Chương 177: Hoạn nạn

Tiêu Thiểu Giác biết nàng ngại cái gì, “Bổn vương lại đi hái chút trái cây làm đồ ăn sáng cho ngày mai, ngươi cứ việc ở chỗ này hơ xiêm y của ngươi cho khô đi, yên tâm, nơi này ngoại trừ hai ta, không có người khác.”

Lục Thanh Lam kéo hắn lại: “Ngươi đừng đi, ta vừa rồi nghe thấy tiếng tru của sói ngươi đi rồi... Ta ta sợ!”

Tiêu Thiểu Giác buông buông tay: “Vậy bổn vương làm sao bây giờ?”

Lục Thanh Lam có chút ngập ngừng: “Ngươi, ngươi có thể tới trước tường đá bên ngoài không, chờ ta hơ khô y phục, ngươi lại trở về.” Cái yêu cầu này của nàng thật ra thì rất quá đáng, cho rằng Tiêu Thiểu Giác sẽ không đáp ứng, vậy mà hắn lại cực kỳ dễ nói chuyện, nói: “Cũng được!”

Thống thống khoái khoái đứng dậy đi ra bên ngoài tường đá.

Lục Thanh Lam thấy hắn đi, cực kỳ nhanh cởi bỏ xiêm áo bên ngoài, hơ trên đống lửa. Nơi này có một đống lửa có thể cung cấp cho nàng ấm áp, nhưng tường đá bên ngoài lại là hàn phong gào thét. Lục Thanh Lam nghĩ suốt trên đường tới đây, Tiêu Thiểu Giác mọi cách săn sóc chiếu cố nàng, hiện giờ lại còn phải ở bên ngoài uống gió, trong lòng cực kỳ băn khoăn.

Nàng thấy bộ quần áo trong tuyết trắng của mình coi như nguyên vẹn, liền cắn răng một cái, gọi một tiếng: “Vương gia...”

“Sao vậy?” Thanh âm Tiêu Thiểu Giác rất nhanh truyền đến.

“Bên ngoài có lạnh không?”

“Vô nghĩa, đương nhiên lạnh!”

“Vậy, vậy ngươi vẫn là trở lại đi.”

Tiêu Thiểu Giác cho rằng nàng đã hơ khô xiêm y, bước nhanh đi vào, nói: “Sao lại nhanh như vậy...” Lời còn chưa dứt, đã nhìn thấy nàng mặc trung y trắng như tuyết ở chỗ đó, thấp cúi thấp đầu, mắc cỡ ngay cả cổ cũng biến thành màu hồng phấn.

Trung y vẫn còn ẩm ướt, dán ở trên người của nàng, buộc vòng quanh thân hình hoàn mỹ của nàng, hai chân thon dài, eo thon nhỏ uyển chuyển, cùng với hai đỉnh ngọn núi phập phồng trước ngực... Nên cao thì cao, nên vểnh thì vểnh, nên nhỏ thì nhỏ, Tiêu Thiểu Giác quả thực nhìn đến u mê.

Hắn thật không ngờ, tiểu cô nương mười bốn tuổi, đã trổ mã được như vậy rồi.

Lục Thanh Lam bị hắn nhìn như vậy hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào, “Xoay người sang chỗ khác, không cho nhìn!”

Trong giọng nói có vài phần hờn dỗi, Tiêu Thiểu Giác chỉ cảm thấy nửa người đều ngứa. Lời của nàng giống như là có ma lực, hắn không tự chủ được liền làm theo, ngoan ngoãn xoay người sang chỗ khác.

Tiêu Thiểu Giác ngồi ở chỗ đó, lại dựng thẳng lỗ tai lắng nghe. Phía sau là thanh âm nhánh cây cháy lốp bốp, cùng với thanh âm Lục Thanh Lam lật qua lật lại y phục, Tiêu Thiểu Giác không nhìn thấy người của nàng, lại có thể tưởng tượng được bộ dạng nàng ngượng ngùng. Trong lòng hắn có chút hối hận, không nên nghe lời của nàng quay đầu đi chỗ khác.

Trong lòng hắn không tự chủ được sinh ra một nguyện vọng mãnh liệt, nghĩ muốn quay đầu liếc nhìn nàng một cái, cho nên hắn cứ như vậy mà làm.

Lục Thanh Lam vừa hơ xiêm y ở trên lửa, vừa dùng ánh mắt len lén nhìn, thấy hắn dáo dác quay đầu lại, không khỏi giận: “Còn nhìn lén, ngươi không biết xấu hổ!” Nàng nhặt lên một hòn đá nhỏ ném tới, nàng chẳng qua là tỏ vẻ phẫn nộ của mình một chút, cũng không có ý thật sự dùng đá đập hắn, vốn dựa vào võ công của hắn né tránh hòn đá nhỏ nàng ném tới hẳn là chuyện dễ như trở bàn tay. Ai ngờ Tiêu Thiểu Giác bị ma quỷ ám ảnh, phản ứng cực kỳ chậm chạp, một phát đập trúng mũi của hắn, Tiêu Thiểu Giác đau khó chịu hừ một tiếng, đưa tay sờ, lỗ mũi đã chảy máu.

Lục Thanh Lam kinh hãi, gấp gáp đứng dậy chạy tới, “Vương gia, ngươi không sao chứ! Tại sao ngươi không tránh ra?”

Tiêu Thiểu Giác nhìn nàng một cái, chưa lên tiếng. Lục Thanh Lam lấy khăn tay ra giúp hắn lau máu trên mũi, nàng cởi áo ngoài, chỉ mặc trung y, từ giữa cổ áo loáng thoáng có thể thấy cái yếm màu đỏ tươi bên trong. Còn có một mảnh da thịt nõn nà trắng như tuyết như ẩn như hiện.

