Chương 34: 34: Là Con Đã Hại Anh Ấy

Hành lang bệnh viện vang lên tiếng bước chân vội vã, Lâm Ngọc Yên và Lưu Tùng đang chạy đến phòng cấp cứu.

Trước phòng phẫu thuật, Lương Tuấn đi đi lại lại, hắn đang rất lo lắng tình hình của Phó Thần, bác sĩ vào đã cấp cứu mấy tiếng rồi vẫn không có tin tức gì tốt đẹp.
Tháng này là một tháng vận hạn của đại boss nhà hắn, vừa ly hôn vợ, vừa bị ám sát, lại dính líu đến một vụ án thương nghiệp, hiện tại thì bị một đám nhân viên cũ quấy rối.

Có lẽ hắn nên tìm một thầy phonh thủy để giải vận hạn cho boss nhà hắn.
"Trợ lý Lương, bên trong thế nào rồi?"
Lâm Ngọc Yên gấp gáp túm lấy Lương Tuấn lo sợ hỏi.

Nhìn bộ dạng của này Lương Tuấn, Phó Thần lành ít dữ nhiều.
"Cô Lâm, sao cô lại đến đây?"
Lương Tuấn thốt lên kinh ngạc sau đó hướng mắt đến Lưu Tùng ở phía sau.

Ông quản gia này làm gì vậy? Không phải hắn đã dặn ông ta không được để Lâm Ngọc Yên biết sao? Sao ông ta còn để cô ấy đến? Boss mà biết chắc sẽ giết hắn mất.
"Lúc anh gọi điện thoại tôi cũng có mặt."

Lâm Ngọc Yên lên tiếng giải thích về sự nghi hoặc trong lòng của Lương Tuấn.

Thật ra Lưu Tùng muốn nói nhưng đã bị cô chặn lại.
"Lưu quản gia, sao ông không nói điều đó với tôi?"
Lương Tuấn ôm đầu than vãn.
"Cậu chỉ nói bảo tôi đừng nói với cô Lâm chứ không hỏi tôi cô Lâm có ở cạnh tôi hay không."
Lưu Tùng điềm đạm đáp.
"Là tôi quá sơ suất!" Lương Tuấn thở dài ngồi xuống ghế: "Phèn này boss sẽ lưu đày ra hoang đảo mất!"
"Dẹp chuyện đó qua một bên đi, Phó Thần cấp cứu ở bên trong thế nào rồi? Bác sĩ có nói gì không?"
Lâm Ngọc Yên cắt đứt suy nghĩ vẩn vơ của Lương Tuấn, thay vì nghe hắn ta tự trách móc và nói nhảm nhí thì cô muốn nghe tình trạng của Phó Thần hơn.
"Bác sĩ nói viên đạn không đi vào tim nhưng lại trúng động mạch, boss đang mất nhiều máu, ý tá ra vào mấy lượt để lấy máu truyền cho boss.

Tình hình nghiêm trọng hơn lần bị ám sát trước!"
Lương Thần bất lực nói.
"Kẻ bắn Phó Thần đã bị bắt chưa?"
Lâm Ngọc Yên lại hỏi.
"Bị bắt rồi, hắn trốn ra từ đám nhân viên bị cảnh sát vây bắt.

Nói đến tôi thấy rất lạ thật sự tôi không có ấn tượng gì đám nhân viên này, giống như chưa bao giờ gặp ở Phó Thị vậy, hơn nữa, Phó Thị rất lâu rồi không có sa thải nhân viên.

Ít nhất là tính từ lúc tôi đi theo boss."
"Anh đi theo anh ta bao lâu rồi?"
"Cũng được tám năm rồi!"
Lâm Ngọc Yên trầm mặc, cô ngồi xuống ghế trầm tư suy nghĩ, ngày trước cô từng nghe Lâm Đình Vũ nói về sự tranh đấu của các gia tộc, trong đó có Phó gia, giữa dòng chính và dòng thứ vẫn luôn tị hiềm với nhau, cái ghế gia chủ là miếng mồi ngon lúc nào cũng bị nhắm đến.

