Chương 17: Anh cúi đầu nhìn vết máu lan rộng

“Tần Dập.”

“Thả em gái của tôi ra, đừng tưởng rằng anh là trùm ở đây thì có thể coi trời bằng vung, không ai dám quản.”

Hoắc Tri Hành cầm súng tiến lại gần, mỗi một bước của anh giống như đang dẫm lên trái tim Kiều Tri Niệm. Ban nãy khi họ quấn quýt lấy nhau trên bờ cát, cô có chạm vào eo anh nên biết Tần Dập không mang theo súng, một khi Hoắc Tri Hành nổ súng bắn Tần Dập, nhà họ Tần ở đây nhất định sẽ không để yên cho anh ấy. Hai bên chắc chắn sẽ xảy ra trận chiến sống còn cho mà xem.

Cho dù là ai trong hai người chết đi thì Kiều Tri Niệm đều không thể chấp nhận được, cô không muốn nhìn thấy bên nào đổ máu.

“Anh, anh đừng làm anh ấy bị thương.”

Hoắc Tri Hành nghe em gái nói vậy thì đầu hơi giật nhẹ, vì quá tức giận nên đôi mắt đỏ hoe phủ lên tầng xám xịt.

Kiều Tri Niệm nói xong, quay sang khuyên Tần Dập: “Anh cũng đừng làm anh ấy bị thương, có được không? Em không muốn ai bị thương cả, cầu xin anh….”

Trên hàng lông mi dài của cô vẫn còn vương những giọt nước, đôi mắt to phủ đầy sương mù. Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của cô, giống như muốn khắc dáng vẻ của cô vào sâu trong lòng.

Qua một lúc lâu, gương mặt Tần Dập cuối cùng cũng có chút thay đổi. Anh có thể tùy ý giết một người, cũng có thể dùng cách đáng sợ nhất để tra tấn những kẻ không muốn phục tùng mình, nhưng anh lại không thể chịu được dáng vẻ nhíu mày và đau thương của cô.

Không biết hai người đã nhìn nhau bao lâu, khung cảnh gần trăm người an tĩnh đứng đó nhìn quá kỳ lạ.

Sau một hồi lâu, Tần Dập nghiến răng, hai mắt nhắm lại rồi mở ra. Bàn tay dày rộng đang đặt trên vai cô buông xuống, nhưng chốc lát anh lại kéo người vào lòng. Một lúc sau anh mới thả tay ra rồi hôn nhẹ lên trán Kiều Tri Niệm.

“Từ ngày đầu tiên nhìn thấy em, tôi đã muốn cơ thể em, nhưng sau khu em tỉnh dậy, tôi lại muốn trái tim em hơn.”

Bàn tay Tần Dập chậm rãi buông xuống, đầu lưỡi quét qua hàm răng một vòng.

Dáng vẻ chán nản của anh khiến lồng ngực Kiều Tri Niệm nhói đau. Thế nhưng, sự chần chờ của cô đã khiến tay cầm súng của Hoắc Tri Hành đột nhiên giơ lên, ngón trỏ nhẹ nhàng đặt lên cò súng. Hành động bất ngờ này khiến trái tim của tất cả mọi người đều giật thót.

Lông mày Tần Thịnh nhíu chặt lại, hai mắt nhìn chòng chọc vào khẩu súng trong tay Hoắc Tri Hành, hình ảnh nơi khóe mắt là gương mặt xám trắng của Phương Ny.

Môi Phương Ny run lên khi nhìn cảnh tượng trước mặt. Cô ta không muốn chuyện đi tới bước này, chẳng qua trong lúc tức giận nhất thời, cô ta đã sai người đưa một tờ giấy cho Hoắc Tri Hành, mà sau khi gửi xong, cô ta đã rất hối hận, bởi vì địa chỉ của nhà họ Tần cứ thế bị cô đưa cho một kẻ hận Tần Dập thấu xương.

