Chương 269: Đại kết cục 2

Cửa gác chuông mở ra, đi ra là một vị cao nhân Tiên Phong Đạo Cốt (như thần tiên), người tới nhìn Phong Mạc Thần cùng Bạch Ly Nhược đã bất động trên đất, thở dài nói, "Tuệ Thanh, cùng vi sư đánh cuộc, ngươi thua......"

Tuệ Thanh khẽ mỉm cười, khiêm nhường nhìn về phía lão nhân, "Sư phụ, không nghĩ tới nhân gian thật sự có tình cảm sâu đậm như vậy, đồ nhi, nguyện chịu thua."

......

Phong Mạc Thần tỉnh lại, phát hiện mình còn sống, áo đen đã nhuốm máu trên người hắn được đổi đi thành một thân áo trắng như tuyết, phụ trợ mái tóc trắng như tuyết của hắn, giống như tiên nhân, hắn giật giật tứ chi, bình yên vô sự.

Nhưng trước khi hắn hôn mê, nhìn thấy Nhược nhi nhảy xuống từ gác chuông, không để ý đến nội thương, hắn đấu tranh đứng dậy, đang lúc ấy thì, cửa bị đẩy ra "Ken két" một tiếng, Bạch Ly Nhược áo trắng như tuyết đi tới, nàng bưng một chén nước thuốc nóng hổi, nhìn Phong Mạc Thần đứng dậy, khẽ cau mày, "Chàng thế nào lại ngồi dậy? Xương cốt không cảm thấy đau sao?"

Bạch Ly Nhược để xuống thuốc, đi qua đỡ Phong Mạc Thần, Phong Mạc Thần bình tĩnh nhìn nàng, đưa tay xoa cằm của nàng, xác định nàng có phải hay không thật sự còn sống, Bạch Ly Nhược cầm tay của hắn, gật đầu nói, "Chàng yên tâm, ta không sao, Huyền Thiên lão nhân đã đoán chắc ta sẽ nhảy lầu, phía dưới đã thiết kế cơ quan, nơi ta nhảy xuống, rất mềm, nên ta căn bản không có chuyện gì, ngược lại chàng, bị thương đều là thật, Tuệ Thanh đó, xuống tay thật hung ác."

Tay nhỏ bé của nàng vuốt ve hắn, dừng lại ở vị trí trái tim của hắn, đôi mi thanh tú nhíu chặt, "Chàng phun thật nhiều máu, ta cho là, Tuệ Thanh thật sự sẽ giết chàng!"

Phong Mạc Thần cầm tay của nàng, không hề chớp mắt nhìn  nàng, "Sư phụ ta chịu ra mặt? Nói như vậy, về sau ta có thể ở cùng một chỗ với nàng?"

Bạch Ly Nhược gật đầu, "Tuệ Thanh là Đại Sư Tỷ của chàng, nàng với sư phụ đánh cuộc, nếu như ta có thể qua được cửa ải này, nàng sẽ dùng nội lực bình sinh áp chế cổ độc của chàng, chúng ta mà có thể không cần cố kỵ mà ở bên nhau......"

Phong Mạc Thần không thể tin nhìn Bạch Ly Nhược, sư phụ của hắn, rốt cuộc thu bao nhiêu đồ đệ? Sợ rằng võ công cao nhất chính là Tuệ Thanh, hắn nắm tay của Bạch Ly Nhược, nhẹ nhàng vuốt ve, "Sư phụ lão nhân, ông ta thật sự dụng tâm lương khổ."

Bạch Ly Nhược tựa sát vào trong lòng hắn, "Đúng vậy, chàng là người hắn thương yêu nhất, lại là một đồ đệ phí nhiều tâm nhất."

Phong Mạc Thần mỉm cười, "Sư phụ nói với nàng vậy sao?"

Bạch Ly Nhược lắc đầu, "Minh Nguyệt nói cho ta biết."

"Minh Nguyệt cũng ở đây?" Phong Mạc Thần nhíu mày, phất sợi tóc trên trán của Bạch Ly Nhược, Bạch Ly Nhược gật đầu không nói, nàng đưa tay cầm một nhánh tóc trắng bệch, ánh mắt bi thương.

Phong Mạc Thần tựa hồ nhìn thấu tâm tư của nàng, khẽ mỉm cười, "Không cần lo lắng, chỉ là tóc mà thôi, dù sao, ai cũng phải bạc đầu......"

Bạch Ly Nhược chậm rãi lắc đầu, lông mi đã ướt đầy nước mắt, nàng thanh âm có chút run rẩy, "Thần, khổ sở nhiều như vậy, chàng cảm thấy, đáng giá không?"

Phong Mạc Thần đưa tay vuốt ve mí mắt nàng, hôn môi mềm của nàng, "Nhược nhi, giống như nàng, bị rất nhiều khổ sở, nàng cảm thấy không đáng giá sao?"

Bạch Ly Nhược ôm lấy hắn, nước mắt của nàng rơi trên tóc trắng như tuyết của hắn, nàng không ngừng nghẹn ngào, "Nhưng chàng là Phong Mạc Thần, chàng là người trong thiên hạ Phong Mạc Thần, làm sao chàng có thể vì ta trả giá nhiều như vậy?"

Phong Mạc Thần khổ sở vuốt ve mái tóc như tơ lụa của nàng, "Nhược nhi, thật xin lỗi, ta thủy chung, khiến nàng phải mang nhiều gánh nặng, nếu như có thể bắt đầu lại lần nữa, ta tình nguyện, không đi tìm cái gì ngôi vị hoàng đế, ta chỉ nguyện, làm một mình Phong Mạc Thần của nàng!"

Bạch Ly Nhược lắc đầu, nàng ôm hắn, nghẹn ngào, "Nếu quả thật có thể bắt đầu lần nữa, ta tình nguyện, chỉ làm một phi tần bình thường ở hậu cung của chàng, chúng ta sẽ không có nhiều thứ mất đi như vậy, cũng không có nhiều trở ngại như vậy, ta chỉ là thê tử của chàng, là một trong đông đảo các phi tần."