Phó Thần vượt qua rất nhiều ứng cử viên sáng giá của Phó gia mới ngồi được vị trí này, kẻ hận hắn, có kể ba ngày ba đêm cũng không hết.

Lần trước ám sát bất thành, lần này lại muốn giết hắn theo cách khác sao?
"Cô Lâm đừng quá lo lắng, thiếu gia nhất định bình an."
Lưu Tùng ngồi xuống cạnh Lâm Ngọc Yên để trấn an.

Khác với lần trước cô không quan tâm đến an nguy của Phó Thần, lần này, chuyện Lâm Ngọc Yên lo lắng cho thiếu gia nhà ông khiến ông hết sức kinh ngạc, mặc dù theo như Lâm Ngọc Yên giải thích nguyên do là vì Phó Thần che chở cho cô nên cô mới để ý, nhưng mà là người có tuổi, trải qua nhiều sóng gió, ông làm sao không nhìn ra tâm tư của Lâm Ngọc Yên và thiếu gia nhà ông chứ.

Bắt đầu từ lần đầu Lâm Ngọc Yên cứu thiếu gia, thiếu gia chú ý đến sự tồn tại của cô ấy, cho đến lần này, độ hiện diện của thiếu gia cũng dần hình thành một nền móng trong lòng của Lâm Ngọc Yên.
Xem ra duyên phận của hai người họ vẫn chưa bị cắt đứt.
"Ông nói rất đúng, Phó Thần làm nhiều chuyện bất lương như vậy, ông trời sẽ không để anh ta chết dễ vậy đâu." Lâm Ngọc Yên kiên định nói tiếp: "Trong phim không phải vai phản diện luôn sống tốt sao?"
Lưu Tùng: "..."
Lương Tuấn: "..."
Đại tiểu thư Lâm gia ơi, đây là đạo lý gì vậy? Vì Phó Thần làm nhiều chuyện xấu nên sẽ được sống lâu sao? Nghe vô lý nhưng lại hợp lý đấy.
"Lương Tuấn, A Thần thế nào?"
Phó phu nhân và Phó lão gia cùng Phó lão gia tử vội vã đi đến.

Vừa nhận được điện thoại của Lưu Tùng là họ vội vã từ Phó trạch đến đây.
Mắt thấy Lâm Ngọc Yên cũng ở, Phó phu nhân kinh ngạc tiến đến bắt chuyện với cô: "Ngọc Yên, con cũng ở đây à?"
"Vâng, Phó phu nhân đã lâu không gặp.

Con chào Phó lão gia tử và Phó lão gia."
"Phó lão gia tử, Phó lão gia cái gì, nghe xa lạ quá, gọi ta ông nội, gọi vợ chồng nó là bác Phó được rồi, không cần xưng hô khách sáo!"
Phó lão gia tử gằng giọng.
"Vâng!"
Lâm Ngọc Yên cười gượng, trưởng bối của Phó gia luôn đối xử với cô rất tốt, lúc nào cũng tạo cho cô cảm giác thân thuộc.
"A Thần thế nào rồi?"
Phó phu nhân lặp lại câu hỏi.
"Phó Thần đang cấp cứu, nghe trợ lý Lương nói viên đạn không trúng vào tim nhưng lại trúng động mạch khiến anh ấy đang mất máu."
Lâm Ngọc Yên thay Lương Tuấn giải thích tình hình với Phó phu nhân.
"Thằng nhóc này, sao lại bị thương liên tục như vậy chứ?"
Phó lão gia tử thở dài ngồi xuống ghế.
Lâm Ngọc Yên nắm chặt váy, đây là lỗi của cô, nếu không phải vì muốn dỗ dành cô, Phó Thần đã không bị đánh lén.
Lâm Ngọc Yên hít một hơi lấy can đảm, cô ngẩng đầu nhìn ba vị trưởng bối của Phó gia mở miệng:
"Là con đã hại anh ấy!".

