Chương 148: Đối với anh hứng thú khá lớn

Buồn bực của Đường Sâm không kéo dài quá lâu, lúc bắt đầu ăn cơm, anh ta lại tiếp tục múa mép, đặc biệt khi nghe nói Bình An muốn mua khu đất ở
Đông An thôn thì lập tức xung phong nhận việc, muốn giúp cô hẹn gặp
trưởng thôn và bí thư.

“Trưởng thôn Đông An không phải tay vừa đâu. Vì anh với ông ta đã có gặp nhau mấy lần, chứ nếu người không quen mà hẹn ông ta là ông ta cũng
không gặp. Cái khó là quan hệ giữa trưởng thôn và bí thư không được tốt
lắm, nếu một trong hai người không đồng ý thì hết cách đấy.” Trước đây
lúc Phượng Hoàng bắt đầu khởi công, Đường Sâm đã gặp qua mấy lần bí thư
và trưởng thôn Đông An nên rất hiểu rõ tình hình nội bộ của họ, “Bất quá bọn họ cũng có chút nể tình đối với anh, nếu em rảnh, anh sẽ giúp em
hẹn bọn họ.”

Bình An đang định giao chuyện đăng ký công ty cho công ty dịch vụ làm,
cô có thể đặt hết tâm trí vào chuyện thu mua đất, nghe được Đường Sâm
muốn giúp cô hẹn trưởng thôn và bí thư Đông An thôn, cô đương nhiên cao
hứng, “Vậy phải làm phiền anh rồi.”

Đường Sâm cười y như nghé, “Không phiền, có thể giúp được Bình An là vinh hạnh của anh.”

Nghiêm Túc và Nhâm Tần Phi không biết đang nhỏ giọng nói gì, nghe Đường
Sâm nói thế liền cười như không cười giương mắt quét qua, người này gọi
Bình An, Bình An đến nghiện rồi thì phải.

Bình An mặt mày vui vẻ, trước kia đã từng gặp Đường Sâm mà không biết là anh ta đáng yêu hài hước đến thế. Chắc là đang lúc làm việc thì anh ta
nghiêm túc cẩn thận, còn bây giờ ra mặt với cương vị là bạn học cũ của
Nghiêm Túc nên mới bộc lộ ra cá tính vốn có của mình, “Hai ngày nay em
cũng định hẹn với trưởng thôn, nhưng gọi điện thoại mấy lần cũng không
ai nghe máy.”

“Ông ta thường không nhận mấy số điện thoại lạ đâu. Lúc trước anh cũng
phải xông vào tận nhà mới gặp mặt được đó.” Đường Sâm làm lơ ánh nhìn
đầy sát khí của Nghiêm Túc, tò mò hỏi, “Bình An, chẳng lẽ em đến làm ở
Phương thị rồi à? Mấy chuyện mua đất lớn như thế sao lại để cho cô bé
xinh đẹp như em đi làm chứ.”

“Em muốn mua, em cũng không làm ở Phương thị.” Bình An liếc Nghiêm Túc một cái, cũng không giải thích nhiều với Đường Sâm.

Đường Sâm sửng sốt một chút, anh tưởng Bình An đi làm ở Phương thị, lại
đúng lúc phụ trách hạng mục là mảnh đất kia, không nghĩ tới chuyện cô
muốn mua riêng.

Ngón tay thon dài của Nghiêm Túc gõ nhẹ trên mặt bàn, “Đường Sâm, bỗng nhiên tớ thấy trợ lý như cậu hình như quá rảnh rồi.”

“Rảnh?” Đường Sâm thiếu điều nhảy dựng lên kháng nghị, “Tớ làm trâu làm
ngựa cho cậu hết ngày này qua ngày khác, tớ sắp biến thành siêu nhân mà
cậu còn dám nói tớ rảnh sao. Cậu mau mau bồi thường tuổi xuân cho tớ,
một lão già mươi tuổi như tớ đến giờ vẫn chưa có ngươi yêu, nếu không
phải là cậu nghiền ép, tớ đã có vợ từ đời tám kiếp nào rồi.”

Nói xong, vừa hâm mộ vừa ghen ghét nhìn về phía Bình An, “Cậu ôm được mỹ nhân về thì cũng nên để cho tớ sống được những ngày vui vẻ với chứ.”

Bình An che miệng cười, thật sự có chút thông cảm với Đường Sâm. Nghiêm
Túc là BOSS của Nghiêm thị, làm trợ lý của anh chắc chắn không thể rảnh
rỗi nổi rồi.

“Vậy thì thử đổi chức vụ nhé?” Nghiêm Túc dễ dãi thương lượng.

“Chức vụ mới?” Mắt Đường Sâm sáng lên, cười hì hì hỏi.

“Công ty muốn phát triển sang Châu Phi... đang rất thiếu hụt nhân tài.” Nghiêm Túc thản nhiên cười nói.

“Tớ vẫn thích ở lại bên cạnh cậu hơn.” Đường Sâm lập tức trả lời. Thật
ra thì anh ta cũng không phải đang thật sự oán trách gì, anh ta và
Nghiêm Túc là bạn học thời trung học, gia đình cũng có công ty. Nhưng
anh ta không có hứng thú tranh quyền đoạt lợi ở công ty gia tộc, dứt
khoát đi theo Nghiêm Túc cố gắng đoạt lại quyền lớn ở Nghiêm thị. Mặc dù công việc khá áp lực, nhưng anh cảm thấy rất kích thích, ít nhất tốt
hơn rất nhiều so với công ty nhà mình.

Nhâm Tần Phi nhịn không được bật cười, “Cậu nói kiểu này thật sự làm cho người ta hiểu lầm đó.”

Nghiêm Túc cong cong khóe miệng, nói với Nhâm Tần Phi, “Gần đây bận không? Có chuyện muốn nhờ cậu.”