Ánh mắt của Tiêu Thiểu Giác nhất thời thu không nổi, máu mũi càng chảy dữ tợn, cái địa phương nào đó cũng nổi lên biến hóa kỳ diệu.

Lục Thanh Lam thấy máu mũi của hắn càng chảy càng nhiều, trong lòng cực kỳ áy náy, “Đều tại ta hạ thủ quá nặng...” Hắn ngồi, nàng đứng, mặt đối mặt, hết sức chuyên chú lau máu cho hắn như vậy, hai luồng mềm mại trước ngực không tự chủ ma sát vào bờ vai của hắn, Tiêu Thiểu Giác chỉ cảm thấy oanh một tiếng, cả người đều bị đốt lên.

Lục Thanh Lam lại vẫn không biết gì cả.

Hắn cũng không khống chế cảm xúc của mình được nữa, chợt đứng lên, chỉ một phát đã xô ngã nàng trên mặt đất. Trong mũi hắn phun ra hơi thở nóng rực, một tay lúng ta lúng túng đưa về phía trước ngực của nàng, đồng thời dùng đôi môi mỏng bao trùm lên đôi môi của nàng, vội vã thăm dò vào trong miệng của nàng, một trận công thành đoạt đất.

Nàng bị hắn đột nhiên công kích sợ tới mức có chút bối rối, muốn phản kháng, dùng sức đẩy hắn, lại phát hiện khí lực của hắn lớn kinh người, nàng căn bản không cách nào lay động được hắn mảy may.

Cho đến lúc này Lục Thanh Lam mới phản ứng tới, hắn là một nhân vật nguy hiểm cỡ nào! Chỉ tiếc hết thảy đã trễ.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Lục Thanh Lam cảm giác được mình thở không được nữa, lập tức sẽ chết, Tiêu Thiểu Giác mới buông nàng ra. Hắn cách gần nhìn nàng, hai mắt cháy lên ngọn lửa dục vọng hừng hực.

Lục Thanh Lam không cách nào hình dung tâm tình của nàng, duy nhất biết chính là mình sau khi bị hắn khinh bạc, cũng không tức giận như trong tưởng tượng, nàng chợt nhớ tới một chuyện, đẩy Tiêu Thiểu Giác ra: “Xiêm y của ta! Sắp cháy hỏng rồi!”

Tiêu Thiểu Giác ngây cả người, nhớ tới xiêm y của nàng còn hơ ở trên lửa, nhìn thấy áo ngoài của nàng đã bị đốt rụi một tay áo, nàng vội vàng cứu xiêm y xuống, lại phủi xiêm y ở phía trên ngọn lửa, may chỉ cháy hỏng một tay áo.

Tiêu Thiểu Giác đi tới, ôm bả vai nhìn nàng ở nơi đó bận việc, cũng không giúp đỡ.

Lục Thanh Lam cả giận nói: “Đều tại ngươi, xiêm y của ta đều bị cháy thành cái bộ dáng này rồi, còn mặc thế nào?”

Tiêu Thiểu Giác nói: “Một xiêm y mà thôi, ngày khác bổn vương mua cho ngươi mười kiện tám kiện.”

Lục Thanh Lam: “Ai muốn ngươi sau này mua xiêm y cho ta, ta chỉ hỏi ngươi làm sao bây giờ, hiện tại ngươi có xiêm y cho ta mặc sao?”

Tiêu Thiểu Giác nói: “Vậy cũng không thể trách ta!”

“Vậy chẳng lẽ trách ta hay sao?”

Tiêu Thiểu Giác trong lòng tự nhủ, không phải trách ngươi mặc thành như vậy còn lúc ẩn lúc hiện ở trước mặt ta, đây không phải là thành tâm câu dẫn bổn vương phạm tội sao? Chẳng qua hắn sợ Lục Thanh Lam tức giận, rốt cuộc lời này cũng không nói ra.

Hắn thấy nàng tức giận muốn đem xiêm y cứ như vậy mặc vào, nói: “Trung y và lý y của ngươi cũng đã ướt, ngươi không sấy khô rồi lại mặc, chờ ngã bệnh sao?”

Lục Thanh Lam cả giận nói: “Có một vương gia hoang dâm như ngươi ở chỗ này... Ta thấy vẫn là thôi đi.”

Vương gia hoang dâm? Tiêu Thiểu Giác cười nói: “Như vậy đi, bổn vương vẫn là trốn ở phía sau tường đá. Chờ ngươi hong khô trung y và lý y rồi, ta rồi trở về.” hắn thấy Lục Thanh Lam còn là bộ dáng không tín nhiệm hắn, lại nói: “Yên tâm, nếu ta muốn nhìn lén, sẽ khiến ta tráng niên mất sớm, không chết tử tế!”

Lục Thanh Lam rồi mới miễn cưỡng tin hắn, chờ hắn đi ra phía sau tường đá, nàng dùng tốc độ nhanh nhất cởi trung y lý y cởi xuống, mặc ngoại thường vào, vội vàng hơ khô xiêm y, lại mặc vào lần nữa. Lần này mới gọi Tiêu Thiểu Giác trở lại.

Tiêu Thiểu Giác mặc dù không thấy bộ dạng nàng thay y phục, nhưng ở tường đá phía sau, cũng có thể nghe thấy thanh âm xột xoạt, trí tưởng tượng của hắn có chút phong phú, đã sớm tưởng tượng ra toàn bộ quá trình. Nhìn thấy Lục Thanh Lam ăn mặc chỉnh tề, mỗi một cái nút áo cũng đều cài cực kỳ chặt chẽ, nửa điểm cảnh xuân cũng không lộ, khó tránh khỏi có chút thất vọng.