Chapter
1 Chương 1: 1: Đây Là Đơn Ly Hôn Của Tôi
2 Chương 2: 2: Con Đã Về Rồi
3 Chương 3: 3: Anh Trai Là Tốt Nhất
4 Chương 4: 4: Bạn Tốt
5 Chương 5: 5: Quán Cà Phê Cf
6 Chương 6: 6: Thì Ra Hắn Từng Có Vợ Đẹp Như Tiểu Tiên Nữ
7 Chương 7: 7: Vừa Có Anh Đẹp Trai Đến Mua Cà Phê
8 Chương 8: 8: Lâm Ngọc Yên Buồn Bực
9 Chương 9: 9: Biến Cố
10 Chương 10: 10: Đây Là Cách Duy Nhất Cứu Anh Con
11 Chương 11: 11: Tai Nạn
12 Chương 12: 12: Lôi Kiêu
13 Chương 13: 13: Phó Thần Gây Chuyện
14 Chương 14: 14: Tưởng Cầm Cầu Xin
15 Chương 15: 15: Cà Phê Của Lâm Ngọc Yên
16 Chương 16: 16: Tôi Muốn Em Ở Cạnh Tôi Đến Khi Tôi Hài Lòng
17 Chương 17: 17: Tôi Rất Dễ Ăn
18 Chương 18: 18: Tin Tức Xấu
19 Chương 19: 19: Em Phải Chịu Trách Nhiệm
20 Chương 20: 20: Có Thích Hay Không Do Tôi Quyết Định
21 Chương 21: 21: Lâm Khánh Xuyên Căm Ghét
22 Chương 22: 22: Tôi Bận Lắm Bận Đi Mua Bánh Ngọt
23 Chương 23: 23: Hắn Sẽ Ghi Nhớ Mọi Sở Thích Của Cô
24 Chương 24: 24: Lôi Vân
25 Chương 25: 25: Cô Có Biết Lâm Đình Vũ Vô Tội Không
26 Chương 26: 26: Tại Sao Lại Giấu Tôi
27 Chương 27: 27: Tôi Đã Cho Em Đi Chưa
28 Chương 28: 28: Rạn Nứt
29 Chương 29: 29: Ngọc Yên Em Nói Chuyện Với Tôi Đi
30 Chương 30: 30: Búp Bê Sứ
31 Chương 31: 31: Lôi Vân Ê Mặt
32 Chương 32: 32: Vì Em Tôi Không Ngại Làm Tên Điên
33 Chương 33: 33: Phó Thần Bị Thương
34 Chương 34: 34: Là Con Đã Hại Anh Ấy
35 Chương 35: 35: Nhóm Máu Ab Rh-
36 Chương 36: 36: Tôi Lại Nợ Em
37 Chương 37: 37: Chúng Ta Có Thể Làm Bạn
38 Chương 38: 38: Lôi Vân Là Chị Của Tôi
39 Chương 39: 39: Em Cảnh Cáo Chị Không Được Làm Hại Cô Ấy
40 Chương 40: 40: Trương Thế Bảo
41 Chương 41: 41: Trương Thế Bảo Hứng Thú
42 Chương 42: 42: Trương Thể Loan
43 Chương 43: 43: Đừng Nghĩ Tôi Cũng Giống Chị Tôi
44 Chương 44: 44: Phó Thần Thích Cậu Đó!
45 Chương 45: 45: Hắn Không Xứng Làm Bạn Với Em
46 Chương 46: 46: Trà Xanh
47 Chương 47: 47: Đúng Là Hồng Nhan Họa Thủy
48 Chương 48: 48: Cô Mang Giày Số Mấy
49 Chương 49: 49: Cô Có Giận Tôi Không
50 Chương 50: 50: Phó Thị Trưởng Tận Tâm Vì Dân Quá Nhỉ
51 Chương 51: 51: Anh Họ Anh Xem Tin Tức Chưa
52 Chương 52: 52: Đi Biển