“Cậu mà cũng cần tớ giúp á?” Nhâm Tần Phi kinh ngạc hỏi.

“Bộ tớ không thể có chuyện gì nhờ cậu được à.” Nghiêm Túc uống một ngụm trà, giọng bình thản hỏi.

“Chuyện gì?” Nhâm Tần Phi hỏi, Nghiêm Túc mở miệng nhờ thì chắc hẳn không phải là chuyện nhỏ rồi.

Nghiêm Túc nói sơ qua chuyện Bình An muốn đăng ký công ty, “... Đến lúc
đó tư liệu sẽ đưa đến công ty cậu, nhờ cậu tự tay đi làm thủ tục, tớ tin tưởng cậu hơn.”

Nhâm Tần Phi kinh ngạc, chỉ đơn giản là đăng ký công ty, cần tới anh tự
tay đi làm sao? Bất cứ nhân viên công ty dịch vụ nào cũng có thể làm
được mà.

Đường Sâm trợn tròn mắt, “Bình An, em muốn làm nữ doanh nhân thành đạt
đấy à? Vừa mua đất vừa mở công ty, chẳng lẽ muốn mở công ty địa ốc sao?
Anh thấy chỉ cần em nói với Nghiêm Túc là muốn công ty của cậu ấy, chắc
chắn cậu ấy sẽ chẳng thèm suy nghĩ gì mà bê cả công ty tặng cho em luôn, cần gì phiền toái vậy. À, hay là em sợ tương lai người nào đó thay lòng đổi dạ nên mới lập nghiệp để cho bảo đảm? Điểm này tốt, anh trai ủng hộ em.”

Nghe lời này của Đường Sâm, Bình An thiếu chút nữa không nhịn được bật
cười, Đường Sâm đang nói giỡn, đồng thời cũng đang tìm ngược đãi mà.

Vốn dĩ cô còn khá câu nệ khi gặp mặt hai người bạn của Nghiêm Túc, dù
sao đây cũng coi như là lần chính thức công khai quan hệ của bọn họ,
nhưng nhờ những câu đùa giỡn của Đường Sâm mà cảm giác câu nệ và xa lạ
của cô dần dần biến mất, lại sinh ra một loại cảm giác thân thiết đối
với bọn họ.

“Nếu công ty của anh ấy có thể cho em, vậy có phải cũng đồng nghĩa... là sẽ đem anh cho em luôn? Trợ lý Đường, em đối với anh cũng khá hứng thú
đấy.” Bình An híp mắt cười nhìn Đường Sâm, ánh mắt tràn đầy hăng hái.

Đường Sâm như bị sét phang trúng, hoảng sợ nhìn chằm chằm Bình An, cảm
giác được mình đang bị hãm hại, “Bình An, đừng, đừng nói đùa, anh có tài đức gì chứ.”

Đùa đấy à? Cái gã Nghiêm Túc hẹp hòi này quan tâm Bình An đến mức độ
nào, anh ta thân là trợ lý của gã đương nhiên nhìn ra được, nếu gã vô
duyên vô cớ mà ăn dấm với anh ta, anh ta không bị điều đến cái xó xỉnh
Châu Phi chó ăn đá gà ăn sỏi đó mới là lạ.

“Anh là trợ lý siêu nhân, khắp thành phố G cũng không tìm đâu ra trợ lý vừa đẹp trai vừa lợi hại như anh đâu.” Bình An cười nói.

“BOSS, bà xã cậu chòng ghẹo tớ ngay trước mặt cậu kìa.” Đường Sâm lập
tức chuyển mắt tới trên người Nghiêm Túc, sẵn đó dùng ánh mắt trong sáng nói cho gã đàn ông nham hiểm này biết rằng tâm tư của anh đối với vị
tổng tài tương lai này tuyệt đối ngay thẳng.

Nghiêm Túc dùng động tác tao nhã, nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi nhấp
một ngụm trà, khóe mắt khẽ nhếch, lãnh đạm quét Đường Sâm một cái, thanh âm trầm trầm, “Bà xã tớ quả thật đang thiếu một trợ lý làm trâu làm
ngựa.”

Bình An lập tức cảm thấy quẫn bách vì tự khiêng đá nện vào chân, bà xã... Nghe thôi đã cảm thấy rất mất tự nhiên.

Nhâm Tần Phi cười to lên, thương cảm vỗ vỗ bả vai Đường Sâm, “Cậu không thắng nổi cậu ấy đâu, chịu thua đi.”

“Trở lại chuyện chính thôi.” Nghiêm Túc hơi mỉm cười nói, “Bình An định
mở công ty đại diện mỹ phẩm, chủ yếu là nhập khẩu, thủ tục có thể có
chút phiền toái...”

“Cần tài liệu gì thì gửi mail cho tớ, tớ gửi lại thông tin bằng đường
bưu điện, chuẩn bị xong thì gọi tớ, tớ chắc chắn sẽ dùng hết khả năng để hoàn thành.” Nhâm Tần Phi cũng không nhịn được bắt đầu nói đùa.

Gương mặt Bình An đỏ hồng, vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh thoải mái, “Vậy cám ơn anh trước, anh Nhâm.”

Nhâm Tần Phi vội nói đừng khách sáo.

Nghiêm Túc cười nhẹ không nói. Dụng ý hôm nay mang Bình An giới thiệu
cho bạn học của anh không phải chỉ là muốn cho Nhâm Tần Phi giúp cô xử
lý các thủ tục đăng ký công ty không thôi, mà vì trong xã hội hiện nay,
bất cứ chuyện gì cũng dính dáng đến thế lực hậu thuẫn sau lưng. Mặc dù
Bình An là con gái của Phương Hữu Lợi, nhưng dù sao cô cũng còn trẻ, lại là lần đầu bước chân ra xã hội, chưa chắc đã muốn mượn danh nghĩa của
Phương Hữu Lợi trên thương trường để thiếu nợ nhân tình. Trong khi đó,
quan hệ nhân tế của Nhâm Tần Phi với Cục Công Thương và các cơ quan
chính phủ khá tốt, có anh ta tự tay giúp thì trong tương lai người khác
cũng sẽ có mấy phần cả nể và tình cảm đối với công ty của Bình An.

