Chương 144: Đăng Ảnh

"Cứ ăn tiếp với em thế này, đoán chừng anh cũng sẽ mập." Cố Quyện Thư cảm khái.

Mặt Quý Chu Chu đầy hoảng sợ: "Không được, nếu anh không có cơ bụng, em cũng không thèm anh nữa."
Cố Quyện Thư đứng hình: "Bây giờ em cần anh, là vì cơ bụng?"
"Bằng không?" Quý Chu Chu nghiêng đầu liếc anh một cái.

Cố Quyện Thư bị sự đúng lý hợp tình của cô làm kinh sợ, sau một lúc lâu kẹp kẹp cô giống như kẹp con thú nhồi bông, ôm đến phòng khách xem tivi.

Quý Chu Chu vừa giãy giụa vừa hỏi: "Hôm nay anh không đi làm à?"
"Không đi." Vợ cũng bị người ta khi dễ rồi, còn đi làm cái gì.

Quý Chu Chu từ trong lòng ngực anh chui ra, tóc tai lộn xộn, giống như con nhóc khờ đứng ở trước mặt anh: "Hôm nay anh lại không đi, coi như nghỉ hai ngày.

Đại Thanh cũng sắp vong rồi, Hoàng Thượng, ngài có thể để tâm một chút không hả?"
"Dù sao chính là không đi." Cố Quyện Thư thấy cô móc di động ra, lập tức giật điện thoại trong tay cô đi: "Em muốn làm gì?"
Quý Chu Chu tức giận trả lời: "Em muốn kêu chú Chu trói anh về công ty."
"Tịch thu di động." Cố Quyện Thư đang lo Quý Chu Chu sẽ xem những tin tức đó, thấy thế lập tức lấy di động của cô đi.

Quý Chu Chu cũng không để ý lắm, đối diện với anh hồi lâu đột nhiên hỏi: "Anh thật sự không đi à?"
"Thật sự không đi."
"Nhưng mà khi nãy em thấy hình như chú Chu tìm anh có việc quan trọng."
"Đã giải quyết rồi." Cố Quyện Thư cẩn thận trả lời.

Quý Chu Chu nghi hoặc: "Chuyện gì có thể giải quyết nhanh như vậy?"

Cố Quyện Thư liếc cô một cái: "Hỏi thêm một câu, thì anh nghỉ thêm một ngày."
"..." Đại ca, anh thắng rồi.

Quý Chu Chu nghẹn khuất ngậm miệng lại, nghĩ thầm, chính mình cũng coi như là Hoàng Thượng không gấp thái giám gấp rồi.

Tên này thật là một chút cảm giác nguy cơ sắp mất nước cũng không có, làm người ta hoàn toàn không có cách nào bắt lấy anh.

Cố Quyện Thư thấy cô không nói nữa, khóe miệng kéo lên một nụ cười nhạt, xoa xoa đầu cô dẫn cô đi xem tivi.

...!
Biệt thự Trương gia, Trương Nhã Quyên xem những bình luận ác ý về Quý Chu Chu không ngừng xuất hiện trên ứng dụng, trong lòng sảng khoái một trận, xem ra Quý Chu Chu đã bắt đầu sứt đầu mẻ trán nhỉ.

(Truyện chính chủ TieuHiTieuHi).

Ảnh chụp này mờ ám như vậy, cho dù Cố Quyện Thư thích cô, cũng sẽ không chịu đựng việc cô cho mình đội nón xanh, nếu không qua thời gian lâu vậy rồi, cũng không giúp Quý Chu Chu làm sáng tỏ?
Chỉ cần một ngày ngắn ngủi, danh tiếng của Quý Chu Chu sẽ bốc mùi, sự ngăn cách giữa cô và Cố Quyện Thư cũng sẽ càng lúc càng lớn.

Còn Chử Trạm và Diệp Khuynh, từng cười nhạo cô ta, ai cũng đừng mong được tốt.

Nụ cười trên mặt Trương Nhã Quyên hơi vặn vẹo, ngay cả Thẩm Dã vào phòng cũng chưa phát hiện.

"Em đang xem gì đó?"
Đột nhiên âm thanh quen thuộc vang lên bên tai, Trương Nhã Quyên sợ tới mức vội vàng nhét cái di động xém rơi xuống đất vào chiếc chăn phía sau, miễn cưỡng cười nói: "Trò chuyện với chị em đó, sao anh đột nhiên vào đây, làm em sợ hết hồn."
Bọn họ chỉ mới đính hôn, Thẩm Dã lại không bằng lòng trước đám cưới chạm vào cô ta, cho nên mỗi ngày chỉ đến đây ăn cơm, nhưng chưa từng ngủ lại.