53 Chương 53: 53: Phó Thần Có Phải Anh Thích Tôi Không
54 Chương 54: 54: Tôi Đến Vì Bạn Gái Không Phải Vì Trương Thể Loan
55 Chương 55: 55: Khởi Đầu Của Âm Mưu Trên Biển
56 Chương 56: 56: Gậy Ông Đập Lưng Ông
57 Chương 57: 57: Tôi Không Ngại Diễn Vai Phản Diện Với Cô Đâu
58 Chương 58: 58: Trương Thể Loan Diễn Xuất
59 Chương 59: 59: Lạc Hạ Tâm
60 Chương 60: 60: Vậy Các Người Đưa Cô Ấy Ra Boong Du Thuyền Để Làm Gì
61 Chương 61: 61: Tôi Biết Ai Là Tên Trộm
62 Chương 62: 62: Để Tôi Làm Một Chuyện Trước Đã
63 Chương 63: 63: Tôi Không Phải Thánh Mẫu Nên Sẽ Không Bỏ Qua Cho Người Muốn Giết Tôi Đâu
64 Chương 64: 64: Trước Kia Quang Minh Chính Đại Bây Giờ Thập Thò Lén Lút
65 Chương 65: 65: Hay Là Chúng Ta Tái Hôn Nhé
66 Chương 66: 66: Em Nói Tôi Biết Yêu Là Gì Được Không
67 Chương 67: 67: Anh Có Biết Tôi Cực Kỳ Ghét Anh Không
68 Chương 68: 68: Tôi Còn Phải Chăm Sóc Cho Yên Yên
69 Chương 69: 69: Trương Thể Loan Tính Toán
70 Chương 70: 70: Trương Thể Loan Sẽ Không Chịu Thiệt Xin Lỗi Như Vậy Đâu
71 Chương 71: 71: Tôi Có Thể Đến Bữa Tiệc Xin Lỗi Không
72 Chương 72: 72: Anh Đã Nhìn Rõ Bạn Gái Của Anh Chưa
73 Chương 73: 73: Phàm Phu Tục Tử Sao Sánh Được Với Hoa Tiên
74 Chương 74: 74: Cô Tốt Bụng Vậy Sao
75 Chương 75: 75: Trò Mèo
76 Chương 76: 76: Mắt Thần
77 Chương 77: 77: Vì Tôi Ganh Tị Với Cô
78 Chương 78: 78: Âm Mưu Của Trương Thể Loan Bắt Đầu
79 Chương 79: 79: Đừng Trách Tôi Không Nghĩ Đến Tình Chị Em
80 Chương 80: 80: Tôi Sẽ Chứng Minh Tôi Xứng Đáng Với Ngọc Yên
81 Chương 81: Chương 81
82 Chương 82: 82: Chị Đang Làm Cái Quái Gì Vậy
83 Chương 83: 83: Kiêu Chị Là Nạn Nhân Mà
84 Chương 84: 84: Trương Thể Loan Lại Bị Vả Mặt
85 Chương 85: 85: Kết Thúc Để Bắt Đầu
86 Chương 86: 86: Tôi Ghen Với Lôi Kiêu Và Anh Trai Của Em
87 Chương 87: 87: Món Mì Ngon Nhất
88 Chương 88: 88: Bí Mật Của Lâm Đình Vũ
89 Chương 89: 89: Sóng Gió
90 Chương 90: 90: Hoắc Viên Và Hoắc Kiêu
91 Chương 91: 91: Thì Ra Cảm Giác Bị Từ Chối Lại Đau Như Vậy
92 Chương 92: 92: Chạm Mặt
93 Chương 93-94
94 Chương 95: 95: Tâm Trạng Không Tốt Của Lâm Ngọc Yên
