Chương 92: Có thể đứa bé vẫn chưa chết!

Mặc Tiểu Tịch nghe Thiên Dã nói vậy, có chút ngạc nhiên, chỗ hoang vu kia sao lại có bác sĩ.

Hai năm nay, cô vẫn luôn trốn tránh suy nghĩ đến những chuyện có liên quan đến cái chết của đứa bé, cho nên ngay cả vấn đề đơn giản như vậy cũng không nhận ra được!

"Chẳng lẽ, là có người phái bác sĩ đó đi theo em sao?"

"Tỉ lệ vô tình gặp phải rất thấp, mà nếu cô ta là bác sĩ, đứa bé đã thuận lợi sinh ra thì tại sao lại vô duyên vô cớ chết đi, cho dù chết, là một bác sĩ thật sự, cũng không nên không cho em nhìn một chút đã tự mình đi xử lý." Thiên Dã suy luận, dùng lý trí để phân tích, không phải anh thông minh mà là chuyện này có quá nhiều chỗ kỳ quái.

Mặc Tiểu Tịch nghĩ tới bác sĩ kia vừa đi thì Tập Bác Niên đã đến, trên thế giới này, còn ai nhẫn tâm muốn ép cô xuống địa ngục như vậy, chỉ có anh!

Người mà cô thà rằng gánh oan ức trên lưng cũng không muốn làm tổn thương anh.

Nhưng, anh lại tàn nhẫn đoạt mất con của cô, kêu cô đi chết.

"Là Tập Bác Niên, nhất định là anh ta." Sự thật này khiến tim của Mặc Tiểu Tịch đau giống như bị dao cắt, cô không ngờ anh lại tuyệt tình với cô đến nước này.

"Có thể, không phải anh ta thì là Ninh Ngữ Yên, hoặc là hai người bọn họ hợp mưu, nhưng nếu là anh ta, đó cũng là con của anh ta, anh ta sẽ nhẫn tâm dồn nó vào chỗ chết sao?" Thiên Dã nói ra nghi vấn.

"Ai biết được, có thể anh ta muốn làm cho em hoàn toàn tuyệt vọng, muốn đẩy em vào vực sâu, chuyện gì anh ta không làm được." Mặc Tiểu Tịch tức giận đến toàn thân run rẩy.

Lúc biết đứa bé bị anh bắt đi, có thể đã không còn sống trên đời, trong lòng cô vô cùng đau đớn, không kể xiết được.

"Cũng có thể chưa chết, dù sao cũng là một sinh mạng nhỏ, cho nên rất khó ra tay, đừng bi quan như vậy." Thiên Dã vỗ vai cô, nói.

"Thật sao? Đứa bé có thể chưa chết?" Trong mắt của Mặc Tiểu Tịch phát ra tia sáng, mặc dù mỏng manh, nhưng có thể chiếu sáng bóng tối.

Thiên Dã nhìn thấy dáng vẻ háo hức của cô, đành phải nói: "Đúng! Chúng ta đi tìm xem, coi có manh mối gì không, theo anh biết, bây giờ bọn họ có một đứa con trai, là Ninh Ngữ Yên sinh trước lúc kết hôn, vì thế, ngày cưới đã được dời về sau."

"Em biết, em đã thấy đứa bé đó." Ánh mắt của Mặc Tiểu Tịch có chút chán nản: "Đứa bé rất đáng yêu."

Thật kỳ lạ, là con của Tập Bác Niên và Ninh Ngữ Yên, tại sao cô không có chút ghét bỏ, ngược lại cảm thấy vô cùng yêu

mến.

“ Bây giờ mà tùy tiện đi hỏi Tập Bác Niên, anh ta cũng sẽ không thừa nhận, đây là chuyện quan trọng, trước hết phải nghĩ cách đi hỏi thăm một chút, với lại chuyện này cũng không chắc là Tập Bác Niên làm. Ninh Ngữ Yên cũng có động cơ, không phải sao?” Thiên Dã sợ cô đi tìm Tập Bác Niên gây ầm ĩ, nếu có thể anh hy vọng, cô và Tập Bác Niên không dính dáng đến nhau nữa.