Phong Mạc Thần quay bả vai của nàng, nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của nàng, hôn lên nước mắt trên gò má nàng, mỉm cười, "Đứa ngốc, nếu quả thật có một ngày như vậy, sẽ là lục cung không phi!"

Bạch Ly Nhược nhìn hắn, nước mắt đã tràn ra, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần nhẹ chau lại, đưa đầu ngón tay út ra, khẽ cong, "Lục cung không phi!"

Phong Mạc Thần đưa tay ngoéo tay với nàng, mỉm cười, "Lục cung không phi!"

Ba ngày sau, Bạch Ly Nhược lo lắng ở phía dưới gác chuông đi tới đi lui, Minh Nguyệt bình tĩnh ngồi xếp bằng ở nơi đó, nghe tiếng bước chân của Bạch Ly Nhược, mỉm cười nói, "Còn đang lo lắng cho sư huynh? Yên tâm đi, nội lực của sư tỷ Tuệ Thanh so với ta cao thâm hơn nhiều, chỉ cần nàng ra tay, tình cổ của sư huynh coi như không có cách nào giải, về sau cũng sẽ không thể tái phát."

"Ngay cả chúng ta sớm chiều chung đụng, mỗi ngày, cũng sẽ không phát tác?" Bạch Ly Nhược khom lưng nhìn Minh Nguyệt.

"Không sai, nhưng nàng cách ta hơi gần, ta liền không dám bảo đảm, cơn ghen của sư huynh có thể phát tác hay không!" Minh Nguyệt mỉm cười.

Bạch Ly Nhược quay đầu lại, Phong Mạc Thần đứng ở sau lưng nàng, trên gương mặt tuấn mỹ của hắn có vẻ tìm tòi tra cứu, y phục màu đỏ tím tôn lên mười phần cao quý, quan trọng hơn là, mái tóc sau ót đã được nhuộm đen, ở trong gió bay múa, hắn thấy nàng quay đầu lại, mỉm cười, "Mộc cô nương, Xin chào, ta là hoàng đế của Sở quốc  Phong Mạc Thần, nàng có nguyện ý cùng ta hồi cung, làm hoàng hậu của ta không?"

Bạch Ly Nhược ngồi dậy, nở nụ cười nhìn hắn, "Ta nguyện ý, chỉ là, ta muốn thử nghiệm tài hoa của chàng......"

"Nương tử mời ra đề." Phong Mạc Thần đưa tay, Bạch Ly Nhược đem bàn tay nhỏ bé của mình đặt trong lòng bàn tay của hắn, hai người nhìn nhau cười.

"Tâm sâu nặng như lúc ban đầu......" Bạch Ly Nhược chậm rãi mở miệng, hai người nắm tay nhau đi xuống núi.

"Cái này quá khó khăn, có thể hay không đổi một câu đơn giản hơn!" Phong Mạc Thần cau mày, buồn cười nhìn Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược lấy ánh mắt trừng hắn, "Lời thề chàng từng hứa với ta đã quên rồi sao?"

Nàng tức giận mở miệng, Phong Mạc Thần khom lưng chạm khẽ hạ xuống trên môi nàng, "Thật sự quên mất, nàng nói cho ta biết, tiếp theo là câu gì?"

Bạch Ly Nhược lại thật sự tức giận, nàng dậm chân, mắt đều đỏ, "Chàng lần đầu tiên gặp mặt liền nới với ta, tâm sâu nặng như lúc ban đầu, lấy sát cánh liền cành làm tâm nguyện, làm sao chàng có thể quên?"

Phong Mạc Thần bừng tỉnh hiểu ra, "A, hoá ra là như vậy!"

Bạch Ly Nhược nhìn gương mặt tuấn tú của hắn, nhất thời phát hiện bị lừa, đánh đôi tay của hắn, "Chàng gạt ta......"

Phong Mạc Thần cười bắt hai cánh tay của nàng, "Nương tử, nàng như vậy, có thể nghi ngờ là đang mưu sát phu quân!"

Bạch Ly Nhược cười tựa sát vào trong ngực của hắn, hai người ôm nhau.

Trong hoàng cung, Tử Y nghiêng người dựa vào phía trên, nàng không ngừng hút  thuốc, thuốc phiện được tinh chế từ cây anh túc, thân thể của nàng gầy gò khô cằn giống như người giấy, nàng nhìn Huyền Đại đang giúp nàng đấm chân, miệng to ho khan, la mắng, "Đẻ con rồi nuôi con có ích lợi gì? Trưởng thành, còn không phải là bị hồ ly tinh khác câu đi?"

Huyền Đại nâng đầu nho nhỏ lên, bất mãn lẩm bẩm, "Nãi nãi (bà nội), mẫu thân nàng không phải hồ ly tinh!"

"Ngươi cũng không phải là đồ tốt!" Tử y hung hăng vỗ vào trên đầu Huyền Đại, Huyền Đại chu miệng, tay vẫn như cũ không ngừng đấm chân giúp Tử Y.

Bên ngoài là âm thanh của thái giám vang lên, "Thái tử điện hạ, Bắc Phương có quân tình đưa đến!"

"Lấy hiếu là trời, thái tử điện hạ đang tận hiếu, tất cả các ngươi cút đến Ngự Thư Phòng chờ đi!" Giọng nói của Huyền Đại vang lên, len lén nhìn sắc mặt của Tử Y, phát hiện sắc mặt của nàng hơi bớt giận, càng thêm to gan làm nũng ở bên người nàng, "Nãi nãi, người ôm ta một cái, ôm ta một cái đi!"

Tử Y lạnh lùng liếc hắn một cái, "Cũng đã là hài tử tám tuổi, ôm cái gì mà ôm? Tránh ra!"

Huyền Đại cúi đầu, trên gương mặt nho nhỏ lóe ra một nụ cười giảo hoạt, không tệ, tốt hơn so với lần trước, lần đầu tiên là trực tiếp ném hắn ra ngoài, lần thứ hai là khiến thái giám đuổi hắn ra, lần thứ ba là mắng hắn cút ngay, lần này là nói hắn tránh ra.

Hắn lắc cánh tay của Tử Y, "Nãi nãi, không cần hút cái này nữa, thân thể của người xấu đi, ta rất đau lòng."

