn, mẹ Trần không ngừng gắp thức ăn vào chén cho Trần Ngư, Trần Ngư lại không nỡ từ chối, chỉ có thể cố sức vùi đầu vào ăn. Vẫn là thị trưởng Trần nhìn thấy con gái 囧,tìm chủ đề cho cả nhà nói chuyện.

“Hai ngày nữa ba cho người chuyển hộ khẩu cho con, con có muốn đổi tên khác không?” Thị trưởng Trần hỏi.

“Đổi tên? Tại sao phải đổi tên ạ?” Trần Ngư không hiểu ngẩng đầu hỏi.

“Vậy thì không cần đổi nữa, vẫn gọi con là Trần Ngư nha.” Thị trưởng Trần mặc dù muốn giữ lại cái tên của con gái mà ông đã đặt cho cô, nhưng dù sao tên ‘Trần Ngư’ con gái đã dùng quen, bây giờ đổi lại đúng là có chút bất tiện.

Mẹ Trần nghe vậy nhịn không được hỏi “Tên của con là ai đặt vậy? Sao lại gọi con là Trần Ngư, vì khi nhỏ con thích ăn cá sao?” (Ngư trong tên chị nghĩa là cá)

“Dạ, không phải.” Trần Ngư lắc đầu “Tên của con là do ông lão … khụ … ông nội đặt cho con. Mới đầu ông đặt theo bộ chữ Vương, Thiên bàng tên con là ‘Du’, nghĩa là ngọc tốt. Nhưng khi đi khai hộ khẩu, bác thôn trưởng viết nhầm tên con thành ‘Ngư’ trong ‘cá chép’. Đến khi ông nội phát hiện thì hộ khẩu đã làm xong rồi, ông nội lười đổi lại nên con vẫn dùng tên này đến giờ.”

鱼: ngư

瑜: du

“Ngư trong ‘cá chép’ cũng rất tốt, nghe rất hoạt bát.” Mẹ Trần cười nói.

Thị trưởng Trần cũng cười gật đầu.

“Mọi người cảm thấy hoạt bát sao?” Trong mắt Trần Ngư ánh lên vẻ nghi ngờ “Mọi người không có liên tưởng khác sao ạ?”

“Liên tưởng gì?” Mẹ Trần liếc nhìn ba Trần và con trai, vẻ mặt hai người cũng ngơ ngác.

“Trần Ngư, trầm ngư.” Trần Ngư nhắc nhở “Bốn vị mỹ nhân cổ đại ấy ạ.”

“Tây Thi?” Trần Dương phản ứng nhanh nhất.

“Đúng không, đúng không anh.” Vẻ mặt Trần Ngư ‘con biết ngay mọi người sẽ đoán ra được mà’ “Bởi vì thế, khi đi học, các bạn của con đều không gọi tên con mà toàn gọi con là Tây Thi hoặc là tiểu mỹ nhân, mọi người cũng có thể gọi con như vậy.”

“…” Ba người nhà họ Trần lâm vào sự im lặng kỳ lạ, vẫn là ba Trần không hổ là người có kiến thức rộng rãi, là người phản ứng nhanh nhất, cấp tốc điều chỉnh lại tâm trạng nói “Biệt danh của con thật thú vị, sau này chúng tay sẽ gọi con là Tây Thi.”

Bàn tay cầm đũa của Trần Dương khẽ run rẩy, nhìn thoáng qua em gái nhà mình mặt mũi đen nhẻm. Coi như đây là em gái ruột thịt nhà mình, Trần Dương cũng không thể trái lương tâm thuyết phục mình đây là một mỹ nhân (người đẹp) được. anh yên lặng nhìn thị trưởng Trần, dường như muốn hỏi, ba xác định kêu em là Tây Thi là không có ý châm chọc đi?

“Vâng, được ạ.” Trần Ngư vui vẻ đáp.