Mãi cho đến tám giờ rưỡi, bọn họ mới ra khỏi quán ăn Quảng Đông. Đường
Sâm vốn tưởng Bình An vì vẫn còn là sinh viên nên chắc chắn tâm tư đơn
thuần, ai ngờ giao đấu mấy hiệp mới vỡ lẽ thì ra là tính tình ghê gớm
mưu lược cũng lây được, nên hết dám tùy tiện trêu chọc cô.

Nghiêm Túc đưa Bình An về nhà. Nếu không phải thấy mặt mày cô đã thể
hiện vẻ ủ rũ, hôm nay cô đi bộ khá nhiều nên chắc chắn đã mệt lắm rồi,
thì anh cũng không nỡ đưa cô về sớm thế.

“Muốn đặt văn phòng ở đâu? Trong nội thành chứ?” Lúc dính đèn đỏ, anh dừng xe, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy gò má mềm mại của cô.

Vết chai ở ngón tay và lòng bàn anh truyền cảm giác tê dại đến đầu quả
tim cô, cô mở to mắt nhìn anh, “Chắc phải tìm trong nội thành rồi, lúc
nào rảnh phải đi tìm một chút.”

“Vừa hay Nghiêm thị có một cao ốc văn phòng đang cho thuê, hay là anh
dẫn em đến đó xem thử?” Nghiêm Túc dịu dàng hỏi, cao ốc văn phòng này
cách công ty anh rất gần, nhìn thấy cô cũng dễ một chút.

“Tốt quá.” Mắt Bình An sáng rực lên, như vậy cô khỏi mất công tìm thông
qua đại lý. Nhưng mà chuyện cô đăng ký công ty hình như đã làm phiền
Nghiêm Túc quá nhiều, cô ngượng ngùng, “Công ty này là của em, thế mà
hình như anh còn bận hơn cả em.”

Nghiêm Túc cười nói, “Anh cũng chỉ tiện tay làm thôi, sau này đều phải dựa vào em.”

Đèn xanh sáng lên, Nghiêm Túc lưu luyến thu tay lại, nổ máy xe tiếp tục chạy nhanh về phía trước.

Điện thoại của Bình An lúc này cũng vang lên, Trình Vận gọi.

Sau khi Bình An rời đi, Trình Vận và Hồng Mẫn Nhi cùng đi ăn cơm. Khi
biết Hồng Mẫn Nhi rất hứng thú gia nhập Làng giải trí, lại muốn đến
Hongkong để lập nghiệp, Trình Vận nghe mà cảm thấy đây quả thực là duyên phận, liền quyết định nhân chủ nhật này mà mang Hồng Mẫn Nhi cùng đi
đến Hongkong, muốn cho Lương Phàm nghe thử giọng của cô ấy.

Nghe xong lời Trình Vận, Bình An cảm thấy công sức khuyên răn của mình
quá thất bại, nhưng lại không thể nói gì hơn được nữa. Cô không phải là
Trình Vận, làm sao biết Trình Vận không hạnh phúc?

Có lúc, cho đi cũng là một loại hạnh phúc, cho dù không hề được hồi báo.

Trình Vận vì Lương Phàm mà giúp mang đến linh cảm cho anh ta, để cho sự
nghiệp của anh ta lại một lần nữa đạt tới đỉnh cao. Cô toàn tâm toàn ý
dâng tặng bằng tất cả hạnh phúc cùng mong đợi của mình, bằng tất cả
những kỷ niệm của mình, nhưng không ai có thể ngờ sau cùng cô lại nhận
được một sự hồi đáp tàn nhẫn.

Thật lâu về sau, mỗi lần Bình An nhớ đến hình ảnh chị ấy núp ở góc cầu
thang khóc bi thương và tủi phận thì cô luôn hận không thể xoay ngược
được thời gian, nếu được như vậy thì bằng bất cứ giá nào cô cũng sẽ ngăn cản việc Trình Vận tự tay mang Hồng Mẫn Nhi tới trước mặt Lương Phàm.
Nhưng có đôi khi, vận mệnh chính là như vậy, con người không thể làm chủ được.

Dừng máy, Bình An mới thở dài một tiếng.

Nghiêm Túc nhíu mày liếc nhìn cô một cái, “Sao thế?”

“Chị Vận muốn đi Hongkong.” Bình An rầu rĩ nói nhỏ.

“Lương Phàm sẽ cảm động.” Nghiêm Túc cũng không biết nên nói gì, bởi anh cảm thấy Bình An rất mẫn cảm và chấp nhất đối với chuyện của Trình Vận
và Lương Phàm, tựa như cô đã tự mình trải qua giống vậy.

Bình An cười cười. Cảm động đâu phải là yêu, cảm động chính là thứ mà
tình yêu không cần nhất, bởi một tình yêu chỉ vì cảm động mới ở chung
thì chưa bao giờ lâu dài cả.

