Chương 160: Đường xa

Quản lý: Vạn Vực Thánh Địa

Sáng ngày hôm sau, tiên thuyền của A Nhất lội biển mây, theo gió xuôi về phía nam. Chiếc thuyền nhỏ nhắn chỉ có một khoang phòng che nắng che mưa. Trước phòng có cột tre treo một lồng đèn vải trắng.

Nam tử đeo mặt nạ gỗ đứng phía cuối thuyền, mặt hướng về dãy núi Thiên Sơn

Mùi hương của thảo dược cứ thế xa dần. Đến khi ngôi chùa tháp trên đỉnh núi vô danh trở thành một chấm xám trên nền trắng của tuyết và mây thì Lãnh Vân Khanh nghe A Nhất hỏi:

- Công chúa! Dạo gần đây các La Hán của Bồ Đề Tự có xuất hiện không?

Lãnh Vân Khanh trầm tư rồi nói:

- Theo nô tì biết, từ rất lâu rồi Bồ Đề Tự đã không xuất đầu lộ diện. Sau khi Thiên Nguyên Tông bị diệt thì nghe nói cũng có nhiều môn phái đến kêu gọi Bồ Đề Tự nhưng đều trắng tay mà về. Gần đây nhất là chưởng môn nhân Kinh Hồng Môn. Tiền bối ấy...

Những tiếng nói ma mị át mất tiếng của Lãnh Vân Khanh.

- Hắn muốn đến Bồ Đề Tự?

- Sao hắn lại không đi? Gần như vậy kia mà!

- Tiên nhân thật lắm mồm.

- Đối với một kẻ như hắn, sự thật chính là thuốc độc.

- Đứa trẻ đáng thương!

A Nhất tháo mặt nạ gỗ xuống, gương mặt gầy bình phàm không biểu lộ chút cảm xúc nào. Đôi mắt mù lòa suy ngẫm hai chữ “tùy duyên.”

Trước kia sư điệt Kim Mạc muốn dẫn hắn đến Bồ Đề Tự nhưng đi chưa được nửa đường thì đã có biến cố, bắt gặp Vương Cẩn Chi ở Mộc Dương thành.

Kim Mạc có đạo của Kim Mạc cho nên bỏ lại hắn lại phiêu bạt trên con đường vô định của mình. Hắn đến thôn nhỏ Bình An để tĩnh tâm không lâu thì biến cố lại xảy đến đưa hắn xuống Thập Bát Địa Ngục.

Có lẽ vận mệnh muốn đứa trẻ đáng thương đến Bồ Đề Tự nên sau khi trở lại Huyền Không đại lục, hắn đã được đặt ở ngay trên đỉnh Tuyết Sơn. Thậm chí còn sắp đặt người đến báo cho hắn biết nơi hắn đang ở rất gần Bồ Đề Tự. Vậy mà hắn vẫn không đến đó.

A Nhất ngắt lời Lãnh Vân Khanh, lúc này vẫn còn đang luyên thuyên.

- Là do bọn họ không có duyên với Bồ Đề Tự mà thôi.

Nghe vậy Lãnh Vân Khanh nhịn không được mà bật cười. Đệ nhất ma đầu coi mạng người như cỏ rác lại tin chuyện nhân duyên. Đây là trò đùa lớn nhất kỷ nguyên này rồi.

Chỉ một nửa tiếng cười vang lên, nửa kia đã bị nàng cắn môi kìm lại.

Lén nhìn đôi mắt mù lòa, thấy A Nhất không có biểu lộ gì, hai chân của nàng mới ngừng run.

Rất lâu rồi mới nghe được tiếng cười chân thật nên tâm trạng A Nhất cũng thoải mái hơn.

Hắn hỏi:

- Công chúa đã bao giờ đến đó chưa?

Bản thân A Nhất cũng không hiểu tại sao dạo gần đây hắn lại nói nhiều đến vậy.