Người giúp việc Trương gia cũng quen chuyện Thẩm Dã tự do ra vào, đương nhiên cũng sẽ không ngăn cản.

Sau khi Trương Nhã Quyên hỏi ra những lời này, mới cảm giác bản thân hỏi đột ngột.

"Thế nào, không muốn anh tới tìm em?" Thẩm Dã điềm đạm nhìn cô ta, giống như cũng không để ý việc giấu di động của Trương Nhã Quyên.

Thẩm Dã này vốn dĩ tướng mạo cực tốt, hơn nữa đặc biệt có hào quang nam chính, khi anh ta điềm đạm chăm chú nhìn chằm chằm người nào đó thì dù người đó không muốn luân hãm cũng không có khả năng.

Trương Nhã Quyên bị nhìn đến mặt đỏ bừng, đứng dậy ôm lấy eo Thẩm Dã: "Sao có thể, mỗi ngày anh tới em mới vui vẻ á."
"Mau đi ra ngoài đi, trò chuyện với ông nội một lát là có thể ăn cơm." Thẩm Dã bắt lấy cổ tay cô ta, không biến sắc buông lỏng cô ta ra.

Trương Nhã Quyên dẩu miệng: "Ông nội ông nội ông nội, anh chỉ biết ông nội, cũng không muốn ở cùng em một lát sao?"
"Sau này kết hôn, có rất nhiều cơ hội ở cùng em, ông nội lớn tuổi rồi, lại thương em như vậy, ngay cả giấm của ông mà em cũng ăn?" Thẩm Dã cười một tiếng trêu chọc.

Trương Nhã Quyên ngại ngùng cười cười, đấm ngực anh một cái: "Sao có thể, em chỉ nói đùa với anh một chút, đi thôi, đừng để ông nội chờ sốt ruột."
Nói xong, thì nắm tay Thẩm Dã đi ra ngoài.

Ở chỗ cô ta không nhìn thấy, ánh mắt Thẩm Dã lạnh băng.

Chuyện hot search, lúc tuôn ra anh ta đã biết rồi.

Trước tiên chính là nghi ngờ Trương Nhã Quyên, cho nên hôm nay đến đây sớm, chính là muốn dò xét một chút, không ngờ vừa vào đã nhìn thấy cô ta cầm di động, phía trên có vài chữ quen thuộc, Thẩm Dã lập tức xác định.

Tôi đã nói, tôi đã nói rồi, không được phép động vào Quý Chu Chu.

Nếu con đàn bà ngu ngốc này không nghe, thì phải trả giá mới được.

Ở Trương gia ăn sáng xong, Thẩm Dã liền lấy cớ công ty có việc đi trước, trên đường trở về vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho cấp dưới: "Điều tra sinh hoạt cá nhân trong lúc ở nước ngoài của Trương Nhã Quyên, chỉnh lý mấy thứ hỗn loạn nhất ghê tởm nhất một chút, không có thì nghĩ cách làm cho có, trưa hôm nay tôi muốn nhìn thấy kết quả."
Anh ta lại phân phó vài câu, lúc này mới cúp điện thoại, đôi mắt của Thẩm Dã trong kính chiếu hậu lộ ra hương vị thâm độc.

Tất cả mọi người không thể tổn thương Chu Chu, bao gồm chính mình.

Nếu có người phá giới, vậy đừng trách anh ta gậy ông đập lưng ông.

Cùng thời gian đó Chử Trạm gọi điện thoại Cố Quyện Thư, sau khi hai người bàn bạc, bộ phận Quan hệ công chúng của công ty hai nhà quyết định liên hợp làm sáng tỏ, lúc Diệp Khuynh nghe nói chuyện này, cũng tỏ vẻ toàn lực phối hợp.

Ba tiếng sau, dưới sự phối hợp của đoàn đội đứng đầu, rất nhanh đưa ra phương án làm sáng tỏ.

Đồng thời dưới sự giúp đỡ của công ty Điện ảnh và truyền hình, bộ phận Pháp luật của Cố Thị đã lôi tất cả các tài khoản marketing ra, ở trong thời gian ngắn nhất kiện bọn họ lên toà án.

Khi Cố Quyện Thư đang chỉ huy tất cả những việc này, còn đang cùng Quý Chu Chu trên sô pha xem tivi.

Quý Chu Chu thấy anh nhìn chằm chằm vào di động, nhịn không được mỉa mai: "Rốt cuộc đang nhắn tin với tiểu yêu tinh nào đó, mà lơ là em như vậy."
"Xử lý công việc." Cố Quyện Thư dùng bốn chữ này ứng phó.

