Chương 56: Các ứng cử viên dòng họ đặng

- Tôi đi học đây! – Tôi vẫy tay với Thiên.

- Đi học vui vẻ. – Thiên mỉm cười.

Hai ngày lễ trôi qua trong yên bình, không căng thẳng, không hồi hộp, chỉ có sự vui sướng của hai chúng tôi. Hôm 30/4 là một kỷ niệm ngọt ngào, cuộc hẹn sau đó diễn ra rất tốt đẹp. Cũng may là không có ai phá đám cả. Bây giờ đang chạy tới trường nhưng tôi vẫn còn nhớ lại cái ngày ấy. Nhưng suy nghĩ của tôi lập tức bị cắt đứt ngay lập tức.

- Sweet Ice Queen! - Một tập đoàn con trai chạy ào ra cổng.

Tôi hoảng hồn, vội vàng quẹo lại, thả xe đạp phi thân lên ngọn cây gần đó.

- Sweet Ice Queen!

Oái! Đằng sau lại là một tập đoàn nữa, là các huynh trưởng học khối sáng. Quái, hôm nay thế nào mà toàn thể nam sinh của trường lại tập hợp ở trường thế này? Có chuyện gì quan trọng hay sao? Mà ai cũng kêu “Sweet Ice Queen” rồi im lặng hết. Thật đáng sợ! Hay là… cuộc hẹn hồi bữa 30/4 bị rình nữa?

Tôi nuốt nước bọt, lấy dũng khí hỏi cho ra lẽ:

- Có chuyện gì đây?

Thì lập tức, các nam sinh khối chiều liền tách ra, xếp thành hai hàng đứng đối diện nhau. Từ trong trường, Tuấn bước ra, trịnh trọng như một ông bá tước, mặt có vẻ nghiêm trọng lắm. Tuấn ngước lên trên cành cây, nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi nghiến răng, siết chặt nắm đấm, muốn dùng vũ lực thì tôi chiều. Tuấn lại quay mặt qua chỗ khác rồi nói thật to:

- Tôi thua rồi.

Hả? Đất trời ơi, thánh thần ơi, con có lộn không? Mặt tôi và cả cơ thể tôi đều cứng đơ lại hết. Không đời nào! Tai tôi lãng rồi.

- Nói gì vậy? – Tôi hỏi lại lần nữa.

- Chúng tôi thua rồi. Chúng tôi thua Dương Nhất Thiên rồi! - Đến lúc đó, không chỉ mình tuấn mà cả trường đều hét to lên.

- Tại sao?

Tuấn nói:

- Hôm 30/4, sau khi nghe Vân nói bạn sẽ hẹn Dương Nhất Thiên ở đồi, chúng tôi đã bí mật theo dõi để phá đám.

Biết ngay mà. Cái đám này không làm vậy là trời sập hết.

- Có điều khi đến nơi hẹn, chúng tôi chợt thấy bạn cười, bạn cười rất tươi. Chưa bao giờ bạn cười như thế với bọn mình cả, có chăng chỉ là nụ cười đáp lễ.

- Đúng!

- Chúng tôi rất ganh tị nhưng khi nhìn nụ cười của bạn với sự quan tâm của tên kia thì sự hờn ghen biến mất. Tự dưng chúng tôi thấy mình thua kém rất nhiều. Chúng tôi chỉ muốn gặp bạn và bắt buộc bạn chấp nhận tình cảm của mình thì nó chỉ muốn cho bạn cười, cười thật nhiều, không hề đòi hỏi điều gì quá quắt cả. Thiên chỉ mới 10 tuổi mà đã thế, khi lớn lên thì thế nào. Chúng tôi nhận thấy điều đó nên xin thua. Thừa nhận hôn ước của hai người. - Tuấn mỉm cười, đôi mắt hơi rưng rưng. – Chúc hai người hạnh phúc.

Tôi cũng mỉm cười:

- Cám ơn mọi người. Mình cũng xin chúc các bạn tìm được những người bạn gái thật dễ thương.

- Cám ơn Sweet Ice Queen!

- Mọi chuyện đều ổn cả, chúng ta sẽ cùng là bạn tốt chứ?

- Đương nhiên! - Mọi người đều hét lên, ủng hộ nhiệt liệt.

Cùng lúc đó tôi cũng nhận được lời chúc của Trân vang lên ở góc sân trường:

- Chúc hai người hạnh phúc!

- ----***-----

- Thế là tốt rồi, mọi chuyện đều giải quyết êm thắm. – Vân nói.

- Ừ, đây cũng rất vui vì mọi người đều chấp nhận kết thúc êm đẹp. – Tôi thắt cho xong chiếc đai đen.

Anh Sơn ngồi cạnh nói với chúng tôi:

- Có thành viên mới gia nhập đấy, nghe nói đánh cũng khá lắm.

- Trai hay gái? – Tôi hỏi.