Mặc Tiểu Tịch cảm thấy Thiên Dã nói cũng có lý. Ninh Ngữ Yên thật sự có động cơ này, bây giờ mà tùy tiện xông lên, cô hoàn toàn không có khả năng để đánh trả.

“ Được! Vậy anh phải hỏi thăm nhanh lên, nhanh nhé.” Mặc Tiểu Tịch kéo lấy cánh tay của Thiên Dã, sốt ruột nói.

“ Anh sẽ tranh thủ! Chuyện của em chính là chuyện của anh, em nhất định phải bình tĩnh mới được.” Thiên Dã nhìn thấy cô sốt ruột như vậy, trong lòng cũng hơi lo lắng.

Đêm đó, Mặc Tiểu Tịch vô cùng phấn khởi, cô nghĩ nếu đứa bé còn sống, cũng được hai tuổi, trái tim của cô đã sống lại trong một đêm.

Nhà họ Tập.

Buổi chiều, Ninh Ngữ Yên dẫn Hàn Hàn đến nhà kính phơi nắng, thằng bé vô cùng tinh nghịch, không ngồi yên một chỗ, luôn sờ mó đủ thứ để chơi đùa.

“ Hàn Hàn, lại đây ăn bánh ngọt với mẹ.” Nình Ngữ Yên vẫy tay với thằng bé.

Hàn Hàn cầm đồ chơi đi đến bên cạnh cô, há miệng nhỏ nhắn ra: “ Mẹ, Hàn Hàn muốn ăn.”

“ Chú mèo tham ăn.” Ninh Ngữ Yên mỉm cười rồi cầm lấy bánh ngọt bỏ vào trong miệng thằng bé: “ Ăn từ từ thôi, đừng để bị nghẹn, biết không?”

“ Biết rồi ạ.” Hàn Hàn vô cùng ngoan ngoãn gật đầu.

Ninh Ngữ Yên nhấp một chút hồng trà, lơ đãng hỏi: “ Hàn Hàn, con rất thích dì hôm qua chơi cùng con sao?”

“ Thích ạ.” Hàn Hàn dùng sức gật đầu.

“ Vậy con thích mẹ nhiều hơn hay dì đó nhiều hơn?” Ninh Ngữ Yên hỏi tiếp.

Hàn Hàn nghiêng đầu suy nghĩ, rồi trả lời: “ Đều thích ạ!”

Ninh Ngữ Yên thở dài một hơi, xoa đấu Hàn Hàn: “ Chuyện này không thể được, con nhất định phải thích mẹ nhiều hơn. Bởi vì mẹ là mẹ của con, có hiểu không?”

Hàn Hàn nửa hiểu nửa không, ở trong cái đầu nhỏ của thằng bé không có suy nghĩ về những điều này, giống như thế giới của người lớn đối với nó thật sự quá phức tạp.

Sau khi Ninh Ngữ Yên dỗ thằng bé ngủ thì lập tức gọi mấy thuộc hạ đặc biệt làm việc cho cô ta đến.

“ Người phụ nữ Mặc Tiểu Tịch kia lại xuất hiện, các người đi tìm ra cô ta cho tôi.” Ninh Ngữ Yên nghiêm mặt, kiêu ngạo nói.

“ Vâng!” Thuộc hạ trả lời ngắn gọn, nhanh chóng đi ra cửa.

Mặc Tiểu Tịch, nêu cô dám đến đây, tôi sẽ bầm cô ra thành vạn mảnh, nếu cô không đến, tôi cũng nghĩ cách tìm ra cô, sau đó diệt trừ cô, đừng nghĩ chơi trò ẩn hiện ở trong cuộc sống của tôi.

Tập Bác Niên đang làm việc trong văn phòng thì đột nhiên nhớ đến Mặc Tiểu Tịch, cô luôn ở thành phố này sao? Trốn cũng rất giỏi!

Mấy năm nay, chắc cô trải qua rất khó khăn, mất đi đứa bé nhất định là một đả kích vô cùng lớn đối với cô, nhưng nếu gặp lại cô, anh có quyết đoán nói cho cô biết, Hàn Hàn là con của cô không?