Trong lòng hắn thật sự có chút rục rịch ngóc đầu dậy, chẳng qua vẫn là mạnh mẽ tự đè nén xuống. Một là hắn biết nàng là cô nương lòng tự ái rất lớn, đối với nàng như vậy, nàng sẽ cảm thấy khuất nhục, cảm giác mình không tôn trọng nàng. Nếu không thích nàng như vậy, thì không nên bắt buộc nàng làm chuyện như thế, không bằng dứt khoát đợi đến đêm động phòng hoa chúc. Hai là hắn hiểu được, tình cảnh bây giờ của hai người nhìn như an toàn, kì thực hung hiểm vạn phần, không chừng lúc nào địch nhân sẽ tìm đến, hắn phải lưu lại thể lực đầy đủ ứng phó tình huống đột phát.

Lục Thanh Lam bị ánh mắt nóng rát của hắn nhìn đến không được tự nhiên, chẳng qua xiêm y sấy khô, mặc lên người thật sự là vạn phần thoải mái, cũng không đi so đo những thứ này.

Không khí giữa hai người rất là vi diệu, Lục Thanh Lam đang muốn tìm chút đề tài đánh vỡ loại lúng túng này, động tác Tiêu Thiểu Giác bỗng nhiên cực kỳ nhanh đem xiêm y cởi ra, rất nhanh liền lộ ra thân trên tinh tráng.

Lục Thanh Lam lấy làm kinh hãi: “Ngươi làm cái gì vậy?”

Tiêu Thiểu Giác cười nói: “Dù sao xiêm y của ngươi cũng hơ khô rồi, không thể để bổn vương mặc áo ướt cả đêm chứ?”

Lục Thanh Lam liền đứng lên, “Ta đến mặt sau vách đá!”

Tiêu Thiểu Giác ngăn cản nói: “Phía sau quá lạnh, ngươi vẫn là  đàng hoàng ở lại nơi này đi, xoay người lại là được, ta biết ngươi chắc sẽ không nhìn trộm bổn vương. Đương nhiên, nếu như ngươi muốn nhìn trộm, cũng tùy thời hoan nghênh.”

Lục Thanh Lam suy nghĩ một chút, tường đá phía sau rất lạnh, mấu chốt là nàng một mình ở nơi đó có chút sợ. Cũng liền nghe lời của hắn rất tự giác xoay người lại. Trong miệng vẫn không chịu yếu thế: “Ngươi cho rằng người nào cũng không biết xấu hổ giống như ngươi sao?”

Tiêu Thiểu Giác cười cười: “Dù sao sau này cũng phải nhìn, sớm một ngày muộn một ngày cũng không có gì.”

Lục Thanh Lam gắt một cái: “Miệng chó không nhả ra được ngà voi!” Dứt khoát nhắm mắt câm miệng, nàng ngồi trên một đống cỏ khô, tựa vào phía trên vách đá. Nghe thấy tiếng gió gào thét ngoài tường đá, nơi này lại lửa hừng hực, là một bến tàu an toàn. Điều kiện nơi này hai đời cộng lại cũng là kém nhất, nhưng có thể là bởi vì có hắn, nàng lại cảm giác cực kỳ kiên định an tâm. Giằng co một ngày, đã sớm sức cùng lực kiệt, rất nhanh liền ngủ mất.

Tiêu Thiểu Giác câu được câu không nói chuyện cùng nàng, thấy nàng bỗng nhiên không tiếp lời nữa, hắn lắng tai nghe, nàng đã phát ra tiếng hít thở đều đều, là hắn biết nàng đã ngủ rồi.

Hắn liền cũng ngừng miệng, nhanh chóng hong khô y phục, mặc vào một lần nữa, sau đó rón ra rón rén đi tới bên cạnh nàng, ngồi xuống bên cạnh nàng, thấy đầu của nàng tựa vào trên tảng đá cứng rắn, rất đau lòng, đem đầu của nàng quay lại, dựa vào trên vai của mình, lại sợ nàng buổi tối lạnh, đem áo choàng hong khô che ở trên người của nàng. Hắn nhìn đống lửa hồi thần, địch nhân tùy thời có thể xuất hiện, đống lửa rất dễ bại lộ, vốn nên trực tiếp dập lửa, nhưng rốt cuộc sợ nàng buổi tối bị đông lạnh, cuối cùng vẫn là quyết định đánh cuộc một lần, để cho đống lửa này cứ cháy đêm nay như vậy. Hắn quay đầu nhìn nàng một cái, có nàng ở bên cạnh hắn, tối nay có thể ngủ ngon giấc.

Nghĩ tới đây, hắn đưa tay nắm cánh tay của nàng, nhắm lại hai mắt.

Bên ngoài rừng rậm Tiêu Thiểu Giác mất tích.

Gia Hòa đế ngồi ở trên đại ỷ hoàng hoa lê, mặt trầm như nước. Đại hoàng tử Tiêu Thiểu Du ngồi ở bên cạnh hắn, mà Nhị hoàng tử Tiêu Thiểu Cảnh thì đứng ở đàng kia, căn bản không có chỗ ngồi.

Hoàng đế nói: “Nói một chút xem, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Lão Cửu đi nơi nào?”

Tiêu Thiểu Giác buổi tối không đến chỗ hoàng đế báo cáo, hoàng đế nổi lên lòng nghi ngờ. Lão Cửu đứa bé này hắn từ trước đến giờ cực kỳ coi trọng, lúc trước Trương Tú nhận được một ít tin tức vụn vụn vặt vặt, cũng không hết sức chính xác. Vì vậy hoàng đế sinh ra lòng nghi ngờ, hắn liền dẫn người đi cánh rừng xảy ra chuyện kia, vừa vặn nhìn thấy Vệ Bân mang theo bốn năm trăm tên thị vệ của Tiêu Thiểu Giác, cùng Tiêu Thiểu Cảnh mang theo mấy trăm tên thị vệ ở nơi đó giằng co, thiếu chút nữa liền xung đột vũ trang.

