Chương 10: Ngây Thơ

Ta giật mình bỏ tách trà xuống:"Hắn không dùng Sơn Linh Thạch ư?""Sơn Linh Thạch là vật mang dương khí rất lớn, dù chỉ còn một nữa nhưng vẫn rất lợi hại.

Muốn dùng nó phải có vật mang âm khí mạnh ở bên cạnh để áp chế."" Vật mang âm khí mạnh là thứ gì?"Nữ nhân là âm, nam nhân là dương…"Hắn định nói tiếp nhưng ta ngắt lời:" Được rồi, ta hiểu rồi.

Bảo Tiểu Lục giúp hắn đi."Đại Lục phản đối kịch liệt:"Không được! Tiểu Lục là muội muội duy nhất của ta, ta không cho phép nó gặp nguy hiểm."Ta tức giận ném tách trà xuống đất:"Vậy thì là ai đây? Trong Hàn Trung Động chỉ có ta và Tiểu Lục là nữ nhân, không phải Tiểu Lục vậy thì là ta à? Hãy ngươi bảo là mấy cái xác chết biết đi đầy âm khí ngoài kia?""Ta không biết.

Tiểu Lục còn nhỏ tuổi, nó không nên đi!"" Ý ngươi là sợ Sơn Tiểu Văn nổi cơn dã thú sao? Ngươi lo cho muội muội ngươi như vậy, vậy còn ta thì sao? ""Cô đang mười lăm văn tuổi, còn cái gì mà chưa hiểu thấu, với pháp thuật của cô tên nhóc đó có thể làm được gì?"Ta đập bàn đứng dậy.

Liếc mắt nhìn tên khuê mật đắc sủng sinh kiêu đó rồi hét lớn:"Tiểu Lục, ta đói rồi, mau nấu cơm ngày cho ta!"Tên Đại Lục đó lại nói tiếp:"Tiểu Lục đã ngủ rồi, giờ này còn ăn gì nữa."Ta giận đến đỏ mặt, cứ có cảm giác hai huynh muội họ cho ta ra rìa vậy.Tức quá mà không làm được gì ta bỏ đi tắm rửa, tắm xong, ta bước ra với bộ áo mỏng màu trắng khá gợi cảm.

Ta đi ngang mấy tên vệ binh trong phòng tên nào cũng đỏ mặt, mới tắm có một lúc mà đã không thấy Đại Lục đâu ta liền đi tìm hắn, khi bước vào phòng hắn thì bắt gặp hắn đang ngồi trên bàn với mâm thức ăn ngon lành.

Đại Lục ngẩng mặt nhìn ta mà chẳng có chút biến sắc, lúc này ta mới cảm thấy bản thân thật sự quá ít gợi cảm.

Hắn chạy tới chỗ ta, kéo ta ngồi vào bàn, nói:"Khi nãy trong lúc cô tắm ta có nấu chút thức ăn, cô ăn tạm đi."Trên đời này chỉ có Đại Lục là người mà ta tin tưởng và quý trọng như huynh đệ.

Hắn lúc nào cũng ân cần chăm sóc ta như vậy.

Mới nãy là do hắn thương muội muội nên không cho ta sai bao thôi chứ nếu ta kêu thì hắn sẽ thay mặt muội muội làm, tuyệt đối không có chuyện không làm luôn.Ta ngồi ăn cơm do hắn nấu mà sự tức giận về Chiến Thần gần như tan biến.

Ta nói:"Ngày mai ta xuống Hạ giới, lần này đi khoảng 1 tháng sẽ về.""Được, ta sẽ sắp xếp."Ăn uống no say, ta lên giường rồi lăn ra ngủ.

Đại Lục lặng lẽ đi đến chiếc ghế nhỏ quen thuộc mà ngủ.

Tối hôm đó trời bỗng trở lạnh,vết cắn của Tiểu Văn dành cho ta bỗng nhiên đau nhức khiến ta ngủ không yên , nằm chờ đến sáng lại vô vị, ta chợt nghĩ đến chuyện của Tiểu Văn, trong đầu đầy những câu hỏi.