- Nô tì từng theo phụ hoàng đến đó một lần lúc nhỏ để cầu mưa cho bá tánh Lưu Ly.

A Nhất cũng không thấy điều này có gì lạ.

Lưu Ly Quốc nằm ngay trong địa phận của Thiên Nguyên Tông, chỉ là khoảng cách giữa phàm và tiên còn xa hơn đường lên đỉnh Tuyết Sơn.

Nam tử mù lòa cười nói:

- Bây giờ công chúa đã là thần thông cảnh, có thể dễ dàng hô mưa gọi gió.

Ngày nào hắn cũng chứng kiến Lãnh Vân Khanh dùng Vân Vũ Quyết để chăm sóc dược viên nhỏ trước chùa tháp, vài cái phất tay đã có thể tụ mây tạo mưa.

Lãnh Vân Khanh hổ thẹn cúi đầu. Từ lúc bước vào tiên đạo, nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ dùng thần thông để bảo hộ dân chúng Lưu Ly Quốc.

A Nhất niệm chữ “Linh”. Cổ ngữ khiến tiên thuyền chấn động, linh lực từ bốn phương tám hướng đổ về như thác lũ khiến không gian như muốn vỡ nát.

Tốc độ của tiên thuyền tăng vọt nhưng thân thuyền dường như đã đến điểm cực hạn, răng rắc như muốn gãy ra làm đôi

Lục Đạo Tích Trượng trên tay đệ nhất thánh chấn động, phát ra những tiếng leng keng thanh thúy.

Sóng âm từ gỗ và từ tích trượng va đập khắp nơi rồi lọt vào tai của A Nhất giúp hắn hiểu rõ cấu trúc của tiên thuyền, của chính hắn và của cả mãng xà.

Lãnh Vân Khanh bị biến cố đột ngột dọa cho xanh mặt. Khi nàng ngẩng đầu nhìn A Nhất thì thấy nam tử mù nhẹ đưa bàn tay lên rồi nhẹ hạ xuống một nấc. Linh lực từ thân thuyền lập tức tản đi ba phần.

A Nhất hướng gương mặt trắng bệch của Lãnh Vân Khanh, cảm thán:

- Thần thông của tiên nhân thật tiện lợi.

Hắn bước về phía khoang thuyền, không bước vào trong mà chỉ ngồi dựa vào chiếc cột có treo đèn lồng.

Nam tử nhiều chuyện lại mở miệng:

- Vận mệnh rất kỳ lạ! Nhiều lúc chúng ta tưởng rằng mình đang đấu tranh với vận mệnh, đi ngược lại sự sắp đặt của nó mà không nhận ra rằng chính bản thân chúng ta đang bị nó kéo đi.

Lá gan của Lãnh Vân Khanh lớn hơn trước, nàng mạnh dạn nói:

- Các vị đại tiên vẫn thường đoán mệnh, cải mệnh đó thôi.

A Nhất lắc đầu:

- Trước kia có một kẻ muốn chống lại vận mệnh. Để chạy trốn tử vong, hắn quay trở lại quá khứ để đưa tiên đan cho bản thân. Công chúa nghĩ hắn có thành công hay không?

Lãnh Vân Khanh đi đến đứng bên cạnh A Nhất, không suy nghĩ mà trả lời:

- Nô tì không biết!

Lãnh Vân Khanh tháo chiếc đèn lồng đang đung đưa xuống, đặt sang một bên. Nàng quyết định sẽ không cố hiểu tên ma đầu điên dại này.

Nam tử mù lòa lại chìm vào suy tư.

Hắn vẫn thường ngẫm nghĩ về câu chuyện mà sư điệt Khinh Lôi kể cho hắn nghe ở địa ngục, nhưng mãi mà hắn vẫn không hiểu ẩn ý ở trong đó.

Nghĩ đến các vị sư điệt, lần này hắn không vái lạy ông trời phù hộ cho bọn họ nữa.