Hoàng thượng giận tím mặt, liền xách hai người trở về hỏi.

Vệ Bân hoàn toàn không nhắn đến chuyện Lục Thanh Lam, chỉ nói Tiêu Thiểu Giác truy đuổi một con tuyết hồ đi vào cánh rừng. Bởi vì Tiêu Thiểu Giác trước khi đi từng nhắc nhở Tam công chúa và Tiêu Kỳ, chuyện tình Lục Thanh Lam mất tích tuyệt đối không thể nói, nếu không, mặc kệ nàng cũng không xảy ra việc gì, danh tiết của nàng coi như xong.

Vệ Bân nói: “Vương gia một mình cưỡi ngựa xâm nhập rừng rậm, nô tài vốn mang theo thị vệ đi tiếp ứng, không nghĩ lại bị Lỗ Vương điện hạ cứng rắn ngăn cản, nô tài nhất thời tình thế cấp bách, mới xảy ra một chút xung đột cùng thị vệ của hắn. Lỗ Vương điện hạ không cho nô tài tiếp ứng Vương gia nhà ta, rốt cuộc là có ý gì?”

Tiêu Thiểu Cảnh nói: “Được lắm một cái nô tài to gan xảo quyệt như ngươi, ỷ chủ tử ngươi được sủng ái, một tên thái giám nho nhỏ lại dám  ức hiếp đến trên đầu bổn vương. Ngươi có biết cánh rừng này là khu vực săn bắn của bổn vương không, ngày đầu tiên đã bị bổn vương chiếm được. Dựa theo quy củ đi săn, ngươi căn bản không có tư cách tiến vào khu vực săn bắn này... Bổn vương cản ngươi, tất cả đều là theo quy củ, kính xin phụ hoàng làm chủ cho ta, trừng phạt tên hoạn quan không để bềctrên váo mắt này, để răn đe!”

Hai người ông nói ông có lý, bà nói bà để có lý, ầm ĩ thành một đoàn.

Gia Hòa đế bị bọn họ làm cho nhức đầu: “Câm miệng, hiện tại việc cấp bách trước tiên là tìm được lão Cửu!”

Lúc này một tên thái giám vội vã chạy tới: “Bệ hạ, Thập hoàng tử phái người truyền tin, nói là người của hắn phát hiện một sơn động, Khánh vương điện hạ có lẽ dã đi qua nơi này.”

Hoàng đế vui mừng: “Tìm được Lão Cửu không?”

Thái giám lắc đầu: “Thập điện hạ thỉnh ngài tự mình đi qua xem xét.”

Gia Hòa đế biết hai huynh đệ Lão Cửu Lão Thập tốt còn kém chung một phe, mới đem nhiệm vụ tìm kiếm Lão Cửu giao cho Tiêu Thiểu Vĩ làm. Nghe được lời nhắn của hắn, trong lòng hắn không khỏi chấn động, “Đi, đi xem một chút!”

