Chương 83: Thủ phủ Tây Bắc

Cười giống như mèo trộm được thịt,
Phượng hiên thỏa mãn mà hôn nhẹ lên trán của Cốc Nhược Vũ, đem nàng ôm
vào trong ngực, luyến tiếc buông ra. Rúc vào trong lòng ngực của hắn,
Cốc Nhược Vũ như là tôm bị chưng đỏ lên, nàng tưởng tượng tới chuyện vừa rồi hai người tại đây giữa ban ngày làm cái gì, liền không nhịn được mà nóng bừng mặt lên.

“Chúa
thượng.” Ngoài cửa một tiếng gọi khẽ, đoán chừng là biết bên trong đang
làm gì, cho nên thanh âm không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ để cho người
trong phòng nghe thấy, sau đó liền im lặng chờ đợi.

Trời ạ, nàng không còn mặt mũi thấy
người, nào có ai ban ngày ban mặt làm chuyện này, sau khi nghe thấy
thanh âm bên ngoàic, Cốc Nhược Vũ lại càng vùi đầu vào trong ngực Phượng Hiên, trong lòng xấu hổ kêu lên.

“Chuyện gì?” Người nào đó trời sinh da
mặt dày, một chút cũng không cảm thấy gì, đối với hành vi của nương tử
càng lúc càng chui vào trong ngực của mình lại cảm thấy vui mừng, cho
nên ngữ khí hỏi có mang theo ý cười.

“Đều đã chuẩn bị xong, xin hỏi khi nào thì khởi hành.”

“Lập tức, chờ ta mặc. . . . . .” Quần áo, còn chưa nói dứt lời, miệng của Phượng hiên đã bị Cốc Nhược Vũ lấy tay che lên.

Người nam nhân này, e sợ thiên hạ không
biết hắn đang ở trong phòng làm chuyện tốt gì hay sao? Cốc Nhược Vũ ngửa đầu vừa tức vừa thẹn mở lớn mắt tròn nhìn hắn.

Ha ha, tay mềm mại nho nhỏ của nương tử, thật là đáng yêu, “Ba” một chút, Phượng hiên thừa cơ trộm hương, hôn
một cái vào lòng bàn tay của nàng, Cốc Nhược Vũ kinh sợ vội vàng rút tay về, đã thấy người nào đó không chịu buông tha nàng, lại còn cúi đầu nói với nàng: “Nương tử, mắt của nàng cũng thật đáng yêu.” Nói xong, hướng
lên mắt của nàng hôn xuống, lại theo thứ tự từ cái mũi khéo léo của
nàng, đôi môi đỏ hồng, rồi hôn vành tai nhỏ không ngừng, ưm, lại thêm
một hồi nữa tốt lắm, Phượng hiên cứ sắc sắc như vậy mà nghĩ .

Ngoài phòng Phượng tiêu nghe thấy nửa
câu nói của tông chủ nhà hắn, mà không cần nghe nốt đoạn sau, lúc này
phỏng đoán là trong một lúc cũng chưa mặc xong, hắn đành phải sờ sờ cái
mũi đem Thiếu tông chủ chẳng biết lúc nào lại dính tại bên cạnh hắn, ôm
chạy lấy người, nghĩ rằng, tiểu oa nhi không nên nghe thấy cái gì! Mà
đợi Phượng hiên cùng Cốc Nhược Vũ ăn mặc chỉnh tề xong, dĩ nhiên là một
lúc lâu sau. Ra khỏi phòng vẻ mặt Phượng hiên là cảm thấy mỹ mãn, mà bị
hắn nắm tay, Cốc Nhược Vũ chỉ biết cúi thấp đầu đi theo hắn, ngượng
ngùng không thôi, xấu hổ nhìn ánh mắt người khác.

Ngay trong ngày nhận được thánh chỉ đo,
sau khi Phượng hiên cùng Cốc Nhược Vũ thân thân ái ái xong, đội ngũ hộ
tống một nhà năm miệng ăn chậm rãi, quay về Kiền Đô. Trên thánh chỉ chỉ
nói cần hắn tức khắc quay về Kiền Đô, cũng không có quy định khi nào thì đến, cho nên dọc theo đường đi Phượng hiên dẫn Cốc gia du sơn ngoạn
thủy, nếu so với tốc độ bình thường thì chậm hơn vài ngày.