Tại sao Tiểu Văn lại thích ta như vậy, lẽ nào trên đời có người chưa gặp người khác lần nào mà vẫn chờ đợi sao? Ta phải cư xử với Tiểu Văn thế nào cho tốt trong trường hợp nó vẫn chưa từ bỏ?...Những suy nghĩ không hiểu sao lại đưa ta vào giấc ngủ nhanh hơn, có lẽ là chưa đến lúc trả lời chính bản thân mình.Ta chìm vào giấc mộng, từ từ...!Nụ hôn trên cổ mà Tiểu Văn hôn ta.

Giọng nói của Tiểu Văn cạnh bên tai ta mang hơn nước: "Nàng đã thấy chưa? Giờ nàng là của ta rồi..." Cơ thể ta không cử động nổi, cả trong mơ lẫn ngoài đời.

Trong cơn ác mộng đó Tiểu Văn và ta trơ trội không một mảnh vải ở trên giường, tay của ta bị trói chặt, tên nam nhân với gương mặt thỏa mãn từ chút một chạm vào khắp nơi trên cơ thể ta.

Trong lòng ta không ngừng cầu xin: "Làm ơn chỉ cho ta cách thoát khỏi giấc mơ này đi!"Nhưng mãi cho đến khi trong mơ Tiểu Văn cắn vào vai ta, ta mới thoát khỏi được mê cục của giấc mộng đó.

Vừa mở mắt ra thì ánh mặt trời đã chiếu vào khóe mắt, gương mặt của Đại Lục lo lắng nhìn ta:"Cô làm sao vậy? Cả đêm qua cô cứ hét lên như gặp ác mộng vậy."Ta mơ màng nhìn mới nhận ra chiếc chăn đỏ đang cuộn khắp người.

Lật đật ta bật dậy :"Chiếc chăn này ở đâu ra? Là ngươi đắp cho ta phải không? "Đại Lục trả lời:"Ta thấy cô lạnh...!""Ai bảo? Ta thấy ác mộng nhất định là do chiếc chăn này rồi, mau ném nó đi cho ta!"Rồi cứ như thế ta chạy thẳng vào nhà tắm, điên cuồng tát nước lên mặt rồi lại nhảy vào bồn nước, cái cảm giác trong mơ đó thật đáng sợ, cứ như là sự thật.

Ngâm mình trong nước hai canh giờ đến nổi da trắng bệt nhưng vẫn cảm thấy chưa sạch.

Ở chỗ vết cắn trên vai cũng thấy đau nhưng lại không hề bị gì cả.

Lẽ nào ta bị điên rồi? Tại sao lại mơ giấc mơ đáng ghét đó?Nửa ngày là khoảng thời gian để ta bình tĩnh lại.

Ta đã ăn hết ba mươi bát cơm rồi bội thực mà nằm ngay trên đùi của Đại Lục ở chính điện.

Một lúc sau có một tên binh sĩ chạy vào báo nói là Sơn Tiểu Văn đột nhiên không thấy trong động nữa.

Ta hoảng hốt ngồi dậy nhưng khổ nỗi cái bụng to như đang dạ chửa này vô cùng nặng nề.

Ta nói với Đại Lục:"Ngươi đỡ ta đứng dậy đi."Hắn cười ta:"Ai bảo cô ăn nhiều như vậy chứ, tự mà đứng.

"Ta cố tự đứng dậy, cứ vậy mà nhờ tên khuê mật đáng ghét đó mà ta được một phen mẻ mặt khi ợ một tiếng lớn trước mặt hạ nhân.

Đại Lục đáng chết!Trước khi ta đến tìm Tiểu Văn, Đại Lục đưa cho ta một mảnh giấy chỉ cách ta phải làm gì để giúp Tiểu Văn.Ta đến băng động một mình.

Trên gương chiếu không thấy Tiểu Văn đâu cả, đành đánh liều vào trong xem… Ở trong động có một vũng máu nhỏ, gốc tường lại có một lỗ thủng lớn, ta chợt nghĩ đứa trẻ này thật sự đã giận rồi nhưng mà cũng tốt để ta xem khi tức giận nó sẽ làm được gì.Sau một hồi xem xét tình hình, ta bắt đầu đi tìm Tiểu Văn.

Khắp nơi đều không có, ta lại chợt nghĩ có khi nào nó bị thương nặng không đủ sức chạy nên bị tuyết chôn vùi rồi không? Ta có chút lo lắng nhưng may là cuối cùng cũng tìm được manh mối là những giọt máu ở trên tuyết, đi theo đó ta tới được một thành trì vô cùng phồn hoa.