Làm như vậy, nhất định sẽ dẫn đến rất nhiều hậu quả không thể đoán trước!

Ninh Ngữ Yên sẽ không chịu để yên, hậu quả của việc ly hôn là trực tiếp tác động đến cả nhà họ Tập và nhà họ Ninh, công ty cũng bị ảnh hưởng không nhỏ, nếu Ninh Hải Thành biết Hàn Hàn không phải là cháu ngoại của ông ta, không biết có trách cứ con gái của ông ta hay không, nhưng chắc chắn sẽ giúp cô ta.

Nếu anh giáp mặt giải quyết cũng được, chỉ sợ là bọn họ sẽ chĩa mũi dùi vào Mặc Tiểu Tịch và Hàn Hàn.

Xoa mi tâm, anh cảm thấy vô cùng nhức đầu.

Mặc Tiểu Tịch đang nằm dài trong nhà một mình, Thiên Dã đã ra ngoại ô, ngày mốt mới trở về, cô cũng hiểu, những ngôi sao nổi tiếng luôn rất bận rộn, thật không biết, trước đó sao anh có thể đợi ở quán nhiều ngày như vậy, nhất định là đã dời lại rất nhiều công việc

Buổi tối, cô cảm thấy có chút buồn bực, mấy ngày nay luôn nghĩ tới chuyện của đứa bé, nghĩ tới tim cũng khô héo, thỉnh thoảng ra ngoài một lần cũng không sao, cẩn thận một chút là được.

Cô mặc một chiếc áo khoác có mũ, sau đó đội mũ lên và đi ra cửa.

Cũng may không có gặp người ở chung một khu trong thang máy, cô đi bộ trên đường, gió đêm lạnh vô cùng, hít sâu vào một hơi, cảm giác rất thoải mái.

Tập Bác Niên ăn cơm tối cùng những người bạn trên thương trường xong, nhưng không muốn về nhà liền.

Lái xe đến bên ngoài khách sạn năm sao kia, đây là nơi cô xuất hiện và cũng là nơi biến mất, không biết có xảy ra kỳ tích nữa không, để cô lại xuất hiện ở đây một làn nữa.

Anh lái xa dừng lại bên cạnh đài phun nước, mở cửa sổ ra rồi lấy một điếu thuốc đốt lên.