Vốn còn muốn nói gì đó, mẹ Trần thấy con gái rất vui vẻ, cuối cùng không nói gì thêm, gắp một miếng xương sường bỏ vào chén cho con gái “Tây … Tây Thi, con ăn sườn rim đi.”

“Vâng, cám ơn mẹ.” Trần Ngư cười tủm tỉm nói cảm ơn.

Mẹ Trần nhìn con gái đen nhẻm, hốc mắt ửng đỏ, âm thầm quyết định, từ ngày mai sẽ đem con gái ra ngoài mua một bộ mỹ phẩm về, ra sức đem con gái và từ ‘người đẹp’ nhanh chóng có điểm chung.

Khi mọi người ăn cơm gần xong, người giúp việc dì Lưu bỗng nhiên đến nói “Tiên sinh, phu nhân, bên ngoài có người đến tặng quà cho tiểu thư ạ.”

“Ai vậy?” Thị trưởng Trần nghi ngờ hỏi.

“Hình như là người của Lâu Tam thiếu gia.” Dì Lưu nói.

“Tây … em gái, em biết Lâu tam thiếu hả?” Trần Dương thực sự không thể kêu em gái là Tây Thi được.

“không, em không biết.” đang uống canh, Trần Ngư tranh thủ lắc đầu.

“Vậy tại sao Lâu Tam thiếu lại cho người mang quà sang tặng em?” Trần Dương hỏi.

Vẻ mặt Trần Ngư cũng là ‘em không biết nữa’.

“đi ra xem một chút đi.”

Thị trưởng Trần dẫn đầu đi ra phòng khách, Trần Ngư đi theo mẹ phía sau, bước vào phòng khách thìthấy một luồng sát khí quen thuộc, Trần Ngư nói thầm một tiếng ‘không tốt rồi’. Ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy một người đàn ông mặc đồng phục, mà đồng phục này giống y đúc với đồng phục của những người đã bắt mình lúc chiều trong tòa nhà kia.

Trời muốn diệt mình sao!!!

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, mình giải thích làm sao đây? Mình đi ra ngoài như thế nào, tại sao muốn ra ngoài, mình rõ ràng ngồi ở trong phòng ngủ thì đồ vật sao lại rớt trong sân nhà người khác được. Trần Ngư càng nghĩ càng cảm thấy mình không thể giải thích rõ ràng được, vẻ mặt sống khôngcòn gì luyến tiếc nhìn người đang ngồi ở trung tâm phòng khách-Hà Thất. Trách không được lúc chiều dễ dàng buông tha cho cô như vậy, thì ra là muốn tính sổ lúc sau.

Hà Thất tất nhiên là nhìn thấy biến đổi trên mặt Trần Ngư, trong lòng cười thầm, nghĩ đến Tam thiếu gia quả nhiên đoán không sai, cô nhóc này rất sợ thị trưởng Trần biết việc cô đã đi ra ngoài lúc chiều.

“Trợ lý Hà, anh đến đây là?” Thị trưởng Trần nhận ra Hà Thất là trợ lý bên người Lâu Tam thiếu gia.

“Thị trưởng Trần, đây là chút quà Tam thiếu sai tôi đến tặng cho Trần tiểu thư.” Hà Thất nói rồi đem con gấu bông Teddy được gói cẩn thận, đẹp đẽ đưa ra phía trước.

“Đây là?” Thị trưởng Trần hơi kinh ngạc, hỏi “Sao Tam thiếu lại nhớ đến tặng quà cho đứa nhỏ nhà tôi?”

