Chương 17: Nhạn!

Tuyết vừa tạnh, mặt trời ló dạng, nhiệt độ trong phòng và ngoài sân cũng như nhau, Nam Y bèn ngồi phơi nắng trong sân.

Các nữ tỳ đi qua đi lại, như không nhìn thấy Nam Y, ngầm xem nhẹ nàng.

Nam Y ngồi đến tận chiều, thật sự quá đói, nàng nghĩ đến lời Tạ Khước Sơn nói, trong lòng tính toán, Tạ gia lớn như vậy, không thể để người ta chết đói trong sân được.

Nàng quyết định thử một lần, lấy hết can đảm chặn một nhóm nữ tỳ, dùng giọng ra lệnh: "Lấy cho ta một bình nước. Thêm nữa, một bát mì thịt dê."

Nam Y nghĩ sẽ phải đôi co với các nữ tỳ một phen, không ngờ họ chỉ im lặng hành lễ, nói một tiếng "Vâng". Nam Y nghẹn lời: chỉ đơn giản vậy thôi sao?

Chẳng mấy chốc, những thứ nàng muốn đã được mang đến. Nước nóng, mì thịt dê nóng, không thiếu thứ gì, nhưng những gì nàng không muốn, tuyệt đối sẽ không được đưa thêm.

"Danh quan trọng hơn thực", lời Tạ Khước Sơn nói vang vọng trong đầu Nam Y, nàng cẩn thận thực hành, mới phát hiện mỗi lời hắn nói đều đúng.

Gió cuốn mây tan, chén mì thịt dê nóng hổi được đưa vào dạ dày, Nam Y mới cảm thấy mình sống lại. Sinh tồn với nàng chỉ là một bữa cơm, một giấc ngủ, cứ như vậy từng chút một. Nếu mỗi ngày đều trôi qua như thế, nàng cảm thấy thật tốt.

Nam Y xoa cái bụng căng tròn của mình, quyết định đi dạo một chút trong sân, vừa đứng lên thì có nữ tỳ đến báo.

"Lục cô nương đến."

Nam Y quay đầu lại, thấy một thiếu nữ áo đỏ vội vã chạy về phía mình. Nam Y không biết Lục cô nương là ai, chỉ cảm thấy là người quý phái, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

"Lục cô nương."

Tạ Tuệ An hoảng hốt, vội vàng đỡ Nam Y dậy: "Tẩu tẩu làm vậy là muốn muội tổn thọ sao, người một nhà, sao phải hành lễ lớn như vậy?"

"Không cần... quỳ sao?" Trong thế gia, Nam Y tự thấy mình thấp kém, có người đột nhiên đối xử tốt với nàng như vậy, nàng có chút sợ hãi.

Tạ Tuệ An thân thiết kéo Nam Y ngồi xuống trong đình, phân phó các nữ tỳ xung quanh: "Các ngươi lui xuống hết đi, ta có chuyện muốn nói với tẩu tẩu, không được để bất kỳ ai vào đây."

Tạ Tuệ An quay đầu cười với Nam Y: "Ta tên Tạ Tuệ An, trong nhà xếp thứ sáu, tẩu tẩu cứ gọi ta tiểu Lục là được, nào có lý nào tẩu tẩu hành lễ với muội muội?"

Tạ Tuệ An chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng người tò mò đánh giá Nam Y.

Nam Y cũng cẩn thận quan sát Tạ Tuệ An. Nàng ấy trông có vẻ cùng tuổi với mình, nhưng toát lên vẻ hoạt bát tươi trẻ, đôi mắt cười như trăng non cùng hàng lông mày rậm, dù đã được tỉa gọn nhưng vẫn không giấu được vẻ anh khí trên mặt.

"Lục cô nương, ngươi... nhìn ta làm gì?"

"Có phải tẩu không? Tẩu tẩu."

Nam Y không hiểu chuyện gì.

"Đại ca lúc sinh thời có nhắc đến, Bỉnh Chúc Tư có một ám cờ tuyệt mật, tên hiệu "Nhạn", có phải là tẩu không?"

"Lục cô nương nói gì, ta không hiểu."

Tạ Tuệ An ra vẻ "Ta hiểu rồi".