Chapter
1 Chương 1: Nguyên nhân
2 Chương 2: Cô đáng giá bao nhiêu tiền!
3 Chương 3: Một đêm giày vò!
4 Chương 4: Đến lễ đường!
5 Chương 5: Bị trói lên máy bay!
6 Chương 6: Ở trên biển
7 Chương 7: Không cẩn thận rơi xuống biển!
8 Chương 8: Giây phút sau cùng!
9 Chương 9: Tôi muốn lúc nào là do tôi quyết định!
10 Chương 10: Chúng ta hợp tác tìm bọn họ!
11 Chương 11: Em rất thành thật!
12 Chương 12: Nhảy múa trên mũi đao!
13 Chương 13: Mạnh mẽ mớm thuốc!
14 Chương 14: Tư thế ngủ rất khả ái
15 Chương 15: Phát hiện hành tung của bọn họ
16 Chương 16: Rời đi
17 Chương 17: Vị hôn thê của anh?
18 Chương 18: Ánh sáng cực Bắc
19 Chương 19: Quan hệ dây dưa không rõ
20 Chương 20: Đồ chơi cũng chỉ là đồ chơi
21 Chương 21: Lại phải bị tra tấn rồi
22 Chương 22: Người đàn ông đẹp trai
23 Chương 23: Uất ức muốn khóc
24 Chương 24: Đồ ngốc
25 Chương 25: Sự tình trở nên phức tạp hơn
26 Chương 26: Đánh nhau
27 Chương 27: Cuộc nói chuyện giữa hai người phụ nữ
28 Chương 28: Không học được một chút thông minh
29 Chương 29: Anh đúng là một tên súc sinh
30 Chương 30: Tập Vân Noãn đã chết
31 Chương 31: Bị ném vào đài phun nước
32 Chương 32: Thật sự muốn cô chết!
33 Chương 33: Có nhân chứng, vật chứng
34 Chương 34: Rốt cuộc sự thật là gì?
35 Chương 35: Anh không phải là người!
36 Chương 36: Một cái gai trong lòng!
37 Chương 37: Đánh rơi dây chuyền
38 Chương 38: Người vào phòng là ai
39 Chương 39: Ninh Ngữ Yên cũng mang thai!
40 Chương 40: Nhìn thấy anh, tôi sẽ bị động thai khí!
41 Chương 41: Đến bệnh viện!
42 Chương 42: Anh yêu em!
43 Chương 43: Thứ anh mua là một thân xác, không phải trái tim!
44 Chương 44: Ngày chết
45 Chương 45: Tôi hận anh!
46 Chương 46: Người bất ngờ đến thăm
47 Chương 47: Nội dung trong album hình
48 Chương 48: Tự tôi dạy em
49 Chương 49: Nguỵ Thu Hàn xuất hiện
50 Chương 50: Trở lại xe đi
51 Chương 51: Hy vọng anh sẽ không hối hận!
52 Chương 52: Đột nhiên trở nên dịu dàng!
53 Chương 53: Thân thế của Tập Vân Noãn!
54 Chương 54: Đột nhiên hỏi ra vấn đề
55 Chương 55: Lễ khai mạc!
56 Chương 56: Người đàn ông ghê tởm
57 Chương 57: Chữa lợn lành thành lợn què
58 Chương 58: Cởi quần áo ra!
59 Chương 59: Sẽ có tình yêu sao!
60 Chương 60: Cô thua nổi sao?
61 Chương 61: Nơi hoa sơn chi nở rộ
62 Chương 62: Duyên phận
63 Chương 63: Thật sự quá trùng hợp
64 Chương 64: Bọn họ muốn kết hôn!
65 Chương 65: Miêu tả sinh động!
66 Chương 66: Không có cách nào nói ra miệng!
67 Chương 67: Muốn đi nghỉ mát!
68 Chương 68: Khác thường!
69 Chương 69: Hài hoà!
70 Chương 70: Tâm trạng mâu thuẫn
71 Chương 71: Không có can đảm!
72 Chương 72: Cô bỏ đi rồi sao?
73 Chương 73: Em không trốn thoát đâu
74 Chương 74: Ninh Ngữ Yên làm cho cô không thể đoán trước được!
75 Chương 75: Âm mưu!
76 Chương 76: Giọng nói trong máy ghi âm!
77 Chương 77: Hạ quyết tâm!
78 Chương 78: Không tin!
79 Chương 79: Rời khỏi nhà họ Tập!
80 Chương 80: Ly hôn!
81 Chương 81: Cô muốn sinh, ai đến giúp cô!
82 Chương 82: Thì ra anh thật sự muốn tôi chết!
83 Chương 83: Rốt cuộc là ai sinh ra đứa bé?