Vừa tới nơi ta đã nghe một đám người nói về con bạch hổ bị quân lính bắt định hoả thêu ở trong rừng.

Ta lập tức ba chân bốn cẳng chạy đi tìm, quả đúng như vậy, lửa đã lên tới chân rồi, còn hổ ngu ngốc đó chỉ biết là hét kêu gào.

Ta liền chạy ra, nói lớn cho bọn sĩ phu nghe:"Các ngươi làm gì vậy? Đây là vật cưỡi của ta."Vừa chạy tới, ta thể hiện cho đám phàm nhân xem pháp thuật của mình, dập tắt lửa đi, ta biến con hổ trắng đó vào tay áo rồi nhanh chân bay đi.Ta không đưa nó đến băng động mà đưa nó đến một rừng trúc, ở đó có một căn nhà tranh.

Thật ra nơi này ta từng ở tạm vài ngày trong lúc vừa trốn trở về từ U Mình giới năm xưa.

Đến nơi ta đặt con hổ mình đầy máu me đó ở giữa nhà, liều cái mạng già này mà truyền cho nó 200 năm công lực của mình.

Cứu được cái mạng của nó ta cũng kiệt sức, lúc này phải nghỉ ngơi nên ta lấy mảnh giấy của Đại Lục đưa ra xem.

Vừa đọc xong, hai mắt ta xém chút nữa đã rơi ra ngoài.

Đại Lục đang chơi xỏ ta à? Hắn nghĩ sao mà bảo ta hỏi Tiểu Văn đã từng làm chuyện nam nữ với nữ nhân nào chưa.

Hắn còn ghi là nếu Tiểu Văn chưa từng thì dương khí thịnh, phải lấy một luồn âm khí áp chế lại rồi mới có thể dùng Sơn Linh Thạch luyện đan dược mà uống.

Đọc tới đây ta bỗng ngộ ra một chuyện, thảo nào nam nhân Sơn gia đều lấy thê tử rất sớm.

Thì ra ngoài chuyện sợ chưa kịp sinh con đã bệnh chết ra còn có nguyên nhân này.

Ta đặt tờ giấy xuống, nhìn con hổ nằm yên trên sàn mà suy nghĩ có khi nào Tiểu Văn chưa từng làm chuyện đó hay không? Nghe Thùy Dung nói lúc nhỏ nó nhảy xuống đài gì đó nên bị gãy chân, sau đó thì bị đưa đi cạnh giữ ở biên giới với Hàn Trung Động, có lẽ nó chưa biết mùi nữ nhân ra sao đâu.

Nhưng nói đi phải nói lại, nếu Tiểu Văn chưa biết gì đến chuyện nam nữ thì ta lấy ai để giúp nó đây? Ta suy nghĩ mãi cuối cùng mới chốt một quyết định.

Trước tiên phải giúp nó trở lại hình người rồi tính sau.Chữa thương cho Tiểu Văn làm ta vô cùng mệt mỏi nên ngủ quên lúc nào không hay.

Lúc ta tỉnh lại thì trời đã tối, những vết thương trên người Tiểu Văn cũng đã lành chỉ có điều nó vẫn chưa tỉnh.

Ta đi ra ngoài bắt một con gà rừng rồi nướng chính đem đến cho Tiểu Văn phòng khi nó tỉnh lại cảm thấy đói bụng.

Đặt gà nướng ngon lành trước mặt nó xong, ta đi vào phòng ngủ một giấc tiếp tục.Ngày hôm sau, giữa trưa, ta thức dậy, đi ra trước thì nghe có tiếng ngấu nghiến thức ăn, ta nhanh chân đi lại thì thấy con hổ lớn xác Tiểu Văn đang ăn, trong lòng vui mừng mà quên cả chuyện nó đang ghét ta nên chạy ra, trong vô thức, ta nói:"Tỉnh rồi sao? May quá!"Con hổ chợt quay lại nhìn ta, nó lườm một cách đáng sợ, ta chợt nhận ra ta đã quên một chuyện quan trọng, ta nhanh chóng lùi lại, nó cũng nhanh chóng vồ tới, ngay lập tức ta ngã xuống sàn, Tiểu Văn lấy tay hổ đè lên bụng ta rồi gừ lớn.Trong lúc này ta không nên nói gì cả, ta hiểu rõ phóng lao thì phải theo lao, đã lỡ đóng vai ác rồi thì phải ác tới cùng.