- Hình như là gái. Đấy, mới nhắc Tào Tháo, Tào Tháo xuất hiện liền. – Anh Sơn chỉ về phía cánh cửa.

Đúng! Khuôn mặt này tôi chưa gặp lần nào. Là con gái nhưng trông tay chân rất săn chắc. Xem ra tôi có địch thủ rồi.

- Hả? Thành viên mới đấu với Mai. - Người bốc thăm chọn cặp thượng đài la lên.

- Đây đi đây! – Tôi bước ra sàn tập.

- Cố lên Xích Thố! – Atula vẫy tay.

Tôi đứng im thủ thế. Con nhỏ kia trong phút chốc lao tới, tung cú đấm vào sườn trái. Tôi vung tay ra đỡ. Ái chà! Cú đấm khá mạnh đấy, bảy phần là muốn giết tôi. Tôi vừa đỡ những đòn lính mới tung ra, vừa nói:

- Bồ có những đòn rất giống một thằng nhỏ đây gặp cách đây mấy tuần.

Lính mới có hơi giật mình rồi lại đánh tiếp:

- Phải, hôm nay ta, Tôn Hạnh Dung, tới đây để trả thù cho cậu chủ Giang Phách.

- Ồ, về nói với cậu chủ rằng – Tôi nắm lấy tay phải của Dung và quét một đòn dưới đất. - một trăm năm sau mới thoả nguyện cái ước mơ quái quỷ đó!

Tôi hạ Dung trong vòng năm phút, dùng đúng 3 đòn và 4 phút để đỡ. Dung đứng dậy, nói:

- Lần sau ta sẽ hạ gục ngươi!

- Chắc vậy. – Tôi nói bâng quơ.

Tôi nói với anh Sơn:

- Trưởng CLB, xin phép anh cho em về sớm một chút.

- Chi vậy? Về nấu cơm cho chồng hả? – Anh Sơn đùa.

Tôi mỉm cười, mặc luôn bộ võ phục về nhà.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Điện thoại di động của tôi đột nhiên rung lên, báo tin nhắn tới. Tôi bật lên xem thử. Một tin nhắn của chị Trân: “Chúc em và Mọt sách hạnh phúc.”

Ái chà! Vậy là được rồi. Tôi ngã người ra chiếc ghế sa lông, hôm nay có lẽ là một ngày may mắn.

- Tôi về rồi đây!