"Tẩu tẩu thật cẩn thận, nhưng muội là người một nhà, muội cũng làm việc cho Bỉnh Chúc Tư, tẩu cứ yên tâm. Nếu không phải tẩu truyền tin báo sẽ gây hỗn loạn ở lễ tang, để người của chúng ta nhân cơ hội tiếp ứng Lăng An Vương, làm sao Lăng An Vương có thể dễ dàng vào Lịch Đô phủ như vậy."

Thông tin này từ miệng Tạ Tuệ An thốt ra nhẹ nhàng, nhưng rơi vào tai Nam Y lại như sấm sét giữa trời quang.

Thì ra là thế!

Khi nàng bắt cóc Tạ Khước Sơn, tất cả Kỳ binh đều chạy tới, tự nhiên không ai giám sát đội đưa tang, chắc hẳn là nhân lúc đó đã hoàn thành việc tiếp ứng.

Nhưng ý định bắt cóc Tạ Khước Sơn của nàng không hề nói với ai, vậy ai đã đưa ý định của nàng vào kế hoạch lớn? Edit: FB Frenalis

Tạ Khước Sơn?

Nếu không phải cuộc đối thoại trong từ đường hôm đó, nàng sẽ không thay đổi ý định ở lại chờ tuẫn táng. Nhưng làm sao Tạ Khước Sơn biết chắc nàng sẽ làm gì? Dù hắn có giỏi đoán lòng người, tại sao hắn lại muốn giúp Lăng An Vương? Hắn rõ ràng là phản thần của triều đình.

Chẳng lẽ...

Không thể nào. Một ý nghĩ hoang đường xuất hiện trong đầu Nam Y, nhưng nhanh chóng bị nàng phủ nhận. Nàng đoán, có lẽ có người đã sắp đặt kế hoạch khác, nhưng bị nàng làm loạn, lại vô tình giúp họ hoàn thành kế hoạch. Nàng không phải "Nhạn", nhưng "Nhạn" kia cũng không xuất hiện, phải không?

Truyện được edit cả hai nơi tại https://www.wattpad.com/user/frenalis và facebook Frenalis. Các bạn đọc tại trang chính chủ để được xem chương mới nhanh nhất và tạo thêm động lực để editor có thể edit thêm nhiều bộ truyện mang đến cho các bạn nhé.

"Danh quan trọng hơn thực", lời Tạ Khước Sơn lại vang lên trong đầu nàng, Nam Y nhanh chóng đưa ra quyết định: "Đúng vậy, là ta. Kế hoạch tiếp ứng ở núi Hổ Quỳ, ta cũng biết."

"Quả nhiên là tẩu!" Tạ Tuệ An càng thêm kinh hỉ, "Tẩu tẩu thật là mưu trí! Vậy thân phận Tần thị của tẩu cũng là giả?"

"Thân phận tất nhiên là giả, tất cả đều là ta và đại công tử bàn bạc kỹ lưỡng. Huynh ấy không thể tùy tiện tìm một nữ tử, rồi lợi dụng đội ngũ đón dâu của nàng ấy để tiếp ứng tân đế ở núi Hổ Quỳ, ta ngồi trong kiệu hoa, mới có thể giúp huynh ấy quan sát mọi mặt." Nam Y thuận miệng bịa chuyện.

Tạ Tuệ An trông có vẻ thông minh lanh lợi, rất được sủng ái, nếu có thể lấy được thiện cảm của nàng ấy, sẽ giúp nàng nhanh chóng ổn định chỗ đứng ở Tạ gia. Hiện tại nàng không thể trốn khỏi nơi này, phải nghĩ cách để mình sống tốt hơn, huống hồ, ai biết được Tạ gia có thể lại cho rằng nàng xui xẻo, rồi sắp xếp một cái chết mới cho nàng hay không?

Lúc này, Tạ Tuệ An đã hoàn toàn tin tưởng thân phận của Nam Y. Nếu nàng không phải "Nhạn" thì làm sao biết được thông tin quan trọng như việc dùng đội ngũ đón dâu để tiếp ứng Lăng An Vương, lại làm sao có thể vừa lúc gây hỗn loạn ở lễ tang?