Chapter
1 Chương 1: Nguyên nhân
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Chúc phúc
4 Chương 4: Cha mẹ
5 Chương 5: Tiến cung
6 Chương 6: Sơ ngộ
7 Chương 7: Giao phong*
8 Chương 8: Thỉnh an
9 Chương 9: Thiên vị
10 Chương 10: Yếu điểm
11 Chương 11: Tiến cung lần hai
12 Chương 12: Chỗ dựa
13 Chương 13: Bôi thuốc
14 Chương 14: Phân xử
15 Chương 15: Ăn hàng
16 Chương 16: Làm bạn
17 Chương 17: Trắc phi
18 Chương 18: Độc kế
19 Chương 19: Phá vỡ cục diện
20 Chương 20: Tiến cung lần ba
21 Chương 21
22 Chương 22: Giám sát
23 Chương 23: Chày gỗ
24 Chương 24: Yến hội
25 Chương 25: Xáo trộn
26 Chương 26: Làm bẽ mặt
27 Chương 27: Bẽ mặt (2)
28 Chương 28: Bẽ mặt (3)
29 Chương 29: Bẽ mặt (4)
30 Chương 30: Bẽ mặt (5)
31 Chương 31: Bẽ mặt (6)
32 Chương 32: Tâm cơ
33 Chương 33: Tâm cơ (2)
34 Chương 34: Tâm cơ (3)
35 Chương 35: Thông minh sớm
36 Chương 36: Chuẩn bị
37 Chương 37: Chủ mưu
38 Chương 38: Đầu mối
39 Chương 39: Đánh vỡ
40 Chương 40: Khổ sở
41 Chương 41: Khổ sở (2)
42 Chương 42: Khổ sở (3)
43 Chương 43: Tìm đường chết
44 Chương 44: Tìm đường chết (2)
45 Chương 45: Tìm đường chết (3)
46 Chương 46: Chuyện tốt thành đôi
47 Chương 47: Chuyện tốt thành đôi (2)
48 Chương 48: Chuyện tốt thành đôi (3)
49 Chương 49: Chuyện tốt thành đôi (4)
50 Chương 50: Lớn lên
51 Chương 51: Tình ý nảy mầm
52 Chương 52: Gặp mặt
53 Chương 53: Mừng thọ
54 Chương 54: Lý Ngọc
55 Chương 55: Đối đầu
56 Chương 56: Xà họa
57 Chương 57: Cứu người
58 Chương 58: Chăm sóc
59 Chương 59: Khẩu thị tâm phi
60 Chương 60: Bước ngoặt
61 Chương 61: Ngọn nguồn
62 Chương 62: Ngọn nguồn (tiếp)
63 Chương 63: Lấy lòng
64 Chương 64: Phủ An Bình hầu
65 Chương 65: Kỳ lạ
66 Chương 66: Kỳ lạ (2)
67 Chương 67: Kỳ lạ (3)
68 Chương 68: Kỳ lạ (4)
69 Chương 69: Tình thâm
70 Chương 70: Trở về
71 Chương 71: Ở chung
72 Chương 72: Sinh con
73 Chương 73: Mưu kế
74 Chương 74: Phát mại
75 Chương 75: Báo thù
76 Chương 76: Hứa hôn
77 Chương 77: Thôn trang
78 Chương 78: Mong muốn
79 Chương 79: Hợp tác
80 Chương 80: Ước định
81 Chương 81: Biểu tỷ
82 Chương 82: Tuyển phi
83 Chương 83: Biểu tỷ
84 Chương 84: Cây mùa đông
85 Chương 85: Biểu tỷ (3)
86 Chương 86: Biểu tỷ (4)
87 Chương 87: Biểu tỷ (5)
88 Chương 88: Biểu tỷ (6)
89 Chương 89: Ác nhân tự có ác nhân trị
90 Chương 90: Lại mặt
91 Chương 91: Biểu tỷ (7)
92 Chương 92: Biểu tỷ (8)
93 Chương 93: Lên núi
94 Chương 94: Lên núi (2)
95 Chương 95: Lên núi (3)
96 Chương 96: Lên núi (4)
97 Chương 97: Lên núi (5)
98 Chương 98: Tự cứu
99 Chương 99: Biến nguy thành an
100 Chương 100: Chờ đợi
101 Chương 101: Được cứu
102 Chương 102: Ghen
103 Chương 103: Có thai
104 Chương 104: Mang thai (2)
105 Chương 105: Mang thai (3)
106 Chương 106: Mang thai (4)
107 Chương 107: Mang thai (5)
108 Chương 108: Diễn kịch
109 Chương 109: Vết răng
110 Chương 110: Mang thai (6)
111 Chương 111: Mang thai (7)
112 Chương 112: Mang thai (8)
113 Chương 113: Trộm đổi
114 Chương 114: Tết Nguyên Tiêu
115 Chương 115: Ngắm đèn
116 Chương 116: Cự tuyệt
117 Chương 117: Thiếu
118 Chương 118: Cứu giá
119 Chương 119: Lập công
120 Chương 120: Thiệt hại
121 Chương 121: Ghen ghét
122 Chương 122: Nhìn thấu
123 Chương 123: Tra rõ
124 Chương 124: Kết thân
125 Chương 125: Đổi cưới
126 Chương 126: Châm ngòi
127 Chương 127: Trúng kế
128 Chương 128: Xử trí
129 Chương 129: Khánh vương phủ
130 Chương 130: Quận chúa
131 Chương 131: Quận chúa (tiếp)
132 Chương 132: Bị tập kích
133 Chương 133: Tham vọng
134 Chương 134: Cấu kết
135 Chương 135: Đe dọa
136 Chương 136: Biến hóa
137 Chương 137: Nghiên mực
138 Chương 138: Đoan Ngọ
139 Chương 139: Cuộc thi thuyền rồng
140 Chương 140: Đấu thuyền rồng (tiếp)
141 Chương 141: Phản kích
142 Chương 142: Nguyệt sự
143 Chương 143: So nghệ
144 Chương 144: Thẳng người bước ra
145 Chương 145: Xứng danh
146 Chương 146: Vinh dự
147 Chương 147: Tâm linh tương thông
148 Chương 148: Làm mai
149 Chương 149: Cầu hôn
150 Chương 150: Tình nghĩa
151 Chương 151: Cưỡng hôn
152 Chương 152: Đề thân
153 Chương 153: Khảo nghiệm
154 Chương 154: Xúc động
