Chương 12: Đột nhiên đối tốt với cô

Tần Mạc đưa Duẫn Nặc về khách sạn, vừa vào trong phòng liền tức giận ném cô lên trên giường lớn, không kìm được rống lên: "Sau này, không cho phép cô đi gặp người kia nữa, có nghe hay không?"

Duẫn Nặc từ từ ngồi dậy, xoa xoa cánh tay bị vặn đau, trừng Tần Mạc: "Anh có tư cách gì mà nói với tôi những lời như thế? Tần Mạc, đừng quên, coi như có là vợ chồng, anh cũng không có tư cách can thiệp vào quyền tự do cá nhân của tôi."

"Tôi không có tư cách?"

Anh híp mắt tiến lên trước, hai tròng mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cô, bên trong con ngươi như có ngọn lửa đang bừng bừng thiêu đốt.

Duẫn Nặc khiếp đảm lui về phía sau.

Thấy cô tựa hò vẫn còn có chút sợ hãi mình, Tần Mạc đột nhiên cười nói: "Nếu tôi không có tư cách, thì người trong khắp thiên hạ chẳng có ai có tư cách này cả."

Anh cởi áo khoác ra ném xuống, sau đó liền tiến tới chỗ của cô.

Duẫn Nặc cả kinh, vội vàng né tránh: "Anh muốn làm gì?"

"Làm gì à?" Anh hài hước nhìn cô, trong đôi mắt hoa đào tràn đầy tâm tình khó nói: "Cô nghĩ tôi sẽ làm gì?"

"Anh...." mặt Duẫn Nặc liền đỏ lên, đứng dậy muốn chạy, nhưng đột nhiên cánh tay lại bị anh nắm được.

"Ngủ đi, sáng sớm mai sẽ dẫn cô đến một chỗ rất thú vị."

Cô liền ngẩn ra, cứ tưởng lỗ tai của mình đã nghe lầm, kinh ngạc nhìn anh.

Anh khẽ cười, nằm ở bên cạnh cô, ôn nhu nói: "Chuyện ngày hôm nay, đến đây là chấm dứt, bất quá lần sau không được nói những lời này nữa, nghe rõ chưa?"

Sao cô lại không nghe rõ chứ, nhưng với việc anh đột nhiên ôn nhu như vậy làm cho cô có chút không thích ứng nổi, sửng sốt một lúc lâu liền bị anh thừa dịp đang lơ mơ mà tấn công tầng phòng ngự rồi.

Sáng sớm hôm sau, quả nhiên anh thức dậy rất sớm, hơn nữa còn chuẩn bị sẵn cho cô tất cả mọi thứ.

Ngay cả muốn mặc quần áo nào, anh cũng đặt sẵn ở bên cạnh, cô vừa thức dậy, anh liền bảo: "Mặc quần áo vào đi, chúng ta đi ăn sáng."

Duẫn Nặc liếc anh một cái, mặc quần áo vào, đi theo ra khỏi phòng, anh cũng đã sớm đặt một bàn bữa sáng phong phú dưới phòng ăn của khách sạn.

Mới vừa ngồi xuống, Tần Mạc liền quan tâm rót cho cô một cốc sữa tươi đưa tới: "Chẳng phải em vẫn thường nói nên uống một cốc sữa tươi vào bữa sáng để cho đẹp da sao?"

Duẫn Nặc đưa mắt, nhìn anh chằm chằm, đầu óc cô hơi ngẩn ngơ giống như người già.

Người đàn ông này, có phải đã uống lộn thuốc rồi hay không?

Trước kia, đối với cô mà nói, anh chẳng bao giờ quan tâm, thế mà sáng sớm hôm nay, chẳng những còn chuẩn bị sẵn quần áo cho cô, đã thế lại còn đưa giày, đưa áo khoác, còn thân thiết rót sữa tươi cho cô, hắn không bị điên đấy chứ?

"Thất thầm làm cái gì? Không quen?" Tần Mạc nhìn cô ngẩn người suy nghĩ không khỏi nhíu mày nói.

Gương mặt tuấn tú tắm dưới ánh mặt trời càng tăng thêm mấy phần thần bí cùng mị hoặc.

Cuối cùng cũng phản ứng kịp Duẫn Nặc vội vàng cúi đầu ăn sáng.

Đang ăn, đột nhiên liền nghĩ tới Trác Quân tối hôm qua bị cô ném qua một bên, thần kinh lập tức căng thẳng, vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho anh.

"Gọi điện thoại cho ai?" Tần Mạc hỏi.