Quý Chu Chu ghét bỏ liếc anh một cái, cầm túi khoai lát bắt đầu ăn: "Nếu thật sự là công việc, có thể đến công ty xử lý không, ngồi ở đây giải quyết, không chê hiệu suất chậm?"
Cố Quyện Thư dừng một chút, là rất chậm, ít nhất phải mất mấy tiếng nữa mới giải quyết xong chuyện này.

Chu Chu của anh sẽ phải bị mắng rất nhiều.

Quý Chu Chu thấy mình nói xong thì Cố Quyện Thư bắt đầu phát ngốc, rốt cuộc hơi lo lắng sờ sờ đầu anh: "Hôm nay anh làm sao vậy, vẫn luôn kỳ kỳ, có phải khó chịu chỗ nào không?"
"Anh không sao." Cố Quyện Thư trầm tư liếc nhìn cô một cái, lấy cái tay cô từ trên trán xuống, nhẹ nhàng cầm lấy di động: "Anh đột nhiên nhớ ra, có phải chúng ta vẫn chưa từng chụp ảnh chung?"
"...!Đề tài này quẹo cũng gắt quá nhỉ, sao lại đột nhiên nghĩ đến chuyện này?" Quý Chu Chu dở khóc dở cười.

Cố Quyện Thư câu khóe môi lên, kéo cô vào lòng, giơ di động lên chụp một tấm.

Quý Chu Chu còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị anh buông ra, vẻ mặt mộng bức nhìn anh ở đằng kia mân mê di động.

"Cho em xem ảnh chụp." Quý Chu Chu đưa đầu tới.

Cố Quyện Thư lập tức giơ di động lên: "Không cho."
"Ai thèm, em đi ngủ!" Quý Chu Chu hầm hừ liếc anh một cái, mang dép lê vào rồi đi, di động của cô còn ở chỗ mình nên Cố Quyện Thư không có kéo người về nữa, tùy cô đi.

10 phút sau, Cố Quyện Thư gửi tin nhắn cho Chử Trạm: Tôi đã đăng bài thanh minh rồi, anh chia sẻ một chút, tài khoản là tên tôi.

Chử Trạm lập tức đồng ý, mở ứng dụng tìm kiếm tài khoản Cố Quyện Thư mới vừa đăng ký, sau đó nhìn thấy duy nhất một tin tức là một tấm ảnh chụp, cùng với dòng chữ: CỦA TÔI!
...!Tuy rằng ảnh chụp trông ấm áp, nhưng bởi vì trình độ chụp ảnh chẳng ra gì, hình ảnh hơi mờ.

Những điều này cũng không nói, Cố Quyện Thư chụp bản thân khá đẹp, cô gái nhỏ khùng khùng trong lòng anh thật sự là Quý Chu Chu? Chử Trạm nhớ tới đêm qua nhìn thấy Chu Chu mặc váy đỏ, cảm thấy hơi hoài nghi cuộc sống.

Anh ta thử gửi tin nhắn hỏi lại: Trực tiếp làm sáng tỏ như vậy cũng khá tốt, nhưng mà cậu có muốn đổi tấm ảnh khác không?

Cố Quyện Thư nhíu nhíu mày, click mở ảnh chụp xem lại một lần, trong ảnh chụp Quý Chu Chu tóc tai lộn xộn, bởi vì đột nhiên bị chụp còn mang theo một chút hoảng sợ, giống một con cá nóc phình phình, đôi mắt còn híp lại, trông thật đáng yêu.

Anh nhìn một cái, đã nhịn không được đổi làm màn hình khóa.

Cố Quyện Thư: Không đổi.

Chu Chu đáng yêu thế này, phải cho tất cả mọi người nhìn thấy mới được, như vậy bọn họ mới có thể biết, cô xứng đáng với bất kỳ người đàn ông nào, đều là những người đàn ông đó trèo cao, bao gồm chính mình.

Chử Trạm không còn cách nào, đành phải chia sẻ, chỉ là lúc chia sẻ để lại tâm ý, nghĩ đến hậu trường đoàn phim nhất định đã từng chụp không ít ảnh, nên hỏi Diệp Khuynh có ảnh của Quý Chu Chu hay không.

(Truyện chính chủ TieuHiTieuHi).

Quả nhiên chỗ Diệp Khuynh có, rất nhanh gửi tới mấy tấm.

Chử Trạm chọn chọn, chọn một tấm Quý Chu Chu đội mũ rơm ngồi xổm trên bờ ruộng ăn kem cây.

Trong ảnh chụp Quý Chu Chu gặm một cây kem 5 đồng, cười đến đôi mắt cũng cong lên, giống như đang ăn mỹ thực tuyệt thế gì đó.