Bây giờ chỉ có Kiều Tri Niệm rời đi…

Kiều Tri Niệm rời mắt khỏi gương mặt của người đàn ông, sau đó quay người bước nhanh về phía Hoắc Tri Hành. Cô dừng lại trước mặt anh trai, dùng tay che họng súng đang nhắm vào Tần Dập, khẽ lắc đầu. Đôi mắt của Kiều Tri Niệm trong veo và kiên định, đồng thời cũng giúp đầu óc đang rối bời vì tức giận của Hoắc Tri Hành tỉnh táo lại.

Nhà họ Hoắc không dính dáng đến thế giới ngầm, cho dù hiện tại đang ở nước ngoài thì anh cũng không được phép phá vỡ quy tắc.

Hoắc Tri Hành từ từ bỏ súng xuống, đưa Kiều Tri Niệm lên xe, không một ai đứng ra ngăn họ.

Kiều Tri Niệm nhìn Tần Dập qua lớp kính chắn gió phía sau, nhưng lại bị Hoắc Tri Hành cưỡng chế quay đầu sang chỗ khác. Tiếp sau đó, đoàn xe lặng lẽ lái vào con đường dài vô tận rồi biến mất trong đêm tối.

Người nhà họ Tần đứng trong đại sảnh, Tần Dập âm trầm sải bước đi vào trong, trên tay đùa nghịch một con dao găm. Anh bước đi từ tốn, ánh mắt như chim ưng lạnh lùng lướt qua đám người. Cảm giác áp chế mạnh mẽ đến nỗi khiến những kẻ có mặt ở đây đều cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn anh. Trong căn phòng to như vậy mà chỉ có tiếng sột soạt của đôi giày da giẫm trên thảm.

Đột nhiên anh dừng lại trước mặt một tên, mím môi cúi đầu quan sát kẻ đó. Con dao găm trong tay duỗi ra đặt nhẹ dưới cằm của người kia, mồ hôi trên trán hắn trượt dài từ thái dương xuống lưỡi dao lạnh lẽo.

Ngón tay Tần Dập nâng mũi dao lên để tên kia phải ngẩng đầu, nhưng hắn không dám nhìn thẳng vào anh, ánh mắt hiện rõ nỗi hoảng sợ.

“Sao lại đổ nhiều mồ hôi vậy? Ở đây nóng đến thế à?”

Tần Thịnh đứng sau lưng anh ngầm hiểu, kéo kẻ đó ném tới trước mặt mọi người.

Tần Dập chậm rãi ngồi xổm xuống: “Nói đi, sao lại tìm Hoắc Tri Hành.”

Tên kia quỳ trên đất, mồ hôi nhỏ xuống rơi trên đất nhưng lại im lặng không nói một lời.

Tần Dập thường thiếu kiên nhẫn với những kẻ bên ngoài, mắt anh hiện lên sự lạnh lùng, con dao găm trong tay không chút do dự đâm vào mắt cá chân phải của kẻ đó.

“A!!!”

Tiếng hét của người đàn ông quanh quẩn khắp đại sảnh, mấy chục người đứng phía sau không ai dám đứng ra nói giúp.

Tần Thịnh đứng dưới bậc thang, ánh mắt nhìn Phương Ny đang lờ mờ u ám. Còn Phương Ny thì đang trơ mắt nhìn Tần Dập cắt đứt gân chân của người kia, tuy sắc mặt cô ta không thay đổi nhưng tim đã đập như trống đánh.

Chẳng qua nó đập không phải vì tên kia, mà hi vọng anh ta đủ cứng rắn, như vậy cô ta sẽ chăm sóc người nhà anh ta thật tốt như lời đã hứa.

Tên kia liên tục co giật trên mặt đất, khuôn mặt đã méo mó vì cơn đau dữ dội. Anh ta thở hổn hển nhìn Phương Ny như cầu xin cô có thể cứu mình, tiếc là trong mắt Phương Ny chỉ có uy hiếp.

Anh ta hết hy vọng, thật ra anh ta biết hy vọng đó thật xa vời, chẳng qua khi con người sắp tiến gần tới cái chết thì luôn muốn tóm lấy tất cả cơ hội để sống sót, cho dù đó chỉ là một cọng rơm.

Anh ta cố gắng nói: “Anh Tần, tôi chỉ muốn lấy chút thù lao của anh ta…”

“À…” Tần Dập cười giễu, lời nói dối tệ hại như vậy mà cũng dám nói cho anh nghe.