155 Chương 155: Tứ cô nương xuất giá
156 Chương 156: Tính kế
157 Chương 157: Đột phá
158 Chương 158: Giải quyết
159 Chương 159: Tâm ngứa
160 Chương 160: Hà bao
161 Chương 161: Xuất hành
162 Chương 162: Tâm loạn
163 Chương 163: Vây săn
164 Chương 164: Định tâm hoàn
165 Chương 165: Che đậy
166 Chương 166: Dám yêu dám hận
167 Chương 167: Cầu tình
168 Chương 168: Biểu diễn
169 Chương 169: Tranh giành
170 Chương 170: Nhận lời
171 Chương 171: Con mồi
172 Chương 172: Phạm hiểm
173 Chương 173: Cái bẫy
174 Chương 174: Giằng co
175 Chương 175: Nguy cấp
176 Chương 176: Chuyển nguy thành an
177 Chương 177: Hoạn nạn
178 Chương 178: Ám tiễn
179 Chương 179: Truy lùng
180 Chương 180: Thân mật
181 Chương 181: Hồi mã thương*
182 Chương 182: Mạo hiểm
183 Chương 183: Lên cơn sốt
184 Chương 184: Đút ăn
185 Chương 185: Ký ức
186 Chương 186: Thanh Châu
187 Chương 187: Chuyện rắc rối
188 Chương 188: Trạm dịch
189 Chương 189: Lục soát
190 Chương 190: Chạm mặt
191 Chương 191: Tiêu điểm
192 Chương 192: Tiếp viện
193 Chương 193: Ca ca
194 Chương 194: Trở về
195 Chương 195: Hồi kinh
196 Chương 196: Địa đạo
197 Chương 197: Sinh con
198 Chương 198: Ra mặt cầu hôn
199 Chương 199: Bác bỏ mặt mũi
200 Chương 200: Công sự
201 Chương 201: Tới cửa
202 Chương 202: Tứ hôn
203 Chương 203: Thánh chỉ
204 Chương 204: Nạp thái
205 Chương 205: Đồ Cưới
206 Chương 206: Cái bẫy
207 Chương 207: Chờ đợi
208 Chương 208: Vạch trần
209 Chương 209: Ân chỉ
210 Chương 210: Hôn kỳ
211 Chương 211: Nhục nhã
212 Chương 212: Sính lễ
213 Chương 213: Đợi gả
214 Chương 214|: Xuất giá
215 Chương 215: | Rước dâu
216 Chương 216|: Động phòng
217 Chương 217|: Động phòng (hạ)
218 Chương 218|: Hàng đêm
219 Chương 219|: Thái hậu
220 Chương 220|: Bệ kiến*
221 Chương 221|: Hùng hổ doạ người
222 Chương 222|: Chỗ dựa
223 Chương 223|: Trinh phi
224 Chương 224|: Lập uy
225 Chương 225|: Nội trạch
226 Chương 226|: Lễ lại mặt
227 Chương 227|: Nhà mẹ đẻ
228 Chương 228|: Suy nghĩ không an phận
229 Chương 229|: Thăm dò thật giả
230 Chương 230|: Thanh lý
231 Chương 231|: Hạnh phúc
232 Chương 232|: Thế tử
233 Chương 233|: Nắm giữ
234 Chương 234|: Yến vương phủ
235 Chương 235|: Kích thích
236 Chương 236|: Yến quốc
237 Chương 237|: Đại thắng
238 Chương 238|: Khúc mắc
239 Chương 239|: Danh dự quay về
240 Chương 240|: Hạ thủ
241 Chương 241|: Tận tâm
242 Chương 242|: Hòa hợp
243 Chương 243|: Chứng cớ
244 Chương 244|: Cổ quái
245 Chương 245|: Lời đồn
246 Chương 246|: Làm ầm ĩ
247 Chương 247|: Hết đường chối cãi*
248 Chương 248|: Nhân quả
249 Chương 249|: Lạc định
250 Chương 250|: Phải giết
251 Chương 214: Xuất giá
252 Chương 216: Động phòng
253 Chương 217: Động phòng (hạ)
254 Chương 218: Hàng đêm
255 Chương 219: Thái hậu
256 Chương 220: Bệ kiến*
257 Chương 221: Hùng hổ doạ người
258 Chương 222: Chỗ dựa
259 Chương 223: Trinh phi
260 Chương 224: Lập uy
261 Chương 225: Nội trạch
262 Chương 226: Lễ lại mặt
263 Chương 227: Nhà mẹ đẻ
264 Chương 228: Suy nghĩ không an phận
265 Chương 229: Thăm dò thật giả
266 Chương 230: Thanh lý
267 Chương 231: Hạnh phúc
268 Chương 232: Thế tử
269 Chương 233: Nắm giữ
270 Chương 234: Yến vương phủ
271 Chương 235: Kích thích
272 Chương 236: Yến quốc
273 Chương 237: Đại thắng
274 Chương 238: Khúc mắc
275 Chương 239: Danh dự quay về
276 Chương 240: Hạ thủ
277 Chương 241: Tận tâm
278 Chương 242: Hòa hợp
279 Chương 243: Chứng cớ
280 Chương 244: Cổ quái
281 Chương 245: Lời đồn
282 Chương 246: Làm ầm ĩ
283 Chương 247: Hết đường chối cãi*
284 Chương 248: Nhân quả
285 Chương 249: Lạc định
286 Chương 250: Phải giết
287 Chương 251: Bị loại
288 Chương 252: Cách lòng
289 Chương 253: Ủng hộ
290 Chương 254: Mắt cao
291 Chương 255: Cố nhân
292 Chương 256: Đinh tử
293 Chương 257: Thành ý
294 Chương 258: Đại doanh
295 Chương 259: Bệnh sốt rét
296 Chương 260: Thuốc thử nghiệm
297 Chương 261: Hồi phủ
298 Chương 262: Dệt chuyện
299 Chương 263: Bí mật
300 Chương 264: Vặn hỏi
301 Chương 265: Bảo vệ
302 Chương 266: Xảy ra chuyện
303 Chương 267: Trừng trị
Chapter