Lộ trình đến Kiền Đô cách khoảng tám
ngày thì đội ngũ tạm thời ngừng lại, Phượng hiên nói cho vợ chồng Cốc
thị, để bọn họ cùng một nhà mình tách ra, lấy thân phận thủ phủ Tây Bắc
đi trước tiến vào Kiền Đô, hơn nữa đối với người ngoài không cần nói là
nhạc phụ nhạc mẫu của hắn.

Cốc gia ba người không rõ hắn thần thần
bí bí muốn làm cái gì, Phượng hiên không giải thích nhiều chuyện hắn
muốn báo thù, mà là nói nhờ nhạc phụ nhạc mẫu giúp hắn chiếu cố. Tuy nói không biết là phải chiếu cố cái gì, nhưng con rể yêu cầu, vợ chồng Cốc thị vẫn đáp ứng.

“Việc của cha và mẹ làm rất đơn giản, mở nhiều yến hội một chút, quen biết với quan lại quyền quý trong Kiền Đô. Về phần các cửa hàng buôn bán trong Kiền Đô, Nhị lão không cần quan
tâm, chỉ để ý biểu hiện sự giàu có của các người là được rồi.” Tóm lại,
chính là trải qua cuộc sống xa xỉ hạnh phúc, ha ha, hắn Phượng hiên rất
muốn nhìn người Tề gia sau khi nhìn thấy hai người đã cho rằng bị lưu
đày, hay chết ở trên đường lưu đầy vài năm sau, chẳng những còn sống
không việc gì mà xuất hiện ở trước mặt bọn họ, cuộc sống giàu có gấp
trăm lần so với bọn họ, khi đó trên mặt bọn họ sẽ xuất hiện loại biểu
tình nào. Phượng hiên lắc lắc cây quạt, rất hài lòng nhìn nhạc phụ mẫu
đại nhân mấy ngày nay được hắn nuôi cho béo, lại còn trẻ hơn rất nhiều,
gương mặt khoẻ mạnh hồng hào, người nào đó ý xấu mà nghĩ .

Xuất đầu lộ diện ở khắp nơi? vợ chồng
Cốc thị nhớ tới ba hộ thân thích nhà mình ở Kiền Đô, không muốn chạm mặt cùng bọn họ, cũng sợ hãi việc lưu đày lúc trước bị lôi ra, hai người
thần sắc ngưng trọng, do dự. Phượng hiên biết bọn họ đang lo lắng chuyện gì, vì để cho bọn họ an tâm, báo cho họ biết, Thôi Nhân Quý đã chuyển
đến Kiền Đô, mà Tri Phủ Nam lăng hiện nay đã thay đổi người, nếu có
người muốn chứng thật chuyện lưu đày năm đó, thì những văn kiện ở Tri
Phủ Nam lăng đã từ lâu không thấy rồi. Thôi Nhân Quý tiếp theo sẽ bởi vì người nào đó mà ốc còn không mang nổi mình ốc, làm sao sẽ quản đến
chuyện này, mà muốn từ chỗ Cố tín tra ra, lại không có khả năng. Còn như có thể từ trong miệng dân chúng biết năm đó có một chuyện như vậy,
nhưng chỉ cần vợ chồng Cốc thị thân là thủ phủ Tây Bắc, không thừa nhận
đã từng đến Nam lăng, thì dân chúng nói nhiều lắm cũng sẽ bị cho là
người có tâm mà bịa đặt tạo thành chứng cứ giả, không ai cho là thật. Về phần các thân thích này, nếu không muốn gặp mà nói…, có thể tránh đi,
không phải chuyện đáng lo ngại.

Do hắn cứ mãi cam đoan, nên vợ chồng Cốc thị mới yên tâm mà đi trước đến Kiền Đô, Phượng hiên phái ba huynh đệ
Cung sanh một tấc cũng không rời bảo vệ bên người bọn họ.

Trong thời gian một tháng, thủ phủ Tây
Bắc nuốt một phần ba sản nghiệp ở Kiền đô, chuyện này cũng đột nhiên tạo thành chấn động ở Kiền đô. Nay hai vợ chồng thủ phủ đến định cư ở Kiền
Đô, mà người đã đến, ngay khi nghe được tin tức này mỗi người đều mong
ngóng xem kế tiếp vợ chồng thủ phủ sẽ làm cái gì, đến tột cùng là ra sao thì ngay trong buổi chiều ngày hôm đấy khi hai người tới, Hữu Thừa
tướng Bích đại nhân thế nhưng lại tự mình tới cửa bái kiến thủ phủ Tây
Bắc.