“Chê tôi bạc đãi cậu à? Nên mới nhắm tới đến người phụ nữ của ông đây?”

Anh giơ tay chém xuống, tay chân của người đàn ông bị cắt rách. Tiếng la hét trong đại sảnh không ngừng vang lên, chấn động màng nhĩ của mỗi người ở đây, kích thích đến thần kinh của họ.

Máu tươi thấm vào thảm làm hoa văn trên đó nhìn càng thêm thu hút. Anh cúi đầu nhìn vết máu lan rộng, khóe môi nở nụ cười như đang cẩn thận đánh giá một bức danh họa. Mùi máu tươi trong không khí khơi dậy sự bạo ngược trong tận xương tủy Tần Dập, anh cầm lấy roi, đổ rượu mạnh xuống rồi quất lên người đang nằm trên vũng máu. Người đàn ông kia đã mất máu quá nhiều, thế nên chỉ sau vài roi thì tiếng hét thảm thiết đã không còn vang vọng nổi nữa

“Chậc chậc.”

Tần Dập không bằng lòng lắm với phản ứng của anh ta.

Anh nhấp một ngụm rượu, sau đó giơ tay lên, đổ hết phần rượu còn lại lên người anh ta.

“A! Đau quá! A!!!”

“Anh Tần… Anh Tần… Hãy cho tôi được giải thoát đi!”

Tần Dập nghe vậy, độ cong nơi khóe miệng nhếch cao hơn, trong mắt hiện lên tia sáng khát máu.

Như vậy mới đúng, đây mới là cảm giác mà anh thích.

Tần Dập cử lắc lắc cổ, tay nắm chặt cây roi, khớp xương vang lên răng rắc.

Roi trong tay lại tiếp tục đánh lên cơ thể của kẻ xấu số, nhờ sự kích thích của rượu mà dây thần kinh đau nhức càng thêm nhạy cảm. Mỗi một lần đánh đều khiến người đàn ông kêu hét đau đớn không ngừng, bộ đồ màu đen đã bị rách te tua thành từng mảnh, để lộ cơ thể máu thịt trộn lẫn. Sợi vải len vào thịt rách, đỏ đen giao nhau đã không còn nhìn ra hình người.

Tần Dập không hề chớp mắt nhìn thảm trạng của người đàn ông.