Ngày tàn đêm đến, A Nhất không suy nghĩ nữa. Dẫu sao thì hắn cũng đã làm theo lời khuyên của Khinh Lôi, không đặt chân vào Mê Trì địa ngục.

Một mùi thơm dễ chịu thu hút sự chú ý của A Nhất. Hương thơm bốc lên từ bữa cơm thanh đạm của Lãnh Vân Khanh, chỉ có một chén cơm nhỏ và một bát canh.

Canh được nấu từ Trầm minh thảo có một vị mặn tinh tế làm nổi bật hương thơm của linh mễ khi ăn.

Thơm thì thơm thật đấy nhưng nó không hợp với khẩu vị của A Nhất. Hắn thích vị thịt béo ngậy, như món Ngọa Long Hóa Châu ở nhà trọ Lưu Vân, như tô mì thịt ở ngoại thành Mộc Dương, như món nhộng xào ở Bình An thôn, hay như món há cảo mẹ hắn làm.

Không biết từ lúc nào, hắn không còn cảm giác đói. Có lẽ là từ lúc Thân Căn của hắn bị hủy. Không đói đã đành, cơ thể của hắn cũng không cần vật thực để duy trì.

A Nhất chờ Lãnh Vân Khanh ăn xong mới hỏi:

- Công chúa! Người tu hành đến cảnh giới nào thì không cần phải lệ thuộc vào vật thực để duy trì sinh mạng?

Nếu như là lúc trước, có lẽ nàng sẽ tưởng rằng hắn khó chịu với bữa ăn của nàng. Nhưng do ở chung với hắn cũng được một thời gian rồi nên Lãnh Vân Khanh biết A Nhất thiếu khuyết rất nhiều kiến thức thường nhật của tu sĩ.

Nàng không hiểu làm sao hắn có thể tu hành đến bây giờ, trở thành tồn tại chỉ cần dậm chân cũng đủ khiến cả đại lục chấn động.

- Thưa chủ nhân, sau khi độ Tiên Tâm kiếp thành công, thân thể trải qua một lần thoát thai hoán cốt, có thể trực tiếp dùng linh lực để duy trì.

A Nhất gật đầu cảm thán:

- Làm tiên nhân thật tốt!

Thế rồi hắn lẳng lặng lắng nghe bản thân, tiếng lách tách của khoang tim co giãn đều đặn bơm máu dịch đi khắp thân thể, dạ dày và ruột trống rỗng, các nội tạng hầu như đều im lặng nhưng sinh cơ vẫn tràn đầy.

Bên trong thân thể của hắn không hề có sự tồn tại linh lực, chỉ có máu thịt thuần túy và sạch sẽ. Linh căn cũng không có chứ đừng nói gì đến tiên tâm.

A Nhất xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trắng muốt trên ngón tay cái.

Nếu Tịch Diệt Đạo Tổ có ở đây thì lão hẳn sẽ pha cho A Nhất một tách trà điều dưỡng thần hồn, cất một tiếng cười khích lệ rồi từ tốn giải đáp mọi thắc mắc của hắn.

- Sư tôn!