Ngày hôm sau, nhà thủ phủ mở yến hội để
mừng nhà mới, được mời đến xác thực là các quan lại quyền quý, đoán
chừng nhà thủ phủ giống như tài phú chi nguyên, mà thêm quan hệ với Bích Nhân Hoành, nhận được thời mời mọi người đều nể tình mà toàn bộ tới. Vợ chồng Cốc lương thừa tuy nói thiện lương thành thật, nhưng dù sao cũng
đã từng tay không lập nghiệp, trở thành thủ phủ Nam lăng. Hai người mấy
năm này trải qua đau khổ, càng làm cho bọn họ thu mình rất nhiều, mà
Bích Nhân Hoành chấp nhận yêu cầu của Phượng hiên, thích hợp xuất hiện,
tùy thời hỗ trợ hoà giải, cho nên, trong tình huống lần đầu tiên giao
tiếp với quyền quý cũng không làm cho hai người cảm thấy khó khăn.

Vô luận người quan lại quyền quý nào mới quen biết với Cốc Lương Thừa đều cảm thấy ông là người điềm đạm, tin
cậy kiên định, không hề có cảm giác không thoải mái, ngay cả phụ tử
Phượng Trọng Nam đều cùng Cốc Lương Thừa hợp ý, mà Mai bình dưới mạng
lưới tình báo do Cung sanh cung cấp những thứ mà các phu nhân của các vị quan gia yêu thích, hợp ý cùng các nàng giống như tỷ muội trở thành một nhà.

Đồng thời, danh tiếng của nhà thủ phủ
qua bữa tiệc được đám quyền quý bọn họ đều khen không dứt miệng, trải
qua như vậy, Cốc gia lại thanh danh đại chấn, trong thời gian ba ngày,
thủ phủ Tây Bắc không chỉ là chủ đề trong dân chúng, mà còn là nhân vật
của các vị quan viên ngắm nhìn. Bởi vậy bất kể là nhóm quan nhỏ ở trong
triều đình cố gắng đi lên cũng tốt, hay là nhóm phú thương cũng tốt, mỗi người đều cho rằng không thể không quen biết đối với đôi vợ chồng này.
Bọn họ cũng tượng trưng cho tài phú chi nguyên, lại có thể quan hệ với
thế lực ở phía sau, nhất định phải xây dựng quan hệ tốt với bọn họ. Vì
thế, tất cả moi người đều hằm hè, nghĩ hết biện pháp bái thiếp cầu kiến, lôi kéo làm quen với Cốc thị vợ chồng, trong chuyện này tất nhiên không thể thiếu mấy nhà Tề, Thôi, Mai .

Trên cơ bản mọi người đến bái thiếp cầu
kiến có thể như nguyện nhìn thấy vợ chồng Cốc thị, và được đối đãi giống như khách quý, hôm nay, hoàn toàn giống như mọi khi có người bái thiếp
cầu kiến.

Tạm thời đối với người ngoài là thân
phận quản gia Cung sanh nhìn nhìn thiếp cầu kiến trong tay, nhìn nhìn
lại người tới, biết rõ còn cố hỏ : “Các ngươi là ai?”

“Khụ! Ưm!” Thôi Nhân Quý hắng giọng một
cái, không muốn nói, lấy thân phận của ông, thế nhưng lại không có trong danh sách mở tiệc chiêu đãi, làm cho tâm tình của ông ta rất không tốt, nhưng lại không cam lòng để chạy mất con cá lớn thủ phủ này, cho nên
nghĩ rằng vợ chồng Cốc thị có khả năng đã quên mời ông ta, ông ta khoan
hồng độ lượng tha thứ cho bọn họ, lúc này da mặt dày cùng đoàn người con rể tới cửa thủ phủ để quen biết một chút.