Tạ Tuệ An xúc động nắm lấy tay Nam Y, "Thật tốt quá, tẩu tẩu!" Tạ Tuệ An vui vẻ nói. "Tuy Tạ gia ở Lịch Đô phủ danh tiếng lẫy lừng, nhưng chúng ta hành sự luôn như đi trên dây, không thể để người khác dắt mũi. Tìm thêm một người đồng hành, cũng là thêm một phần thắng."

Nam Y thầm kêu khổ. Nàng không có mưu đồ gì lớn lao, càng không muốn liều mạng. Nàng nhận thân phận này chỉ mong tìm một chỗ dựa, nào ngờ lại bị kéo vào nguy hiểm.

Dù vậy, nàng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, mỉm cười với Tạ Tuệ An. Dù sao, Tạ Tuệ An vẫn là lựa chọn tốt nhất lúc này.

Ít nhất, đi theo Tạ Tuệ An, có Bỉnh Chúc Tư bảo vệ, người Tạ gia sẽ không dễ dàng đụng đến nàng. Cho dù nàng nhận thân phận "Nhạn", chỉ cần ở yên trong Vọng Tuyết Ổ, có lẽ sẽ không gặp chuyện gì lớn.

Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên, lời nói tiếp theo của Tạ Tuệ An đã phá tan ảo tưởng của Nam Y, "tẩu tẩu, nhiệm vụ sắp tới sẽ càng gian nan hơn."

Nam Y giật mình: "Nhiệm vụ gì?"

"Lịch Đô phủ là nơi trung chuyển thủy bộ. Lăng An Vương hiện đang ẩn nấp trong thành ở một nơi bí mật. Nhiệm vụ của chúng ta là đưa ngài ấy lên thuyền an toàn."

"Chỉ là lên thuyền thôi... Có gì khó khăn?" Edit: FB Frenalis

"Sông Khúc Lăng chảy qua Lịch Đô phủ, nên trong thành chỉ có một bến đò xuôi nam. Bến đò này vốn thuộc quyền kiểm soát của Hổ Quỳ quân Lịch Đô phủ, nhưng tri phủ Hoàng Diên Khôn đã đầu hàng Kỳ quân, mở cửa thành cho bọn họ tiến vào. Vì vậy, bến đò duy nhất đó hiện đã nằm trong tay Kỳ quân, có trọng binh canh gác, muốn đưa người rời đi là vô cùng khó khăn."

Tạ Tuệ An nhìn Nam Y đang trầm ngâm, ánh mắt tràn đầy mong đợi: "Tẩu tẩu đa mưu túc trí, tẩu có biện pháp gì không?"

Nam Y và Tạ Tuệ An nhìn nhau.

Đầu óc Nam Y nhanh chóng vận động, nàng muốn nói điều gì đó có giá trị, nhưng nàng chỉ là một người ngoài cuộc, nàng biết được gì chứ?

Bỗng nhiên, Nam Y nghĩ tới Tạ Khước Sơn và bức thư lụa kia, kế hoạch bị tiết lộ cho Tạ Khước Sơn như thế nào? Nhất định bên cạnh Tạ Hành Lai có nội gián.

Vừa định mở miệng, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào, Tạ Tuệ An lập tức cảnh giác. "Ta đi xem có chuyện gì."

Nói xong, Tạ Tuệ An vội vàng bước ra ngoài, Nam Y vội vàng theo sau, nàng không muốn bị bỏ lại một mình ở đây.

"Lục cô nương, ta đi cùng ngươi."

Vừa ra khỏi cửa, Nam Y và Tạ Tuệ An nhìn thấy một đội quan binh đang áp giải một nam nhân trung niên đi qua.

Chưa kịp để Nam Y hỏi, chỉ nghe "tạch" một tiếng, Tạ Tuệ An đã rút kiếm ra, chắn ngang trước mặt quan binh.

"Các ngươi dựa vào cái gì mà bắt tam thúc ta!"

Người bị quan binh áp giải chính là Tạ Chú. Tạ Chú là quan viên, hiện đang giữ chức vụ Biệt Giám Thuyền Bạc Tư của Lịch Đô phủ. Ông đang trên đường đến nha thự Thuyền Bạc Tư, trên người vẫn mặc quan bào, nhưng tay lại bị còng xiềng, trông rất chật vật.

Người cầm đầu quan binh vẫn giữ thái độ khách khí, đáp lại Tạ Tuệ An: "Chúng ta phụng mệnh Tri phủ đại nhân, áp giải nghi phạm về nha môn."