Chapter
1 Chương 1: Ai Dạy Thiếu Niên Cười
2 Chương 2: Thiếu Niên Bái Chân Tiên
3 Chương 3: Tiên Nhân Thật Tốt!
4 Chương 4: Tiên Nhân Thịt Dê Béo
5 Chương 5: Hận Ý Nghiền Nát Thiện Lương
6 Chương 6: Thiếu Nữ Gảy Đàn
7 Chương 7: Cổ Mộng Như Đao
8 Chương 8: Hoảng Loạn Chiến Chân Tiên
9 Chương 9: Mười Hai Năm
10 Chương 10: Hoa Hồng Có Gai
11 Chương 11: Niềm Tự Hào Của Thiếu Niên Mù
12 Chương 12: Hoa Đào Tỏa Hương Dược Liệu
13 Chương 13: Thiên Minh Phong
14 Chương 14: Tâm Nhãn Mù Lòa
15 Chương 15: Thiếu Niên Có Tên, A Nhất
16 Chương 16: Phệ Huyết Địa Long
17 Chương 17: Là Ai Đang Cười Thiếu Niên Ngốc?
18 Chương 18: Trước Đêm Vô Âm
19 Chương 19: Trước Đêm Vô Ảnh
20 Chương 20: Vô Âm, Vô Ảnh
21 Chương 21: Tiên Nhân Có Thích Tiên Nhân Há Cảo?
22 Chương 22: Phàm Nhân Có Thích Tiên Nhân Há Cảo?
23 Chương 23: Kỷ Nguyên Săn Bắt Hái Lượm
24 Chương 24: Muốn Chạy Trốn Cũng Phải Nhìn Phong Thủy
25 Chương 25: Hoa Rơi Hữu Ý
26 Chương 26: A nhất là đứa trẻ ngoan
27 Chương 27: Anh hùng cứu mỹ nhân
28 Chương 28: Mẫu thân giết gà nào có bận lòng
29 Chương 29: Cổ cầm tặng cố nhân
30 Chương 30: Đêm vắng vấn tâm
31 Chương 31: Trò giỏi thường rất khó bái sư
32 Chương 32: A Nhất Hồi Hương
33 Chương 33: A Nhất Là Một Hiếu Tử
34 Chương 34: Tu tiên mà! 120 tuổi không tính là già
35 Chương 35: Tiên giới hay phàm giới đều có biến thái
36 Chương 36: A nhất đã vào luyện tâm cảnh như thế đó!
37 Chương 37: Đừng nên ăn trước khi xem kinh dị!
38 Chương 38: Đó chính là A Nhất!
39 Chương 39: Thức tỉnh
40 Chương 40: Truyện cũ dài lê thê, tu tiên lại bận bịu!
41 Chương 41: Trước lúc đánh nhau phải nói chuyện cho rõ ràng!
42 Chương 42: Là ai vô tình đoạn tận nhân duyên?
43 Chương 43: Thế gian còn bao nhiêu lá?
44 Chương 44: Muốn trường thọ thì phải tu tiên
45 Chương 45: Một thoáng diệu âm
46 Chương 46: Ai kêu a nhất đó?
47 Chương 47: A Nhất Bế Tử Quan
48 Chương 48: Nhất vấn lâu, hữu danh vô thực
49 Chương 49: A nhất đến để trao hơi ấm!
50 Chương 50: Ba phần hồn, a nhất chỉ cần một
51 Chương 51: A nhất lần đầu tham gia thí luyện
52 Chương 52: Là đất mới có suy nghĩ
53 Chương 53: Giá nhà mắc lắm có biết không?
54 Chương 54: Lừa già dối trẻ
55 Chương 55: Bế tắc
56 Chương 56: Sinh âm ảnh cư, tử u minh táng
57 Chương 57: Trần truồng cầm dao chạy rong không hẳn là biến thái
58 Chương 58: Đằng sau bầu trời bình yên chưa hẳn là giông bão
59 Chương 59: Là thợ săn hay con mồi?
60 Chương 60: Kính lão đắc thọ
61 Chương 61: Sơn quan hổ đấu
62 Chương 62: Thất bại là mẹ thành công
63 Chương 63: Mai nở trong đêm
64 Chương 64: Trẻ ngoan phải ăn đúng bữa