Cô gái nhỏ hồn nhiên cùng mũ rơm và đồng ruộng trời xanh, làm người ta nhìn một cái cảm thấy tâm hồn cũng muốn được tinh lọc.

Chử Trạm nhếch khóe môi cười như không cười, khi chia sẻ cũng kèm theo tấm ảnh này, đồng thời viết: Của cậu ấy (Vì không để đường đường là Chủ tịch Cố Thị mà bị vợ đánh chết, nên chỉ có thể đi tìm một tấm ảnh coi như bình thường của bạn học nhỏ Chu Chu bổ sung vào).

Anh ta nhìn thoáng qua xác nhận không có vấn đề, lúc này mới chia sẻ.

Ngày này dường như cư dân mạng cuồng hoan, Chử Trạm nhiều năm như vậy chưa từng dính tin đồn, mặc kệ là fans hay là truyền thông, đều luôn nhìn chằm chằm vào động tĩnh của anh ta, trong lúc Chử Trạm online đều vận sức chờ phát động, chờ xem anh ta muốn đăng cái gì.

Không ngờ lại chờ tới lúc anh ta chia sẻ bài viết của một tài khoản vừa mới đăng ký.

Chẳng qua coi như chia sẻ, cũng đủ làm người ta khiếp sợ, bởi vì một câu ngắn ngủi của Chử Trạm, trực tiếp chỉ ra vài điểm.

Một là, người được gọi là đối tượng mờ ám của anh ta, kỳ thật là người phụ nữ của Chủ tịch Cố Thị; Hai là, anh ta vậy mà là bạn của Chủ tịch Cố Thị.

Cố Quyện Thư, Chủ tịch Cố Thị là người nào, đó là đại gia đứng đầu Kim tự tháp trong nước, ngày thường dường như rất ít khi lộ diện nên ít có người biết được diện mạo của anh, không ngờ ảnh chụp vừa đăng ra, lại anh tuấn tuổi trẻ thế này.

Chử Trạm vừa chia sẻ, fans lớn và Trạm Tử của anh ta lập tức hiểu rõ là ý gì, cũng bắt đầu cùng nhau đến các tài khoản marketing vu oan làm sáng tỏ.

Có một loạt bình luận động viên dưới tài khoản của mình, Chử Trạm chọn một bình luận nhiều like nhất trả lời: Mặc dù biết mọi người tốt với tôi, nhưng vẫn xúc phạm tới bạn tôi, hy vọng mọi người có thể đi nói lời xin lỗi.

Lời thần tượng vừa nói ra, fans nào có không nghe, vội vào tài khoản của Cố Quyện Thư xin lỗi, thứ nhất là hy vọng thần tượng vui vẻ, thứ hai là sợ bọn họ đắc tội ông lớn như vậy, sau này con đường ngôi sao của Chử Trạm không thuận lợi thì làm thế nào..