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Chương 1: 1: Đây Là Đơn Ly Hôn Của Tôi
2
Chương 2: 2: Con Đã Về Rồi
3
Chương 3: 3: Anh Trai Là Tốt Nhất
4
Chương 4: 4: Bạn Tốt
5
Chương 5: 5: Quán Cà Phê Cf
6
Chương 6: 6: Thì Ra Hắn Từng Có Vợ Đẹp Như Tiểu Tiên Nữ
7
Chương 7: 7: Vừa Có Anh Đẹp Trai Đến Mua Cà Phê
8
Chương 8: 8: Lâm Ngọc Yên Buồn Bực
9
Chương 9: 9: Biến Cố
10
Chương 10: 10: Đây Là Cách Duy Nhất Cứu Anh Con
11
Chương 11: 11: Tai Nạn
12
Chương 12: 12: Lôi Kiêu
13
Chương 13: 13: Phó Thần Gây Chuyện
14
Chương 14: 14: Tưởng Cầm Cầu Xin
15
Chương 15: 15: Cà Phê Của Lâm Ngọc Yên
16
Chương 16: 16: Tôi Muốn Em Ở Cạnh Tôi Đến Khi Tôi Hài Lòng
17
Chương 17: 17: Tôi Rất Dễ Ăn
18
Chương 18: 18: Tin Tức Xấu
19
Chương 19: 19: Em Phải Chịu Trách Nhiệm
20
Chương 20: 20: Có Thích Hay Không Do Tôi Quyết Định
21
Chương 21: 21: Lâm Khánh Xuyên Căm Ghét
22
Chương 22: 22: Tôi Bận Lắm Bận Đi Mua Bánh Ngọt
23
Chương 23: 23: Hắn Sẽ Ghi Nhớ Mọi Sở Thích Của Cô
24
Chương 24: 24: Lôi Vân
25
Chương 25: 25: Cô Có Biết Lâm Đình Vũ Vô Tội Không
26
Chương 26: 26: Tại Sao Lại Giấu Tôi
27
Chương 27: 27: Tôi Đã Cho Em Đi Chưa
28
Chương 28: 28: Rạn Nứt
29
Chương 29: 29: Ngọc Yên Em Nói Chuyện Với Tôi Đi
30
Chương 30: 30: Búp Bê Sứ
31
Chương 31: 31: Lôi Vân Ê Mặt
32
Chương 32: 32: Vì Em Tôi Không Ngại Làm Tên Điên
33
Chương 33: 33: Phó Thần Bị Thương
34
Chương 34: 34: Là Con Đã Hại Anh Ấy
35
Chương 35: 35: Nhóm Máu Ab Rh-
36
Chương 36: 36: Tôi Lại Nợ Em
37
Chương 37: 37: Chúng Ta Có Thể Làm Bạn
38
Chương 38: 38: Lôi Vân Là Chị Của Tôi
39
Chương 39: 39: Em Cảnh Cáo Chị Không Được Làm Hại Cô Ấy
40
Chương 40: 40: Trương Thế Bảo
41
Chương 41: 41: Trương Thế Bảo Hứng Thú
42
Chương 42: 42: Trương Thể Loan
43
Chương 43: 43: Đừng Nghĩ Tôi Cũng Giống Chị Tôi
44
Chương 44: 44: Phó Thần Thích Cậu Đó!
45
Chương 45: 45: Hắn Không Xứng Làm Bạn Với Em
46
Chương 46: 46: Trà Xanh
47
Chương 47: 47: Đúng Là Hồng Nhan Họa Thủy
48
Chương 48: 48: Cô Mang Giày Số Mấy
49
Chương 49: 49: Cô Có Giận Tôi Không
50
Chương 50: 50: Phó Thị Trưởng Tận Tâm Vì Dân Quá Nhỉ
51
Chương 51: 51: Anh Họ Anh Xem Tin Tức Chưa