65 Chương 65: Đồng dao há cảo
66 Chương 66: Bí ẩn
67 Chương 67: Một cái tên, một chiếc lá
68 Chương 68: Lạc nhạn song tiên
69 Chương 69: Thủy nguyệt kính hoa
70 Chương 70: Hí kịch
71 Chương 71: Đoạt A Cửu, Lạc Chân Long
72 Chương 72: Tu tiên không năm tháng
73 Chương 73: Rùa bò mãi cũng đến đích
74 Chương 74: Hỏi thế nhân, ai không đeo mặt nạ?
75 Chương 75: Xuân sắc liêu nhân
76 Chương 76: Cô quỳ mộ thái dương
77 Chương 77: Lãnh Nhược Khuynh Tâm
78 Chương 78: Yểu điệu thục nữ
79 Chương 79: Kịch chưa kịp diễn đã hạ màn
80 Chương 80: Gặp hang chớ vào!
81 Chương 81: Về nhà!
82 Chương 82: Thiếu tiểu ly gia, lão đại hồi
83 Chương 83: Giả diện hồ nhân
84 Chương 84: Trang Chu Điệp Mộng
85 Chương 85: Rửa tay gác kiếm
86 Chương 86: Tâm nhất bình an
87 Chương 87: Dị cơ
88 Chương 88: Hoạt kế hữu nhân tranh?
89 Chương 89: Nhập mộc du hí
90 Chương 90: Nhất quân giai kinh
91 Chương 91: Tâm chi sở hướng
92 Chương 92: Vô duyên
93 Chương 93: Khúc chung, nhân tán
94 Chương 94: Chim non mù lòa khó lòng giữ tổ
95 Chương 95: Ba tháng
96 Chương 96: Là ai lại mở xiềng xích thời gian
97 Chương 97: Bài ca cuộc sống
98 Chương 98: Nét cười diễm lệ
99 Chương 99: Trận pháp
100 Chương 100: Phá căn thứ hai
101 Chương 101: Tham sân si
102 Chương 102: Trước lúc chết thường hay nói nhiều!
103 Chương 103: Họ đã tu tiên như thế đó!
104 Chương 104: Đánh không lại thì phải gọi phụ huynh
105 Chương 105: Hỗn chiến
106 Chương 106: Mộc sinh hỏa
107 Chương 107: Quỷ mộng
108 Chương 108: Nhất niệm nhập quỷ
109 Chương 109: Thái Bình
110 Chương 110: Nợ
111 Chương 111: Mọt sách
112 Chương 112: Hào Khí Vạn Trượng
113 Chương 113: Là ai luẩn quẩn không yên?
114 Chương 114: Đào Mộ!
115 Chương 115: Phải chăng em cô gái mở đường...
116 Chương 116: Vui sướng tu tiên 300 năm như thế đó
117 Chương 117: Ngoại Đan Chiến Tiên
118 Chương 118: Năm dặm rõ hơn lòng bàn tay
119 Chương 119: Hi vọng của a nhất
120 Chương 120: Nhất hồn quy lai
121 Chương 121: Thuyết Bất Đắc
122 Chương 122: Thế gian rộng lớn, trùng tên thì có gì là lạ
123 Chương 123: Kẻ ít nói hay nghĩ nhiều
124 Chương 124: Trời đánh tránh bữa ăn
125 Chương 125: Mộc Thanh Và Mộc Hi Là Tên Của Họ
126 Chương 126: Huyết tu la biết ca biết khóc
127 Chương 127: A nhất muốn sưu hồn
128 Chương 128: Mấy khi qua loa...
129 Chương 129: Tiên phong đạo cốt
130 Chương 130: Kẻ tâm thần mới nghe thấy được họ
131 Chương 131: Không phải vì vô duyên, chỉ là không muốn gặp \
132 Chương 132: Là nhập thế hay xuất thế?
133 Chương 133: A nhất tiên sinh
134 Chương 134: Tân giáo
135 Chương 135: Thiên Âm Chi Hồn, Ba Phần Toàn Vẹn