Chapter
1 Chương 1: Giới Thiệu
2 Chương 2
3 Chương 3: Căn phòng xa hoa đâu?
4 Chương 4: Sở thích của đại gia thật đặc biệt
5 Chương 5: Tiểu bạch hoa mạnh mẽ
6 Chương 6: Em thật xấu!
7 Chương 7: Anh hãy nghe tôi giải thích
8 Chương 8: Mỗi ngày đều muốn chết
9 Chương 9: Đạo diễn lớn đến rồi
10 Chương 10: Đại gia ba tuổi rưỡi
11 Chương 11: Bửa tiệc thượng lưu
12 Chương 12: Đại gia bao che con gái
13 Chương 13: Tiệc rượu ngoài trời
14 Chương 14: Người đàn ông giống hồ ly tinh
15 Chương 15: Sau khi say rượu
16 Chương 16: Hôn một cái
17 Chương 17: Chu Chu bận bịu sự nghiệp
18 Chương 18: Muốn ôm một cái
19 Chương 19: Bởi vì con là gay
20 Chương 20: Hóa ra em vẫn không thay đổi ý nghĩ đó
21 Chương 21: Vậy hãy khiến nó phối hợp
22 Chương 22: Thuốc phú bà vui vẻ
23 Chương 23: Em là của tôi
24 Chương 24: Em lại muốn đánh tôi?
25 Chương 25: Đồ phế vật
26 Chương 26: 150 vạn
27 Chương 27: Cố gia đều là của tôi!
28 Chương 28: Kim chủ! Anh bị cắm sừng rồi
29 Chương 29: Tôi còn tưởng giấu được anh
30 Chương 30: Cô ấy hôn
31 Chương 31: Vậy anh nói xem, tôi cướp gì?
32 Chương 32: Chị Chu Chu, đã lâu không gặp
33 Chương 33: Cố tiên sinh, mau cứu tôi
34 Chương 34: Ba ba
35 Chương 35: Vậy em đỏ mặt cái gì?
36 Chương 36: Em đang bực bội với tôi?
37 Chương 37: Nếu như tôi bị què
38 Chương 38: Rất thích lăn giường?
39 Chương 39: Tôi nghĩ rằng tôi sắp chết
40 Chương 40: "Tội phạm giết người"
41 Chương 41: Lại bị anh phát hiện rồi
42 Chương 42: Có phải anh thích ai rồi không?
43 Chương 43: Vậy anh đi ngủ sô pha!
44 Chương 44: Bởi vì không có bịt mắt
45 Chương 45: Khen kỹ thuật của tôi giỏi à?
46 Chương 46: Em đánh tôi?
47 Chương 47: Không phải hôn mà là cắn
48 Chương 48: Thật trùng hợp
49 Chương 49: Anh làm gì dọa tôi?
50 Chương 50: Thẩm Dã, anh đánh em..
51 Chương 51: Anh ta sẽ giết em
52 Chương 52: Thẩm Dã tìm em làm gì?
53 Chương 53: Vì sao phải đối tốt với tôi?
54 Chương 54: Anh nhất định phải sống!
55 Chương 55: Lý Nhu Nhu OUT!
56 Chương 56: Thẩm Dã trùng sinh
57 Chương 57: Chu Chu giảm cân
58 Chương 58: Biên kịch Chu Tứ Quý
59 Chương 59: Bạn tôi muốn đến đây
60 Chương 60: Tôi bị bà mập chiếm tiện nghi
61 Chương 61: Cùng nhau đi ngủ nha!
62 Chương 62: Cai nghiện internet
63 Chương 63: Em muốn rời khỏi tôi? 3
64 Chương 64: Mua bảo hiểm
65 Chương 65: Tôi không phải anh trai cô ấy! 2
66 Chương 66: Anh tin tôi không?
67 Chương 67: Dễ thương không?
68 Chương 68: Tôi không ăn cắp!
69 Chương 69: Sửa kịch bản
70 Chương 70: Em thích cậu ta?
71 Chương 71: Ăn cơm với bạn gái
72 Chương 72: Đêm nay ngủ với tôi!
73 Chương 73: Bữa sáng tình yêu
74 Chương 74: Kim chủ! Tôi yêu anh!
75 Chương 75: 500 vạn
76 Chương 76: Cô cãi nhau với Quyện Thư?
77 Chương 77: Hạng mục
78 Chương 78: Lý do tôi tới tìm em là gì?
79 Chương 79: Quan hệ thuần khiết
80 Chương 80: Cùng nhau chết đi!
81 Chương 81: Chiến tranh lạnh
82 Chương 82: Cố Quyện Thư thích cô
83 Chương 83: Kế hoạch chạy trốn
84 Chương 84: Anh đưa tôi đi đâu?
85 Chương 85: Tôi muốn cầu hôn
86 Chương 86: Loại chướng ngại vật
87 Chương 87: Bị bệnh sao không nói?
88 Chương 88: Cô ấy chưa từng thích tôi (1)
89 Chương 89: Rời khỏi thành phố A
90 Chương 90: Chu Tứ Quý – Quý Chu Chu
91 Chương 91: Tập chạy xe đạp
92 Chương 92: Còn chạy?
93 Chương 93: Em có tim không?