“Tam thiếu nói lúc Trần tiểu thư còn rất nhỏ, anh ấy đã từng đồng ý tặng quà cho Trần tiểu thư. Chỉ là sau đó Trần tiểu thư mất tích, mặc dù quà Tam thiếu có lòng mua nhưng lại không thể tặng được nữa. Hôm nay vô tình Tam thiếu nghe nói Trần tiểu thư đã tìm được trở về cho nên liền nghĩ đến chuyện này. Do đó mới bảo tôi đặc biệt đến đây một chuyến để chuyển quà cho Trần tiểu thư, xem như hoàn thành lời hứa của Tam thiếu đối với tiểu thư.” Hà Thất quay người nhìn Trần Ngư đang còn ngơ ngẩn “Trần tiểu thư, Tam thiếu nói món quà này đã chuẩn bị sẵn từ mười lăm năm trước nên hơi xưa cũ, hi vọng cô bỏ qua cho.”

“không … không sao.” Trần Ngư lo lắng đến mức nói lắp.

“Vậy mong cô nhận cho.” Hà Thất cười đem món quà đưa cho Trần Ngư.

Trần Ngư đưa tay nhận lấy, vừa lo sợ nhìn Hà Thất, sợ anh ta sẽ nói ra điều gì đó.

“Quà tôi đã chuyển xong, vậy tôi không quấy rầy gia đình nữa.” Hà Thất đứng dậy cáo từ.

“Gửi lời cám ơn của gia đình tôi đến Tam thiếu.” Thị trưởng Trần không ngờ việc nho nhỏ từ mười lăm năm trước mà Lâu Minh còn có thể nhớ kĩ đến vậy, ngay ngày đầu tiên con gái ông trở về đã cho người đem quà tặng đến, lập tức vô cùng cảm động.

“Tôi nhất định chuyển lời đến Tam thiếu.” Hà Thất gật đầu, quay người rời đi.

Trần Ngư thấy anh ta đúng là chỉ tới tặng quà, vừa mừng vừa sợ. Ấn tượng với vị Lâu Tam thiếu này lập tức tốt lên hơn rất nhiều, cảm thấy mình cần làm chút gì đó để thể hiện lòng biết ơn, thế là cô cất tiếng gọi Hà Thất “anh … anh chờ tôi một chút. Tôi … tôi cũng có quà đáp lễ tặng lại Tam thiếu.”

nói xong cũng không đợi người khác phản ứng, Trần Ngư ôm gấu bông chạy lên trên lầu, chỉ trong chốc lát lại chạy xuống. cô đến trước Hà Thất, đưa bàn tay phải ra, trên bàn tay xuất hiện con hạc được gấp bằng tờ giấy màu vàng.

Hà Thất không hiểu nhìn Trần Ngư.

Trần Ngư giải thích “Đây là bùa bình an, mang trên người có thể mang đến bình an, mặc dù … tôi gấp không khéo lắm nhưng hiệu quả không tệ đâu.”

Đây mà coi là gấp sao? Tiếng lòng của tất cả những người có mặt ở đây.

“Tôi sẽ chuyển cho Tam thiếu.” Hà Thất đưa tay nhận lấy hạc giấy, cẩn thận bỏ vào túi áo, một lần nữa cáo từ rời đi.

Hà Thất nhanh chóng quay trở lại ngôi nhà nhỏ, gõ cửa phòng sách.

“Quà tặng đã đưa rồi?” Lâu Minh cầm bút lông vẽ gì đó, cũng không ngẩng đầu lên hỏi.

“Dạ, đã đưa đến. Tiểu thư Trần Ngư còn có quà đáp lễ.” Hà Thất nói rồi đem hạc giấy từ túi áo ra, để trong lòng bàn tay.

Nghe có quà đáp lễ, Lâu Minh kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt rơi xuống con hạc giấy bằng giấy màu vàng trên tay Hà Thất, nhíu mày.

“Trần tiểu thư nói đây là bùa bình an, mặc dù gấp không khéo nhưng hiệu quả không tệ.” Lúc nóichuyện, trong mắt Hà Thất còn ẩn ẩn ý cười.

“thật sao?” Lâu Minh duỗi tay cầm con hạc giấy nho nhỏ lên ngắm nghía, giật giật hai cánh, thấy ở phía trên có hai chữ nhỏ: cám ơn.