Duẫn Nặc không để ý đến anh, tiếp tục gọi, nhưng lại không có ai nhận máy cả.

Chỉ chốc lát sau, đối phương mới gửi đến một tin nhắn: "Tiểu Nặc, anh đi về trước, chúc em và anh ta trăng mật vui vẻ, cũng chúc cho hai người hạnh phúc."

Đọc nội dung tin nhắn xong tim của cô như bị ai đó đang bóp chặt, đau đến mức không thở được, không còn tâm trạng nào để ăn sáng nữa.

Cô lại phụ anh rồi.

Tại sao cô luôn là người phụ anh, luôn làm tổn thương anh hết lần này đến lần khác như vậy chứ?

Duẫn Nặc cảm thấy bản thân mình thật đáng chết liền đứng dậy muốn rời đi, nhưng lúc này lại bị Tần Mạc gọi lại: "Em đi đâu vậy?"

Liếc mắt nhìn người đàn ông kia một cái, cô lạnh lùng cười đáp: "Chúng ta đi về đi."

"..." Anh không hiểu, đây không phải là tuần trăng mật của bọn họ sao? Thế nào mà vừa đến liền muốn đi?

Nghĩ đến việc cô mới vừa gọi điện thoại cho người nào đó, chắc hẳn chính là Trác Quân rồi.

Trong lòng Tần Mạc bỗng dưng liền bốc hỏa, bỏ chén đũa xuống, anh liền lôi Duẫn Nặc đi: "Đi, dẫn em đi xem cảnh đẹp, nếu em không vui vẻ, tôi sẽ chặt đầu xuống là bóng cho em đá."