84 Chương 84: Cô biến mất!
85 Chương 85: Vô tình gặp lại bên ngoài nhà hàng!
86 Chương 86: Cưng chiều con cưng chiều đến mức giống như một căn bệnh!
87 Chương 87: Anh đã tới!
88 Chương 88: Người phụ nữ đến!
89 Chương 89: Gặp lại Tập Bác Niên!
90 Chương 90: Để thằng bé xuống, chạy trốn!
91 Chương 91: Nhớ lại từng chút lúc sinh đứa bé, cảm thấy có gì đó không đúng!
92 Chương 92: Có thể đứa bé vẫn chưa chết!
93 Chương 93: Quay lưng vào nhau rời đi!
94 Chương 94: Hàn Hàn là con của ai?
95 Chương 95: Sống lại!
96 Chương 96: Tôi muốn trở thành nữ chính!
97 Chương 97: Gặp nhau ở bệnh viện!
98 Chương 98: Vừa hạnh phúc vừa chua xót!
99 Chương 99: Không thể trả thằng bé lại cho em!
100 Chương 100: Một phần hợp đồng không nên ký!
101 Chương 101: Không thể bỏ qua!
102 Chương 102: Một bàn tay vươn ra từ trong bụi cây!
103 Chương 103: Không kiểm soát được cảm xúc!
104 Chương 104: Thử yêu anh được không!
105 Chương 105: Công kích người thân của nhau!
106 Chương 106: Chuông cửa lại vang lên!
107 Chương 107: Đàn ông luôn mang theo nửa người dưới xung động và nửa người trên thông minh!
108 Chương 108: Ai cũng có mưu đồ riêng!
109 Chương 109: Bị người ta bỏ thuốc!
110 Chương 110: Một đêm nhiệt tình như lửa!
111 Chương 111: Trước kia em cũng chỉ là món đồ chơi của tôi!
112 Chương 112: Lần sau sẽ hắt nước nóng hơn!
113 Chương 113: Nghĩ ra quỷ kế quay lại đổ vạ!
114 Chương 114: Ai đã chơi ai
115 Chương 115: Chiến thuật tâm lý, miệng lưỡi nhanh nhẹn!
116 Chương 116: Hàn Hàn bị thương, Ninh Ngữ Yên quỳ xuống!
117 Chương 117: Không ngăn được nước mắt!
118 Chương 118: Ai ngây thơ hơn!
119 Chương 119: Cảnh gia đình xum họp vui vẻ!
120 Chương 120: Kẻ thù, tình địch chạm mặt!
121 Chương 121: Cô đã biết hết!
122 Chương 122: Mặc Tiểu Tịch vạch kế hoạch trong lòng!
123 Chương 123: Ông Ninh tới!
124 Chương 124: Kìm kẹp hai bên Hàn Hàn!
125 Chương 125: Cùng nhau ngã xuống lầu!
126 Chương 126: Có thể tỉnh hay không!
127 Chương 127: Ai tỉnh lại trước!
128 Chương 128: Chiến tranh của hai nhà Tập - Ninh
129 Chương 129: Bị bắt cóc ở siêu thị
130 Chương 130: Bị trói đi đâu!
131 Chương 131: Báo cảnh sát!
132 Chương 132: Chẳng lẽ là Ninh Ngữ Yên đang hôn mê!
133 Chương 133: Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất!
134 Chương 134: Đuổi theo xe trên đường lớn!
135 Chương 135: Hai chọn một 【Đại Kết Cục】
136 Chương 136: Là hạnh phúc bắt đầu sao? 【Đại Kết Cục】
137 Chương 137: Đi với Thiên Dã, hay ở cùng với Tập Bác Niên và Hàn Hàn! 【 Đại Kết Cục 】
138 Chương 138: Do dự! 【 Đại Kết Cục 】
139 Chương 139: Xì căng đan 【 Đại Kết Cục 】
140 Chương 140: Gặp phải đạo diễn háo sắc! 【 Đại Kết Cục 】
141 Chương 141: Ý muốn thật sự trong lòng là gì!
142 Chương 142: Lại ở chung một chỗ! 【 Đại Kết Cục 】
143 Chương 143: Có chuyện muốn nói! 【Đại Kết Cục】
144 Chương 144: Chờ sau khi ngủ, em rời đi! 【Đại Kết Cục】
145 Chương 145: Thiên Dã nói cho anh biết sự thật! 【Đại Kết Cục】
146 Chương 146: Duyên phận, tuyệt diệu không thể tả! 【Đại Kết Cục】
Chapter