Tử Y hung hăng nhéo gò má của Huyền Đại, "Càng ngày miệng lưỡi càng trơn tru!"

Bên ngoài lại truyền đến âm thanh của thái giám, "Thái tử điện hạ, tướng quốc đại nhân cầu kiến."

"Thái tử điện hạ đang rất bận, để hắn đi Ngự Thư Phòng chờ!" Huyền Đại còn nhỏ tuổi, khí thế mười phần.

Tử y cười liếc Huyền Đại một cái, "Ngươi giả bộ, ngươi lại giả bộ, xem ngươi có bao nhiêu hiếu thuận"

Huyền Đại buồn nghiêm mặt, leo lên chân của Tử Y, phe phẩy cánh tay của nàng cầu xin thương xót, "Nãi nãi, ta giả bộ khi nào? Ta thật sự rất bận, trong lúc cấp bách bớt chút thời gian tới tận hiếu!"

Bên ngoài lại một lần nữa truyền đến âm thanh của thái giám, "Thái tử điện hạ, hoàng thượng hồi cung......"

Thái giám còn chưa nói hết, Phong Huyền Đại không nhịn được kêu, "Ai cũng không gặp, để hắn đến Ngự Thư Phòng chờ đi!"

Tử y "Phốc xích" cười ra tiếng, tiếp đó cửa bị đẩy ra, Phong Mạc Thần kéo Bạch Ly Nhược xuất hiện ở đại điện, Phong Mạc Thần âm trầm, "Ngươi làm tiểu thái tử không tệ, ngay cả phụ hoàng cũng phải đến Ngự Thư Phòng mà chờ!"

Phong Huyền Đại sợ hãi bò xuống từ trên người Tử Y, hô to một tiếng, sau đó chui vào trong ngực Phong Mạc Thần, "Phụ hoàng, phụ hoàng, ta rất nhớ người!"

Hắn vừa ôm Phong Mạc Thần, vừa muốn ôm Bạch Ly Nhược, sau đó hôn một cái trên gương mặt Bạch Ly Nhược, khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn mà đỏ bừng, Phong Mạc Thần gạt Huyền Đại hệt như bạch tuộc nằm ở trên người mình, sau đó trấn định nói, "Đại nhi, ngươi đi bên ngoài chờ, phụ hoàng có chuyện muốn thương lượng cùng nãi nãi."

Phong Huyền Đại lo lắng nhìn Tử Y, sau đó ánh mắt lại rơi vào trên người Bạch Ly Nhược, lo lắng nói, "Mẫu thân, người tha thứ cho nãi nãi đi, nàng chỉ là nhất thời nghĩ không thoáng."

Bạch Ly Nhược mỉm cười vuốt ve đầu của Phong Huyền Đại, Phong Huyền Đại khéo léo ra cửa, sau đó đóng cửa lại.

Trong đại điện, khói mù mờ mịt, Tử Y khiêu khích nhìn Phong Mạc Thần cùng Bạch Ly Nhược, hung hăng hút một hơi thuốc phiện, ho khan nói, "Thế nào, trở về khởi binh vấn tội sao?"

"Mẫu thân, từ nay về sau, ngươi ở Vĩnh Hoa cung an hưởng tuổi thọ, đã bị Cẩm y vệ bắt lại, Đông xưởng cũng sẽ giải tán, ngươi không thể ra khỏi Vĩnh Hoa cung một bước!" Phong Mạc Thần nhàn nhạt, hai đầu gối quỳ gối trước người Tử Y.

Tử y cầm tẩu hút thuốc đập lên bàn, "Đốc đốc" một tiếng, nàng cả giận nói, "Ngươi muốn giam lỏng ta sao?"

Bạch Ly Nhược theo Phong Mạc Thần quỳ xuống, nàng cầm tay của Phong Mạc Thần, nói, "Mẫu thân, chúng ta không có ý tứ gì khác, trước kia là chúng ta không hiểu chuyện, về sau, chúng ta muốn tận hiếu với người!"

Tử Y phẫn hận nhìn nàng, tẩu hút thuốc trong tay bén nhọn đánh tới Bạch Ly Nhược, Phong Mạc Thần một tay ngăn lại, lạnh lùng nói, "Mẫu thân, tùy ngươi nghĩ như thế nào, tóm lại, Vĩnh Hoa cung này về sau, không thể có bất kỳ ai ra vào!"

Bạch Ly Nhược kéo tay Phong Mạc Thần, "Thần, không nên như vậy......"

Phong Mạc Thần một tay nắm tẩu hút thuốc của Tử Y, quay đầu lại nói, "Bà ta muốn giết nàng, chúng ta không thể lúc nào cũng đề phòng bà, đây là biện pháp duy nhất!"

Tử y đột nhiên cười lớn, nàng chỉ vào Phong Mạc Thần nổi giận mắng, "Người đời đều nói ngươi tấm lòng nhân từ, nhưng không biết, ngươi đối đãi như vậy với mẫu thân của mình, đề phòng? Giam lỏng? Phong Mạc Thần, lòng hiếu thảo của ngươi cho chó ăn hết sao?"

Phong Mạc Thần buông tẩu hút thuốc của Tử Y ra, Tử Y hung hăng nện trên đầu  Phong Mạc Thần, nhất thời máu tươi ào ạt chảy ra, theo trán của hắn uốn lượn chảy xuống, hắn nhìn chằm chằm Tử Y, "Mẫu thân, chỉ cần ngươi không tổn thương Ly Nhược, nhi tử, mặc người trách phạt!"

Bạch Ly Nhược vội vàng tiến lên, cầm tẩu hút thuốc của Tử Y, vội vàng nói, "Mẫu thân, người hận ta, người trách phạt ta đi, không nên tổn thương Thần, nội thương của hắn còn chưa khỏi hẳn!"

Tử Y nhìn hai người quỳ xuống đất, tầm mắt từ trên người bọn họ lại dời đi, sau đó "Ha ha" phá lên cười, nàng có chút điên cuồng nhìn quanh phòng, lạnh lùng nói, "Các ngươi cút, từ nay về sau không cần trở lại Vĩnh Hoa cung!"