Khóe miệng Lâu Minh khẽ nhếch lên, nghĩ thầm cô nhóc này vẫn rất hiểu chuyện, lễ phép. Nhưng mà cái tờ giấy màu vàng này đúng là rất giống tờ giấy dùng để vẽ bùa, kiểu dáng rất giống bùa chú mà đại sư Mao đã cho anh.

“Có phải lại đến giờ thay ca không?” Lâu Minh nghe thấy bên ngoài có tiếng động.

“Vâng, Tam thiếu. Gặp lại anh vào tuần sau.” Hà Thất giơ tay chào theo nghi thức quân đội rồi xoay người rời khỏi phòng sách.

Mười giờ rồi, xem ra sát khí trên người mình lại tăng thêm, Lâu Minh không tự chủ lộ ra nụ cười khổ.

Chapter
1 Chương 1: Thành phố quả nhiên là một nơi rất nguy hiểm
2 Chương 2: Xin hãy gọi con là Tây Thi
3 Chương 3: Kỹ năng kiếm tiền mới
4 Chương 4: Đơn hàng đầu tiên
5 Chương 5: Ông của tôi là thầy trừ ma
6 Chương 6: Ăn trộm linh khí
7 Chương 7: Sát khí của Tam thiếu
8 Chương 8: Khai giảng rồi
9 Chương 9: Tôi thu anh bây giờ
10 Chương 10: Bùa trấn sát
11 Chương 11: Trắng lại rồi
12 Chương 12: Bị thương
13 Chương 13: Anh Ba
14 Chương 14: Em muốn đến nhà anh chơi
15 Chương 15: Nhóc ma
16 Chương 16: Lén đến nhà anh
17 Chương 17-1: Thăm nhà
18 Chương 17-2: Bắt được một con sắc ma
19 Chương 18: Dắt tay
20 Chương 19: Vì có anh ở đó
21 Chương 20: Nguy hiểm đang đến gần
22 Chương 21: Trận chiến ác liệt
23 Chương 22: Lỗ nặng rồi
24 Chương 23: Bùa huyền sát
25 Chương 24: Hoạt tử nhân (xác chết sống lại)
26 Chương 25: Mạng huyền học quốc gia
27 Chương 26: Thu hồi vốn
28 Chương 27: Tái đấu với xác sống
29 Chương 28: Bị ma khi dễ
30 Chương 29: Trận pháp Thất Sát
31 Chương 30: Suýt nữa quên nhận nhiệm vụ
32 Chương 31: Số mệnh vô cùng cao quý!
33 Chương 32: Em cùng anh
34 Chương 33: Tam thiếu xảy ra chuyện
35 Chương 34: Phong ấn như thế nào
36 Chương 35: Dẫn linh phong ấn
37 Chương 36: Anh Ba, em lỡ ‘sàm sỡ’ anh rồi
38 Chương 37: Cậu muốn bảo vệ cô ấy
39 Chương 38: Đây là hẹn hò sao?
40 Chương 39: Gặp lại sắc ma nữ
41 Chương 39-2: Âm phủ không thu hồn ma 2
42 Chương 40: Trận pháp luyện hồn
43 Chương 40-2: Trận pháp luyện hồn 2
44 Chương 41: Nhiệt độ của em
45 Chương 42: Ông ta sàm sỡ em
46 Chương 42-2: Ông ta sàm sỡ em 2