94 Chương 94: Em cảm thấy, tôi còn thích em?
95 Chương 95: Em tránh tôi?
96 Chương 96: Tại sao không thích tôi?
97 Chương 97: Cố Quyện Thư nấu ăn
98 Chương 98: Cô nợ Quyện Thư
99 Chương 99: Hình như cánh tay bị gãy rồi
100 Chương 100: Tôi thật sự không đi!
101 Chương 101: Y tá nhỏ
102 Chương 102: Em nhất định sẽ thích tôi
103 Chương 103: Em ghen?
104 Chương 104: Xoa bóp
105 Chương 105: Anh ta đánh tôi
106 Chương 106: Em không tin tôi?
107 Chương 107: Em cảm thấy tôi sẽ để em đi?
108 Chương 108: Anh điên thật rồi
109 Chương 109: Tự mình hại mình
110 Chương 110: Cô ấy không muốn gặp tôi?
111 Chương 111: Thật xin lỗi... Cảm ơn!
112 Chương 112: Sao cậu lại tới đây?
113 Chương 113: Gặp bà dì lựu đạn
114 Chương 114: Cố Quyện Thư đánh cậu?
115 Chương 115: Tôi là bạn gái Kiều Tây?
116 Chương 116: Vẫn cảm thấy rất thích cô ấy
117 Chương 117: Thẳng thắn với nhau
118 Chương 118: Cho chúng ta một cơ hội
119 Chương 119: Thử
120 Chương 120: Mua sắm
121 Chương 121: Đừng nhúc nhích
122 Chương 122: Mua giường cho đàn ông
123 Chương 123: Em muốn đi xem mắt?
124 Chương 124: Kỹ thuật có thể đền bù
125 Chương 125: Kích cỡ dọa người
126 Chương 126: Con trai bà liệt dương
127 Chương 127: Phải bồi thường 20 vạn
128 Chương 128: Cố Quyện Thư, tránh ra!
129 Chương 129: Điều tra nội gián
130 Chương 130: Tôi đang đợi em 2
131 Chương 131: Cảm giác không bắt được em
132 Chương 132: Em muốn kết hôn với anh?
133 Chương 133: Bạn trai bạn gái
134 Chương 134: Duyên phận chết tiệt
135 Chương 135: Chịu trách nhiệm
136 Chương 136: Tại sao em khóc?
137 Chương 137: Ăn tiệc với lão phu nhân
138 Chương 138: Cách xa lão phu nhân một chút
139 Chương 139: Tôi đánh cô dâu
140 Chương 140: Không ầm ĩ nữa
141 Chương 141: Bị chụp lén
142 Chương 142: Muốn ngủ với em
143 Chương 143: Ha Tra Nữ!
144 Chương 144: Đăng Ảnh
145 Chương 145: Anh Nghi Ngờ Em 1
146 Chương 146: Em Sẽ Bị Trời Phạt Không
147 Chương 147: Bị Lừa Đến Công Ty
148 Chương 148: Cùng Nhau Làm Việc
149 Chương 149: Cô Là
150 Chương 150: Xin Hãy Tha Cho Anh Ấy
151 Chương 151: Tìm Cao Nhân
152 Chương 152: Chạm Mặt
153 Chương 153: Bát Tự Không Hợp
154 Chương 154: Cô Là Thứ Gì
155 Chương 155: Mượn Xác Hoàn Hồn
156 Chương 156: Muốn Nhốt Em Bao Lâu
157 Chương 157: Em Là Quý Chu Chu
158 Chương 158: Trương Gia
159 Chương 159: Có Phải Anh Làm Em Lo Lắng
160 Chương 160: Tham Gia Tang Lễ
161 Chương 161: Cùng Nhau Xem Kịch
162 Chương 162: Sụp Bẫy
163 Chương 163: Cầu Hôn
164 Chương 164: Gặp Phụ Huynh
165 Chương 165: Anh Không Có Phá Sản
166 Chương 166: Cô Là
167 Chương 167: Anh Sẽ Không Tổn Thương Em
168 Chương 168: Chu Chu Là Em Sao
169 Chương 169: Coi Như Em Cầu Xin Anh
170 Chương 170: Em Không Phải Là Gì
171 Chương 171: Cô Chạy Mau Là Thẩm Dã
172 Chương 172: Đừng Lo Tôi Sẽ Quay Lại
173 Chương 173: Quỳ Xuống Cầu Xin Tôi Đi
174 Chương 174: Mình Muốn Quay Về
175 Chương 175: Ba Năm Nay Cô Đi Đâu
176 Chương 176: Sao Hôm Nay Cô Lại Trở Về
177 Chương 177: Anh Thật Sự Nhìn Thấy Cô Ấy
178 Chương 178: Còn Đi Không
179 Chương 179: Vậy em sẽ cùng anh già đi?
180 Chương 180: Về nhà với anh nhé
181 Chương 181: Anh không đi làm à?
182 Chương 182: Anh muốn đoạt lại Cố Thị
183 Chương 183: Vợ à, anh sai rồi!
184 Chương 184: Em đồng ý gả cho anh không?
Chapter