Ta vừa giơ tay định đánh vào mắt nó thì đột nhiên nó liếm tay của ta rồi lại nằm trọn vào người ta mà nũng nịu giống hệt một con mèo nhà, ta có hơi ngạc nhiên một chút nhưng rồi lại nhớ đáng lẽ Tiểu Văn đã có thể trở lại hình người rồi chứ, tại sao nó còn chưa quay lại? Dù không rõ sự tình nhưng ta vẫn quyết định buột cổ nó vào cột nhà, điều đáng nói là nó không hề kháng cự.

Buột nó ở đó ta có hơi không yên tâm nên đã lập ra một kết giới bên ngoài rồi mới rời nhà.

Nghe nói ở Bắc Hải có loài ngọc trai có thể dùng làm thuốc gia tăng pháp thuật nên ta đến đó tìm về cho Tiểu Văn.

Bắc Hải lạnh lẽo vô cùng, một mình ta giao chiến 200 hiệp với Bắc Hải thần mới khiến cho cả long cung khuất phục, đã thế lại còn phải tìm cách mở được vỏ trai để lấy.

Pháp thuật của ta nói một cách khiêm tốn thì là giỏi nhưng nếu nói trắng thì có lẽ Lục giới chỉ khoảng 5 người có thể đấu tay đôi với ta, bởi vậy con trai này chẳng là gì.

Có điều loài sứa biển nơi này quá nguy hiểm, ta bị chúng đốt ở cổ làm cho vô cùng đau rát, lại không cẩn thận bị bụi săn hô hóa thạch cắt vào mặt.

Ở tận đáy biển suốt một ngày mới lên mặt đất được, trên tay cầm theo chiến lợi phẩm ta quay trở về tìm Tiểu Văn..