Updated 303 Episodes

1
Chương 1: Nguyên nhân
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Chúc phúc
4
Chương 4: Cha mẹ
5
Chương 5: Tiến cung
6
Chương 6: Sơ ngộ
7
Chương 7: Giao phong*
8
Chương 8: Thỉnh an
9
Chương 9: Thiên vị
10
Chương 10: Yếu điểm
11
Chương 11: Tiến cung lần hai
12
Chương 12: Chỗ dựa
13
Chương 13: Bôi thuốc
14
Chương 14: Phân xử
15
Chương 15: Ăn hàng
16
Chương 16: Làm bạn
17
Chương 17: Trắc phi
18
Chương 18: Độc kế
19
Chương 19: Phá vỡ cục diện
20
Chương 20: Tiến cung lần ba
21
Chương 21
22
Chương 22: Giám sát
23
Chương 23: Chày gỗ
24
Chương 24: Yến hội
25
Chương 25: Xáo trộn
26
Chương 26: Làm bẽ mặt
27
Chương 27: Bẽ mặt (2)
28
Chương 28: Bẽ mặt (3)
29
Chương 29: Bẽ mặt (4)
30
Chương 30: Bẽ mặt (5)
31
Chương 31: Bẽ mặt (6)
32
Chương 32: Tâm cơ
33
Chương 33: Tâm cơ (2)
34
Chương 34: Tâm cơ (3)
35
Chương 35: Thông minh sớm
36
Chương 36: Chuẩn bị
37
Chương 37: Chủ mưu
38
Chương 38: Đầu mối
39
Chương 39: Đánh vỡ
40
Chương 40: Khổ sở
41
Chương 41: Khổ sở (2)
42
Chương 42: Khổ sở (3)
43
Chương 43: Tìm đường chết
44
Chương 44: Tìm đường chết (2)
45
Chương 45: Tìm đường chết (3)
46
Chương 46: Chuyện tốt thành đôi
47
Chương 47: Chuyện tốt thành đôi (2)
48
Chương 48: Chuyện tốt thành đôi (3)
49
Chương 49: Chuyện tốt thành đôi (4)
50
Chương 50: Lớn lên
51
Chương 51: Tình ý nảy mầm
52
Chương 52: Gặp mặt
53
Chương 53: Mừng thọ
54
Chương 54: Lý Ngọc
55
Chương 55: Đối đầu
56
Chương 56: Xà họa
57
Chương 57: Cứu người
58
Chương 58: Chăm sóc
59
Chương 59: Khẩu thị tâm phi
60
Chương 60: Bước ngoặt
61
Chương 61: Ngọn nguồn
62
Chương 62: Ngọn nguồn (tiếp)
63
Chương 63: Lấy lòng
64
Chương 64: Phủ An Bình hầu
65
Chương 65: Kỳ lạ
66
Chương 66: Kỳ lạ (2)
67
Chương 67: Kỳ lạ (3)
68
Chương 68: Kỳ lạ (4)
69
Chương 69: Tình thâm
70
Chương 70: Trở về
71
Chương 71: Ở chung
72
Chương 72: Sinh con
73
Chương 73: Mưu kế
74
Chương 74: Phát mại
75
Chương 75: Báo thù
76
Chương 76: Hứa hôn
77
Chương 77: Thôn trang
78
Chương 78: Mong muốn
79
Chương 79: Hợp tác
80
Chương 80: Ước định
81
Chương 81: Biểu tỷ
82
Chương 82: Tuyển phi
83
Chương 83: Biểu tỷ
84
Chương 84: Cây mùa đông
85
Chương 85: Biểu tỷ (3)
86
Chương 86: Biểu tỷ (4)
87
Chương 87: Biểu tỷ (5)
88
Chương 88: Biểu tỷ (6)
89
Chương 89: Ác nhân tự có ác nhân trị
90
Chương 90: Lại mặt
91
Chương 91: Biểu tỷ (7)
92
Chương 92: Biểu tỷ (8)
93
Chương 93: Lên núi
94
Chương 94: Lên núi (2)
95
Chương 95: Lên núi (3)
96
Chương 96: Lên núi (4)
97
Chương 97: Lên núi (5)
98
Chương 98: Tự cứu
99
Chương 99: Biến nguy thành an
100
Chương 100: Chờ đợi
101
Chương 101: Được cứu
102
Chương 102: Ghen
103
Chương 103: Có thai
104
Chương 104: Mang thai (2)
105
Chương 105: Mang thai (3)
106
Chương 106: Mang thai (4)
107
Chương 107: Mang thai (5)
108
Chương 108: Diễn kịch
109
Chương 109: Vết răng
110
Chương 110: Mang thai (6)
111
Chương 111: Mang thai (7)
112
Chương 112: Mang thai (8)
113
Chương 113: Trộm đổi
114
Chương 114: Tết Nguyên Tiêu
115
Chương 115: Ngắm đèn
116
Chương 116: Cự tuyệt
117
Chương 117: Thiếu
118
Chương 118: Cứu giá
119
Chương 119: Lập công
120
Chương 120: Thiệt hại
121
Chương 121: Ghen ghét
122
Chương 122: Nhìn thấu
123
Chương 123: Tra rõ
124
Chương 124: Kết thân
125
Chương 125: Đổi cưới
126
Chương 126: Châm ngòi
127
Chương 127: Trúng kế
128
Chương 128: Xử trí
129
Chương 129: Khánh vương phủ
130
Chương 130: Quận chúa
131
Chương 131: Quận chúa (tiếp)
132
Chương 132: Bị tập kích
133
Chương 133: Tham vọng
134
Chương 134: Cấu kết
135
Chương 135: Đe dọa
136
Chương 136: Biến hóa
137
Chương 137: Nghiên mực
138
Chương 138: Đoan Ngọ
139
Chương 139: Cuộc thi thuyền rồng
140
Chương 140: Đấu thuyền rồng (tiếp)
141
Chương 141: Phản kích
142
Chương 142: Nguyệt sự
143
Chương 143: So nghệ
144
Chương 144: Thẳng người bước ra
145
Chương 145: Xứng danh
146
Chương 146: Vinh dự
147
Chương 147: Tâm linh tương thông
148
Chương 148: Làm mai
149
Chương 149: Cầu hôn
150
Chương 150: Tình nghĩa
151
Chương 151: Cưỡng hôn
152
Chương 152: Đề thân
153
Chương 153: Khảo nghiệm
154