Phong Mạc Thần kéo Bạch Ly Nhược Bạch Ly Nhược đứng dậy, hai người cùng đi ra ngoài, cửa điện ở phía sau hai người nặng nề đóng lại, nhìn cửa gỗ khép chặt, Bạch Ly Nhược lo lắng nói, "Mẫu thân, nàng thật sự không tha thứ cho chúng ta sao?"

Phong Mạc Thần vỗ tay của nàng mỉm cười, "Yên tâm đi, chỉ cần chúng ta có nghị lực như Huyền Đại, mẫu thân sẽ tha thứ cho chúng ta!"

Huyền Đại tiến lên, giảo hoạt cười, "Phụ hoàng người so với ta thảm hơn, lần đầu tiên ta bị nãi nãi ném ra, cũng không có bị thương!"

Phong Mạc Thần mỉm cười lau đi vết máu trên trán, "Đúng vậy, nếu như vậy, ngươi cũng lấy nghị lực này thử đối với ta và mẫu thân của ngươi đi."

Hắn kéo Bạch Ly Nhược đi tới cung điện của mình, truyền đến từ sau lưng là giọng nói của Huyền Đại, "Phụ hoàng, người không công bằng, người chọc nãi nãi tức giận, nhưng ta không có chọc người cùng mẫu thân tức giận!"

"Không biết là người nào, để cho ta cùng Ly Nhược đi Ngự Thư Phòng chờ!" Phong Mạc Thần mỉm cười, Bạch Ly Nhược lắc đầu, đôi phu tử này, xa cách lâu như vậy, vẫn như vậy không lớn không nhỏ?

"Nhưng ta là nhi tử của người, nhi tử duy nhất!" Huyền Đại ở phía sau hô to.

"Ngay tức khắc thì không phải là duy nhất rồi!" Phong Mạc Thần mỉm cười, bắt gặp một ánh mắt xem thường của Bạch Ly Nhược, "Chàng nói bậy bạ gì đó?"

"Chẳng lẽ nàng không có tính sinh một đứa nữa cho ta sao?" Phong Mạc Thần xấu bụng nhìn Bạch Ly Nhược, Bạch Ly Nhược đỏ mặt, "Lời như thế, sao chàng có thể nói ở trước mặt nhi tử?"

Phong Mạc Thần ngại nàng đi chậm, dứt khoát ôm lấy thắt lưng của nàng, "Đúng vậy, Huyền Đại cũng tám tuổi rồi, cũng có thể thú thê tử rồi."

Bạch Ly Nhược không thể tin vòng quanh cổ Phong Mạc Thần, chau mày lại nói, "Hắn mới tám tuổi, không phải mười tám tuổi!"

"Ừ, tám tuổi có thể tìm một thê tử lớn hơn hắn một chút, Tiểu Ngọc cũng không tệ, nàng thấy thế nào?" Phong Mạc Thần chăm chú nhìn Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược khổ sở không ngớt, "Trời ạ, Tiểu Ngọc đã mười sáu tuổi, chàng đừng làm loạn đôi uyên ương!"

"Mười sáu tuổi cũng không tồi, vừa khéo là thời gian thảo luận chuyện cưới hỏi, thời điểm nàng gả cho ta, cũng không phải mười sáu tuổi sao?" Phong Mạc Thần ôm Bạch Ly Nhược đi đến nội điện, dọc theo đường đi không ít cung nữ và thái giám sợ ngây người.

"Phong Mạc Thần chàng sớm bỏ đi ý tưởng để Huyền Đại cưới Nhan Tiểu Ngọc đi, chàng sẽ dọa chết Tiểu Ngọc đấy!" Bạch Ly Nhược căm tức nhìn Phong Mạc Thần, thế nhưng hắn lại hoàn toàn không nhìn ánh mắt của nàng, đem nàng trực tiếp đi đến bên giường, "Chúng ta lại tiếp tục giúp Huyền Đại sinh một đệ đệ hoặc là muội muội đi, nếu không tiểu tử này sẽ càng ngày lớn lối......"

"Này, hiện tại là ban ngày, rất nhiều đại thần chờ gặp chàng......" Bạch Ly Nhược giãy giụa, mềm nhũn trên giường rồng, quần áo của nàng đã bị hắn cởi đi một nửa.

"Ban ngày cũng có thể, đại thần đã chờ, khiến bọn họ chờ lâu một lát nữa, không phải còn có Huyền Đại đi Ngự Thư Phòng rồi sao?" Phong Mạc Thần cởi bỏ quần áo của mình, thân thể to lớn che trên thân thể mềm mại hoàn mỹ của Bạch Ly Nhược, hắn thở dài một tiếng, "Nàng thật thơm......"

Bạch Ly Nhược liếc xéo hắn, "Xem ra, Tuệ Thanh không nên giam cầm cổ trùng giúp chàng, vẫn nên thôi miên, chàng vừa động tình, liền đau đến thỏa thích mới thôi!"

Phong Mạc Thần nặng nề tiến vào thân thể của nàng, cau mày rên lên một tiếng, Bạch Ly Nhược nhìn thần sắc của hắn, có chút lo lắng cau mày, "Thế nào, lại đau sao?"

Phong Mạc Thần tà nịnh cười một tiếng, "Không phải, nàng ở đây cắn ta......"

Bạch Ly Nhược sắc mặt đỏ lên, đôi tay che mặt của mình, mặc cho hắn đang mạnh mẽ đâm tới trên người của mình, cuối cùng, hắn toàn bộ phóng thích ở trong cơ thể nàng, thoải mái thở dài một tiếng, "Nương tử, nàng có cảm thấy hay không, chúng ta cần thử thêm mấy tư thế nữa?"

Bạch Ly Nhược đánh hắn, "Chàng ngừng lại đi, buổi tối còn có yến tiệc!"

Bên trong yến tiệc, Bạch Ly Nhược mặc váy dài đỏ thẫm, sa y vàng óng ánh chạm rỗng, mái tóc được vén cao, trên đầu là trâm cài Phượng Hoàng, dung mạo tuyệt sắc, cao quý. Phong Mạc Thần một thân long bào, giơ tay nhấc chân, đều uy nghiêm vương giả, hắn nâng rượu, đại xá thiên hạ, bách quan thần phục, hô to vạn tuế.