Updated 146 Episodes

1
Chương 1: Nguyên nhân
2
Chương 2: Cô đáng giá bao nhiêu tiền!
3
Chương 3: Một đêm giày vò!
4
Chương 4: Đến lễ đường!
5
Chương 5: Bị trói lên máy bay!
6
Chương 6: Ở trên biển
7
Chương 7: Không cẩn thận rơi xuống biển!
8
Chương 8: Giây phút sau cùng!
9
Chương 9: Tôi muốn lúc nào là do tôi quyết định!
10
Chương 10: Chúng ta hợp tác tìm bọn họ!
11
Chương 11: Em rất thành thật!
12
Chương 12: Nhảy múa trên mũi đao!
13
Chương 13: Mạnh mẽ mớm thuốc!
14
Chương 14: Tư thế ngủ rất khả ái
15
Chương 15: Phát hiện hành tung của bọn họ
16
Chương 16: Rời đi
17
Chương 17: Vị hôn thê của anh?
18
Chương 18: Ánh sáng cực Bắc
19
Chương 19: Quan hệ dây dưa không rõ
20
Chương 20: Đồ chơi cũng chỉ là đồ chơi
21
Chương 21: Lại phải bị tra tấn rồi
22
Chương 22: Người đàn ông đẹp trai
23
Chương 23: Uất ức muốn khóc
24
Chương 24: Đồ ngốc
25
Chương 25: Sự tình trở nên phức tạp hơn
26
Chương 26: Đánh nhau
27
Chương 27: Cuộc nói chuyện giữa hai người phụ nữ
28
Chương 28: Không học được một chút thông minh
29
Chương 29: Anh đúng là một tên súc sinh
30
Chương 30: Tập Vân Noãn đã chết
31
Chương 31: Bị ném vào đài phun nước
32
Chương 32: Thật sự muốn cô chết!
33
Chương 33: Có nhân chứng, vật chứng
34
Chương 34: Rốt cuộc sự thật là gì?
35
Chương 35: Anh không phải là người!
36
Chương 36: Một cái gai trong lòng!
37
Chương 37: Đánh rơi dây chuyền
38
Chương 38: Người vào phòng là ai
39
Chương 39: Ninh Ngữ Yên cũng mang thai!
40
Chương 40: Nhìn thấy anh, tôi sẽ bị động thai khí!
41
Chương 41: Đến bệnh viện!
42
Chương 42: Anh yêu em!
43
Chương 43: Thứ anh mua là một thân xác, không phải trái tim!
44
Chương 44: Ngày chết
45
Chương 45: Tôi hận anh!
46
Chương 46: Người bất ngờ đến thăm
47
Chương 47: Nội dung trong album hình
48
Chương 48: Tự tôi dạy em
49
Chương 49: Nguỵ Thu Hàn xuất hiện
50
Chương 50: Trở lại xe đi
51
Chương 51: Hy vọng anh sẽ không hối hận!
52
Chương 52: Đột nhiên trở nên dịu dàng!
53
Chương 53: Thân thế của Tập Vân Noãn!
54
Chương 54: Đột nhiên hỏi ra vấn đề
55
Chương 55: Lễ khai mạc!
56
Chương 56: Người đàn ông ghê tởm
57
Chương 57: Chữa lợn lành thành lợn què
58
Chương 58: Cởi quần áo ra!
59
Chương 59: Sẽ có tình yêu sao!
60
Chương 60: Cô thua nổi sao?
61
Chương 61: Nơi hoa sơn chi nở rộ
62
Chương 62: Duyên phận
63
Chương 63: Thật sự quá trùng hợp
64
Chương 64: Bọn họ muốn kết hôn!
65
Chương 65: Miêu tả sinh động!
66
Chương 66: Không có cách nào nói ra miệng!
67
Chương 67: Muốn đi nghỉ mát!
68
Chương 68: Khác thường!
69
Chương 69: Hài hoà!
70
Chương 70: Tâm trạng mâu thuẫn
71
Chương 71: Không có can đảm!
72
Chương 72: Cô bỏ đi rồi sao?
73
Chương 73: Em không trốn thoát đâu
74
Chương 74: Ninh Ngữ Yên làm cho cô không thể đoán trước được!
75
Chương 75: Âm mưu!
76
Chương 76: Giọng nói trong máy ghi âm!
77
Chương 77: Hạ quyết tâm!
78
Chương 78: Không tin!
79
Chương 79: Rời khỏi nhà họ Tập!
80
Chương 80: Ly hôn!
81
Chương 81: Cô muốn sinh, ai đến giúp cô!
82
Chương 82: Thì ra anh thật sự muốn tôi chết!
83