Chapter
1 Chương 1: Quá Khứ Huy Hoàng Của Một Nữ Nhân Mê Trai
2 Chương 2: Quá Khứ Huy Hoàng Của Một Nữ Nhân Muốn Có Con
3 Chương 3: Đứa Trẻ Ngộ Nghĩnh Đanh Đá Hơn Ta Nghĩ
4 Chương 4: Chiến Trên Sa Trường Nhưng Lòng Vẫn Yêu
5 Chương 5: Chúng Ta Rõ Ràng Chưa Từng Hết Yêu
6 Chương 6: Lâu Quá Không Về Nhà Cũ Hôm Nay Về Lại Làm Con Dâu Dâng Trà Cho Người Yêu
7 Chương 7: Rõ Ràng Là Cũng Nhớ Ta Rất Nhiều Đây Mà
8 Chương 8: Có Một Đứa Trẻ Không Biết Trời Cao Đất Dày
9 Chương 9: Đúng Là Ta Nghĩ Cho Hắn Quá Nhiều Rồi
10 Chương 10: Ngây Thơ
11 Chương 11: Kẻ Ngốc
12 Chương 12: Hiện Tại
13 Chương 13: Thật Đáng Thương Nha!
14 Chương 14: Chán Thật! Lâu Quá Không Có Con Nên Cứ Thương Con Người Ta
15 Chương 15: Rãnh Quá Nên Lo Chuyện Bao Đồng
16 Chương 16: Nhìn Hắn Cũng Ngon
17 Chương 17: Sơn Gia Thật Đáng Sợ
18 Chương 18: Là Một Kẻ Cũng Biết Hại Người
19 Chương 19: Con Nít Thật Phiền
20 Chương 20: Sơn Gia Có Ma
21 Chương 21: Hắn Cũng Rất Nghe Lời
22 Chương 22: Vẫn Là Có Nam Sủng Vui Hơn
23 Chương 23: Tình Cảm Gia Đình Ta Chưa Từng Nếm Trải
24 Chương 24: Thằng Nhóc Ngu Ngốc
25 Chương 25: Đứng Giữa Hai Nam Nhân Thật Đau Đầu
26 Chương 26: Ở Hạ Giới
27 Chương 27: Ở Hạ Giới
28 Chương 28: Ở Hạ Giới
29 Chương 29: Ở Hạ Giới Đứa Trẻ Đáng Thương Lại Bị Ta Dụ Rồi!
30 Chương 30: Dụ Trẻ Là Biệt Tài Của Ta
31 Chương 31
32 Chương 32: Kẻ Đáng Ngờ
33 Chương 33: Kẻ Đáng Ngờ
34 Chương 34: Một Người Yêu Cái Đẹp Đừng Khinh Ta Dị Thường
35 Chương 35: Tâm Ta Giờ Này Chẳng Biết Rõ
36 Chương 36: Chuyện Gì Thế
37 Chương 37: Phiền Thật!
38 Chương 38: Ngu Ngốc!
39 Chương 39: Đoạn Nghiệp Duyên
40 Chương 40: Dứt Tình Ta Mộng Đại Nghiệp
41 Chương 41: Chiến Sự
42 Chương 42: Con Người Kiên Trì Nhất Mà Ta Biết
43 Chương 43: Về Trả Thù Sao
44 Chương 44: Đừng Trách Ta Vô Tình Ta Đâu Rãnh Quan Tâm Người Khác
45 Chương 45: Nữ Vương Cua Trai Bất Thành Còn Bị Đánh
46 Chương 46: Đã Thuộc Về Vĩ Vãng
47 Chương 47: Gặp Bằng Hữu Cũ Biết Được Vài Thứ Khá Bất Ngờ
48 Chương 48: Cái Nết Đánh Chết Cái Đẹp
49 Chương 49: Quá Nhiều Sự Mệt Mỏi
50 Chương 50: Ký Ức Đã Mất
51 Chương 51: Đại Chiến
52 Chương 52: Đại Chiến
53 Chương 53: Giết Đại Tướng Địch
54 Chương 54: Quá Nhiều Đàn Ông Trong Đời Ta
55 Chương 55: Một Chút Bất Lực Vì Đời Này Quá Đào Hoa
56 Chương 56: Thời Cuộc
57 Chương 57: Thời Cuộc
58 Chương 58: Thời Cuộc
59 Chương 59: Thứ Gì Đó Lảng Vảng Trong Đầu Ta
60 Chương 60: Thứ Đáng Đánh Đổi
61 Chương 61: Số Ta Hẩm Hiu Quá!
62 Chương 62: Gặp Phải Một Kẻ Si Tình
63 Chương 63: Nghiệp Duyên
64 Chương 64: Nghiệp Duyên
65 Chương 65: Vướng Phải Nghiệp
66 Chương 66: Trò Đùa Vui
67 Chương 67: Trò Đùa Vui
68 Chương 68: Trò Đùa Vui
69 Chương 69: Khả Năng Lãng Quên
70 Chương 70: Khả Năng Lỳ Đòn