Updated 184 Episodes

1
Chương 1: Giới Thiệu
2
Chương 2
3
Chương 3: Căn phòng xa hoa đâu?
4
Chương 4: Sở thích của đại gia thật đặc biệt
5
Chương 5: Tiểu bạch hoa mạnh mẽ
6
Chương 6: Em thật xấu!
7
Chương 7: Anh hãy nghe tôi giải thích
8
Chương 8: Mỗi ngày đều muốn chết
9
Chương 9: Đạo diễn lớn đến rồi
10
Chương 10: Đại gia ba tuổi rưỡi
11
Chương 11: Bửa tiệc thượng lưu
12
Chương 12: Đại gia bao che con gái
13
Chương 13: Tiệc rượu ngoài trời
14
Chương 14: Người đàn ông giống hồ ly tinh
15
Chương 15: Sau khi say rượu
16
Chương 16: Hôn một cái
17
Chương 17: Chu Chu bận bịu sự nghiệp
18
Chương 18: Muốn ôm một cái
19
Chương 19: Bởi vì con là gay
20
Chương 20: Hóa ra em vẫn không thay đổi ý nghĩ đó
21
Chương 21: Vậy hãy khiến nó phối hợp
22
Chương 22: Thuốc phú bà vui vẻ
23
Chương 23: Em là của tôi
24
Chương 24: Em lại muốn đánh tôi?
25
Chương 25: Đồ phế vật
26
Chương 26: 150 vạn
27
Chương 27: Cố gia đều là của tôi!
28
Chương 28: Kim chủ! Anh bị cắm sừng rồi
29
Chương 29: Tôi còn tưởng giấu được anh
30
Chương 30: Cô ấy hôn
31
Chương 31: Vậy anh nói xem, tôi cướp gì?
32
Chương 32: Chị Chu Chu, đã lâu không gặp
33
Chương 33: Cố tiên sinh, mau cứu tôi
34
Chương 34: Ba ba
35
Chương 35: Vậy em đỏ mặt cái gì?
36
Chương 36: Em đang bực bội với tôi?
37
Chương 37: Nếu như tôi bị què
38
Chương 38: Rất thích lăn giường?
39
Chương 39: Tôi nghĩ rằng tôi sắp chết
40
Chương 40: "Tội phạm giết người"
41
Chương 41: Lại bị anh phát hiện rồi
42
Chương 42: Có phải anh thích ai rồi không?
43
Chương 43: Vậy anh đi ngủ sô pha!
44
Chương 44: Bởi vì không có bịt mắt
45
Chương 45: Khen kỹ thuật của tôi giỏi à?
46
Chương 46: Em đánh tôi?
47
Chương 47: Không phải hôn mà là cắn
48
Chương 48: Thật trùng hợp
49
Chương 49: Anh làm gì dọa tôi?
50
Chương 50: Thẩm Dã, anh đánh em..
51
Chương 51: Anh ta sẽ giết em
52
Chương 52: Thẩm Dã tìm em làm gì?
53
Chương 53: Vì sao phải đối tốt với tôi?
54
Chương 54: Anh nhất định phải sống!
55
Chương 55: Lý Nhu Nhu OUT!
56
Chương 56: Thẩm Dã trùng sinh
57
Chương 57: Chu Chu giảm cân
58
Chương 58: Biên kịch Chu Tứ Quý
59
Chương 59: Bạn tôi muốn đến đây
60
Chương 60: Tôi bị bà mập chiếm tiện nghi
61
Chương 61: Cùng nhau đi ngủ nha!
62
Chương 62: Cai nghiện internet
63
Chương 63: Em muốn rời khỏi tôi? 3
64
Chương 64: Mua bảo hiểm
65
Chương 65: Tôi không phải anh trai cô ấy! 2
66
Chương 66: Anh tin tôi không?
67
Chương 67: Dễ thương không?
68
Chương 68: Tôi không ăn cắp!
69
Chương 69: Sửa kịch bản
70
Chương 70: Em thích cậu ta?
71
Chương 71: Ăn cơm với bạn gái
72
Chương 72: Đêm nay ngủ với tôi!
73
Chương 73: Bữa sáng tình yêu
74
Chương 74: Kim chủ! Tôi yêu anh!
75
Chương 75: 500 vạn
76
Chương 76: Cô cãi nhau với Quyện Thư?
77
Chương 77: Hạng mục
78
Chương 78: Lý do tôi tới tìm em là gì?
79
Chương 79: Quan hệ thuần khiết
80
Chương 80: Cùng nhau chết đi!
81
Chương 81: Chiến tranh lạnh
82
Chương 82: Cố Quyện Thư thích cô
83
Chương 83: Kế hoạch chạy trốn
84
Chương 84: Anh đưa tôi đi đâu?
85
Chương 85: Tôi muốn cầu hôn
86
Chương 86: Loại chướng ngại vật
87
Chương 87: Bị bệnh sao không nói?
88
Chương 88: Cô ấy chưa từng thích tôi (1)
89
Chương 89: Rời khỏi thành phố A
90
Chương 90: Chu Tứ Quý – Quý Chu Chu
91
Chương 91: Tập chạy xe đạp
92
Chương 92: Còn chạy?
93