Chương 83: Rốt cuộc là ai sinh ra đứa bé?
84
Chương 84: Cô biến mất!
85
Chương 85: Vô tình gặp lại bên ngoài nhà hàng!
86
Chương 86: Cưng chiều con cưng chiều đến mức giống như một căn bệnh!
87
Chương 87: Anh đã tới!
88
Chương 88: Người phụ nữ đến!
89
Chương 89: Gặp lại Tập Bác Niên!
90
Chương 90: Để thằng bé xuống, chạy trốn!
91
Chương 91: Nhớ lại từng chút lúc sinh đứa bé, cảm thấy có gì đó không đúng!
92
Chương 92: Có thể đứa bé vẫn chưa chết!
93
Chương 93: Quay lưng vào nhau rời đi!
94
Chương 94: Hàn Hàn là con của ai?
95
Chương 95: Sống lại!
96
Chương 96: Tôi muốn trở thành nữ chính!
97
Chương 97: Gặp nhau ở bệnh viện!
98
Chương 98: Vừa hạnh phúc vừa chua xót!
99
Chương 99: Không thể trả thằng bé lại cho em!
100
Chương 100: Một phần hợp đồng không nên ký!
101
Chương 101: Không thể bỏ qua!
102
Chương 102: Một bàn tay vươn ra từ trong bụi cây!
103
Chương 103: Không kiểm soát được cảm xúc!
104
Chương 104: Thử yêu anh được không!
105
Chương 105: Công kích người thân của nhau!
106
Chương 106: Chuông cửa lại vang lên!
107
Chương 107: Đàn ông luôn mang theo nửa người dưới xung động và nửa người trên thông minh!
108
Chương 108: Ai cũng có mưu đồ riêng!
109
Chương 109: Bị người ta bỏ thuốc!
110
Chương 110: Một đêm nhiệt tình như lửa!
111
Chương 111: Trước kia em cũng chỉ là món đồ chơi của tôi!
112
Chương 112: Lần sau sẽ hắt nước nóng hơn!
113
Chương 113: Nghĩ ra quỷ kế quay lại đổ vạ!
114
Chương 114: Ai đã chơi ai
115
Chương 115: Chiến thuật tâm lý, miệng lưỡi nhanh nhẹn!
116
Chương 116: Hàn Hàn bị thương, Ninh Ngữ Yên quỳ xuống!
117
Chương 117: Không ngăn được nước mắt!
118
Chương 118: Ai ngây thơ hơn!
119
Chương 119: Cảnh gia đình xum họp vui vẻ!
120
Chương 120: Kẻ thù, tình địch chạm mặt!
121
Chương 121: Cô đã biết hết!
122
Chương 122: Mặc Tiểu Tịch vạch kế hoạch trong lòng!
123
Chương 123: Ông Ninh tới!
124
Chương 124: Kìm kẹp hai bên Hàn Hàn!
125
Chương 125: Cùng nhau ngã xuống lầu!
126
Chương 126: Có thể tỉnh hay không!
127
Chương 127: Ai tỉnh lại trước!
128
Chương 128: Chiến tranh của hai nhà Tập - Ninh
129
Chương 129: Bị bắt cóc ở siêu thị
130
Chương 130: Bị trói đi đâu!
131
Chương 131: Báo cảnh sát!
132
Chương 132: Chẳng lẽ là Ninh Ngữ Yên đang hôn mê!
133
Chương 133: Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất!
134
Chương 134: Đuổi theo xe trên đường lớn!
135
Chương 135: Hai chọn một 【Đại Kết Cục】
136
Chương 136: Là hạnh phúc bắt đầu sao? 【Đại Kết Cục】
137
Chương 137: Đi với Thiên Dã, hay ở cùng với Tập Bác Niên và Hàn Hàn! 【 Đại Kết Cục 】
138
Chương 138: Do dự! 【 Đại Kết Cục 】
139
Chương 139: Xì căng đan 【 Đại Kết Cục 】
140
Chương 140: Gặp phải đạo diễn háo sắc! 【 Đại Kết Cục 】
141
Chương 141: Ý muốn thật sự trong lòng là gì!
142
Chương 142: Lại ở chung một chỗ! 【 Đại Kết Cục 】
143
Chương 143: Có chuyện muốn nói! 【Đại Kết Cục】
144
Chương 144: Chờ sau khi ngủ, em rời đi! 【Đại Kết Cục】
145
Chương 145: Thiên Dã nói cho anh biết sự thật! 【Đại Kết Cục】
146
Chương 146: Duyên phận, tuyệt diệu không thể tả! 【Đại Kết Cục】