Ngoài điện pháo hoa bay lên nở rộ, sáng lạng chân trời, có sao băng nháy mắt rơi xuống, Thái Bình Thịnh Thế, từ đó bắt đầu!

—————— Hết trọn bộ ——————

Chapter
1 Chương 3: Nữ tử tuyệt sắc
2 Chương 4: Đêm đại hôn (1)
3 Chương 5: Đêm đại hôn (2)
4 Chương 6: Lưu lại biệt uyển
5 Chương 7: Món nợ của Bạch gia
6 Chương 8: Loạn côn đánh chết
7 Chương 9: Phạt quỳ ba ngày
8 Chương 10: Nguy hiểm đến tính mạng
9 Chương 11: Khổng Tước thần y
10 Chương 12: Sấm sét giữa trời quang
11 Chương 13: Thị thiếp có thai
12 Chương 14: Tích Ngọc sinh non
13 Chương 15: Xử lý việc xấu trong nhà (Thượng)
14 Chương 16: Xử lý việc xấu trong nhà (hạ)
15 Chương 17: Nhất thời hợp với hoàn cảnh
16 Chương 18: Cố ý đùa giỡn
17 Chương 19: Thích hợp với hắn
18 Chương 20: Không nên bố thí
19 Chương 21: Bị ăn tát
20 Chương 22: Một cuộc trao đổi
21 Chương 23: Ngẩn người ra làm gì
22 Chương 24: Trao đổi bằng thân thể
23 Chương 25: Bị đùa giỡn rồi
24 Chương 26: Lại nổi phong ba
25 Chương 27: Yến tiệc Tết Nguyên Tiêu
26 Chương 28: Thị thiếp tranh sủng
27 Chương 29: Giải độc quá đắt
28 Chương 30: Bị phạt đánh (1)
29 Chương 31: Bị phạt đánh (2)
30 Chương 32: Dường như đã từng quen biết
31 Chương 33: Muốn đánh nhau sao
32 Chương 34: Bình yên nhỏ nhoi
33 Chương 35: Bị người cười chê
34 Chương 36: Mọi người giễu cợt
35 Chương 37: Thị thiếp chết thảm
36 Chương 38: Chỗ khả nghi
37 Chương 39: Bá đạo cường hôn
38 Chương 40: Khiến ngươi không thể chịu nổi
39 Chương 41: Tội gì làm khổ
40 Chương 42: Nam tử đeo mặt nạ
41 Chương 43: Ra ngoài đạp thanh
42 Chương 44: Dùng kế ép buộc
43 Chương 45: Hắn là ác ma
44 Chương 46: Gặp nạn tại khe núi (1)
45 Chương 47: Gặp nạn tại khe núi (2)
46 Chương 48: Gặp nạn tại khe núi (3)
47 Chương 49: Gặp nạn tại khe núi (4)
48 Chương 50: Đi cùng với ta
49 Chương 51: Nàng nói không đi
50 Chương 52: Không hiểu vì sao được sủng ái
51 Chương 53: Không muốn thị tẩm
52 Chương 54: Vườn không nhà trống
53 Chương 55: Hàn Thiên Mạch bị đâm
54 Chương 56: Bạch y công tử
55 Chương 57: Học một chút phép tắc
56 Chương 58: Đã từng có tất cả
57 Chương 59: Nổi sát niệm
58 Chương 60: Mang thai ba tháng
59 Chương 61: Người đó là ai
60 Chương 62: Mạng bị treo dây (một)
61 Chương 63: Mạng bị treo dây (hai)
62 Chương 64: Mạng bị treo dây (ba)
63 Chương 65: Thời cơ chưa tới
64 Chương 66: Tra ra manh mối (một)
65 Chương 67: Tra ra manh mối (hai)
66 Chương 68: Tra ra manh mối (ba)
67 Chương 69: Tra ra manh mối (bốn)
68 Chương 70: Tra ra manh mối (năm)
69 Chương 71: Tra ra manh mối (sáu)
70 Chương 72: Tra ra manh mối (bảy)
71 Chương 73: Ngươi nợ ta
72 Chương 74: Trọng thương từ phía sau
73 Chương 75: Lãnh địa (một)
74 Chương 76: Lãnh địa (hai)
75 Chương 77: Lãnh địa (ba)
76 Chương 78: Có thể hắn đã chết
77 Chương 79: Thần vương tỉnh lại
78 Chương 80: Tìm kiếm
79 Chương 81: Đêm vào hoàng cung
80 Chương 82: Kết cục này, ta không muốn
81 Chương 83: Ván cờ trả thù
82 Chương 84: Gặp nhau nơi lãnh cung (một)
83 Chương 85: Gặp nhau nơi lãnh cung (hai)
84 Chương 86: Đừng cử động nữa
85 Chương 87: Chân tướng hiển lộ (một)
86 Chương 88: Chân tướng hiển lộ (hai)
87 Chương 89: Cực hạn
88 Chương 90: Khó bề phân biệt (một)
89 Chương 91: Khó bề phân biệt (hai)
90 Chương 92: Hoàng hậu giá lâm (một)
91 Chương 93: Hoàng hậu giá lâm (hai)
92 Chương 94: Muốn báo đáp
93 Chương 95: Khóa vào bên cạnh
94 Chương 96: Nam tử thần bí (một)
95 Chương 97: Nam tử thần bí (hai)
96 Chương 98: Sự xuất hiện của hắn
97 Chương 99: Cùng nhau diễn trò
98 Chương 100: Lá bài chủ chốt
99 Chương 101: Hỏa táng thì tốt hơn
100 Chương 102: Minh Tu Sạn Đạo
101 Chương 103: Thổ lộ bị cự tuyệt
102 Chương 104: Cửu trọng bảo tháp 1
103 Chương 105: Cửu trọng bảo tháp 2
104 Chương 106: Cửu trọng bảo tháp 3
105 Chương 107: Thay mận đổi đào (một)
106 Chương 108: Thay mận đổi đào (hai)
107 Chương 109: Thay mận đổi đào (ba)
108 Chương 110: Thay mận đổi đào (bốn)
109 Chương 111: Thay mận đổi đào (năm)
110 Chương 112: Thay mận đổi đào (sáu)
111 Chương 113: Thuộc về (H+)
112 Chương 114: Liễu phi nương nương
113 Chương 115: Ta đáp ứng ngươi
114 Chương 116: Đêm thị tẩm (1)
115 Chương 118: Đêm Thị tẩm (2)
116 Chương 119: Tình vững hơn vàng
117 Chương 120: Tránh đi tài năng
118 Chương 121: Phế truất hoàng hậu
119 Chương 122: Ta rất nhớ ngươi
120 Chương 123: Nàng ăn no
121 Chương 124: Nhà trọ triền miên (một)
122 Chương 125: Nhà trọ triền miên (hai)
123 Chương 126: Chúng ta đi thôi
124 Chương 127: Kích hôn trong mưa
125 Chương 128: Giả trư ăn hổ
126 Chương 129: Chim sẻ phía sau
127 Chương 130: Gặp lại cố nhân
128 Chương 131: Tội mưu phản
129 Chương 132: Không biết liêm sỉ
130 Chương 133: Duyên đến duyên đi
131 Chương 134: Gió nổi mây phun
132 Chương 135: Vật đổi sao dời
133 Chương 136: Chỉ mành treo chuông
134 Chương 137: Nàng nổ súng đi
135 Chương 138: Giải thích xong rồi
136 Chương 139: Lấy mạng đổi mạng
137 Chương 140: Doanh trướng cả đêm
138 Chương 141: Tình đến khi nồng (H+)
139 Chương 142: Ta cũng yêu chàng
140 Chương 143: Khuynh hết thiên hạ