Chapter
1 Chương 1: Tần Dập ôm lấy cô gái
2 Chương 2: Anh điên cuồng hôn lên môi, cổ và trước ngực cô
3 Chương 3: Dáng vẻ luống cuống của cô giống như một bé thỏ con
4 Chương 4: Em đã bị anh phá thân rồi, còn muốn đi đâu nữa?
5 Chương 5: Bà chủ của các người
6 Chương 6: Anh ấn lên bụng của cô, vô cùng hài lòng với hình dạng của mình
7 Chương 7: Đàn ông càng mạnh mẽ thì càng thích phụ nữ nhu nhược
8 Chương 8: Cô bỗng nhiên không muốn để người này rời khỏi cô
9 Chương 9: Nếu có thể ăn mặc gọn gàng đứng dưới ánh mặt trời
10 Chương 10: Anh nhàn nhã ngồi hút thuốc
11 Chương 11: Cô không dám chạm vào
12 Chương 12: Cả cô và người trước mặt đều cần giải toả
13 Chương 13: Ở nơi đây, anh một tay che trời
14 Chương 14: Anh rất thích để lại dấu ấn của mình
15 Chương 15: Cô bé, em có biết anh yêu em nhiều như thế nào không?
16 Chương 16: Em không cần nói, tôi biết mà
17 Chương 17: Anh cúi đầu nhìn vết máu lan rộng
18 Chương 18: Cô càng không nhắc tới chuyện ở Thái Lan
19 Chương 19: Phản bội vĩnh viễn không chỉ có một lần
20 Chương 20: Giờ đã tìm ra nguyên nhân cho một loạt các vấn đề
21 Chương 21: Anh không kiêng kị điều gì, chỉ là để ý đến cô mà thôi
22 Chương 22: Anh ấy không phải người xấu
23 Chương 23: Động tác của tay anh rất nhẹ nhàng
24 Chương 24: Anh nói đúng
25 Chương 25: Nói đến cầm thú thì hai người đều như nhau cả
26 Chương 26: Anh là người duy nhất đánh tôi
27 Chương 27: Cho dù cả người anh có dính máu me bẩn thỉu
28 Chương 28: Gã chỉ vừa châm điếu thuốc
29 Chương 29: Người khác có, em cũng sẽ có
30 Chương 30: Nhà của anh không phải là nhà của em à?
31 Chương 31: Tôi muốn phá hủy những thứ mà Tần Dập quan tâm
32 Chương 32: Dù đó là sự thật
33 Chương 33: Nếu thích thì ngày nào cũng đút cho em nhé?
34 Chương 34: Tầng hầm của nhà họ Tần, hay còn gọi là phòng tra tấn
35 Chương 35: “Sợ à?”
36 Chương 36: Với uy thế của Tần Dập hiện tại
37 Chương 37: Chuyện nên tới sẽ tới
38 Chương 38: Nở nụ cười như đã hiểu rõ
39 Chương 39: Hoa và sao trời đang tô điểm cho nhau
40 Chương 40: Không ngờ anh lại xấu hổ
41 Chương 41: Cô chỉ có thể hoàn toàn thuộc về anh
42 Chương 42: Tôi muốn trở thành Tần Dập
43 Chương 43: “Qua ba tháng rồi, “giao lưu” gần một chút không?”
44 Chương 44: Cho nên tôi không phải thiếu niên thiên tài gì cả
45 Chương 45: Em nghe thấy những gì?
46 Chương 46: Không giống như lời người khác nói
47 Chương 47: Cô thấy ánh lửa lóe lên
48 Chương 48: Bây giờ trên người anh mang theo hương vị lạnh thấu xương
49 Chương 49: Có chết cũng muốn giữ sĩ diện
50 Chương 50: Anh là như vậy, không hiền lành cũng không dịu dàng
51 Chương 51: Ở trước mặt cô
52 Chương 52: Tâm tư giấu kín bị nói trúng
53 Chương 53: Cô gái được phác hoạ lần trước, tôi cũng muốn
54 Chương 54: Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu
55 Chương 55: Đến khi bé con biết cử động
56 Chương 56: Không phải không muốn, mà là sợ có được rồi lại mất đi
57 Chương 57: Việc anh phải làm là bảo vệ Hoắc Tri Hành an toàn
58 Chương 58: “Hơn Tần Dập chứ?”
59 Chương 59: Con bé? Thích không?
60 Chương 60: Để xem anh ta mất bao lâu mới tìm được các cô
61 Chương 61: Sao anh có thể nuốt lời với cô gái của mình được
62 Chương 62: Muốn tôi tin Tần Dập là kẻ thù
63 Chương 63: Cô khẽ gọi tên anh nhưng không có ai trả lời
64 Chương 64: Anh có thể buông bỏ danh dự và thân phận
65 Chương 65: Nhắm mắt lại, đừng nhìn
66 Chương 66: Dù cho mọi người nhìn thấy
67 Chương 67: Mày không nên động vào cô ấy
68 Chương 68: Tiếng súng lại vang lên
69 Chương 69: Không có gì đáng sợ hơn việc mất đi anh
70 Chương 70: Hình ảnh hai người như dừng lại
71 Chương 71: Dù kết cục có ra sao
72 Chương 72: “Gọi chồng đi, anh muốn nghe"
73 Chương 73: Nhà họ Tần không nợ nhân tình, nếu có thì phải trả
74 Chương 74: “Chỉ dịu dàng với mình em.”
75 Chương 75: Sau này sẽ có em bên anh, là gia đình của anh
76 Chương 76: Những kẻ đáng hận cũng có chỗ đáng thương
77 Chương 77: Lần đầu anh Tần ghen nên phải lưu lại làm kỷ niệm
78 Chương 78: “Đi thôi, chồng con đang đợi con đấy.”
79 Chương 79: Lễ cưới
80 Chương 80: Ngoại truyện 1: “Đây không phải là sữa đấy chứ…”
81 Chương 81: Ngoại truyện 2: “Con nó cử động.”
82 Chương 82: Ngoại truyện 3: Sinh nhật và đoàn viên
83 Chương 83: Ngoại truyện 4: Nghe được tiếng cô thì anh đau lòng
84 Chương 84: Ngoại truyện 5: Chào con, Tần Lệ Hành
85 Chương 85: Ngoại truyện 6: “Con rất nhớ anh, không nhìn thấy anh là khóc.”
86 Chương 86: Ngoại truyện 7: “Sao có nhiều người thích em đến vậy chứ?”
87 Chương 87: Ngoại truyện 8: Tiếp chương trước H
88 Chương 88: Ngoại truyện 9: “Em ôm con của anh, còn anh ôm vợ của mình.”
89 Chương 89: Ngoại truyện 10: Đây là sinh ra một Tần Dập nhỏ
90 Chương 90: Ngoại truyện 11: Người đàn ông tốt như vậy, là người đàn ông của em
91 Chương 91: Ngoại truyện 12: “Tần Vũ Mộc, con nhóc xấu xa…”
92 Chương 92: Ngoại truyện 13: Thật ra anh đâu có thoả hiệp.
Chapter