47 Chương 43: Tôi cũng là Thiên Sư?
48 Chương 44: Xương người
49 Chương 45: Ma Vương
50 Chương 46: Ngủ đông
51 Chương 47: Tôi quan tâm cô ấy
52 Chương 48: Mở phong ấn
53 Chương 49: Ông Ngô ra tay
54 Chương 50: Lựa chọn khó khăn
55 Chương 51: Nó ghét em
56 Chương 52: Thanh kiếm đồng tủi thân
57 Chương 53: Đưa bọn họ đi luân hồi
58 Chương 54: Sao lại cướp việc làm ăn của tôi?
59 Chương 55: Không được làm bị thương khách hàng của tôi
60 Chương 56: Không công bằng
61 Chương 57: Báo cảnh sát âm phủ
62 Chương 58: Thành Hoàng xử án
63 Chương 59: Tình yêu là gì
64 Chương 60: Cương thi
65 Chương 61: Hôn môi
66 Chương 62: Con để ý một người
67 Chương 63: Ngô Lễ là gì của cô
68 Chương 64: Bí mật của sát khí
69 Chương 65: Lục lạc
70 Chương 66: Chợ ma
71 Chương 67: Chuông ‘chiêu hồn’
72 Chương 68: Giận dỗi
73 Chương 69: Trúng đạn
74 Chương 70-1: Thuật cấm
75 Chương 70-2: Thuật cấm 2
76 Chương 71: Di chứng
77 Chương 72: Hiểu lầm
78 Chương 73: Ông nội
79 Chương 74: Chia cắt sát khí
80 Chương 75: Giao thừa
81 Chương 76-1: Trừ ma đêm giao thừa
82 Chương 76-2: Trừ ma đêm giao thừa 2
83 Chương 77: Kết giới
84 Chương 77-2: Kết giới 2
85 Chương 78: Cương thi ngàn năm
86 Chương 79: Cương thi ngàn năm 2
87 Chương 80: Ánh sáng (linh quang) bảy màu
88 Chương 80-2: Ánh sáng (linh quang) bảy màu 2
89 Chương 81: Chuyển biến tốt đẹp
90 Chương 81-2: Chuyển biến tốt đẹp 2
91 Chương 82: Tỉnh lại
92 Chương 82-2: Tỉnh lại 2
93 Chương 83: Tôi là kí ức của cậu
94 Chương 83-2: Tôi là kí ức của cậu 2
95 Chương 84-1: Sáu linh khí
96 Chương 84-2: Sáu linh khí 2
97 Chương 85: Tư liệu tuyệt mật
98 Chương 85-2: Tư liệu tuyệt mật 2
99 Chương 86: Hack mạng internet âm phủ 1
100 Chương 86-2: Hack mạng internet âm phủ 2
101 Chương 87: Giải thi đấu Huyền Linh
102 Chương 87-2: Giải thi đấu Huyền Linh 2
103 Chương 88-1: Linh Khí thứ ba
104 Chương 88-2: Linh Khí thứ ba 2
105 Chương 89: Lại phong ấn lần nữa
106 Chương 89-2: Lại phong ấn lần nữa 2
107 Chương 90: Cảnh trong mơ
108 Chương 90-2: Cảnh trong mơ 2
109 Chương 91: Đài tụ hồn
110 Chương 91-2: Đài tụ hồn 2