Chapter
1 Chương 1: Tiền căn
2 Chương 2: Trọng sinh
3 Chương 3: Trở về trường học
4 Chương 4: Tứ bảo
5 Chương 5: Cẩu huyết thiên lôi
6 Chương 6: Hội nghị
7 Chương 7: Anh mới là sâu gạo
8 Chương 8: Kinh ngạc
9 Chương 9: Chán ghét theo bản năng
10 Chương 10: Còn nhiều thời gian
11 Chương 11: Đây không phải là vờ buông để bắt thật mà
12 Chương 12: Lắc tay đính ước
13 Chương 13: Muốn đào tường
14 Chương 14: Ăn cơm
15 Chương 15: Ánh sáng mới nở rộ
16 Chương 16: Các loại ghê tởm
17 Chương 17: Sáng thứ bảy
18 Chương 18: Năm mới vui vẻ
19 Chương 19: Người đàn ông có đôi mắt đào hoa
20 Chương 20: Quảng trường thời đại
21 Chương 21: Đếm ngược thời gian
22 Chương 22: Bác trai
23 Chương 23: Viên lão phu nhân
24 Chương 24: Câu lạc bộ golden bay
25 Chương 25: Người đàn ông kia
26 Chương 26: Lại gặp mặt
27 Chương 27: Ý định của mình
28 Chương 28: Ăn lẩu
29 Chương 29: Chị em tốt
30 Chương 30: Thành phố meibo
31 Chương 31: Vô tình gặp được
32 Chương 32: Hôn gián tiếp
33 Chương 33: Đi công tác
34 Chương 34: Đồng minh
35 Chương 35: Nghiêm lão phu nhân
36 Chương 36: Không phải là đối thủ a
37 Chương 37: Lòng tin
38 Chương 38: Trình vận
39 Chương 39: Đừng khiêu chiến giới hạn cuối cùng của tôi
40 Chương 40: Đàn ông chính là như thế
41 Chương 41: Ôn đại thiếu gia mất tích
42 Chương 42: ‘đại hội đấu võ’
43 Chương 43: Tìm đến ba
44 Chương 44: Cơm tối ấm áp
45 Chương 45: Có gian tình thật to
46 Chương 46: Chiếc skyper c8
47 Chương 47: Được, anh chịu trách nhiệm
48 Chương 48: Say
49 Chương 49: Lớn tuổi hơn một chút có gì không tốt sao
50 Chương 50: Không đề
51 Chương 51: Ước hẹn cùng ba
52 Chương 52: Bị bài xích
53 Chương 53: Sai lầm cả đêm
54 Chương 54: Bắt đầu kế hoạch
55 Chương 55: Kiểm tra thân thể
56 Chương 56: Gặp phải một đóa hoa trắng nhỏ
57 Chương 57: Dội a- xít sun-phu-rit
58 Chương 58: Thêm bạn
59 Chương 59: Tha thứ
60 Chương 60: Thăm
61 Chương 61: Lôi kéo
62 Chương 62: Thành phố không ngủ
63 Chương 63: Dạ tiệc hằng năm
64 Chương 64: Ứng cử viên tốt
65 Chương 65: Hoàng tử cưỡi ngựa đến
66 Chương 66: Đây là sự ích kỷ của người làm cha
67 Chương 67: Người thân
68 Chương 68: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được
69 Chương 69: Cực phẩm chỗ nào cũng có
70 Chương 70: Cách xa cực phẩm, trân ái sinh mạng
71 Chương 71: Không bằng tự mình bảo vệ mình
72 Chương 72: Di chúc
73 Chương 73: Mỗi người đi một ngả
74 Chương 74: Bữa tiệc
75 Chương 75: Làm bạn gái của anh đi
76 Chương 76: Vô lực
77 Chương 77: Đón người
78 Chương 78: Làm hoành thánh
79 Chương 79: Bạn mới
80 Chương 80: Ngày lễ nguyên tiêu
81 Chương 81: Khai giảng
82 Chương 82: Bạn trên mạng không thể tùy tiện gặp
83 Chương 83: Thì ra là có người khác
84 Chương 84: Khiêu khích
85 Chương 85: Tựa đề rất bắt mắt, rất kích thích
86 Chương 86: Đối lập
87 Chương 87: Chính thức tuyên chiến
88 Chương 88: Không đề
89 Chương 89: Giai nhân ước hẹn
90 Chương 90: Bày tỏ chân tình
91 Chương 91: Gián tiếp
92 Chương 92: Bận rộn
93 Chương 93: Đi họp
94 Chương 94: Muốn anh phải xin lỗi
95 Chương 95: Chỉ là học xong thì trưởng thành
96 Chương 96: Thiên trường địa cửu
97 Chương 97: Chuyện xấu giữa ban ngày ban mặt
98 Chương 98: Tin tức kinh hoàng
99 Chương 99: Tái hôn
100 Chương 100: Khéo quá hóa vụng
101 Chương 101: Rất tức giận
102 Chương 102: Các loại giận
103 Chương 103: Lối thoát chật vật
104 Chương 104: Quả nhiên vẫn là cô ta
105 Chương 105: Không cần làm thánh mẫu thiện lương
106 Chương 106: Anh không vui
107 Chương 107: Nhẹ cả người
108 Chương 108: Vô tình gặp gỡ tại maison branche
109 Chương 109: Đây chính là đãi ngộ bạch kim
110 Chương 110: Anh em bà con
111 Chương 111: Anh vẫn luôn nguy hiểm như thế
112 Chương 112: Tình cảm
113 Chương 113: Bình tĩnh
114 Chương 114: Phía sau chuyện xưa
115 Chương 115: Chính tôi mới trèo cao
116 Chương 116: Đây là lần đầu tiên cô đánh cuộc
117 Chương 117: Nhắc lại chuyện cũ
118 Chương 118: Tai tiếng
119 Chương 119: Người phụ nữ thưởng thức
120 Chương 120: Không nhúng tay vào chuyện nhà của người ngoài
121 Chương 121: Cho làm con thừa tự
122 Chương 122: Người nào gài bẫy người nào
123 Chương 123: Đau lòng
124 Chương 124: Em tin ai hơn
125 Chương 125: Chúng ta là người một nhà
126 Chương 126: Tương kế tựu kế
127 Chương 127: Tranh cãi ầm ĩ tại bệnh viện
128 Chương 128: Đau lòng thất vọng
129 Chương 129: Sự khác biệt
130 Chương 130: Có muốn gả vào nhà giàu không
131 Chương 131: Có muốn gả vào nhà giàu không
132 Chương 132: Quấn quít chặt lấy
133 Chương 133: Sơ sót mấu chốt
134 Chương 134: Phủi sạch
135 Chương 135: Khác biệt
136 Chương 136: Lãnh đạm
137 Chương 137: Ghen
138 Chương 138: Được đền bù mong muốn
139 Chương 139: Không biết tự lượng sức mình
140 Chương 140: Bạn cũ
141 Chương 141: Anh ta không hợp với em
142 Chương 142: Thủ đoạn cực kỳ
143 Chương 143: Chúng tôi vẫn rất trong sạch
144 Chương 144: Tôi cũng có thể giúp anh
145 Chương 145: Thật may là chưa từng bỏ qua em
146 Chương 146: Giọng hát đặc biệt
147 Chương 147: Hoành đao đoạt ái
148 Chương 148: Đối với anh hứng thú khá lớn
149 Chương 149: Không phải xì căng đan
150 Chương 150: Một ngày vui vẻ