71 Chương 71: Khả Năng Đeo Bám
72 Chương 72: Ở U Minh Giới
73 Chương 73: Ở U Minh Giới Quá Khứ Tiền Kiếp
74 Chương 74: Quá Khứ Tiền Kiếp
75 Chương 75: Quá Khứ Tiền Kiếp
76 Chương 76: Quá Khứ Tiền Kiếp
77 Chương 77: Quá Khứ Tiền Kiếp
78 Chương 78: Quá Khứ Tiền Kiếp
79 Chương 79: Quá Khứ Tiền Kiếp
80 Chương 80: Tỉnh Mộng Chút Đau Khổ Còn Vương Lại
81 Chương 81: Tỉnh Mộng Chút Đau Khổ Còn Vương Lại
82 Chương 82: Mưu
83 Chương 83: Mưu
84 Chương 84: Mưu
85 Chương 85: Mưu
86 Chương 86: Vô Cớ!
87 Chương 87: Vừa Gặp Lại Đã Ngứa Đòn
88 Chương 88: Vừa Gặp Lại Đã Ngứa Đòn
89 Chương 89: Lo Cho Thân Trước
90 Chương 90: Có Lại Mắt Rồi!
91 Chương 91: Đòi Hỏi Quá Rồi!
92 Chương 92: Nhờ Người Khác Sống Giùm
93 Chương 93: Thứ Ta Sợ Nhất Đến Rồi!
94 Chương 94: Thứ Ta Sợ Nhất Đến Rồi!
95 Chương 95: Quái Thú Muốn Ta
96 Chương 96: Quái Vật Muốn Ta
97 Chương 97: Quái Vật Nhưng Đầu Bò
98 Chương 98: Bị Quái Vật Hôn Là Loại Cảm Giác Khó Tả
99 Chương 99: Bí Kíp Lật Lọng
100 Chương 100: Quái Thú Là Kẻ Đa Nhân Cách Ư
101 Chương 101: Lại Được Làm Mẹ
102 Chương 102: Sự Cao Ngạo Thấm Nhuần Trong Máu
103 Chương 103: Gặp Lão Ma Quân
104 Chương 104: Gặp Lão Ma Quân
105 Chương 105: Làm Ta Quá Thất Vọng
106 Chương 106: Chuyện Quái Gì Thế
107 Chương 107: Nhiều Mối Nợ Đào Hoa
108 Chương 108: Chấp Niệm Không Buông
109 Chương 109: Chấp Niệm Không Buông
110 Chương 110: Lại Nợ Người Kiếp Duyên
111 Chương 111: Đâu Phải Đào Hoa Là Hữu Danh Vô Thực
112 Chương 112: Đâu Phải Đào Hoa Là Hữu Danh Vô Thực
113 Chương 113: Không Bá Đạo Sao Còn Là Ta
114 Chương 114: Không Bá Đạo Sao Còn Là Ta
115 Chương 115: Ngọc Quỷ Đáng Hận!
116 Chương 116: Tên Đàn Ông Nào Cũng Thèm Khát Ta
117 Chương 117: Thiệt Hại Không Ít
118 Chương 118: Thiệt Hại Không Ít
119 Chương 119: Chiến Với Thủy Quái
120 Chương 120: Nơi Đẹp Đẽ Cách Mấy Cũng Không Làm Lòng Ta Lãng Mạn Được
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145: Giây Phút Cuối Cùng
146 Chương 146: Day Dưa Cuộc Sống Đã Là Vô Nghĩa
147 Chương 147: Kẻ Cố Chấp Nhất Từ Đầu Đến Cuối Là Hắn
148 Chương 148: Làm Chuyện Vô Nghĩa
149 Chương 149: Đã Không Thiết Sống Thì Sống Chỉ Chờ Chết
150 Chương 150: Đã Không Thiết Sống Thì Sống Chỉ Chờ Chết
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153: Thời Kỳ Mới
154 Chương 154: Con Riêng Khó Tính
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157: Tuổi Già Đến Rất Mau
158 Chương 158: Người Vẫn Vô Tình
159 Chương 159: Người Vẫn Vô Tình
160 Chương 160: Quả Báo Của Khi Là Người Đào Hoa
161 Chương 161: Hiểu Lầm Tai Hại
162 Chương 162: Lại Thăm Quỷ Môn Quan
163 Chương 163: Tấm Chân Tình Chờ Ngày Được Đáp Lại Đến Mỏi Mòn
164 Chương 164: Tấm Chân Tình Chờ Ngày Được Đáp Lại Đến Mỏi Mòn
Chapter