“Vị này là phủ doãn Kiền Đô Thôi Nhân
Quý đại nhân, đây là Lễ bộ lang trung Tề Hiểu Dũng, hai chúng ta là
người ở Hàn Lâm viện, nghe nói Cốc gia cùng phu nhân di chuyển tới Kiền
Đô, đặc biệt đến chúc mừng. Nhanh đi thông báo một tiếng đi!” Cùng với
Thôi Nhân Quý, huynh đệ Tề Hiểu Dũng khinh thường giải thích tư thái cao ngạo, Mai Hiển Diệu làm người từ trước đến nay khôn khéo hơn một chút,
nghĩ rằng muốn dựa vào quan hệ của Cốc gia, trước tiên phải đem tư thái
hạ thấp một chút, dù sao muốn đến gần được Hữu Thừa tướng, về sau phải
dùng tới! Cho nên hắn không ngại trả lời vấn đề của Cung sanh.

“Hoá ra là các vị đại nhân a, tiểu nhân
có mắt như mù, các vị đại nhân xin chờ một chút, tiểu nhân bây giờ sẽ đi bẩm báo lão gia phu nhân nhà ta.” Cung Sanh làm một bộ sợ hãi, xoay
người bỏ chạy, đem bốn vị “đại nhân tựa thái sơn” này lưu tại cửa đại
môn, ngay cả mời tiến vào cũng chưa làm.

Bốn người cho là hắn ta sợ tới mức quên mời bọn họ vào, liền tự động muốn đi vào trong phủ, lại bị thị vệ ở cửa ngăn lại.

“Lão gia phu nhân nhà ta còn chưa nói
muốn gặp các ngươi đâu!” Bọn họ vênh váo tự đắc, hộ vệ ở Cốc phủ này lại không coi ai ra gì.

“Cái gì! ?” Thôi Nhân Quý lúc này phát
hoả mà hỏi một câu, nhưng bất luận là có thêm bao nhiêu người tức giận,
thì hộ vệ giữ cửa lại không sợ.

Ông là người có thân phận như nào, mà
lại bị đối đãi như vậy, Thôi Nhân Quý tức giận quăng tay áo xuống chạy
lấy người, ba vãn bối tất nhiên cũng theo trở về.

Căn bản không đi bẩm báo, núp vào trông
ra ngoài cửa Cung sanh thấy người đi rồi, xoát xoát hai cái, biểu diễn
kỹ thuật cao siêu của hắn một chút, đem thiếp của bốn người biến thành
những mảnh nhỏ.

Bốn người sau khi trở về, nghĩ đợi khi
vợ chồng Cốc thị biết hộ vệ làm càn, nhất định sẽ tới cửa để bồi tội cầu xin bọn họ tha thứ, nào biết đợi qua vài ngày, chẳng những không có tin tức, lại còn nghe thấy được tả thừa tướng đại nhân Phượng Trọng Nam mời vợ chồng Cốc thị đến quý phủ của ông ta làm khách, thậm chí hai vợ
chồng này còn được mời đến quý phủ của Vương gia, suy nghĩ cân nhắc mãi, lui tới rất thân mật với tả thừa tướng, ngay cả Vương gia cũng làm cho
vui vẻ, vẫn có thể quan hệ với bọn họ là tốt nhất, có một số việc, có
thể chịu nhẫn nhịn! Vì thế, bốn người da mặt dày lại tới cửa .

“Ngươi nói ai?” vợ chồng Cốc thị cùng kêu lên hỏi lại Cung sanh khi đang đưa thiếp lên .

Nói lại một lần tên đám người Thôi Nhân Quý, Cung sanh lần này là bẩm báo chi tiết.

“Đi nói chúng ta đi vắng!” Mai Bình vừa khẩn trương lại vừa chán ghét nhìn thấy bọn họ, không nghĩ nhiều nói lý do lung tung.

“Hắn đã nói đến bẩm báo chúng ta, chúng
ta làm sao có thể đi vắng!?” Cốc lương sính vạch nương tử là không làm,
“Đi nói cơ thể của ta không khoẻ, hiện tại không thể gặp khách được “

Cung Sanh vẻ mặt rất bình thường nói dạ, sau đó là một lúc lâu, mới lắc lư tới cửa, đối với bốn người không mời
mà đến, vẫn đứng ở nơi nào đó, tiếc nuối nói cho nhóm họ biết tin tức
bất hạnh này, bốn người nhịn xuống bị miệt thị mà sinh ra tức giận, nói
ngày khác lại đến.