151 Chương 151: Bị quỷ ám
152 Chương 152: Không cho phép các người ở chung một chỗ
153 Chương 153: Tạm thời đừng gặp mặt
154 Chương 154: Khát cầu người tài
155 Chương 155: Tại sao có thể như vậy
156 Chương 156: Thở phào nhẹ nhõm
157 Chương 157: Quá giỏi quá cường đại
158 Chương 158: Đối thoại
159 Chương 159: Báo trước
160 Chương 160: Lại một lần nữa
161 Chương 161: Tránh né
162 Chương 162: Anh rất nhớ em
163 Chương 163: Ảnh chụp thân mật
164 Chương 164: Tốc độ của tin đồn
165 Chương 165: Nhượng bộ một bước
166 Chương 166: Tôi muốn đàm phán trực tiếp với cô
167 Chương 167: Ngạo mạn
168 Chương 168: Có khả năng bị cua đồng ăn thịt
169 Chương 169: Lột xác
170 Chương 170: Công kiêu ngạo tức đến méo miệng
171 Chương 171: Khai chiến
172 Chương 172: Lẫn lộn đầu đuôi
173 Chương 173: Tụ họp
174 Chương 174: Sinh nhật
175 Chương 175: Phản bội
176 Chương 176: Điếu văn cho quá khứ
177 Chương 177: Tình tay ba
178 Chương 178: Giám thị
179 Chương 179: Tình yêu là một canh bạc 1
180 Chương 180: Tình yêu là một canh bạc 2
181 Chương 181: Thời gian thấm thoắt thoi đưa
182 Chương 182: Do dự
183 Chương 183: Cầu hôn
184 Chương 184: Nhắc tỉnh
185 Chương 185: Ứng cử viên Tổng Giám Đốc
186 Chương 186: Anh yêu em, nữ hoàng của anh!
187 Chương 187: Quỷ kế của Đỗ Hiểu Mị
188 Chương 188: Gậy ông đập lưng ông
189 Chương 189: Không chịu nhận thua
190 Chương 190: Được như ý nguyện
191 Chương 191: Buổi sáng tuyệt vời
192 Chương 192: Cô cũng biết thủ đoạn vậy
193 Chương 193: Nhân tài
194 Chương 194: Người đàn ông này là của cô
195 Chương 195: Vu Tố Hà trở về
196 Chương 196: Giương cung bạt kiếm
197 Chương 197: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời
198 Chương 198: Lòng tham không đáy
199 Chương 199: Người mới nhận chức
200 Chương 200: Thông báo nhậm chức
201 Chương 201: Không hợp cạ
202 Chương 202: Tự tình nho nhỏ
203 Chương 203: Thư ký mới
204 Chương 204: Bạn bè
205 Chương 205: Úy Úy cố chấp
206 Chương 206: Khách không mời mà đến
207 Chương 207: Chúng ta kết hôn đi
208 Chương 208: Cùng gặp tại Hongkong
209 Chương 209: Bắt chuyện đãi bôi
210 Chương 210: Chấn động
211 Chương 211: Thật sự là ý tưởng lớn gặp nhau sao?
212 Chương 212: Tiết lộ bí mật
213 Chương 213: Bị thua
214 Chương 214: Tự kiểm điểm
215 Chương 215: Sáng tỏ thông suốt
216 Chương 216: Ả phải về
217 Chương 217: Nhếch nhác rời đi
218 Chương 218: Lễ tốt nghiệp
219 Chương 219: Nản lòng
220 Chương 220: Vấn đề phía sau
221 Chương 221: Nuôi quân ngàn ngày
222 Chương 222: Kẻ địch của kẻ địch chính là bạn
223 Chương 223: Cô ta không có lựa chọn nào khác
224 Chương 224: Chính là người này
225 Chương 225: Công dã tràng
226 Chương 226: Ăn ý
227 Chương 227: Muốn gặp anh ấy một lần
228 Chương 228: Đã xảy ra chuyện
229 Chương 229: Đánh xuống mười tám tầng địa ngục
230 Chương 230: Rác rưởi
231 Chương 231: Mạo hiểm đánh cuộc
232 Chương 232: Nghĩ tên cho Chương thật rất tốn tế bào não (☺)
233 Chương 233
234 Chương 234: Nghi hoặc
235 Chương 235: Tin tức xấu
236 Chương 236: Ngẫu nhiên hay cố ý
237 Chương 237: Hy vọng
238 Chương 238: Tin tức
239 Chương 239: Nội dung băng ghi âm
240 Chương 240: Nghi phạm giết người
241 Chương 241: Vượt qua cửa ải khó khăn
242 Chương 242: Phán quyết
243 Chương 243: Xã hội hài hòa
244 Chương 244: Quan hệ bị phơi bày
245 Chương 245: Chó cắn chó
246 Chương 246: Thần thông quảng đại
247 Chương 247: Đuổi giết
248 Chương 248: Ra tự thú đi
249 Chương 249: Ảnh chụp
250 Chương 250: Điên cuồng
251 Chương 251: Nguy hiểm tính mạng
252 Chương 252: Tinh thần có vấn đề
253 Chương 253: Nói chuyện
254 Chương 254: Ai mới là người ngoài
255 Chương 255: Ám sát
256 Chương 256: Hình phạt
257 Chương 257: Đều có hẹn
258 Chương 258: Tâm hồn bà tám
259 Chương 259: Vô tình gặp gỡ
260 Chương 260: Đón dâu
261 Chương 261: Kính trà
262 Chương 262: Tiệc cưới cùng Tuần trăng mật
263 Chương 263: Về sau
264 Chương 264: Tiệc gia đình
265 Chương 265: Tiệc cưới cùng Tuần trăng mật
266 Chương 266: Chính thức giới thiệu
267 Chương 267: Quan hệ phức tạp
268 Chương 268: Bữa tối giữa cha và con gái
269 Chương 269: Dạ tiệc từ thiện
270 Chương 270: Không lời nào để nói
271 Chương 271: Mang thai
272 Chương 272: Vô sự không lên Tam Bảo Điện
273 Chương 273: Cút
274 Chương 274: Vì tôi yêu ông
275 Chương 275: Bất mãn
276 Chương 276: Tôi vì chính tôi
277 Chương 277: Ngã sấp
278 Chương 278: Cầu cạnh
279 Chương 279: Thì ra không phải là con gái của tôi
280 Chương 280: Mày là con hoang
281 Chương 281: Ai mới là hồ ly tinh
282 Chương 282: Vì tôi yêu ông nên mới giấu giếm
283 Chương 283: Đồng ý
284 Chương 284: Bắt cóc
285 Chương 285: Báo cảnh sát
286 Chương 286: Mạng của mày không đáng tiền
287 Chương 287: Giải thoát
288 Chương 288: Nản lòng thoái chí
289 Chương 289: Kết cục
290 Chương 290: Trình Vận mở lòng
291 Chương 291: Kết hôn
292 Chương 292: Bên nhau
293 Chương 293: Cuộc sống vẫn tiếp tục
294 Chương 294: Phiên ngoại — Kiếp trước (Một)
295 Chương 295: Phiên ngoại — Kiếp trước (Hai)
296 Chương 296: Phiên ngoại — Chuyện về đôi song sinh
297 Chương 297: Phiên ngoại — Em gái đâu, em gái nữa đâu
Chapter