141 Chương 144: Thiên hạ đổi chủ
142 Chương 145: Thừa hoan tất hạ
143 Chương 146: Tằng tịu với nhau
144 Chương 147: Sống nương tựa vào nhau
145 Chương 148: Gặp lại người lạ
146 Chương 149: Nhất Phù đòi mạng (một)
147 Chương 150: Nhất Phù đòi mạng (hai)
148 Chương 151: Nhất Phù đòi mạng (ba)
149 Chương 152: Cưỡi hổ khó xuống
150 Chương 153: Dám can đảm không quỳ
151 Chương 154: Tranh giành hậu vị (một)
152 Chương 155: Tranh giành hậu vị (hai)
153 Chương 156: Ranh giành hậu vị (ba)
154 Chương 157: Mua dây buộc mình
155 Chương 158: Một lòng báo thù
156 Chương 159: Càng ngày càng xa
157 Chương 160: Ngươi thu tay lại đi
158 Chương 161: Như chim liền cánh như cây liền cành (H)
159 Chương 162: Giương đông kích tây
160 Chương 163: Tứ phong Quý Phi
161 Chương 164: Thề tùy tướng (sống chết cùng theo)
162 Chương 165: Tử Long trên bầu trời
163 Chương 166: Sẽ không quá xa
164 Chương 167: Nửa thất xiêm áo
165 Chương 168: Vén ra mây mù
166 Chương 169: Hắn không hiểu
167 Chương 170: Lang tử dã tâm
168 Chương 171
169 Chương 172: Quyết liệt bỏ đi
170 Chương 173: Gặp lại nhau
171 Chương 174: Chuyện rất khéo
172 Chương 175: Phải buông tha
173 Chương 176: Lấy đồ
174 Chương 177: Có thể tổn thương hắn
175 Chương 178: Còn chưa đủ sao
176 Chương 179: Tìm đường sống trong chỗ chết
177 Chương 180: Khổ nhục kế
178 Chương 181: Cơ hội đền bù
179 Chương 182: Một đời một thế
180 Chương 183: Chớ có trách ta (H+)
181 Chương 184: Khôi phục trí nhớ 1
182 Chương 185: Khôi phục trí nhớ 2
183 Chương 186: Khôi phục trí nhớ 3
184 Chương 187: Sợ hãi của hắn
185 Chương 188: Nàng khó chịu (H+)
186 Chương 189: Mạng treo lơ lửng
187 Chương 190: Bị nàng bạt tai
188 Chương 191: Ai đúng ai sai
189 Chương 192: Chàng làm hư ta
190 Chương 193: Bị quấy rầy
191 Chương 194: Chết không toàn thây
192 Chương 195: Chờ rất lâu
193 Chương 196: Tà dương như máu (tấu chương ngược)
194 Chương 197: Sống chết gắn bó
195 Chương 198: Chữa thương ở sơn động 1
196 Chương 199: Chữa thương ở sơn động (2)
197 Chương 200: Chữa thương ở sơn động 3
198 Chương 201: Kiêm điệp tình thâm
199 Chương 202: Trong lòng có cầm
200 Chương 203: Hoàn hắn một kiếm
201 Chương 204: Thống nhất giang hồ
202 Chương 205: Ngoại thành
203 Chương 206: Xuống tay lưu tình
204 Chương 207: Đáng giá tin tưởng
205 Chương 208: Như thế kích thích
206 Chương 209: Đùa mà thành thật (thượng)
207 Chương 210: Đùa mà thành thật (hạ)
208 Chương 211: Màu đen thống trị
209 Chương 212: Giết không cần hỏi
210 Chương 213: Một cái lưới lớn
211 Chương 214: Hình phạt chém ngang người
212 Chương 215: Kiến huyết phong hầu
213 Chương 216: Cảnh còn người mất
214 Chương 217: Tam trinh cửu liệt
215 Chương 218: Hành hạ lẫn nhau
216 Chương 219: Lựa chọn như thế nào
217 Chương 220: Nên rời đi
218 Chương 221: Ta không được tự nhiên
219 Chương 222: Không muốn buông tay (một)
220 Chương 223: Không muốn buông tay (hai)
221 Chương 224: Không muốn buông tay (ba)
222 Chương 225: Mệt mỏi thật sự
223 Chương 226: Sống chết cùng nhau
224 Chương 227: Người dưng khác đường 1
225 Chương 228: Người dưng khác đường 2
226 Chương 229: Thương tổn trong lòng
227 Chương 230: Từ bỏ tình yêu
228 Chương 231: Lâm nguy quen biết nhau
229 Chương 232: Lại bị thương
230 Chương 233: Trong một đêm
231 Chương 234: Tình huống rất bất lợi
232 Chương 235: Người tới là ai?
233 Chương 236: Biệt ly biệt ly
234 Chương 237: Hoài nghi gì
235 Chương 238: Dựa vào cảm giác
236 Chương 239: Sau có sát thủ
237 Chương 240: Có thể tin ai
238 Chương 241: Có nhan tiểu ngọc
239 Chương 242: Ăn đồ ngọt không?
240 Chương 243: Không thể ích kỷ
241 Chương 244: Thử lui tới
242 Chương 245: Tùng Lâm gặp nạn
243 Chương 246: Sẽ không hiểu
244 Chương 247: Trao đổi đồng giá
245 Chương 248: Lấy thân thể trao đổi
246 Chương 249: Người lạ gặp nhau
247 Chương 250: Không thể miễn cưỡng
248 Chương 251: Biện pháp khác
249 Chương 252: Được thấy ánh sáng
250 Chương 253: Hôn lễ của hắn
251 Chương 254: Thật xin lỗi, ta yêu chàng
252 Chương 255: Tình yêu duy nhất
253 Chương 256: Cùng đi đi
254 Chương 257: Khích bác vô sỉ
255 Chương 258: Phong hồi lộ chuyển
256 Chương 259: Tư thái thật lớn
257 Chương 260: Giải khai tâm kết
258 Chương 261: Sát cánh bên nhau
259 Chương 262: Hạ thấp tôn nghiêm
260 Chương 263: Nâng khay ngang mày (Vợ chồng tôn trọng lẫn nhau)
261 Chương 264: Bố trí trước khi chiến đấu
262 Chương 265: Nổ tung thác nước
263 Chương 266: Khúc u bờ sông
264 Chương 267: Hóa kén thành bướm
265 Chương 268: Đại kết cục: lục cung không phi
266 Chương 269: Đại kết cục 2
267 Chương 270: Phiên ngoại : bạch ly nhược và phong mạc thần
268 Chương 271: Phiên ngoại : hoa nở bên đường 1
269 Chương 272: Phiên ngoại : hoa nở bên đường 2
270 Chương 273: Phiên ngoại : hoa nở bên đường 3
271 Chương 274: Ngoại truyện: hoa bỉ ngạn nở rộ (một)
272 Chương 275: Ngoại truyện: Hoa bỉ ngạn nở rộ (hai)
273 Chương 276: Ngoại truyện: Hoa bỉ ngạn nở rộ (ba)
274 Chương 277: Ngoại truyện: Phỏng vấn Phong Mạc Thần và Bạch Ly Nhược
Chapter