136 Chương 136: Sống đủ lâu... Thấy đủ nhiều
137 Chương 137: Nói Gì Thì Nói, Vẫn Là Tại Mạc Nguyệt!
138 Chương 138: "Linh"
139 Chương 139: Chó già, gà non
140 Chương 140: Là ai dạy hắn cứu người?
141 Chương 141: Quỷ kế đa đoan
142 Chương 142: Ghẹn
143 Chương 143: Huynh Đệ Trọng Tình
144 Chương 144: A Nhất diệt thần nào có bận lòng
145 Chương 145: Tán Linh Quyết, phiên bản qua loa
146 Chương 146: Quy khứ lai hề
147 Chương 147: Mười năm
148 Chương 148: Vạn Thánh Kinh sơ thành
149 Chương 149: Câu chuyện về kẻ sắp chết
150 Chương 150: Đáng thương hay đáng sợ?
151 Chương 151: Tùy Duyên Thuận Pháp
152 Chương 152: Chùa vắng
153 Chương 153: Tái ngộ
154 Chương 154: Mỗi thế giới, vạn con heo
155 Chương 155: Lần đầu luyện đan
156 Chương 156: Huyền Minh luận đạo
157 Chương 157: Lăng Sơn
158 Chương 158: Nhất vấn lâu, danh xứng với thực
159 Chương 159: Mười đồng một hộp
160 Chương 160: Đường xa
161 Chương 161: Vạn dặm cát vàng
162 Chương 162: Kẻ bất tử
163 Chương 163: Tiên nhân chỉ lộ
164 Chương 164: Thiếu Niên Hành
165 Chương 165: Lam sương
166 Chương 166: Lãm kính thiên la
167 Chương 167: Nghẹn đắng
168 Chương 168: Rễ uống máu nên mọc cao hơn trăng sáng Số từ: 1920
169 Chương 169: A Nhất đã trở về quá khứ như thế đó!
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Ai Dạy Thiếu Niên Cười
2
Chương 2: Thiếu Niên Bái Chân Tiên
3
Chương 3: Tiên Nhân Thật Tốt!
4
Chương 4: Tiên Nhân Thịt Dê Béo
5
Chương 5: Hận Ý Nghiền Nát Thiện Lương
6
Chương 6: Thiếu Nữ Gảy Đàn
7
Chương 7: Cổ Mộng Như Đao
8
Chương 8: Hoảng Loạn Chiến Chân Tiên
9
Chương 9: Mười Hai Năm
10
Chương 10: Hoa Hồng Có Gai
11
Chương 11: Niềm Tự Hào Của Thiếu Niên Mù
12
Chương 12: Hoa Đào Tỏa Hương Dược Liệu
13
Chương 13: Thiên Minh Phong
14
Chương 14: Tâm Nhãn Mù Lòa
15
Chương 15: Thiếu Niên Có Tên, A Nhất
16
Chương 16: Phệ Huyết Địa Long
17
Chương 17: Là Ai Đang Cười Thiếu Niên Ngốc?
18
Chương 18: Trước Đêm Vô Âm
19
Chương 19: Trước Đêm Vô Ảnh
20
Chương 20: Vô Âm, Vô Ảnh
21
Chương 21: Tiên Nhân Có Thích Tiên Nhân Há Cảo?
22
Chương 22: Phàm Nhân Có Thích Tiên Nhân Há Cảo?
23
Chương 23: Kỷ Nguyên Săn Bắt Hái Lượm
24
Chương 24: Muốn Chạy Trốn Cũng Phải Nhìn Phong Thủy
25
Chương 25: Hoa Rơi Hữu Ý
26
Chương 26: A nhất là đứa trẻ ngoan
27
Chương 27: Anh hùng cứu mỹ nhân
28
Chương 28: Mẫu thân giết gà nào có bận lòng
29
Chương 29: Cổ cầm tặng cố nhân
30
Chương 30: Đêm vắng vấn tâm
31
Chương 31: Trò giỏi thường rất khó bái sư
32
Chương 32: A Nhất Hồi Hương
33
Chương 33: A Nhất Là Một Hiếu Tử
34
Chương 34: Tu tiên mà! 120 tuổi không tính là già