Updated 92 Episodes

1
Chương 1: Tần Dập ôm lấy cô gái
2
Chương 2: Anh điên cuồng hôn lên môi, cổ và trước ngực cô
3
Chương 3: Dáng vẻ luống cuống của cô giống như một bé thỏ con
4
Chương 4: Em đã bị anh phá thân rồi, còn muốn đi đâu nữa?
5
Chương 5: Bà chủ của các người
6
Chương 6: Anh ấn lên bụng của cô, vô cùng hài lòng với hình dạng của mình
7
Chương 7: Đàn ông càng mạnh mẽ thì càng thích phụ nữ nhu nhược
8
Chương 8: Cô bỗng nhiên không muốn để người này rời khỏi cô
9
Chương 9: Nếu có thể ăn mặc gọn gàng đứng dưới ánh mặt trời
10
Chương 10: Anh nhàn nhã ngồi hút thuốc
11
Chương 11: Cô không dám chạm vào
12
Chương 12: Cả cô và người trước mặt đều cần giải toả
13
Chương 13: Ở nơi đây, anh một tay che trời
14
Chương 14: Anh rất thích để lại dấu ấn của mình
15
Chương 15: Cô bé, em có biết anh yêu em nhiều như thế nào không?
16
Chương 16: Em không cần nói, tôi biết mà
17
Chương 17: Anh cúi đầu nhìn vết máu lan rộng
18
Chương 18: Cô càng không nhắc tới chuyện ở Thái Lan
19
Chương 19: Phản bội vĩnh viễn không chỉ có một lần
20
Chương 20: Giờ đã tìm ra nguyên nhân cho một loạt các vấn đề
21
Chương 21: Anh không kiêng kị điều gì, chỉ là để ý đến cô mà thôi
22
Chương 22: Anh ấy không phải người xấu
23
Chương 23: Động tác của tay anh rất nhẹ nhàng
24
Chương 24: Anh nói đúng
25
Chương 25: Nói đến cầm thú thì hai người đều như nhau cả
26
Chương 26: Anh là người duy nhất đánh tôi
27
Chương 27: Cho dù cả người anh có dính máu me bẩn thỉu
28
Chương 28: Gã chỉ vừa châm điếu thuốc
29
Chương 29: Người khác có, em cũng sẽ có
30
Chương 30: Nhà của anh không phải là nhà của em à?
31
Chương 31: Tôi muốn phá hủy những thứ mà Tần Dập quan tâm
32
Chương 32: Dù đó là sự thật
33
Chương 33: Nếu thích thì ngày nào cũng đút cho em nhé?
34
Chương 34: Tầng hầm của nhà họ Tần, hay còn gọi là phòng tra tấn
35
Chương 35: “Sợ à?”
36
Chương 36: Với uy thế của Tần Dập hiện tại
37
Chương 37: Chuyện nên tới sẽ tới
38
Chương 38: Nở nụ cười như đã hiểu rõ
39
Chương 39: Hoa và sao trời đang tô điểm cho nhau
40
Chương 40: Không ngờ anh lại xấu hổ
41
Chương 41: Cô chỉ có thể hoàn toàn thuộc về anh
42
Chương 42: Tôi muốn trở thành Tần Dập
43
Chương 43: “Qua ba tháng rồi, “giao lưu” gần một chút không?”
44
Chương 44: Cho nên tôi không phải thiếu niên thiên tài gì cả
45
Chương 45: Em nghe thấy những gì?
46
Chương 46: Không giống như lời người khác nói
47
Chương 47: Cô thấy ánh lửa lóe lên
48