Chương 93: Em có tim không?
94
Chương 94: Em cảm thấy, tôi còn thích em?
95
Chương 95: Em tránh tôi?
96
Chương 96: Tại sao không thích tôi?
97
Chương 97: Cố Quyện Thư nấu ăn
98
Chương 98: Cô nợ Quyện Thư
99
Chương 99: Hình như cánh tay bị gãy rồi
100
Chương 100: Tôi thật sự không đi!
101
Chương 101: Y tá nhỏ
102
Chương 102: Em nhất định sẽ thích tôi
103
Chương 103: Em ghen?
104
Chương 104: Xoa bóp
105
Chương 105: Anh ta đánh tôi
106
Chương 106: Em không tin tôi?
107
Chương 107: Em cảm thấy tôi sẽ để em đi?
108
Chương 108: Anh điên thật rồi
109
Chương 109: Tự mình hại mình
110
Chương 110: Cô ấy không muốn gặp tôi?
111
Chương 111: Thật xin lỗi... Cảm ơn!
112
Chương 112: Sao cậu lại tới đây?
113
Chương 113: Gặp bà dì lựu đạn
114
Chương 114: Cố Quyện Thư đánh cậu?
115
Chương 115: Tôi là bạn gái Kiều Tây?
116
Chương 116: Vẫn cảm thấy rất thích cô ấy
117
Chương 117: Thẳng thắn với nhau
118
Chương 118: Cho chúng ta một cơ hội
119
Chương 119: Thử
120
Chương 120: Mua sắm
121
Chương 121: Đừng nhúc nhích
122
Chương 122: Mua giường cho đàn ông
123
Chương 123: Em muốn đi xem mắt?
124
Chương 124: Kỹ thuật có thể đền bù
125
Chương 125: Kích cỡ dọa người
126
Chương 126: Con trai bà liệt dương
127
Chương 127: Phải bồi thường 20 vạn
128
Chương 128: Cố Quyện Thư, tránh ra!
129
Chương 129: Điều tra nội gián
130
Chương 130: Tôi đang đợi em 2
131
Chương 131: Cảm giác không bắt được em
132
Chương 132: Em muốn kết hôn với anh?
133
Chương 133: Bạn trai bạn gái
134
Chương 134: Duyên phận chết tiệt
135
Chương 135: Chịu trách nhiệm
136
Chương 136: Tại sao em khóc?
137
Chương 137: Ăn tiệc với lão phu nhân
138
Chương 138: Cách xa lão phu nhân một chút
139
Chương 139: Tôi đánh cô dâu
140
Chương 140: Không ầm ĩ nữa
141
Chương 141: Bị chụp lén
142
Chương 142: Muốn ngủ với em
143
Chương 143: Ha Tra Nữ!
144
Chương 144: Đăng Ảnh
145
Chương 145: Anh Nghi Ngờ Em 1
146
Chương 146: Em Sẽ Bị Trời Phạt Không
147
Chương 147: Bị Lừa Đến Công Ty
148
Chương 148: Cùng Nhau Làm Việc
149
Chương 149: Cô Là
150
Chương 150: Xin Hãy Tha Cho Anh Ấy
151
Chương 151: Tìm Cao Nhân
152
Chương 152: Chạm Mặt
153
Chương 153: Bát Tự Không Hợp
154
Chương 154: Cô Là Thứ Gì
155
Chương 155: Mượn Xác Hoàn Hồn
156
Chương 156: Muốn Nhốt Em Bao Lâu
157
Chương 157: Em Là Quý Chu Chu
158
Chương 158: Trương Gia
159
Chương 159: Có Phải Anh Làm Em Lo Lắng
160
Chương 160: Tham Gia Tang Lễ
161
Chương 161: Cùng Nhau Xem Kịch
162
Chương 162: Sụp Bẫy
163
Chương 163: Cầu Hôn
164
Chương 164: Gặp Phụ Huynh
165
Chương 165: Anh Không Có Phá Sản
166
Chương 166: Cô Là
167
Chương 167: Anh Sẽ Không Tổn Thương Em
168
Chương 168: Chu Chu Là Em Sao
169
Chương 169: Coi Như Em Cầu Xin Anh
170
Chương 170: Em Không Phải Là Gì
171
Chương 171: Cô Chạy Mau Là Thẩm Dã
172
Chương 172: Đừng Lo Tôi Sẽ Quay Lại
173
Chương 173: Quỳ Xuống Cầu Xin Tôi Đi
174
Chương 174: Mình Muốn Quay Về
175
Chương 175: Ba Năm Nay Cô Đi Đâu
176
Chương 176: Sao Hôm Nay Cô Lại Trở Về
177
Chương 177: Anh Thật Sự Nhìn Thấy Cô Ấy
178
Chương 178: Còn Đi Không
179
Chương 179: Vậy em sẽ cùng anh già đi?
180
Chương 180: Về nhà với anh nhé
181
Chương 181: Anh không đi làm à?
182
Chương 182: Anh muốn đoạt lại Cố Thị
183
Chương 183: Vợ à, anh sai rồi!
184
Chương 184: Em đồng ý gả cho anh không?