35
Chương 35: Tiên giới hay phàm giới đều có biến thái
36
Chương 36: A nhất đã vào luyện tâm cảnh như thế đó!
37
Chương 37: Đừng nên ăn trước khi xem kinh dị!
38
Chương 38: Đó chính là A Nhất!
39
Chương 39: Thức tỉnh
40
Chương 40: Truyện cũ dài lê thê, tu tiên lại bận bịu!
41
Chương 41: Trước lúc đánh nhau phải nói chuyện cho rõ ràng!
42
Chương 42: Là ai vô tình đoạn tận nhân duyên?
43
Chương 43: Thế gian còn bao nhiêu lá?
44
Chương 44: Muốn trường thọ thì phải tu tiên
45
Chương 45: Một thoáng diệu âm
46
Chương 46: Ai kêu a nhất đó?
47
Chương 47: A Nhất Bế Tử Quan
48
Chương 48: Nhất vấn lâu, hữu danh vô thực
49
Chương 49: A nhất đến để trao hơi ấm!
50
Chương 50: Ba phần hồn, a nhất chỉ cần một
51
Chương 51: A nhất lần đầu tham gia thí luyện
52
Chương 52: Là đất mới có suy nghĩ
53
Chương 53: Giá nhà mắc lắm có biết không?
54
Chương 54: Lừa già dối trẻ
55
Chương 55: Bế tắc
56
Chương 56: Sinh âm ảnh cư, tử u minh táng
57
Chương 57: Trần truồng cầm dao chạy rong không hẳn là biến thái
58
Chương 58: Đằng sau bầu trời bình yên chưa hẳn là giông bão
59
Chương 59: Là thợ săn hay con mồi?
60
Chương 60: Kính lão đắc thọ
61
Chương 61: Sơn quan hổ đấu
62
Chương 62: Thất bại là mẹ thành công
63
Chương 63: Mai nở trong đêm
64
Chương 64: Trẻ ngoan phải ăn đúng bữa
65
Chương 65: Đồng dao há cảo
66
Chương 66: Bí ẩn
67
Chương 67: Một cái tên, một chiếc lá
68
Chương 68: Lạc nhạn song tiên
69
Chương 69: Thủy nguyệt kính hoa
70
Chương 70: Hí kịch
71
Chương 71: Đoạt A Cửu, Lạc Chân Long
72
Chương 72: Tu tiên không năm tháng
73
Chương 73: Rùa bò mãi cũng đến đích
74
Chương 74: Hỏi thế nhân, ai không đeo mặt nạ?
75
Chương 75: Xuân sắc liêu nhân
76
Chương 76: Cô quỳ mộ thái dương
77
Chương 77: Lãnh Nhược Khuynh Tâm
78
Chương 78: Yểu điệu thục nữ
79
Chương 79: Kịch chưa kịp diễn đã hạ màn
80
Chương 80: Gặp hang chớ vào!
81
Chương 81: Về nhà!
82
Chương 82: Thiếu tiểu ly gia, lão đại hồi
83
Chương 83: Giả diện hồ nhân
84
Chương 84: Trang Chu Điệp Mộng
85
Chương 85: Rửa tay gác kiếm
86
Chương 86: Tâm nhất bình an
87
Chương 87: Dị cơ
88
Chương 88: Hoạt kế hữu nhân tranh?
89
Chương 89: Nhập mộc du hí
90
Chương 90: Nhất quân giai kinh
91
Chương 91: Tâm chi sở hướng
92
Chương 92: Vô duyên
93
Chương 93: Khúc chung, nhân tán
94
Chương 94: Chim non mù lòa khó lòng giữ tổ
95
Chương 95: Ba tháng
96
Chương 96: Là ai lại mở xiềng xích thời gian
97
Chương 97: Bài ca cuộc sống
98
Chương 98: Nét cười diễm lệ
99
Chương 99: Trận pháp
100
Chương 100: Phá căn thứ hai
101
Chương 101: Tham sân si
102