Chapter
1 Chương 1-1: Đau khổ biết chừng nào ! Nỡ lòng bắt con trừ nợ
2 Chương 1-2
3 Chương 2: Hỡi trời, kiếp trước chị nợ nhóc cái gì
4 Chương 3: Thôi được
5 Chương 4: Học tập
6 Chương 5: Nó cũng không tệ nhỉ
7 Chương 6
8 Chương 7: Sao lại sợ tôi giống mẹ cậu ? Kỳ cục !
9 Chương 8: Tôi không thể thốt nên lời. Có cái gì đó chặn đứng lời nói của tôi
10 Chương 9: Cha nào con nấy
11 Chương 10
12 Chương 11: Căn phòng
13 Chương 12: Làm ơn thì làm cho trót
14 Chương 13: Thiên ơi cố lên !
15 Chương 14: Ngày vui hay ngày buồn ?
16 Chương 15: Tạm biệt !
17 Chương 16: Người giúp đỡ bí mật
18 Chương 17: Hẹn gặp lại !
19 Chương 18: Thứ sáu ngày 13 cũng không phải là ngày xui xẻo đâu !
20 Chương 19
21 Chương 20: Hả ? Hàng thật ?
22 Chương 21: Đừng !
23 Chương 22: Khách mới bạn cũ
24 Chương 23: Ghen ?
25 Chương 24: Lớp tôi thật ra cũng không tốt lành gì đâu
26 Chương 25
27 Chương 26: “Atula” nghi ngờ
28 Chương 27: Thật là to gan !
29 Chương 28
30 Chương 29
31 Chương 30: Đề kiểm tra của trưởng bối
32 Chương 31: Bài học đầu tiên
33 Chương 32
34 Chương 33: Tôi không sao
35 Chương 34: Lời thật lòng hay bao che ?
36 Chương 35: Pháo giao thừa
37 Chương 36
38 Chương 37
39 Chương 38: Lộ rồi !
40 Chương 39: Tuyên chiến
41 Chương 40: Hối hận
42 Chương 41
43 Chương 42: Nực cười châu chấu đá xe
44 Chương 43: Chiến thắng
45 Chương 44: Giấc ngủ
46 Chương 45
47 Chương 46: Gặp lại người cũ
48 Chương 47: Còn chờ gì chứ ?
49 Chương 48: Đoá huệ trắng
50 Chương 49
51 Chương 50: Đoá huệ trắng ngày xưa
52 Chương 51
53 Chương 52: Như ngày nào đi
54 Chương 53
55 Chương 54: Chị yêu cậu ấy !
56 Chương 55
57 Chương 56: Các ứng cử viên dòng họ đặng
58 Chương 57
59 Chương 58: Giấy mời
60 Chương 59: Người đáng sợ bao giờ cũng đáng sợ
61 Chương 60
62 Chương 61: Khi sợ hãi cậu như thế đấy hả ?
63 Chương 62: Nợ cũ oán mới
64 Chương 63: Trăn trở trong đêm
65 Chương 64
66 Chương 65: Sóng biển của trời và lửa lòng của người
67 Chương 66
68 Chương 67: Xin hãy đưa tôi đi
69 Chương 68
70 Chương 69: Em yêu anh !
71 Chương 70
72 Chương 71
73 Chương 72: Ngoại truyện (1) : ĐỔI XƯNG HÔ
74 Chương 73
75 Chương 74
76 Chương 75
77 Chương 76: Ngoại truyện (2) : MẶT TRỜI CHÚC PHÚC CHO NHÀ HỌ DƯƠNG
78 Chương 77
79 Chương 78
80 Chương 79: Ngoại truyện (3) : BUỔI ĐI CHƠI DỄ THƯƠNG
81 Chương 80
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1-1: Đau khổ biết chừng nào ! Nỡ lòng bắt con trừ nợ
2
Chương 1-2
3
Chương 2: Hỡi trời, kiếp trước chị nợ nhóc cái gì
4
Chương 3: Thôi được
5
Chương 4: Học tập
6
Chương 5: Nó cũng không tệ nhỉ
7
Chương 6
8
Chương 7: Sao lại sợ tôi giống mẹ cậu ? Kỳ cục !
9
Chương 8: Tôi không thể thốt nên lời. Có cái gì đó chặn đứng lời nói của tôi
10
Chương 9: Cha nào con nấy
11
Chương 10
12
Chương 11: Căn phòng
13
Chương 12: Làm ơn thì làm cho trót
14
Chương 13: Thiên ơi cố lên !
15
Chương 14: Ngày vui hay ngày buồn ?
16
Chương 15: Tạm biệt !
17
Chương 16: Người giúp đỡ bí mật
18
Chương 17: Hẹn gặp lại !
19
Chương 18: Thứ sáu ngày 13 cũng không phải là ngày xui xẻo đâu !
20
Chương 19
21
Chương 20: Hả ? Hàng thật ?
22
Chương 21: Đừng !
23
Chương 22: Khách mới bạn cũ
24
Chương 23: Ghen ?
25
Chương 24: Lớp tôi thật ra cũng không tốt lành gì đâu
26
Chương 25
27
Chương 26: “Atula” nghi ngờ
28
Chương 27: Thật là to gan !
29
Chương 28
30
Chương 29
31
Chương 30: Đề kiểm tra của trưởng bối
32
Chương 31: Bài học đầu tiên
33
Chương 32
34
Chương 33: Tôi không sao
35
Chương 34: Lời thật lòng hay bao che ?
36
Chương 35: Pháo giao thừa
37
Chương 36
38
Chương 37
39
Chương 38: Lộ rồi !
40
Chương 39: Tuyên chiến
41
Chương 40: Hối hận
42
Chương 41
43
Chương 42: Nực cười châu chấu đá xe
44
Chương 43: Chiến thắng
45
Chương 44: Giấc ngủ
46
Chương 45
47
Chương 46: Gặp lại người cũ
48
Chương 47: Còn chờ gì chứ ?
49
Chương 48: Đoá huệ trắng
50
Chương 49
51
Chương 50: Đoá huệ trắng ngày xưa
52
Chương 51
53
Chương 52: Như ngày nào đi
54
Chương 53
55
Chương 54: Chị yêu cậu ấy !
56
Chương 55
57
Chương 56: Các ứng cử viên dòng họ đặng
58
Chương 57
59
Chương 58: Giấy mời
60
Chương 59: Người đáng sợ bao giờ cũng đáng sợ
61
Chương 60
62
Chương 61: Khi sợ hãi cậu như thế đấy hả ?
63
Chương 62: Nợ cũ oán mới
64
Chương 63: Trăn trở trong đêm
65
Chương 64
66
Chương 65: Sóng biển của trời và lửa lòng của người
67
Chương 66
68
Chương 67: Xin hãy đưa tôi đi
69
Chương 68
70
Chương 69: Em yêu anh !
71
Chương 70
72
Chương 71
73
Chương 72: Ngoại truyện (1) : ĐỔI XƯNG HÔ
74
Chương 73
75
Chương 74
76
Chương 75
77
Chương 76: Ngoại truyện (2) : MẶT TRỜI CHÚC PHÚC CHO NHÀ HỌ DƯƠNG
78
Chương 77
79
Chương 78
80
Chương 79: Ngoại truyện (3) : BUỔI ĐI CHƠI DỄ THƯƠNG
81
Chương 80