111 Chương 92: Cây sáo
112 Chương 92-2: Cây sáo 2
113 Chương 93: Vô tình gặp được Lục Ninh
114 Chương 93-2: Vô tình gặp được Lục Ninh 2
115 Chương 94: Lời niệm chú trấn hồn
116 Chương 94-2: Lời niệm chú trấn hồn 2
117 Chương 95: Nhà họ Lục
118 Chương 95-2: Nhà họ Lục 2
119 Chương 96: Trận pháp Tụ Linh
120 Chương 96-2: Trận pháp Tụ Linh 2
121 Chương 97: Mối tình đầu
122 Chương 97-2: Mối tình đầu 2
123 Chương 98: Giải thi đấu bắt đầu
124 Chương 98-2: Giải thi đấu bắt đầu 2
125 Chương 99: Tìm được rồi
126 Chương 99-2: Tìm được rồi 2
127 Chương 100: Huyền Minh Tịnh Sát quyết (Bí quyết làm sạch sát khí màu đỏ)
128 Chương 101-1: Phượng Lạc
129 Chương 101-2: Phượng Lạc 2
130 Chương 102: Anh thích em
131 Chương 102-2: Anh thích em 2
132 Chương 103: Trận pháp năm ngôi sao hội tụ (Ngũ mang hối tinh trận)
133 Chương 103-2: Trận pháp năm ngôi sao hội tụ (Ngũ mang hối tinh trận) 2
134 Chương 104: Phê duyệt bị bác bỏ
135 Chương 104-2: Phê duyệt bị bác bỏ 2
136 Chương 105: Nhiệm vụ cấp độ S
137 Chương 105-2: Nhiệm vụ cấp độ S 2
138 Chương 106: Món Linh Khí thứ năm
139 Chương 106-2: Món Linh Khí thứ năm 2
140 Chương 107: Gặp lại
141 Chương 107-2: Gặp lại
142 Chương 108: Phượng Lạc và Linh Cơ
143 Chương 108-2: Phượng Lạc và Linh Cơ 2
144 Chương 109: Linh Khí thứ sáu
145 Chương 109-2: Linh Khí thứ sáu 2
146 Chương 110: Trận pháp Bàn Long
147 Chương 110-2: Trận pháp Bàn Long 2
148 Chương 111: Hạn Bạt thức tỉnh
149 Chương 111-2: Hạn Bạt thức tỉnh 2
150 Chương 112: Phong ấn thất bại
151 Chương 112-2: Phong ấn thất bại 2
152 Chương 113: Hạn Bạt bị bất ngờ
153 Chương 113-2: Hạn Bạt bị bất ngờ 2
154 Chương 114: Kết cục
155 Chương 114-2: Kết cục 2
156 Chương 115: Phiên ngoại 1
157 Chương 116: Phiên ngoại 2
158 Chương 117: Phiên ngoại 3
159 Chương 118: Phiên ngoại 4
160 Chương 119: Phiên ngoại năm
161 Chương 120: Phiên ngoại năm (2)
162 Chương 121: Phiên ngoại sáu
163 Chương 122: Phiên ngoại sáu 2
164 Chương 123: Phiên ngoại bảy
165 Chương 124: Phiên ngoại bảy (2)
166 Chương 125: Phiên ngoại tám
167 Chương 126: Phiên ngoại tám 2
Chapter