Updated 274 Episodes

1
Chương 3: Nữ tử tuyệt sắc
2
Chương 4: Đêm đại hôn (1)
3
Chương 5: Đêm đại hôn (2)
4
Chương 6: Lưu lại biệt uyển
5
Chương 7: Món nợ của Bạch gia
6
Chương 8: Loạn côn đánh chết
7
Chương 9: Phạt quỳ ba ngày
8
Chương 10: Nguy hiểm đến tính mạng
9
Chương 11: Khổng Tước thần y
10
Chương 12: Sấm sét giữa trời quang
11
Chương 13: Thị thiếp có thai
12
Chương 14: Tích Ngọc sinh non
13
Chương 15: Xử lý việc xấu trong nhà (Thượng)
14
Chương 16: Xử lý việc xấu trong nhà (hạ)
15
Chương 17: Nhất thời hợp với hoàn cảnh
16
Chương 18: Cố ý đùa giỡn
17
Chương 19: Thích hợp với hắn
18
Chương 20: Không nên bố thí
19
Chương 21: Bị ăn tát
20
Chương 22: Một cuộc trao đổi
21
Chương 23: Ngẩn người ra làm gì
22
Chương 24: Trao đổi bằng thân thể
23
Chương 25: Bị đùa giỡn rồi
24
Chương 26: Lại nổi phong ba
25
Chương 27: Yến tiệc Tết Nguyên Tiêu
26
Chương 28: Thị thiếp tranh sủng
27
Chương 29: Giải độc quá đắt
28
Chương 30: Bị phạt đánh (1)
29
Chương 31: Bị phạt đánh (2)
30
Chương 32: Dường như đã từng quen biết
31
Chương 33: Muốn đánh nhau sao
32
Chương 34: Bình yên nhỏ nhoi
33
Chương 35: Bị người cười chê
34
Chương 36: Mọi người giễu cợt
35
Chương 37: Thị thiếp chết thảm
36
Chương 38: Chỗ khả nghi
37
Chương 39: Bá đạo cường hôn
38
Chương 40: Khiến ngươi không thể chịu nổi
39
Chương 41: Tội gì làm khổ
40
Chương 42: Nam tử đeo mặt nạ
41
Chương 43: Ra ngoài đạp thanh
42
Chương 44: Dùng kế ép buộc
43
Chương 45: Hắn là ác ma
44
Chương 46: Gặp nạn tại khe núi (1)
45
Chương 47: Gặp nạn tại khe núi (2)
46
Chương 48: Gặp nạn tại khe núi (3)
47
Chương 49: Gặp nạn tại khe núi (4)
48
Chương 50: Đi cùng với ta
49
Chương 51: Nàng nói không đi
50
Chương 52: Không hiểu vì sao được sủng ái
51
Chương 53: Không muốn thị tẩm
52
Chương 54: Vườn không nhà trống
53
Chương 55: Hàn Thiên Mạch bị đâm
54
Chương 56: Bạch y công tử
55
Chương 57: Học một chút phép tắc
56
Chương 58: Đã từng có tất cả
57
Chương 59: Nổi sát niệm
58
Chương 60: Mang thai ba tháng
59
Chương 61: Người đó là ai
60
Chương 62: Mạng bị treo dây (một)
61
Chương 63: Mạng bị treo dây (hai)
62
Chương 64: Mạng bị treo dây (ba)
63
Chương 65: Thời cơ chưa tới
64
Chương 66: Tra ra manh mối (một)
65
Chương 67: Tra ra manh mối (hai)
66
Chương 68: Tra ra manh mối (ba)
67
Chương 69: Tra ra manh mối (bốn)
68
Chương 70: Tra ra manh mối (năm)
69
Chương 71: Tra ra manh mối (sáu)
70
Chương 72: Tra ra manh mối (bảy)
71
Chương 73: Ngươi nợ ta
72
Chương 74: Trọng thương từ phía sau
73
Chương 75: Lãnh địa (một)
74
Chương 76: Lãnh địa (hai)
75
Chương 77: Lãnh địa (ba)
76
Chương 78: Có thể hắn đã chết
77
Chương 79: Thần vương tỉnh lại
78
Chương 80: Tìm kiếm
79
Chương 81: Đêm vào hoàng cung
80
Chương 82: Kết cục này, ta không muốn
81
Chương 83: Ván cờ trả thù
82
Chương 84: Gặp nhau nơi lãnh cung (một)
83
Chương 85: Gặp nhau nơi lãnh cung (hai)
84
Chương 86: Đừng cử động nữa
85
Chương 87: Chân tướng hiển lộ (một)
86
Chương 88: Chân tướng hiển lộ (hai)
87
Chương 89: Cực hạn
88
Chương 90: Khó bề phân biệt (một)
89
Chương 91: Khó bề phân biệt (hai)
90
Chương 92: Hoàng hậu giá lâm (một)
91
Chương 93: Hoàng hậu giá lâm (hai)
92
Chương 94: Muốn báo đáp
93
Chương 95: Khóa vào bên cạnh