"Án mạng gì?"

"Đêm qua có một Kỳ nhân bị sát hại ở tửu lầu, có người nhìn thấy Tạ đại nhân rời khỏi tửu lầu đêm đó."

"Lời vu khống! Ai nhìn thấy? Gọi người đó ra đối chất!"

Tạ Tuệ An không chịu nhượng bộ, nàng ấy không thể để tam thúc bị bắt đi như vậy. Chết một Kỳ nhân, rõ ràng là muốn vu oan giá họa, nhất định đã xảy ra chuyện gì đó khẩn cấp, nếu không tri phủ không dám động đến Tạ Chú.

Quan binh không nói thêm gì, cũng không chịu lùi bước, thái độ rất cứng rắn: "Mong Tạ lục cô nương hợp tác với quan phủ."

"Tiểu Lục..." Tạ Chú ngăn Tạ Tuệ An lại, lắc đầu với nàng ấy, ánh mắt như chứa đựng thâm ý.

Tạ Tuệ An cố nén cơn giận: "Trượng hình không dùng trên người sĩ phu, tam thúc ta là quan viên, không thể để các ngươi dùng xiềng xích làm nhục ông ấy."

Người cầm đầu quan binh trao đổi ánh mắt, chắp tay với Tạ Chú: "Là chúng ta mạo phạm."

Quan binh vừa lấy chìa khóa ra, đã bị Tạ Tuệ An giật lấy, "Để ta tự làm."

Tạ Tuệ An tiến lên mở xiềng xích cho Tạ Chú. Nàng ấy nhìn sâu vào mắt Tạ Chú, ra hiệu ông có thể nói rõ mọi chuyện cho nàng.

Tạ Chú mở bàn tay phải ra, bốn ngón tay duỗi thẳng, ngón cái vẫn co lại trong lòng bàn tay, dừng một chút, rồi nắm lại, đưa tay vào trong áo.

Đây là ám hiệu đặc biệt của Bỉnh Chúc Tư, có nghĩa là "Có nội gián, tin tức bị tiết lộ".

Thần sắc Tạ Tuệ An chấn động.