Chapter
1 Chương 1: Cuộc hôn nhân hữu danh vô thực
2 Chương 2: Sống lại
3 Chương 3: Đại tiểu thư kiêu căng ương ngạnh của Lục gia
4 Chương 4: Không phải là cô không để ý sao?
5 Chương 5: Trăng mật một mình
6 Chương 6: Anh ấy sẽ không xảy ra chuyện đâu
7 Chương 7: Rốt cuộc là cô đang ở đâu?
8 Chương 8: Bị mang đi
9 Chương 9: Cô biến mất
10 Chương 10: Lại dám tìm người khác sau lưng anh
11 Chương 11: Thật xin lỗi, Trác Quân
12 Chương 12: Đột nhiên đối tốt với cô
13 Chương 13: Đã tới muốn ngăn cũng không ngăn được
14 Chương 14: Trăm miệng cũng không thể bào chữa
15 Chương 15: Cố ý để cho bọn họ xem
16 Chương 16: Không thể nhịn được nữa
17 Chương 17: Ông xã, anh cảm thấy Vãn Tịch như thế nào?
18 Chương 18: Ông xã, phiền anh ký tên lên đây
19 Chương 19: Cao ngạo tựa Nữ Vương
20 Chương 20: Cuộc hôn nhân này, nhất định phải chấm dứt
21 Chương 21: Chồng xót vợ là chuyện hiển nhiên
22 Chương 22: Tự bê đá đập vào chân mình
23 Chương 23: Không khỏi đau lòng vì cô
24 Chương 24: Đừng để tôi phải nổi giận
25 Chương 25: Chỉ có tách ra mới sẽ không đau
26 Chương 26: Không được kết hôn với anh ta
27 Chương 27: Tần Mạc thay đổi
28 Chương 28: Ăn một cái tát
29 Chương 29: Đừng náo loạn
30 Chương 30: Tìm anh hai giúp một tay
31 Chương 31: Tần Mạc cấu kết với Thượng Vãn Tịch
32 Chương 32: Anh sẽ vẫn ở bên cạnh em
33 Chương 33: Bọn họ sẽ ra ngoài ở
34 Chương 34: Đi gặp một người cùng với anh hai
35 Chương 35: Điều tra giúp tôi một người
36 Chương 36: Duẫn Nặc, ngoan ngoãn đừng náo loạn
37 Chương 37: Anh sẽ thương yêu em cả đời
38 Chương 38: Ăn gan hùm mật gấu
39 Chương 39: Không biết tại sao lại bị cảm động
40 Chương 40: Mũi nhọn lại chĩa vào cô
41 Chương 41: Anh ta thật sự từ chức
42 Chương 42: Anh làm như vậy, em có hài lòng không?
43 Chương 43: Ôm em về nhà
44 Chương 44: Tôi muốn ly hôn
45 Chương 45: Say rượu mê sảng
46 Chương 46: Say rượu gây họa
47 Chương 47: Đạo đức giả
48 Chương 48: Theo bọn họ đi chụp ảnh cưới
49 Chương 49: Thử dò xét hai người bọn họ
50 Chương 50: Lại bị hiểu lầm
51 Chương 51: Anh cố ý
52 Chương 52: Đi tìm Lục Tiêu Triết hỏi thăm kết quả
53 Chương 53: Vậy mà lại yêu cô
54 Chương 54: Đừng bình tĩnh như thế
55 Chương 55: Anh là chồng của em
56 Chương 56: Có phải anh đã yêu em rồi hay không?
57 Chương 57: Dẫn em đi đi!!!
58 Chương 58: Độc nhất là lòng dạ đàn bà
59 Chương 59: Lễ Cưới
60 Chương 60: Là Lục tiểu thư sai khiến
61 Chương 61: Cùng đường
62 Chương 62: Khắp thành phố đều chửi mắng Duẫn Nặc
63 Chương 63: Tất cả mọi người đều hận cô
64 Chương 64: Cô nghi ngờ chính là Tần Mạc
65 Chương 65: Tại sao mọi người lại không tin con
66 Chương 66: Lục Tiêu Triết đưa Duẫn Nặc đi
67 Chương 67: Sẽ không có ai tổn thương đến em nữa
68 Chương 68: Cô không thể quay về nhà họ Lục được nữa
69 Chương 69: Cô không phải con gái ruột nhà họ Lục
70 Chương 70: Suýt chút nữa đã chết!
71 Chương 71: Ông xã, đưa em về nhà đi
72 Chương 72: Vĩnh viễn không thể tỉnh lại
73 Chương 73: Chỉ sợ em rời khỏi anh
74 Chương 74: Bởi vì em là vợ của anh
75 Chương 75: Còn có anh ở bên cạnh em
76 Chương 76: Em nhất định sẽ hối hận
77 Chương 77: Tần Mạc thừa nhận
78 Chương 78: Hối tiếc không kịp
79 Chương 79: Tôi nguyền rủa anh cả đời này sẽ không được hạnh phúc
80 Chương 80: Kiên cường đến mức người khác phải đau lòng
81 Chương 81: Thì ra là cô ấy
82 Chương 82: Duẫn Nặc bị bắt cóc!
83 Chương 83: Nguy hiểm ập đến
84 Chương 84: Nhớ cô điên cuồng!
85 Chương 85: Cô vĩnh viễn là vợ của Tần Mạc anh!
86 Chương 86: Cả Đời Cũng Không Thể Đi Lại?
87 Chương 87: 87: Anh Hai Chúng Ta Đi Tìm Mẹ
88 Chương 88-89: 88: Mời Phu Nhân Tổng Tài Về Nhà - 89: Nặc Nhi...
89 Chương 90: 90: Anh Hai Tôi Đâu
90 Chương 91: 91: Nhốt Cô
91 Chương 92-93: 92: Một Đôi Vợ Chồng Bình Thường - 93: Hắn Sẽ Không Ly Hôn
92 Chương 94: 94: Tái Ngộ Nam Cung Thiếu Vũ
93 Chương 95: 95: Gặp Lại Nam Cung Thiếu Vũ