Updated 167 Episodes

1
Chương 1: Thành phố quả nhiên là một nơi rất nguy hiểm
2
Chương 2: Xin hãy gọi con là Tây Thi
3
Chương 3: Kỹ năng kiếm tiền mới
4
Chương 4: Đơn hàng đầu tiên
5
Chương 5: Ông của tôi là thầy trừ ma
6
Chương 6: Ăn trộm linh khí
7
Chương 7: Sát khí của Tam thiếu
8
Chương 8: Khai giảng rồi
9
Chương 9: Tôi thu anh bây giờ
10
Chương 10: Bùa trấn sát
11
Chương 11: Trắng lại rồi
12
Chương 12: Bị thương
13
Chương 13: Anh Ba
14
Chương 14: Em muốn đến nhà anh chơi
15
Chương 15: Nhóc ma
16
Chương 16: Lén đến nhà anh
17
Chương 17-1: Thăm nhà
18
Chương 17-2: Bắt được một con sắc ma
19
Chương 18: Dắt tay
20
Chương 19: Vì có anh ở đó
21
Chương 20: Nguy hiểm đang đến gần
22
Chương 21: Trận chiến ác liệt
23
Chương 22: Lỗ nặng rồi
24
Chương 23: Bùa huyền sát
25
Chương 24: Hoạt tử nhân (xác chết sống lại)
26
Chương 25: Mạng huyền học quốc gia
27
Chương 26: Thu hồi vốn
28
Chương 27: Tái đấu với xác sống
29
Chương 28: Bị ma khi dễ
30
Chương 29: Trận pháp Thất Sát
31
Chương 30: Suýt nữa quên nhận nhiệm vụ
32
Chương 31: Số mệnh vô cùng cao quý!
33
Chương 32: Em cùng anh
34
Chương 33: Tam thiếu xảy ra chuyện
35
Chương 34: Phong ấn như thế nào
36
Chương 35: Dẫn linh phong ấn
37
Chương 36: Anh Ba, em lỡ ‘sàm sỡ’ anh rồi
38
Chương 37: Cậu muốn bảo vệ cô ấy
39
Chương 38: Đây là hẹn hò sao?
40
Chương 39: Gặp lại sắc ma nữ
41
Chương 39-2: Âm phủ không thu hồn ma 2
42
Chương 40: Trận pháp luyện hồn
43
Chương 40-2: Trận pháp luyện hồn 2
44
Chương 41: Nhiệt độ của em
45
Chương 42: Ông ta sàm sỡ em
46
Chương 42-2: Ông ta sàm sỡ em 2
47
Chương 43: Tôi cũng là Thiên Sư?
48
Chương 44: Xương người
49
Chương 45: Ma Vương
50
Chương 46: Ngủ đông
51
Chương 47: Tôi quan tâm cô ấy
52
Chương 48: Mở phong ấn
53
Chương 49: Ông Ngô ra tay
54
Chương 50: Lựa chọn khó khăn
55
Chương 51: Nó ghét em
56
Chương 52: Thanh kiếm đồng tủi thân
57
Chương 53: Đưa bọn họ đi luân hồi
58
Chương 54: Sao lại cướp việc làm ăn của tôi?
59
Chương 55: Không được làm bị thương khách hàng của tôi
60
Chương 56: Không công bằng
61
Chương 57: Báo cảnh sát âm phủ
62
Chương 58: Thành Hoàng xử án
63
Chương 59: Tình yêu là gì
64
Chương 60: Cương thi
65
Chương 61: Hôn môi
66
Chương 62: Con để ý một người
67
Chương 63: Ngô Lễ là gì của cô
68
Chương 64: Bí mật của sát khí
69
Chương 65: Lục lạc
70
Chương 66: Chợ ma
71
Chương 67: Chuông ‘chiêu hồn’
72
Chương 68: Giận dỗi
73
Chương 69: Trúng đạn
74
Chương 70-1: Thuật cấm
75
Chương 70-2: Thuật cấm 2
76
Chương 71: Di chứng
77
Chương 72: Hiểu lầm
78
Chương 73: Ông nội
79
Chương 74: Chia cắt sát khí
80
Chương 75: Giao thừa
81
Chương 76-1: Trừ ma đêm giao thừa
82
Chương 76-2: Trừ ma đêm giao thừa 2
83
Chương 77: Kết giới
84
Chương 77-2: Kết giới 2
85
Chương 78: Cương thi ngàn năm
86
Chương 79: Cương thi ngàn năm 2
87
Chương 80: Ánh sáng (linh quang) bảy màu
88