Chapter
1 Chương 1: Khách Bình Thủy
2 Chương 2: Tuyết lạnh bên sông
3 Chương 3: Đêm Người Về
4 Chương 4: Kế trung thành
5 Chương 5: Sinh tử đề
6 Chương 6: Tần gia nữ
7 Chương 7: Sai kiệu hoa
8 Chương 8: Có biến trong hôn lễ
9 Chương 9: Bên Hồ Nước
10 Chương 10: Nghi ngờ
11 Chương 11: Bỉnh Chúc Tư
12 Chương 12: Bẫy rập
13 Chương 13: Thỉnh gia pháp
14 Chương 14: Không chỗ trốn
15 Chương 15: Phụ nhân trinh liệt
16 Chương 16: Thuần thú
17 Chương 17: Nhạn!
18 Chương 18: Biến phong vân
19 Chương 19: Thiếu Niên Tạ Khước Sơn
20 Chương 20: Chỗ an thân
21 Chương 21: Nội gián
22 Chương 22: Không thể nhục
23 Chương 23: Trong lòng ngực xuân
24 Chương 24: Chiều tà trên phố
25 Chương 25: Mưa gió tới
26 Chương 26: Mượn oai vũ
27 Chương 27: Đế Cơ bị sỉ nhục
28 Chương 28: Hương đường mạch nha
29 Chương 29: Cầu đường sống
30 Chương 30: Cùng bàn kế sách
31 Chương 31: Tiếng trống trận
32 Chương 32: Tuyết không vương bụi trần
33 Chương 33: Cảnh hoa lẫn bóng hỗn loạn
34 Chương 34: Cả ngày lẫn đêm
35 Chương 35: Hồi ức
36 Chương 36: Vừa ý thơ
37 Chương 37: Thân hoàn bích
38 Chương 38: Cố nhân tới
39 Chương 39: Nhân gian thế
40 Chương 40: Đi chỗ nào
41 Chương 41: Nàng và hắn
42 Chương 42: Tâm Bồ Tát
43 Chương 43: Đêm giao thừa
44 Chương 44: Tâm ý thiếp
45 Chương 45: Quy Đường
46 Chương 46: Tiệc rượu
47 Chương 47: Hiện sát khí
48 Chương 48: Lâm vào nguy hiểm
49 Chương 49: Không cân nhắc
50 Chương 50: Có khách tới
51 Chương 51: Cẩm tú hội
52 Chương 52: Người trong cuộc
53 Chương 53: Thiên Đạo từ bi
54 Chương 54: Sương mù dày đặc
55 Chương 55: Chơi ném tuyết
56 Chương 56: Tết Thượng Nguyên
57 Chương 57: Hoa đăng tiếu
58 Chương 58: Gian thương
59 Chương 59: Hướng về nơi thanh khiết
60 Chương 60: Bẻ gãy gỗ mục
61 Chương 61: Sống sót nơi nào
62 Chương 62: Hoan tình mỏng
63 Chương 63: Quá khứ đầy bụi
64 Chương 64: Mảnh ngọc vỡ
65 Chương 65: Tìm đường sống
66 Chương 66: Nhắn gửi ẩn ý
67 Chương 67: Ván cược xa hoa
68 Chương 68: Kế hoạch giấu trời
69 Chương 69: Xây dựng bản thân
70 Chương 70: Gió đông ác liệt
71 Chương 71: Giấc mộng năm xưa
72 Chương 72: Cá chậu chim lồng
73 Chương 73: Ý trung nhân
74 Chương 74: Từng nhớ không?
75 Chương 75: Tu La tràng
76 Chương 76: Tỉnh giấc mộng
77 Chương 77: Kẻ nhát gan
78 Chương 78: Chương Nguyệt Hồi giàu có vậy sao?
79 Chương 79: Hồi ức xuân hoa
80 Chương 80: Phía sau rèm
81 Chương 81: Đừng quay đầu lại
82 Chương 82: Cáo Già
83 Chương 83: Ánh nến le lói
84 Chương 84: Tàng chiếu thư
85 Chương 85: Kẻ nói dối
86 Chương 86: Rồng nơi đầm lầy
87 Chương 87: Ngụy trang
88 Chương 88: Trốn thoát trong hiểm nguy
89 Chương 89: Về lại chốn cũ
90 Chương 90: Nhảy vào núi hổ
91 Chương 91: Trăng trong nước
92 Chương 92: Gương mặt thật
93 Chương 93: Bóng trúc lay động
94 Chương 94: Không thấy Lăng An Vương
95 Chương 95: Tết Hàn Thực
96 Chương 96: Không thể giải
97 Chương 97: Đêm Xuân Ấm Áp
98 Chương 98: Trưởng công chúa
99 Chương 99: Diệt ôn nhu
100 Chương 100: Nguy hiểm xuất hiện
101 Chương 101: Tên đã lên dây
102 Chương 102: Thế cục xoay chuyển
103 Chương 103: Chuyển hoá kẻ thù
104 Chương 104: Ngày chờ mong
105 Chương 105: Mưa xuân nặng hạt
106 Chương 106: Điểm trà đạo
107 Chương 107: Lấy mạng đánh cược
108 Chương 108: Khách đêm mưa
109 Chương 109: Ngươi và hắn
110 Chương 110: Giữa núi sông
111 Chương 111: Đêm hoa trăng
112 Chương 112: Đêm Kim Lăng
113 Chương 113: Ánh sáng và bóng tối
114 Chương 114: Nước mắt trong nụ cười
115 Chương 115: Lòng dạ của kẻ đánh bạc
116 Chương 116: Nước chảy về Đông
117 Chương 117: A Tu La
118 Chương 118: Kẻ phá vỡ thế cờ
119 Chương 119: Kẻ giả tạo
120 Chương 120: Gió lùa ngôi chùa cổ
121 Chương 121: Chuyện cũ năm xưa
122 Chương 122: Trời không giúp
123 Chương 123: Biệt ly muộn
124 Chương 124: Thú bị dồn vào đường cùng sẽ cắn người
125 Chương 125: Hồng tụ đao
126 Chương 126: Niết Bàn cuối cùng
127 Chương 127: Đón xuân đến
128 Chương 128: Nhạn trở về phương Nam
129 Chương 129: Trở lại
130 Chương 130: Không dung tha
131 Chương 131: Chim liền cánh
132 Chương 132: Hận thiên cổ
133 Chương 133: Việc binh gia
134 Chương 134: Phong ba nổi lên
135 Chương 135: Cô thành bế
136 Chương 136: Nhân ngôn đáng sợ
137 Chương 137: Dưới lều xuân
138 Chương 138: Dạ yến đồ
139 Chương 139: Đại thắng trở về
140 Chương 140: Phó mặc dòng đời
141 Chương 141: Đăng Văn Cổ
142 Chương 142: Dùng cái chết để can gián
143 Chương 143: Tận nhân lực
144 Chương 144: Tẩy Duyên Hoa
145 Chương 145: Rời khỏi Biện Kinh
146 Chương 146: Cùng thuyền đi
147 Chương 147: Kết cục
148 Chương 148: Ngoại truyện 1: Chương Nguyệt Hồi: Trăng lặn quạ kêu sương đầy trời
149 Chương 149: Ngoại truyện 2: Bôn ba đến biển cả không trở về
150 Chương 150: Ngoại truyện 3: Từ Khấu Nguyệt: Không mưa gió cũng không tình
Chapter