Updated 164 Episodes

1
Chương 1: Quá Khứ Huy Hoàng Của Một Nữ Nhân Mê Trai
2
Chương 2: Quá Khứ Huy Hoàng Của Một Nữ Nhân Muốn Có Con
3
Chương 3: Đứa Trẻ Ngộ Nghĩnh Đanh Đá Hơn Ta Nghĩ
4
Chương 4: Chiến Trên Sa Trường Nhưng Lòng Vẫn Yêu
5
Chương 5: Chúng Ta Rõ Ràng Chưa Từng Hết Yêu
6
Chương 6: Lâu Quá Không Về Nhà Cũ Hôm Nay Về Lại Làm Con Dâu Dâng Trà Cho Người Yêu
7
Chương 7: Rõ Ràng Là Cũng Nhớ Ta Rất Nhiều Đây Mà
8
Chương 8: Có Một Đứa Trẻ Không Biết Trời Cao Đất Dày
9
Chương 9: Đúng Là Ta Nghĩ Cho Hắn Quá Nhiều Rồi
10
Chương 10: Ngây Thơ
11
Chương 11: Kẻ Ngốc
12
Chương 12: Hiện Tại
13
Chương 13: Thật Đáng Thương Nha!
14
Chương 14: Chán Thật! Lâu Quá Không Có Con Nên Cứ Thương Con Người Ta
15
Chương 15: Rãnh Quá Nên Lo Chuyện Bao Đồng
16
Chương 16: Nhìn Hắn Cũng Ngon
17
Chương 17: Sơn Gia Thật Đáng Sợ
18
Chương 18: Là Một Kẻ Cũng Biết Hại Người
19
Chương 19: Con Nít Thật Phiền
20
Chương 20: Sơn Gia Có Ma
21
Chương 21: Hắn Cũng Rất Nghe Lời
22
Chương 22: Vẫn Là Có Nam Sủng Vui Hơn
23
Chương 23: Tình Cảm Gia Đình Ta Chưa Từng Nếm Trải
24
Chương 24: Thằng Nhóc Ngu Ngốc
25
Chương 25: Đứng Giữa Hai Nam Nhân Thật Đau Đầu
26
Chương 26: Ở Hạ Giới
27
Chương 27: Ở Hạ Giới
28
Chương 28: Ở Hạ Giới
29
Chương 29: Ở Hạ Giới Đứa Trẻ Đáng Thương Lại Bị Ta Dụ Rồi!
30
Chương 30: Dụ Trẻ Là Biệt Tài Của Ta
31
Chương 31
32
Chương 32: Kẻ Đáng Ngờ
33
Chương 33: Kẻ Đáng Ngờ
34
Chương 34: Một Người Yêu Cái Đẹp Đừng Khinh Ta Dị Thường
35
Chương 35: Tâm Ta Giờ Này Chẳng Biết Rõ
36
Chương 36: Chuyện Gì Thế
37
Chương 37: Phiền Thật!
38
Chương 38: Ngu Ngốc!
39
Chương 39: Đoạn Nghiệp Duyên
40
Chương 40: Dứt Tình Ta Mộng Đại Nghiệp
41
Chương 41: Chiến Sự
42
Chương 42: Con Người Kiên Trì Nhất Mà Ta Biết
43
Chương 43: Về Trả Thù Sao
44
Chương 44: Đừng Trách Ta Vô Tình Ta Đâu Rãnh Quan Tâm Người Khác
45
Chương 45: Nữ Vương Cua Trai Bất Thành Còn Bị Đánh
46
Chương 46: Đã Thuộc Về Vĩ Vãng
47
Chương 47: Gặp Bằng Hữu Cũ Biết Được Vài Thứ Khá Bất Ngờ
48
Chương 48: Cái Nết Đánh Chết Cái Đẹp
49
Chương 49: Quá Nhiều Sự Mệt Mỏi
50
Chương 50: Ký Ức Đã Mất
51
Chương 51: Đại Chiến
52
Chương 52: Đại Chiến
53
Chương 53: Giết Đại Tướng Địch
54
Chương 54: Quá Nhiều Đàn Ông Trong Đời Ta
55
Chương 55: Một Chút Bất Lực Vì Đời Này Quá Đào Hoa
56
Chương 56: Thời Cuộc
57
Chương 57: Thời Cuộc
58
Chương 58: Thời Cuộc
59
Chương 59: Thứ Gì Đó Lảng Vảng Trong Đầu Ta
60
Chương 60: Thứ Đáng Đánh Đổi
61
Chương 61: Số Ta Hẩm Hiu Quá!
62
Chương 62: Gặp Phải Một Kẻ Si Tình
63
Chương 63: Nghiệp Duyên
64
Chương 64: Nghiệp Duyên
65
Chương 65: Vướng Phải Nghiệp
66
Chương 66: Trò Đùa Vui
67
Chương 67: Trò Đùa Vui
68
Chương 68: Trò Đùa Vui
69
Chương 69: Khả Năng Lãng Quên
70
Chương 70: Khả Năng Lỳ Đòn