Updated 297 Episodes

1
Chương 1: Tiền căn
2
Chương 2: Trọng sinh
3
Chương 3: Trở về trường học
4
Chương 4: Tứ bảo
5
Chương 5: Cẩu huyết thiên lôi
6
Chương 6: Hội nghị
7
Chương 7: Anh mới là sâu gạo
8
Chương 8: Kinh ngạc
9
Chương 9: Chán ghét theo bản năng
10
Chương 10: Còn nhiều thời gian
11
Chương 11: Đây không phải là vờ buông để bắt thật mà
12
Chương 12: Lắc tay đính ước
13
Chương 13: Muốn đào tường
14
Chương 14: Ăn cơm
15
Chương 15: Ánh sáng mới nở rộ
16
Chương 16: Các loại ghê tởm
17
Chương 17: Sáng thứ bảy
18
Chương 18: Năm mới vui vẻ
19
Chương 19: Người đàn ông có đôi mắt đào hoa
20
Chương 20: Quảng trường thời đại
21
Chương 21: Đếm ngược thời gian
22
Chương 22: Bác trai
23
Chương 23: Viên lão phu nhân
24
Chương 24: Câu lạc bộ golden bay
25
Chương 25: Người đàn ông kia
26
Chương 26: Lại gặp mặt
27
Chương 27: Ý định của mình
28
Chương 28: Ăn lẩu
29
Chương 29: Chị em tốt
30
Chương 30: Thành phố meibo
31
Chương 31: Vô tình gặp được
32
Chương 32: Hôn gián tiếp
33
Chương 33: Đi công tác
34
Chương 34: Đồng minh
35
Chương 35: Nghiêm lão phu nhân
36
Chương 36: Không phải là đối thủ a
37
Chương 37: Lòng tin
38
Chương 38: Trình vận
39
Chương 39: Đừng khiêu chiến giới hạn cuối cùng của tôi
40
Chương 40: Đàn ông chính là như thế
41
Chương 41: Ôn đại thiếu gia mất tích
42
Chương 42: ‘đại hội đấu võ’
43
Chương 43: Tìm đến ba
44
Chương 44: Cơm tối ấm áp
45
Chương 45: Có gian tình thật to
46
Chương 46: Chiếc skyper c8
47
Chương 47: Được, anh chịu trách nhiệm
48
Chương 48: Say
49
Chương 49: Lớn tuổi hơn một chút có gì không tốt sao
50
Chương 50: Không đề
51
Chương 51: Ước hẹn cùng ba
52
Chương 52: Bị bài xích
53
Chương 53: Sai lầm cả đêm
54
Chương 54: Bắt đầu kế hoạch
55
Chương 55: Kiểm tra thân thể
56
Chương 56: Gặp phải một đóa hoa trắng nhỏ
57
Chương 57: Dội a- xít sun-phu-rit
58
Chương 58: Thêm bạn
59
Chương 59: Tha thứ
60
Chương 60: Thăm
61
Chương 61: Lôi kéo
62
Chương 62: Thành phố không ngủ
63
Chương 63: Dạ tiệc hằng năm
64
Chương 64: Ứng cử viên tốt
65
Chương 65: Hoàng tử cưỡi ngựa đến
66
Chương 66: Đây là sự ích kỷ của người làm cha
67
Chương 67: Người thân
68
Chương 68: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được
69
Chương 69: Cực phẩm chỗ nào cũng có
70
Chương 70: Cách xa cực phẩm, trân ái sinh mạng
71
Chương 71: Không bằng tự mình bảo vệ mình
72
Chương 72: Di chúc
73
Chương 73: Mỗi người đi một ngả
74
Chương 74: Bữa tiệc
75
Chương 75: Làm bạn gái của anh đi
76
Chương 76: Vô lực
77
Chương 77: Đón người
78
Chương 78: Làm hoành thánh
79
Chương 79: Bạn mới
80
Chương 80: Ngày lễ nguyên tiêu
81
Chương 81: Khai giảng
82
Chương 82: Bạn trên mạng không thể tùy tiện gặp
83
Chương 83: Thì ra là có người khác
84
Chương 84: Khiêu khích
85
Chương 85: Tựa đề rất bắt mắt, rất kích thích
86
Chương 86: Đối lập
87
Chương 87: Chính thức tuyên chiến
88
Chương 88: Không đề
89
Chương 89: Giai nhân ước hẹn
90
Chương 90: Bày tỏ chân tình
91
Chương 91: Gián tiếp
92
Chương 92: Bận rộn
93
Chương 93: Đi họp
94
Chương 94: Muốn anh phải xin lỗi
95
Chương 95: Chỉ là học xong thì trưởng thành
96
Chương 96: Thiên trường địa cửu
97
Chương 97: Chuyện xấu giữa ban ngày ban mặt
98
Chương 98: Tin tức kinh hoàng
99
Chương 99: Tái hôn
100
Chương 100: Khéo quá hóa vụng
101
Chương 101: Rất tức giận
102
Chương 102: Các loại giận
103
Chương 103: Lối thoát chật vật
104
Chương 104: Quả nhiên vẫn là cô ta
105