Chương 102: Trước lúc chết thường hay nói nhiều!
103
Chương 103: Họ đã tu tiên như thế đó!
104
Chương 104: Đánh không lại thì phải gọi phụ huynh
105
Chương 105: Hỗn chiến
106
Chương 106: Mộc sinh hỏa
107
Chương 107: Quỷ mộng
108
Chương 108: Nhất niệm nhập quỷ
109
Chương 109: Thái Bình
110
Chương 110: Nợ
111
Chương 111: Mọt sách
112
Chương 112: Hào Khí Vạn Trượng
113
Chương 113: Là ai luẩn quẩn không yên?
114
Chương 114: Đào Mộ!
115
Chương 115: Phải chăng em cô gái mở đường...
116
Chương 116: Vui sướng tu tiên 300 năm như thế đó
117
Chương 117: Ngoại Đan Chiến Tiên
118
Chương 118: Năm dặm rõ hơn lòng bàn tay
119
Chương 119: Hi vọng của a nhất
120
Chương 120: Nhất hồn quy lai
121
Chương 121: Thuyết Bất Đắc
122
Chương 122: Thế gian rộng lớn, trùng tên thì có gì là lạ
123
Chương 123: Kẻ ít nói hay nghĩ nhiều
124
Chương 124: Trời đánh tránh bữa ăn
125
Chương 125: Mộc Thanh Và Mộc Hi Là Tên Của Họ
126
Chương 126: Huyết tu la biết ca biết khóc
127
Chương 127: A nhất muốn sưu hồn
128
Chương 128: Mấy khi qua loa...
129
Chương 129: Tiên phong đạo cốt
130
Chương 130: Kẻ tâm thần mới nghe thấy được họ
131
Chương 131: Không phải vì vô duyên, chỉ là không muốn gặp \
132
Chương 132: Là nhập thế hay xuất thế?
133
Chương 133: A nhất tiên sinh
134
Chương 134: Tân giáo
135
Chương 135: Thiên Âm Chi Hồn, Ba Phần Toàn Vẹn
136
Chương 136: Sống đủ lâu... Thấy đủ nhiều
137
Chương 137: Nói Gì Thì Nói, Vẫn Là Tại Mạc Nguyệt!
138
Chương 138: "Linh"
139
Chương 139: Chó già, gà non
140
Chương 140: Là ai dạy hắn cứu người?
141
Chương 141: Quỷ kế đa đoan
142
Chương 142: Ghẹn
143
Chương 143: Huynh Đệ Trọng Tình
144
Chương 144: A Nhất diệt thần nào có bận lòng
145
Chương 145: Tán Linh Quyết, phiên bản qua loa
146
Chương 146: Quy khứ lai hề
147
Chương 147: Mười năm
148
Chương 148: Vạn Thánh Kinh sơ thành
149
Chương 149: Câu chuyện về kẻ sắp chết
150
Chương 150: Đáng thương hay đáng sợ?
151
Chương 151: Tùy Duyên Thuận Pháp
152
Chương 152: Chùa vắng
153
Chương 153: Tái ngộ
154
Chương 154: Mỗi thế giới, vạn con heo
155
Chương 155: Lần đầu luyện đan
156
Chương 156: Huyền Minh luận đạo
157
Chương 157: Lăng Sơn
158
Chương 158: Nhất vấn lâu, danh xứng với thực
159
Chương 159: Mười đồng một hộp
160
Chương 160: Đường xa
161
Chương 161: Vạn dặm cát vàng
162
Chương 162: Kẻ bất tử
163
Chương 163: Tiên nhân chỉ lộ
164
Chương 164: Thiếu Niên Hành
165
Chương 165: Lam sương
166
Chương 166: Lãm kính thiên la
167
Chương 167: Nghẹn đắng
168
Chương 168: Rễ uống máu nên mọc cao hơn trăng sáng Số từ: 1920
169
Chương 169: A Nhất đã trở về quá khứ như thế đó!