52
Chương 52: 52: Đi Biển
53
Chương 53: 53: Phó Thần Có Phải Anh Thích Tôi Không
54
Chương 54: 54: Tôi Đến Vì Bạn Gái Không Phải Vì Trương Thể Loan
55
Chương 55: 55: Khởi Đầu Của Âm Mưu Trên Biển
56
Chương 56: 56: Gậy Ông Đập Lưng Ông
57
Chương 57: 57: Tôi Không Ngại Diễn Vai Phản Diện Với Cô Đâu
58
Chương 58: 58: Trương Thể Loan Diễn Xuất
59
Chương 59: 59: Lạc Hạ Tâm
60
Chương 60: 60: Vậy Các Người Đưa Cô Ấy Ra Boong Du Thuyền Để Làm Gì
61
Chương 61: 61: Tôi Biết Ai Là Tên Trộm
62
Chương 62: 62: Để Tôi Làm Một Chuyện Trước Đã
63
Chương 63: 63: Tôi Không Phải Thánh Mẫu Nên Sẽ Không Bỏ Qua Cho Người Muốn Giết Tôi Đâu
64
Chương 64: 64: Trước Kia Quang Minh Chính Đại Bây Giờ Thập Thò Lén Lút
65
Chương 65: 65: Hay Là Chúng Ta Tái Hôn Nhé
66
Chương 66: 66: Em Nói Tôi Biết Yêu Là Gì Được Không
67
Chương 67: 67: Anh Có Biết Tôi Cực Kỳ Ghét Anh Không
68
Chương 68: 68: Tôi Còn Phải Chăm Sóc Cho Yên Yên
69
Chương 69: 69: Trương Thể Loan Tính Toán
70
Chương 70: 70: Trương Thể Loan Sẽ Không Chịu Thiệt Xin Lỗi Như Vậy Đâu
71
Chương 71: 71: Tôi Có Thể Đến Bữa Tiệc Xin Lỗi Không
72
Chương 72: 72: Anh Đã Nhìn Rõ Bạn Gái Của Anh Chưa
73
Chương 73: 73: Phàm Phu Tục Tử Sao Sánh Được Với Hoa Tiên
74
Chương 74: 74: Cô Tốt Bụng Vậy Sao
75
Chương 75: 75: Trò Mèo
76
Chương 76: 76: Mắt Thần
77
Chương 77: 77: Vì Tôi Ganh Tị Với Cô
78
Chương 78: 78: Âm Mưu Của Trương Thể Loan Bắt Đầu
79
Chương 79: 79: Đừng Trách Tôi Không Nghĩ Đến Tình Chị Em
80
Chương 80: 80: Tôi Sẽ Chứng Minh Tôi Xứng Đáng Với Ngọc Yên
81
Chương 81: Chương 81
82
Chương 82: 82: Chị Đang Làm Cái Quái Gì Vậy
83
Chương 83: 83: Kiêu Chị Là Nạn Nhân Mà
84
Chương 84: 84: Trương Thể Loan Lại Bị Vả Mặt
85
Chương 85: 85: Kết Thúc Để Bắt Đầu
86
Chương 86: 86: Tôi Ghen Với Lôi Kiêu Và Anh Trai Của Em
87
Chương 87: 87: Món Mì Ngon Nhất
88
Chương 88: 88: Bí Mật Của Lâm Đình Vũ
89
Chương 89: 89: Sóng Gió
90
Chương 90: 90: Hoắc Viên Và Hoắc Kiêu
91
Chương 91: 91: Thì Ra Cảm Giác Bị Từ Chối Lại Đau Như Vậy
92
Chương 92: 92: Chạm Mặt
93
Chương 93-94
94
Chương 95: 95: Tâm Trạng Không Tốt Của Lâm Ngọc Yên