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: Cuộc hôn nhân hữu danh vô thực
2
Chương 2: Sống lại
3
Chương 3: Đại tiểu thư kiêu căng ương ngạnh của Lục gia
4
Chương 4: Không phải là cô không để ý sao?
5
Chương 5: Trăng mật một mình
6
Chương 6: Anh ấy sẽ không xảy ra chuyện đâu
7
Chương 7: Rốt cuộc là cô đang ở đâu?
8
Chương 8: Bị mang đi
9
Chương 9: Cô biến mất
10
Chương 10: Lại dám tìm người khác sau lưng anh
11
Chương 11: Thật xin lỗi, Trác Quân
12
Chương 12: Đột nhiên đối tốt với cô
13
Chương 13: Đã tới muốn ngăn cũng không ngăn được
14
Chương 14: Trăm miệng cũng không thể bào chữa
15
Chương 15: Cố ý để cho bọn họ xem
16
Chương 16: Không thể nhịn được nữa
17
Chương 17: Ông xã, anh cảm thấy Vãn Tịch như thế nào?
18
Chương 18: Ông xã, phiền anh ký tên lên đây
19
Chương 19: Cao ngạo tựa Nữ Vương
20
Chương 20: Cuộc hôn nhân này, nhất định phải chấm dứt
21
Chương 21: Chồng xót vợ là chuyện hiển nhiên
22
Chương 22: Tự bê đá đập vào chân mình
23
Chương 23: Không khỏi đau lòng vì cô
24
Chương 24: Đừng để tôi phải nổi giận
25
Chương 25: Chỉ có tách ra mới sẽ không đau
26
Chương 26: Không được kết hôn với anh ta
27
Chương 27: Tần Mạc thay đổi
28
Chương 28: Ăn một cái tát
29
Chương 29: Đừng náo loạn
30
Chương 30: Tìm anh hai giúp một tay
31
Chương 31: Tần Mạc cấu kết với Thượng Vãn Tịch
32
Chương 32: Anh sẽ vẫn ở bên cạnh em
33
Chương 33: Bọn họ sẽ ra ngoài ở
34
Chương 34: Đi gặp một người cùng với anh hai
35
Chương 35: Điều tra giúp tôi một người
36
Chương 36: Duẫn Nặc, ngoan ngoãn đừng náo loạn
37
Chương 37: Anh sẽ thương yêu em cả đời
38
Chương 38: Ăn gan hùm mật gấu
39
Chương 39: Không biết tại sao lại bị cảm động
40
Chương 40: Mũi nhọn lại chĩa vào cô
41
Chương 41: Anh ta thật sự từ chức
42
Chương 42: Anh làm như vậy, em có hài lòng không?
43
Chương 43: Ôm em về nhà
44
Chương 44: Tôi muốn ly hôn
45
Chương 45: Say rượu mê sảng
46
Chương 46: Say rượu gây họa
47
Chương 47: Đạo đức giả
48
Chương 48: Theo bọn họ đi chụp ảnh cưới
49
Chương 49: Thử dò xét hai người bọn họ
50
Chương 50: Lại bị hiểu lầm
51
Chương 51: Anh cố ý
52
Chương 52: Đi tìm Lục Tiêu Triết hỏi thăm kết quả
53
Chương 53: Vậy mà lại yêu cô
54
Chương 54: Đừng bình tĩnh như thế
55
Chương 55: Anh là chồng của em
56
Chương 56: Có phải anh đã yêu em rồi hay không?
57
Chương 57: Dẫn em đi đi!!!
58
Chương 58: Độc nhất là lòng dạ đàn bà
59
Chương 59: Lễ Cưới
60
Chương 60: Là Lục tiểu thư sai khiến
61
Chương 61: Cùng đường
62
Chương 62: Khắp thành phố đều chửi mắng Duẫn Nặc
63
Chương 63: Tất cả mọi người đều hận cô
64
Chương 64: Cô nghi ngờ chính là Tần Mạc
65
Chương 65: Tại sao mọi người lại không tin con
66
Chương 66: Lục Tiêu Triết đưa Duẫn Nặc đi
67
Chương 67: Sẽ không có ai tổn thương đến em nữa
68
Chương 68: Cô không thể quay về nhà họ Lục được nữa
69
Chương 69: Cô không phải con gái ruột nhà họ Lục
70
Chương 70: Suýt chút nữa đã chết!
71
Chương 71: Ông xã, đưa em về nhà đi
72
Chương 72: Vĩnh viễn không thể tỉnh lại
73
Chương 73: Chỉ sợ em rời khỏi anh
74
Chương 74: Bởi vì em là vợ của anh
75
Chương 75: Còn có anh ở bên cạnh em
76
Chương 76: Em nhất định sẽ hối hận
77
Chương 77: Tần Mạc thừa nhận
78
Chương 78: Hối tiếc không kịp
79
Chương 79: Tôi nguyền rủa anh cả đời này sẽ không được hạnh phúc
80
Chương 80: Kiên cường đến mức người khác phải đau lòng
81
Chương 81: Thì ra là cô ấy
82
Chương 82: Duẫn Nặc bị bắt cóc!
83
Chương 83: Nguy hiểm ập đến
84
Chương 84: Nhớ cô điên cuồng!
85
Chương 85: Cô vĩnh viễn là vợ của Tần Mạc anh!
86
Chương 86: Cả Đời Cũng Không Thể Đi Lại?
87
Chương 87: 87: Anh Hai Chúng Ta Đi Tìm Mẹ
88
Chương 88-89: 88: Mời Phu Nhân Tổng Tài Về Nhà - 89: Nặc Nhi...
89
Chương 90: 90: Anh Hai Tôi Đâu
90
Chương 91: 91: Nhốt Cô
91
Chương 92-93: 92: Một Đôi Vợ Chồng Bình Thường - 93: Hắn Sẽ Không Ly Hôn
92
Chương 94: 94: Tái Ngộ Nam Cung Thiếu Vũ
93
Chương 95: 95: Gặp Lại Nam Cung Thiếu Vũ