Ba lượt bốn người Thôi Nhân Quý tới cửa
cầu kiến thì Cung sanh vẫn đi bẩm báo vợ chồng Cốc thị, khi quay lại nói lão gia phu nhân nhà hắn hiện tại không có cách nào gặp khách, nhưng mà lại cố ý trước mặt bốn người, đầy nhiệt tình mời một vị quan viên nhỏ
vừa vặn đến bái thiếp cầu kiến vào. Lúc này làm cho bốn người kia tức
giận đến choáng váng, lúc này bốn người rốt cục không hiểu nguyên nhân
gì, nhưng vợ chồng Cốc thị này nhất định là cố ý làm khó bọn họ, không
muốn gặp bọn họ. Không có tên trong danh sách chiêu đãi, lại liên tục ba lượt không cho khách vào nhà, có thể nghĩ, bốn người từ lúc bắt đầu
ngoài ý muốn xấu hổ, đến mất mặt, từ mất mặt cuối cùng chuyển thành phẫn nộ.

Trong lòng Bốn người giữ nguyên lửa giận mà đi, nhìn bóng lưng của bọn họ khoé miệng Cung sanh nở nụ cười châm
chọc, nghĩ rằng: đây mới là bắt đầu nho nhỏ nóng người mà thôi, đợi chúa thượng trở về, trò hay mới có thể trình diễn, đến lúc đó bị từng đao
từng đao lăng trì các ngươi, hẳn là sẽ kêu cha gọi mẹ đi!

“Cốc gia Tây Bắc này đang tính cái gì
vậy, không phải chỉ có mấy đồng tiền dơ bẩn sao! ?” Mấy nhà gom lại cùng nhau, Mai phương đối với việc này phát hoả trước tiên. Hai đứa con trai không chịu thua kém, làm cho bà ta mấy năm nay trước mặt người khác
vênh váo tự đắc, cuộc sống giàu có càng làm cho bà ta hình thành thói
quen xa xỉn, chỉ thấy toàn thân bà ta mang đầy đồ trang sức tầm thường,
không có khí chất phu nhân, lại cố gắng làm ra vẻ có khí chất, chẳng ra
cái gì cả, giống như nhà giàu mới nổi.

Theo bà ta mở đầu, lúc này bên trong Tề
gia náo loạn mắng Cốc gia không có mắt nhìn người, làm cho mấy nhà bọn
họ phải khốn khổ, về sau phải đối với vợ chồng kia thật tốt!

“Con đã nói phàm là họ Cốc đều phạm với
chúng ta!” Tề Hiểu Nhã chau lông mày, trở mặt xem thường mà nói. Mấy năm nay nàng ta sinh cho Mai Hiển Diệu ba đứa nhỏ, cuộc sống giàu có hơn,
làm cho nàng ta trở nên mập mạp, dáng người đã sớm không còn hình dạng,
rất thích tính kế, khiến cho năm nay hai mươi lăm tuổi mà nhìn nàng ta
giống như ba mươi.

Những lời này làm cho những người đang
ngồi trên cơ bản đều không tiêu tan, không quá nguyện ý nhớ tới người
Cốc gia, mà gả vào đây Phượng Thiếu Liên không hiểu nhìn sắc mặt của mọi người biến hóa, nghĩ muốn làm cho nhà chống bớt giận, nói: “Mẹ, Cốc gia dám cự tuyệt tướng công bọn họ bái kiến, là do bọn họ không có mắt,
không phải chỉ là thương nhân thôi sao! Tới gần được Vương gia Thừa
tướng, thì cũng chỉ là tạm thời, không cần quá để ý. Con nghe nói, anh
họ con hiện tại đã Tây huyện gần Kiền Đô rồi, vẫn là nghĩ thêm một chút, chuẩn bị sách lược cho thoả đáng. Dù sao, được huynh ấy coi trọng mới
có thể làm được chính sự. Phải biết rằng, trong triều này quan viên lớn
nhỏ, vô luận là ai, đều phải kiêng kị anh họ con ba phần! Một khi tướng
công bọn họ có thể được huynh ấy trọng dụng, vậy đường làm quan sẽ
thông suốt. Đến lúc đó xem những người kia còn dám đối đãi với tướng
công như vậy, tất nhiên lúc đấy là đến phiên chúng ta cho bọn họ biết
tay một chút.” Phượng Thiếu Liên là con gái của người từng là trưởng lão Phượng gia Phượng Trọng Bắc, bởi vì Phượng Trọng Bắc vẫn luôn ủng hộ
Phượng hiên, thậm chí còn mất mạng, nên Phượng hiên đối xử với nhà nàng
cũng không tồi. Mà thêm nữa Phượng hiên đối với anh em họ không bài xích giốgn như huynh đệ tỷ muội cùng cha khác mẹ, cho nên Phượng Thiếu Liên
tự nhận là do quan hệ với cha của mình, mới có thể khiến cho phu quân
của mình được trọng dụng.