Updated 150 Episodes

1
Chương 1: Khách Bình Thủy
2
Chương 2: Tuyết lạnh bên sông
3
Chương 3: Đêm Người Về
4
Chương 4: Kế trung thành
5
Chương 5: Sinh tử đề
6
Chương 6: Tần gia nữ
7
Chương 7: Sai kiệu hoa
8
Chương 8: Có biến trong hôn lễ
9
Chương 9: Bên Hồ Nước
10
Chương 10: Nghi ngờ
11
Chương 11: Bỉnh Chúc Tư
12
Chương 12: Bẫy rập
13
Chương 13: Thỉnh gia pháp
14
Chương 14: Không chỗ trốn
15
Chương 15: Phụ nhân trinh liệt
16
Chương 16: Thuần thú
17
Chương 17: Nhạn!
18
Chương 18: Biến phong vân
19
Chương 19: Thiếu Niên Tạ Khước Sơn
20
Chương 20: Chỗ an thân
21
Chương 21: Nội gián
22
Chương 22: Không thể nhục
23
Chương 23: Trong lòng ngực xuân
24
Chương 24: Chiều tà trên phố
25
Chương 25: Mưa gió tới
26
Chương 26: Mượn oai vũ
27
Chương 27: Đế Cơ bị sỉ nhục
28
Chương 28: Hương đường mạch nha
29
Chương 29: Cầu đường sống
30
Chương 30: Cùng bàn kế sách
31
Chương 31: Tiếng trống trận
32
Chương 32: Tuyết không vương bụi trần
33
Chương 33: Cảnh hoa lẫn bóng hỗn loạn
34
Chương 34: Cả ngày lẫn đêm
35
Chương 35: Hồi ức
36
Chương 36: Vừa ý thơ
37
Chương 37: Thân hoàn bích
38
Chương 38: Cố nhân tới
39
Chương 39: Nhân gian thế
40
Chương 40: Đi chỗ nào
41
Chương 41: Nàng và hắn
42
Chương 42: Tâm Bồ Tát
43
Chương 43: Đêm giao thừa
44
Chương 44: Tâm ý thiếp
45
Chương 45: Quy Đường
46
Chương 46: Tiệc rượu
47
Chương 47: Hiện sát khí
48
Chương 48: Lâm vào nguy hiểm
49
Chương 49: Không cân nhắc
50
Chương 50: Có khách tới
51
Chương 51: Cẩm tú hội
52
Chương 52: Người trong cuộc
53
Chương 53: Thiên Đạo từ bi
54
Chương 54: Sương mù dày đặc
55
Chương 55: Chơi ném tuyết
56
Chương 56: Tết Thượng Nguyên
57
Chương 57: Hoa đăng tiếu
58
Chương 58: Gian thương
59
Chương 59: Hướng về nơi thanh khiết
60
Chương 60: Bẻ gãy gỗ mục
61
Chương 61: Sống sót nơi nào
62
Chương 62: Hoan tình mỏng
63
Chương 63: Quá khứ đầy bụi
64
Chương 64: Mảnh ngọc vỡ
65
Chương 65: Tìm đường sống
66
Chương 66: Nhắn gửi ẩn ý
67
Chương 67: Ván cược xa hoa
68
Chương 68: Kế hoạch giấu trời
69
Chương 69: Xây dựng bản thân
70
Chương 70: Gió đông ác liệt
71
Chương 71: Giấc mộng năm xưa
72
Chương 72: Cá chậu chim lồng
73
Chương 73: Ý trung nhân
74
Chương 74: Từng nhớ không?
75
Chương 75: Tu La tràng
76
Chương 76: Tỉnh giấc mộng
77
Chương 77: Kẻ nhát gan
78
Chương 78: Chương Nguyệt Hồi giàu có vậy sao?
79
Chương 79: Hồi ức xuân hoa
80
Chương 80: Phía sau rèm
81