71
Chương 71: Khả Năng Đeo Bám
72
Chương 72: Ở U Minh Giới
73
Chương 73: Ở U Minh Giới Quá Khứ Tiền Kiếp
74
Chương 74: Quá Khứ Tiền Kiếp
75
Chương 75: Quá Khứ Tiền Kiếp
76
Chương 76: Quá Khứ Tiền Kiếp
77
Chương 77: Quá Khứ Tiền Kiếp
78
Chương 78: Quá Khứ Tiền Kiếp
79
Chương 79: Quá Khứ Tiền Kiếp
80
Chương 80: Tỉnh Mộng Chút Đau Khổ Còn Vương Lại
81
Chương 81: Tỉnh Mộng Chút Đau Khổ Còn Vương Lại
82
Chương 82: Mưu
83
Chương 83: Mưu
84
Chương 84: Mưu
85
Chương 85: Mưu
86
Chương 86: Vô Cớ!
87
Chương 87: Vừa Gặp Lại Đã Ngứa Đòn
88
Chương 88: Vừa Gặp Lại Đã Ngứa Đòn
89
Chương 89: Lo Cho Thân Trước
90
Chương 90: Có Lại Mắt Rồi!
91
Chương 91: Đòi Hỏi Quá Rồi!
92
Chương 92: Nhờ Người Khác Sống Giùm
93
Chương 93: Thứ Ta Sợ Nhất Đến Rồi!
94
Chương 94: Thứ Ta Sợ Nhất Đến Rồi!
95
Chương 95: Quái Thú Muốn Ta
96
Chương 96: Quái Vật Muốn Ta
97
Chương 97: Quái Vật Nhưng Đầu Bò
98
Chương 98: Bị Quái Vật Hôn Là Loại Cảm Giác Khó Tả
99
Chương 99: Bí Kíp Lật Lọng
100
Chương 100: Quái Thú Là Kẻ Đa Nhân Cách Ư
101
Chương 101: Lại Được Làm Mẹ
102
Chương 102: Sự Cao Ngạo Thấm Nhuần Trong Máu
103
Chương 103: Gặp Lão Ma Quân
104
Chương 104: Gặp Lão Ma Quân
105
Chương 105: Làm Ta Quá Thất Vọng
106
Chương 106: Chuyện Quái Gì Thế
107
Chương 107: Nhiều Mối Nợ Đào Hoa
108
Chương 108: Chấp Niệm Không Buông
109
Chương 109: Chấp Niệm Không Buông
110
Chương 110: Lại Nợ Người Kiếp Duyên
111
Chương 111: Đâu Phải Đào Hoa Là Hữu Danh Vô Thực
112
Chương 112: Đâu Phải Đào Hoa Là Hữu Danh Vô Thực
113
Chương 113: Không Bá Đạo Sao Còn Là Ta
114
Chương 114: Không Bá Đạo Sao Còn Là Ta
115
Chương 115: Ngọc Quỷ Đáng Hận!
116
Chương 116: Tên Đàn Ông Nào Cũng Thèm Khát Ta
117
Chương 117: Thiệt Hại Không Ít
118
Chương 118: Thiệt Hại Không Ít
119
Chương 119: Chiến Với Thủy Quái
120
Chương 120: Nơi Đẹp Đẽ Cách Mấy Cũng Không Làm Lòng Ta Lãng Mạn Được
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145: Giây Phút Cuối Cùng
146
Chương 146: Day Dưa Cuộc Sống Đã Là Vô Nghĩa
147
Chương 147: Kẻ Cố Chấp Nhất Từ Đầu Đến Cuối Là Hắn
148
Chương 148: Làm Chuyện Vô Nghĩa
149
Chương 149: Đã Không Thiết Sống Thì Sống Chỉ Chờ Chết
150
Chương 150: Đã Không Thiết Sống Thì Sống Chỉ Chờ Chết
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153: Thời Kỳ Mới
154
Chương 154: Con Riêng Khó Tính
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157: Tuổi Già Đến Rất Mau
158
Chương 158: Người Vẫn Vô Tình
159
Chương 159: Người Vẫn Vô Tình
160
Chương 160: Quả Báo Của Khi Là Người Đào Hoa
161
Chương 161: Hiểu Lầm Tai Hại
162
Chương 162: Lại Thăm Quỷ Môn Quan
163
Chương 163: Tấm Chân Tình Chờ Ngày Được Đáp Lại Đến Mỏi Mòn
164
Chương 164: Tấm Chân Tình Chờ Ngày Được Đáp Lại Đến Mỏi Mòn