“Đúng, đúng! Vẫn là con dâu nói đúng!”
Mai Phương mặt mày hớn hở, lại vừa lòng vì có thể lấy được người Phượng
thị làm vợ, may mắn không lấy Cốc Nhược Vũ đoản mệnh kia.

Lúc này, người nhà lại cân nhắc mọi việc cho tốt, phương thức hoàn mỹ là trở thành người Phượng hiên coi trọng,
để con đường làm quan càng thêm thuận thông.

Chapter
1 Chương 1: Cung gia và Phượng gia
2 Chương 2: Huynh trưởng dong dài
3 Chương 3: Trộm gà không được còn mất nắm gạo
4 Chương 4: Tam hỉ lâm môn
5 Chương 5: Tất cả đều là kế hoạch
6 Chương 6: Hỉ duyên sơ phùng
7 Chương 7: Trẻ con bị sủng
8 Chương 8: Việc không tình nguyện
9 Chương 9: Điên cuồng
10 Chương 10: Huynh Muội hài hước
11 Chương 11: Hình bộ thị lang
12 Chương 12: Tin tức ngoài ý muốn
13 Chương 13: Tính toán chính xác
14 Chương 14: Chủ nhân chân chính
15 Chương 15: Em rể vừa ý
16 Chương 16: Biện pháp hủy hôn
17 Chương 17: Lòng dạ độc ác
18 Chương 18: Cô gái ngạo mạn
19 Chương 19: Đường phố phía nam ở Thái Đô
20 Chương 20: Anh hùng cứu tiểu mỹ nhân
21 Chương 21: Trẻ hư bị đau
22 Chương 22: Mang oa nhi về nhà
23 Chương 23: Thị vệ bị hoảng sợ
24 Chương 24: Thị vệ không may
25 Chương 25: Trừng phạt khác loại
26 Chương 26: Gặp trước khi đính hôn
27 Chương 27: Khách không mời mà đến
28 Chương 28: Bị người trêu đùa
29 Chương 29: “Trộm” cùng tiểu oa nhi
30 Chương 30: Đêm đổi ngọc bội
31 Chương 31: Nghi thức đính hôn
32 Chương 32: Hối hôn
33 Chương 33: Đính hôn vui đùa
34 Chương 34: Bé con về nhà
35 Chương 35: Tiếc biệt ly
36 Chương 36: Thời cuộc thay đổi
37 Chương 37: Nam lăng Cốc gia
38 Chương 38: Cầu hôn
39 Chương 39: Lựa chọn bức hoạ để kết hôn
40 Chương 40: Quyết định sai lầm
41 Chương 41: Việc hôn nhân không mỹ mãn
42 Chương 42: Việc trong tộc
43 Chương 43: Xuân dược
44 Chương 44: Âm mưu quỷ kế
45 Chương 45: Tâm mang ý xấu
46 Chương 46: Gặp lại ở Ti đô
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51: Thất bại trong gang tấc
52 Chương 52: Tin dữ đến
53 Chương 53: Ba kiếp ập xuống
54 Chương 54: Họa vô đơn chí
55 Chương 55: Sinh mệnh ngoài ý muốn
56 Chương 56: Yêu ai yêu cả đường đi
57 Chương 57: Sở thích đoạn tụ