Chương 81: Đừng quay đầu lại
82
Chương 82: Cáo Già
83
Chương 83: Ánh nến le lói
84
Chương 84: Tàng chiếu thư
85
Chương 85: Kẻ nói dối
86
Chương 86: Rồng nơi đầm lầy
87
Chương 87: Ngụy trang
88
Chương 88: Trốn thoát trong hiểm nguy
89
Chương 89: Về lại chốn cũ
90
Chương 90: Nhảy vào núi hổ
91
Chương 91: Trăng trong nước
92
Chương 92: Gương mặt thật
93
Chương 93: Bóng trúc lay động
94
Chương 94: Không thấy Lăng An Vương
95
Chương 95: Tết Hàn Thực
96
Chương 96: Không thể giải
97
Chương 97: Đêm Xuân Ấm Áp
98
Chương 98: Trưởng công chúa
99
Chương 99: Diệt ôn nhu
100
Chương 100: Nguy hiểm xuất hiện
101
Chương 101: Tên đã lên dây
102
Chương 102: Thế cục xoay chuyển
103
Chương 103: Chuyển hoá kẻ thù
104
Chương 104: Ngày chờ mong
105
Chương 105: Mưa xuân nặng hạt
106
Chương 106: Điểm trà đạo
107
Chương 107: Lấy mạng đánh cược
108
Chương 108: Khách đêm mưa
109
Chương 109: Ngươi và hắn
110
Chương 110: Giữa núi sông
111
Chương 111: Đêm hoa trăng
112
Chương 112: Đêm Kim Lăng
113
Chương 113: Ánh sáng và bóng tối
114
Chương 114: Nước mắt trong nụ cười
115
Chương 115: Lòng dạ của kẻ đánh bạc
116
Chương 116: Nước chảy về Đông
117
Chương 117: A Tu La
118
Chương 118: Kẻ phá vỡ thế cờ
119
Chương 119: Kẻ giả tạo
120
Chương 120: Gió lùa ngôi chùa cổ
121
Chương 121: Chuyện cũ năm xưa
122
Chương 122: Trời không giúp
123
Chương 123: Biệt ly muộn
124
Chương 124: Thú bị dồn vào đường cùng sẽ cắn người
125
Chương 125: Hồng tụ đao
126
Chương 126: Niết Bàn cuối cùng
127
Chương 127: Đón xuân đến
128
Chương 128: Nhạn trở về phương Nam
129
Chương 129: Trở lại
130
Chương 130: Không dung tha
131
Chương 131: Chim liền cánh
132
Chương 132: Hận thiên cổ
133
Chương 133: Việc binh gia
134
Chương 134: Phong ba nổi lên
135
Chương 135: Cô thành bế
136
Chương 136: Nhân ngôn đáng sợ
137
Chương 137: Dưới lều xuân
138
Chương 138: Dạ yến đồ
139
Chương 139: Đại thắng trở về
140
Chương 140: Phó mặc dòng đời
141
Chương 141: Đăng Văn Cổ
142
Chương 142: Dùng cái chết để can gián
143
Chương 143: Tận nhân lực
144
Chương 144: Tẩy Duyên Hoa
145
Chương 145: Rời khỏi Biện Kinh
146
Chương 146: Cùng thuyền đi
147
Chương 147: Kết cục
148
Chương 148: Ngoại truyện 1: Chương Nguyệt Hồi: Trăng lặn quạ kêu sương đầy trời
149
Chương 149: Ngoại truyện 2: Bôn ba đến biển cả không trở về
150
Chương 150: Ngoại truyện 3: Từ Khấu Nguyệt: Không mưa gió cũng không tình