Chương 105: Không cần làm thánh mẫu thiện lương
106
Chương 106: Anh không vui
107
Chương 107: Nhẹ cả người
108
Chương 108: Vô tình gặp gỡ tại maison branche
109
Chương 109: Đây chính là đãi ngộ bạch kim
110
Chương 110: Anh em bà con
111
Chương 111: Anh vẫn luôn nguy hiểm như thế
112
Chương 112: Tình cảm
113
Chương 113: Bình tĩnh
114
Chương 114: Phía sau chuyện xưa
115
Chương 115: Chính tôi mới trèo cao
116
Chương 116: Đây là lần đầu tiên cô đánh cuộc
117
Chương 117: Nhắc lại chuyện cũ
118
Chương 118: Tai tiếng
119
Chương 119: Người phụ nữ thưởng thức
120
Chương 120: Không nhúng tay vào chuyện nhà của người ngoài
121
Chương 121: Cho làm con thừa tự
122
Chương 122: Người nào gài bẫy người nào
123
Chương 123: Đau lòng
124
Chương 124: Em tin ai hơn
125
Chương 125: Chúng ta là người một nhà
126
Chương 126: Tương kế tựu kế
127
Chương 127: Tranh cãi ầm ĩ tại bệnh viện
128
Chương 128: Đau lòng thất vọng
129
Chương 129: Sự khác biệt
130
Chương 130: Có muốn gả vào nhà giàu không
131
Chương 131: Có muốn gả vào nhà giàu không
132
Chương 132: Quấn quít chặt lấy
133
Chương 133: Sơ sót mấu chốt
134
Chương 134: Phủi sạch
135
Chương 135: Khác biệt
136
Chương 136: Lãnh đạm
137
Chương 137: Ghen
138
Chương 138: Được đền bù mong muốn
139
Chương 139: Không biết tự lượng sức mình
140
Chương 140: Bạn cũ
141
Chương 141: Anh ta không hợp với em
142
Chương 142: Thủ đoạn cực kỳ
143
Chương 143: Chúng tôi vẫn rất trong sạch
144
Chương 144: Tôi cũng có thể giúp anh
145
Chương 145: Thật may là chưa từng bỏ qua em
146
Chương 146: Giọng hát đặc biệt
147
Chương 147: Hoành đao đoạt ái
148
Chương 148: Đối với anh hứng thú khá lớn
149
Chương 149: Không phải xì căng đan
150
Chương 150: Một ngày vui vẻ
151
Chương 151: Bị quỷ ám
152
Chương 152: Không cho phép các người ở chung một chỗ
153
Chương 153: Tạm thời đừng gặp mặt
154
Chương 154: Khát cầu người tài
155
Chương 155: Tại sao có thể như vậy
156
Chương 156: Thở phào nhẹ nhõm
157
Chương 157: Quá giỏi quá cường đại
158
Chương 158: Đối thoại
159
Chương 159: Báo trước
160
Chương 160: Lại một lần nữa
161
Chương 161: Tránh né
162
Chương 162: Anh rất nhớ em
163
Chương 163: Ảnh chụp thân mật
164
Chương 164: Tốc độ của tin đồn
165
Chương 165: Nhượng bộ một bước
166
Chương 166: Tôi muốn đàm phán trực tiếp với cô
167
Chương 167: Ngạo mạn
168
Chương 168: Có khả năng bị cua đồng ăn thịt
169
Chương 169: Lột xác
170
Chương 170: Công kiêu ngạo tức đến méo miệng
171
Chương 171: Khai chiến
172
Chương 172: Lẫn lộn đầu đuôi
173
Chương 173: Tụ họp
174
Chương 174: Sinh nhật
175
Chương 175: Phản bội
176
Chương 176: Điếu văn cho quá khứ
177
Chương 177: Tình tay ba
178
Chương 178: Giám thị
179
Chương 179: Tình yêu là một canh bạc 1
180
Chương 180: Tình yêu là một canh bạc 2
181
Chương 181: Thời gian thấm thoắt thoi đưa
182
Chương 182: Do dự
183
Chương 183: Cầu hôn
184
Chương 184: Nhắc tỉnh
185
Chương 185: Ứng cử viên Tổng Giám Đốc
186
Chương 186: Anh yêu em, nữ hoàng của anh!
187
Chương 187: Quỷ kế của Đỗ Hiểu Mị
188
Chương 188: Gậy ông đập lưng ông
189
Chương 189: Không chịu nhận thua
190
Chương 190: Được như ý nguyện
191
Chương 191: Buổi sáng tuyệt vời
192
Chương 192: Cô cũng biết thủ đoạn vậy
193
Chương 193: Nhân tài
194
Chương 194: Người đàn ông này là của cô
195
Chương 195: Vu Tố Hà trở về
196
Chương 196: Giương cung bạt kiếm
197
Chương 197: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời
198
Chương 198: Lòng tham không đáy
199
Chương 199: Người mới nhận chức
200
Chương 200: Thông báo nhậm chức
201
Chương 201: Không hợp cạ
202
Chương 202: Tự tình nho nhỏ
203
Chương 203: Thư ký mới
204
Chương 204: Bạn bè
205
Chương 205: Úy Úy cố chấp
206
Chương 206: Khách không mời mà đến
207
Chương 207: Chúng ta kết hôn đi
208
Chương 208: Cùng gặp tại Hongkong
209
Chương 209: Bắt chuyện đãi bôi
210
Chương 210: Chấn động
211
Chương 211: Thật sự là ý tưởng lớn gặp nhau sao?
212
Chương 212: Tiết lộ bí mật
213
Chương 213: Bị thua
214
Chương 214: Tự kiểm điểm
215
Chương 215: Sáng tỏ thông suốt
216
Chương 216: Ả phải về
217
Chương 217: Nhếch nhác rời đi
218
Chương 218: Lễ tốt nghiệp
219
Chương 219: Nản lòng
220
Chương 220: Vấn đề phía sau
221
Chương 221: Nuôi quân ngàn ngày
222
Chương 222: Kẻ địch của kẻ địch chính là bạn
223
Chương 223: Cô ta không có lựa chọn nào khác
224
Chương 224: Chính là người này
225
Chương 225: Công dã tràng
226
Chương 226: Ăn ý
227
Chương 227: Muốn gặp anh ấy một lần
228
Chương 228: Đã xảy ra chuyện
229
Chương 229: Đánh xuống mười tám tầng địa ngục
230
Chương 230: Rác rưởi
231
Chương 231: Mạo hiểm đánh cuộc
232
Chương 232: Nghĩ tên cho Chương thật rất tốn tế bào não (☺)
233
Chương 233
234
Chương 234: Nghi hoặc
235
Chương 235: Tin tức xấu
236
Chương 236: Ngẫu nhiên hay cố ý
237
Chương 237: Hy vọng
238
Chương 238: Tin tức
239
Chương 239: Nội dung băng ghi âm
240
Chương 240: Nghi phạm giết người
241
Chương 241: Vượt qua cửa ải khó khăn
242
Chương 242: Phán quyết
243
Chương 243: Xã hội hài hòa
244
Chương 244: Quan hệ bị phơi bày
245
Chương 245: Chó cắn chó
246
Chương 246: Thần thông quảng đại
247
Chương 247: Đuổi giết
248
Chương 248: Ra tự thú đi
249
Chương 249: Ảnh chụp
250
Chương 250: Điên cuồng
251
Chương 251: Nguy hiểm tính mạng
252
Chương 252: Tinh thần có vấn đề
253
Chương 253: Nói chuyện
254
Chương 254: Ai mới là người ngoài
255
Chương 255: Ám sát
256
Chương 256: Hình phạt
257
Chương 257: Đều có hẹn
258
Chương 258: Tâm hồn bà tám
259
Chương 259: Vô tình gặp gỡ
260
Chương 260: Đón dâu
261
Chương 261: Kính trà
262
Chương 262: Tiệc cưới cùng Tuần trăng mật
263
Chương 263: Về sau
264
Chương 264: Tiệc gia đình
265
Chương 265: Tiệc cưới cùng Tuần trăng mật
266
Chương 266: Chính thức giới thiệu
267
Chương 267: Quan hệ phức tạp
268
Chương 268: Bữa tối giữa cha và con gái
269
Chương 269: Dạ tiệc từ thiện
270
Chương 270: Không lời nào để nói
271
Chương 271: Mang thai
272
Chương 272: Vô sự không lên Tam Bảo Điện
273
Chương 273: Cút
274
Chương 274: Vì tôi yêu ông
275
Chương 275: Bất mãn
276
Chương 276: Tôi vì chính tôi
277
Chương 277: Ngã sấp
278
Chương 278: Cầu cạnh
279
Chương 279: Thì ra không phải là con gái của tôi
280
Chương 280: Mày là con hoang
281
Chương 281: Ai mới là hồ ly tinh
282
Chương 282: Vì tôi yêu ông nên mới giấu giếm
283
Chương 283: Đồng ý
284
Chương 284: Bắt cóc
285
Chương 285: Báo cảnh sát
286
Chương 286: Mạng của mày không đáng tiền
287
Chương 287: Giải thoát
288
Chương 288: Nản lòng thoái chí
289
Chương 289: Kết cục
290
Chương 290: Trình Vận mở lòng
291
Chương 291: Kết hôn
292
Chương 292: Bên nhau
293
Chương 293: Cuộc sống vẫn tiếp tục
294
Chương 294: Phiên ngoại — Kiếp trước (Một)
295
Chương 295: Phiên ngoại — Kiếp trước (Hai)
296
Chương 296: Phiên ngoại — Chuyện về đôi song sinh
297
Chương 297: Phiên ngoại — Em gái đâu, em gái nữa đâu