Chương 154: Xúc động
155
Chương 155: Tứ cô nương xuất giá
156
Chương 156: Tính kế
157
Chương 157: Đột phá
158
Chương 158: Giải quyết
159
Chương 159: Tâm ngứa
160
Chương 160: Hà bao
161
Chương 161: Xuất hành
162
Chương 162: Tâm loạn
163
Chương 163: Vây săn
164
Chương 164: Định tâm hoàn
165
Chương 165: Che đậy
166
Chương 166: Dám yêu dám hận
167
Chương 167: Cầu tình
168
Chương 168: Biểu diễn
169
Chương 169: Tranh giành
170
Chương 170: Nhận lời
171
Chương 171: Con mồi
172
Chương 172: Phạm hiểm
173
Chương 173: Cái bẫy
174
Chương 174: Giằng co
175
Chương 175: Nguy cấp
176
Chương 176: Chuyển nguy thành an
177
Chương 177: Hoạn nạn
178
Chương 178: Ám tiễn
179
Chương 179: Truy lùng
180
Chương 180: Thân mật
181
Chương 181: Hồi mã thương*
182
Chương 182: Mạo hiểm
183
Chương 183: Lên cơn sốt
184
Chương 184: Đút ăn
185
Chương 185: Ký ức
186
Chương 186: Thanh Châu
187
Chương 187: Chuyện rắc rối
188
Chương 188: Trạm dịch
189
Chương 189: Lục soát
190
Chương 190: Chạm mặt
191
Chương 191: Tiêu điểm
192
Chương 192: Tiếp viện
193
Chương 193: Ca ca
194
Chương 194: Trở về
195
Chương 195: Hồi kinh
196
Chương 196: Địa đạo
197
Chương 197: Sinh con
198
Chương 198: Ra mặt cầu hôn
199
Chương 199: Bác bỏ mặt mũi
200
Chương 200: Công sự
201
Chương 201: Tới cửa
202
Chương 202: Tứ hôn
203
Chương 203: Thánh chỉ
204
Chương 204: Nạp thái
205
Chương 205: Đồ Cưới
206
Chương 206: Cái bẫy
207
Chương 207: Chờ đợi
208
Chương 208: Vạch trần
209
Chương 209: Ân chỉ
210
Chương 210: Hôn kỳ
211
Chương 211: Nhục nhã
212
Chương 212: Sính lễ
213
Chương 213: Đợi gả
214
Chương 214|: Xuất giá
215
Chương 215: | Rước dâu
216
Chương 216|: Động phòng
217
Chương 217|: Động phòng (hạ)
218
Chương 218|: Hàng đêm
219
Chương 219|: Thái hậu
220
Chương 220|: Bệ kiến*
221
Chương 221|: Hùng hổ doạ người
222
Chương 222|: Chỗ dựa
223
Chương 223|: Trinh phi
224
Chương 224|: Lập uy
225
Chương 225|: Nội trạch
226
Chương 226|: Lễ lại mặt
227
Chương 227|: Nhà mẹ đẻ
228
Chương 228|: Suy nghĩ không an phận
229
Chương 229|: Thăm dò thật giả
230
Chương 230|: Thanh lý
231
Chương 231|: Hạnh phúc
232
Chương 232|: Thế tử
233
Chương 233|: Nắm giữ
234
Chương 234|: Yến vương phủ
235
Chương 235|: Kích thích
236
Chương 236|: Yến quốc
237
Chương 237|: Đại thắng
238
Chương 238|: Khúc mắc
239
Chương 239|: Danh dự quay về
240
Chương 240|: Hạ thủ
241
Chương 241|: Tận tâm
242
Chương 242|: Hòa hợp
243
Chương 243|: Chứng cớ
244
Chương 244|: Cổ quái
245
Chương 245|: Lời đồn
246
Chương 246|: Làm ầm ĩ
247
Chương 247|: Hết đường chối cãi*
248
Chương 248|: Nhân quả
249
Chương 249|: Lạc định
250
Chương 250|: Phải giết
251
Chương 214: Xuất giá
252
Chương 216: Động phòng
253
Chương 217: Động phòng (hạ)
254
Chương 218: Hàng đêm
255
Chương 219: Thái hậu
256
Chương 220: Bệ kiến*
257
Chương 221: Hùng hổ doạ người
258
Chương 222: Chỗ dựa
259
Chương 223: Trinh phi
260
Chương 224: Lập uy
261
Chương 225: Nội trạch
262
Chương 226: Lễ lại mặt
263
Chương 227: Nhà mẹ đẻ
264
Chương 228: Suy nghĩ không an phận
265
Chương 229: Thăm dò thật giả
266
Chương 230: Thanh lý
267
Chương 231: Hạnh phúc
268
Chương 232: Thế tử
269
Chương 233: Nắm giữ
270
Chương 234: Yến vương phủ
271
Chương 235: Kích thích
272
Chương 236: Yến quốc
273
Chương 237: Đại thắng
274
Chương 238: Khúc mắc
275
Chương 239: Danh dự quay về
276
Chương 240: Hạ thủ
277
Chương 241: Tận tâm
278
Chương 242: Hòa hợp
279
Chương 243: Chứng cớ
280
Chương 244: Cổ quái
281
Chương 245: Lời đồn
282
Chương 246: Làm ầm ĩ
283
Chương 247: Hết đường chối cãi*
284
Chương 248: Nhân quả
285
Chương 249: Lạc định
286
Chương 250: Phải giết
287
Chương 251: Bị loại
288
Chương 252: Cách lòng
289
Chương 253: Ủng hộ
290
Chương 254: Mắt cao
291
Chương 255: Cố nhân
292
Chương 256: Đinh tử
293
Chương 257: Thành ý
294
Chương 258: Đại doanh
295
Chương 259: Bệnh sốt rét
296
Chương 260: Thuốc thử nghiệm
297
Chương 261: Hồi phủ
298
Chương 262: Dệt chuyện
299
Chương 263: Bí mật
300
Chương 264: Vặn hỏi
301
Chương 265: Bảo vệ
302
Chương 266: Xảy ra chuyện
303
Chương 267: Trừng trị