Chương 48: Bây giờ trên người anh mang theo hương vị lạnh thấu xương
49
Chương 49: Có chết cũng muốn giữ sĩ diện
50
Chương 50: Anh là như vậy, không hiền lành cũng không dịu dàng
51
Chương 51: Ở trước mặt cô
52
Chương 52: Tâm tư giấu kín bị nói trúng
53
Chương 53: Cô gái được phác hoạ lần trước, tôi cũng muốn
54
Chương 54: Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu
55
Chương 55: Đến khi bé con biết cử động
56
Chương 56: Không phải không muốn, mà là sợ có được rồi lại mất đi
57
Chương 57: Việc anh phải làm là bảo vệ Hoắc Tri Hành an toàn
58
Chương 58: “Hơn Tần Dập chứ?”
59
Chương 59: Con bé? Thích không?
60
Chương 60: Để xem anh ta mất bao lâu mới tìm được các cô
61
Chương 61: Sao anh có thể nuốt lời với cô gái của mình được
62
Chương 62: Muốn tôi tin Tần Dập là kẻ thù
63
Chương 63: Cô khẽ gọi tên anh nhưng không có ai trả lời
64
Chương 64: Anh có thể buông bỏ danh dự và thân phận
65
Chương 65: Nhắm mắt lại, đừng nhìn
66
Chương 66: Dù cho mọi người nhìn thấy
67
Chương 67: Mày không nên động vào cô ấy
68
Chương 68: Tiếng súng lại vang lên
69
Chương 69: Không có gì đáng sợ hơn việc mất đi anh
70
Chương 70: Hình ảnh hai người như dừng lại
71
Chương 71: Dù kết cục có ra sao
72
Chương 72: “Gọi chồng đi, anh muốn nghe"
73
Chương 73: Nhà họ Tần không nợ nhân tình, nếu có thì phải trả
74
Chương 74: “Chỉ dịu dàng với mình em.”
75
Chương 75: Sau này sẽ có em bên anh, là gia đình của anh
76
Chương 76: Những kẻ đáng hận cũng có chỗ đáng thương
77
Chương 77: Lần đầu anh Tần ghen nên phải lưu lại làm kỷ niệm
78
Chương 78: “Đi thôi, chồng con đang đợi con đấy.”
79
Chương 79: Lễ cưới
80
Chương 80: Ngoại truyện 1: “Đây không phải là sữa đấy chứ…”
81
Chương 81: Ngoại truyện 2: “Con nó cử động.”
82
Chương 82: Ngoại truyện 3: Sinh nhật và đoàn viên
83
Chương 83: Ngoại truyện 4: Nghe được tiếng cô thì anh đau lòng
84
Chương 84: Ngoại truyện 5: Chào con, Tần Lệ Hành
85
Chương 85: Ngoại truyện 6: “Con rất nhớ anh, không nhìn thấy anh là khóc.”
86
Chương 86: Ngoại truyện 7: “Sao có nhiều người thích em đến vậy chứ?”
87
Chương 87: Ngoại truyện 8: Tiếp chương trước H
88
Chương 88: Ngoại truyện 9: “Em ôm con của anh, còn anh ôm vợ của mình.”
89
Chương 89: Ngoại truyện 10: Đây là sinh ra một Tần Dập nhỏ
90
Chương 90: Ngoại truyện 11: Người đàn ông tốt như vậy, là người đàn ông của em
91
Chương 91: Ngoại truyện 12: “Tần Vũ Mộc, con nhóc xấu xa…”
92
Chương 92: Ngoại truyện 13: Thật ra anh đâu có thoả hiệp.