58 Chương 58: Gặp lại ở Lệ Đô nồi tiếp duyên, thiếu niên bé gái, chỉ là duyên mỏng
59 Chương 59: Bỏ trốn mất dạng
60 Chương 60: Kẻ trộm nửa đêm
61 Chương 61: Nhận ra nhau ở bên hồ
62 Chương 62: Cha con họa thủy
63 Chương 63: Khó lòng giãi bày
64 Chương 64: Giả bộ bệnh lừa thành thân
65 Chương 65: Động phòng hoa chúc
66 Chương 66: Cuộc sống bình thường sau khi thành thân
67 Chương 67: Chuyện tốt cùng chuyện xấu
68 Chương 68: Ý tại ngôn ngoại
69 Chương 69: Đoán trước tai hoạ ngầm
70 Chương 70: Khởi hành đi về phía tây
71 Chương 71: Dọc đường vui vẻ
72 Chương 72: Máu nhuộm Kỳ Sơn
73 Chương 73: Ân nhân ba lần cứu giúp
74 Chương 74: Trong họa lại có phúc
75 Chương 75: Tình cảm ấm áp
76 Chương 76: Cốc gia ở Tây Lỗ
77 Chương 77: Con rể kém chất lượng
78 Chương 78: Bé con lắm miệng
79 Chương 79: Cha mẹ cùng Tiên ca ca
80 Chương 80: Báo thù khúc dạo đầu
81 Chương 81: Quan phục nguyên chức
82 Chương 82: Thân phận thật sự
83 Chương 83: Thủ phủ Tây Bắc
84 Chương 84: Tin mừng mang thai
85 Chương 85: Tiểu thí ngưu đao
86 Chương 86: Con báo mẫu thù
87 Chương 87: Hai kẻ dở hơi ở Cung gia
88 Chương 88: Ban ngày gặp”Quỷ”
89 Chương 89: Oan gia ngõ hẹp
90 Chương 90: Đại náo tửu lâu
91 Chương 91: Đại lao Hình bộ
92 Chương 92: Kết cục của cha vợ
93 Chương 93: Tin dữ giáng xuống
94 Chương 94: Thảm sự không ngừng
95 Chương 95: Kế hoạch ám sát
96 Chương 96: Thả hổ về rừng
97 Chương 97: Địa lao Phượng phủ
98 Chương 98: Ác giả ác báo
99 Chương 99: Ý định của lễ cưới
100 Chương 100: Sóng lại lên
101 Chương 101: Nói gà thành vịt
102 Chương 102: Lời nói dối
103 Chương 103: Mưa gió sắp đến
104 Chương 104: Trong thọ yến
105 Chương 105: Kháng chỉ bất tuân
106 Chương 106: Cũng chính là bằng hữu
107 Chương 107: Kiếp nạn theo quẻ bói
108 Chương 108: Không nói gì mà từ biệt
109 Chương 109: Pháp trường kinh biến
110 Chương 110: Một mình cướp pháp trường
111 Chương 111: Hành động phản nghịch trong đêm khuya
112 Chương 112: Bảy nước chiến loạn
113 Chương 113: Xuống núi đi xa
114 Chương 114: Phượng trọng nam chết
115 Chương 115: Mạng phú quý vương phi
116 Chương 116: Ngoại truyện: Câu chuyện về tiểu tiểu ác ma
Chapter