Chương 80-2: Ánh sáng (linh quang) bảy màu 2
89
Chương 81: Chuyển biến tốt đẹp
90
Chương 81-2: Chuyển biến tốt đẹp 2
91
Chương 82: Tỉnh lại
92
Chương 82-2: Tỉnh lại 2
93
Chương 83: Tôi là kí ức của cậu
94
Chương 83-2: Tôi là kí ức của cậu 2
95
Chương 84-1: Sáu linh khí
96
Chương 84-2: Sáu linh khí 2
97
Chương 85: Tư liệu tuyệt mật
98
Chương 85-2: Tư liệu tuyệt mật 2
99
Chương 86: Hack mạng internet âm phủ 1
100
Chương 86-2: Hack mạng internet âm phủ 2
101
Chương 87: Giải thi đấu Huyền Linh
102
Chương 87-2: Giải thi đấu Huyền Linh 2
103
Chương 88-1: Linh Khí thứ ba
104
Chương 88-2: Linh Khí thứ ba 2
105
Chương 89: Lại phong ấn lần nữa
106
Chương 89-2: Lại phong ấn lần nữa 2
107
Chương 90: Cảnh trong mơ
108
Chương 90-2: Cảnh trong mơ 2
109
Chương 91: Đài tụ hồn
110
Chương 91-2: Đài tụ hồn 2
111
Chương 92: Cây sáo
112
Chương 92-2: Cây sáo 2
113
Chương 93: Vô tình gặp được Lục Ninh
114
Chương 93-2: Vô tình gặp được Lục Ninh 2
115
Chương 94: Lời niệm chú trấn hồn
116
Chương 94-2: Lời niệm chú trấn hồn 2
117
Chương 95: Nhà họ Lục
118
Chương 95-2: Nhà họ Lục 2
119
Chương 96: Trận pháp Tụ Linh
120
Chương 96-2: Trận pháp Tụ Linh 2
121
Chương 97: Mối tình đầu
122
Chương 97-2: Mối tình đầu 2
123
Chương 98: Giải thi đấu bắt đầu
124
Chương 98-2: Giải thi đấu bắt đầu 2
125
Chương 99: Tìm được rồi
126
Chương 99-2: Tìm được rồi 2
127
Chương 100: Huyền Minh Tịnh Sát quyết (Bí quyết làm sạch sát khí màu đỏ)
128
Chương 101-1: Phượng Lạc
129
Chương 101-2: Phượng Lạc 2
130
Chương 102: Anh thích em
131
Chương 102-2: Anh thích em 2
132
Chương 103: Trận pháp năm ngôi sao hội tụ (Ngũ mang hối tinh trận)
133
Chương 103-2: Trận pháp năm ngôi sao hội tụ (Ngũ mang hối tinh trận) 2
134
Chương 104: Phê duyệt bị bác bỏ
135
Chương 104-2: Phê duyệt bị bác bỏ 2
136
Chương 105: Nhiệm vụ cấp độ S
137
Chương 105-2: Nhiệm vụ cấp độ S 2
138
Chương 106: Món Linh Khí thứ năm
139
Chương 106-2: Món Linh Khí thứ năm 2
140
Chương 107: Gặp lại
141
Chương 107-2: Gặp lại
142
Chương 108: Phượng Lạc và Linh Cơ
143
Chương 108-2: Phượng Lạc và Linh Cơ 2
144
Chương 109: Linh Khí thứ sáu
145
Chương 109-2: Linh Khí thứ sáu 2
146
Chương 110: Trận pháp Bàn Long
147
Chương 110-2: Trận pháp Bàn Long 2
148
Chương 111: Hạn Bạt thức tỉnh
149
Chương 111-2: Hạn Bạt thức tỉnh 2
150
Chương 112: Phong ấn thất bại
151
Chương 112-2: Phong ấn thất bại 2
152
Chương 113: Hạn Bạt bị bất ngờ
153
Chương 113-2: Hạn Bạt bị bất ngờ 2
154
Chương 114: Kết cục
155
Chương 114-2: Kết cục 2
156
Chương 115: Phiên ngoại 1
157
Chương 116: Phiên ngoại 2
158
Chương 117: Phiên ngoại 3
159
Chương 118: Phiên ngoại 4
160
Chương 119: Phiên ngoại năm
161
Chương 120: Phiên ngoại năm (2)
162
Chương 121: Phiên ngoại sáu
163
Chương 122: Phiên ngoại sáu 2
164
Chương 123: Phiên ngoại bảy
165
Chương 124: Phiên ngoại bảy (2)
166
Chương 125: Phiên ngoại tám
167
Chương 126: Phiên ngoại tám 2