Updated 116 Episodes

1
Chương 1: Cung gia và Phượng gia
2
Chương 2: Huynh trưởng dong dài
3
Chương 3: Trộm gà không được còn mất nắm gạo
4
Chương 4: Tam hỉ lâm môn
5
Chương 5: Tất cả đều là kế hoạch
6
Chương 6: Hỉ duyên sơ phùng
7
Chương 7: Trẻ con bị sủng
8
Chương 8: Việc không tình nguyện
9
Chương 9: Điên cuồng
10
Chương 10: Huynh Muội hài hước
11
Chương 11: Hình bộ thị lang
12
Chương 12: Tin tức ngoài ý muốn
13
Chương 13: Tính toán chính xác
14
Chương 14: Chủ nhân chân chính
15
Chương 15: Em rể vừa ý
16
Chương 16: Biện pháp hủy hôn
17
Chương 17: Lòng dạ độc ác
18
Chương 18: Cô gái ngạo mạn
19
Chương 19: Đường phố phía nam ở Thái Đô
20
Chương 20: Anh hùng cứu tiểu mỹ nhân
21
Chương 21: Trẻ hư bị đau
22
Chương 22: Mang oa nhi về nhà
23
Chương 23: Thị vệ bị hoảng sợ
24
Chương 24: Thị vệ không may
25
Chương 25: Trừng phạt khác loại
26
Chương 26: Gặp trước khi đính hôn
27
Chương 27: Khách không mời mà đến
28
Chương 28: Bị người trêu đùa
29
Chương 29: “Trộm” cùng tiểu oa nhi
30
Chương 30: Đêm đổi ngọc bội
31
Chương 31: Nghi thức đính hôn
32
Chương 32: Hối hôn
33
Chương 33: Đính hôn vui đùa
34
Chương 34: Bé con về nhà
35
Chương 35: Tiếc biệt ly
36
Chương 36: Thời cuộc thay đổi
37
Chương 37: Nam lăng Cốc gia
38
Chương 38: Cầu hôn
39
Chương 39: Lựa chọn bức hoạ để kết hôn
40
Chương 40: Quyết định sai lầm
41
Chương 41: Việc hôn nhân không mỹ mãn
42
Chương 42: Việc trong tộc
43
Chương 43: Xuân dược
44
Chương 44: Âm mưu quỷ kế
45
Chương 45: Tâm mang ý xấu
46
Chương 46: Gặp lại ở Ti đô
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51: Thất bại trong gang tấc
52
Chương 52: Tin dữ đến
53
Chương 53: Ba kiếp ập xuống
54
Chương 54: Họa vô đơn chí
55
Chương 55: Sinh mệnh ngoài ý muốn
56
Chương 56: Yêu ai yêu cả đường đi
57
Chương 57: Sở thích đoạn tụ
58
Chương 58: Gặp lại ở Lệ Đô nồi tiếp duyên, thiếu niên bé gái, chỉ là duyên mỏng
59
Chương 59: Bỏ trốn mất dạng
60
Chương 60: Kẻ trộm nửa đêm
61
Chương 61: Nhận ra nhau ở bên hồ
62
Chương 62: Cha con họa thủy
63
Chương 63: Khó lòng giãi bày
64
Chương 64: Giả bộ bệnh lừa thành thân
65
Chương 65: Động phòng hoa chúc
66
Chương 66: Cuộc sống bình thường sau khi thành thân
67
Chương 67: Chuyện tốt cùng chuyện xấu
68
Chương 68: Ý tại ngôn ngoại
69
Chương 69: Đoán trước tai hoạ ngầm
70
Chương 70: Khởi hành đi về phía tây
71
Chương 71: Dọc đường vui vẻ
72
Chương 72: Máu nhuộm Kỳ Sơn
73
Chương 73: Ân nhân ba lần cứu giúp
74
Chương 74: Trong họa lại có phúc
75
Chương 75: Tình cảm ấm áp
76
Chương 76: Cốc gia ở Tây Lỗ
77
Chương 77: Con rể kém chất lượng
78
Chương 78: Bé con lắm miệng
79
Chương 79: Cha mẹ cùng Tiên ca ca
80
Chương 80: Báo thù khúc dạo đầu
81
Chương 81: Quan phục nguyên chức
82
Chương 82: Thân phận thật sự
83
Chương 83: Thủ phủ Tây Bắc
84
Chương 84: Tin mừng mang thai
85
Chương 85: Tiểu thí ngưu đao
86
Chương 86: Con báo mẫu thù
87
Chương 87: Hai kẻ dở hơi ở Cung gia
88
Chương 88: Ban ngày gặp”Quỷ”
89
Chương 89: Oan gia ngõ hẹp
90
Chương 90: Đại náo tửu lâu
91
Chương 91: Đại lao Hình bộ
92
Chương 92: Kết cục của cha vợ
93
Chương 93: Tin dữ giáng xuống
94
Chương 94: Thảm sự không ngừng
95
Chương 95: Kế hoạch ám sát
96
Chương 96: Thả hổ về rừng
97
Chương 97: Địa lao Phượng phủ
98
Chương 98: Ác giả ác báo
99
Chương 99: Ý định của lễ cưới
100
Chương 100: Sóng lại lên
101
Chương 101: Nói gà thành vịt
102
Chương 102: Lời nói dối
103
Chương 103: Mưa gió sắp đến
104
Chương 104: Trong thọ yến
105
Chương 105: Kháng chỉ bất tuân
106
Chương 106: Cũng chính là bằng hữu
107
Chương 107: Kiếp nạn theo quẻ bói
108
Chương 108: Không nói gì mà từ biệt
109
Chương 109: Pháp trường kinh biến
110
Chương 110: Một mình cướp pháp trường
111
Chương 111: Hành động phản nghịch trong đêm khuya
112
Chương 112: Bảy nước chiến loạn
113
Chương 113: Xuống núi đi xa
114
Chương 114: Phượng trọng nam chết
115
Chương 115: Mạng phú quý vương phi
116
Chương 116: Ngoại truyện: Câu chuyện về tiểu tiểu ác ma