94
Chương 96: Nam tử thần bí (một)
95
Chương 97: Nam tử thần bí (hai)
96
Chương 98: Sự xuất hiện của hắn
97
Chương 99: Cùng nhau diễn trò
98
Chương 100: Lá bài chủ chốt
99
Chương 101: Hỏa táng thì tốt hơn
100
Chương 102: Minh Tu Sạn Đạo
101
Chương 103: Thổ lộ bị cự tuyệt
102
Chương 104: Cửu trọng bảo tháp 1
103
Chương 105: Cửu trọng bảo tháp 2
104
Chương 106: Cửu trọng bảo tháp 3
105
Chương 107: Thay mận đổi đào (một)
106
Chương 108: Thay mận đổi đào (hai)
107
Chương 109: Thay mận đổi đào (ba)
108
Chương 110: Thay mận đổi đào (bốn)
109
Chương 111: Thay mận đổi đào (năm)
110
Chương 112: Thay mận đổi đào (sáu)
111
Chương 113: Thuộc về (H+)
112
Chương 114: Liễu phi nương nương
113
Chương 115: Ta đáp ứng ngươi
114
Chương 116: Đêm thị tẩm (1)
115
Chương 118: Đêm Thị tẩm (2)
116
Chương 119: Tình vững hơn vàng
117
Chương 120: Tránh đi tài năng
118
Chương 121: Phế truất hoàng hậu
119
Chương 122: Ta rất nhớ ngươi
120
Chương 123: Nàng ăn no
121
Chương 124: Nhà trọ triền miên (một)
122
Chương 125: Nhà trọ triền miên (hai)
123
Chương 126: Chúng ta đi thôi
124
Chương 127: Kích hôn trong mưa
125
Chương 128: Giả trư ăn hổ
126
Chương 129: Chim sẻ phía sau
127
Chương 130: Gặp lại cố nhân
128
Chương 131: Tội mưu phản
129
Chương 132: Không biết liêm sỉ
130
Chương 133: Duyên đến duyên đi
131
Chương 134: Gió nổi mây phun
132
Chương 135: Vật đổi sao dời
133
Chương 136: Chỉ mành treo chuông
134
Chương 137: Nàng nổ súng đi
135
Chương 138: Giải thích xong rồi
136
Chương 139: Lấy mạng đổi mạng
137
Chương 140: Doanh trướng cả đêm
138
Chương 141: Tình đến khi nồng (H+)
139
Chương 142: Ta cũng yêu chàng
140
Chương 143: Khuynh hết thiên hạ
141
Chương 144: Thiên hạ đổi chủ
142
Chương 145: Thừa hoan tất hạ
143
Chương 146: Tằng tịu với nhau
144
Chương 147: Sống nương tựa vào nhau
145
Chương 148: Gặp lại người lạ
146
Chương 149: Nhất Phù đòi mạng (một)
147
Chương 150: Nhất Phù đòi mạng (hai)
148
Chương 151: Nhất Phù đòi mạng (ba)
149
Chương 152: Cưỡi hổ khó xuống
150
Chương 153: Dám can đảm không quỳ
151
Chương 154: Tranh giành hậu vị (một)
152
Chương 155: Tranh giành hậu vị (hai)
153
Chương 156: Ranh giành hậu vị (ba)
154
Chương 157: Mua dây buộc mình
155
Chương 158: Một lòng báo thù
156
Chương 159: Càng ngày càng xa
157
Chương 160: Ngươi thu tay lại đi
158
Chương 161: Như chim liền cánh như cây liền cành (H)
159
Chương 162: Giương đông kích tây
160
Chương 163: Tứ phong Quý Phi
161
Chương 164: Thề tùy tướng (sống chết cùng theo)
162
Chương 165: Tử Long trên bầu trời
163
Chương 166: Sẽ không quá xa
164
Chương 167: Nửa thất xiêm áo
165
Chương 168: Vén ra mây mù
166
Chương 169: Hắn không hiểu
167
Chương 170: Lang tử dã tâm
168
Chương 171
169
Chương 172: Quyết liệt bỏ đi
170
Chương 173: Gặp lại nhau
171
Chương 174: Chuyện rất khéo
172
Chương 175: Phải buông tha
173
Chương 176: Lấy đồ
174
Chương 177: Có thể tổn thương hắn
175
Chương 178: Còn chưa đủ sao
176
Chương 179: Tìm đường sống trong chỗ chết
177
Chương 180: Khổ nhục kế
178
Chương 181: Cơ hội đền bù
179
Chương 182: Một đời một thế
180
Chương 183: Chớ có trách ta (H+)
181
Chương 184: Khôi phục trí nhớ 1
182
Chương 185: Khôi phục trí nhớ 2
183
Chương 186: Khôi phục trí nhớ 3
184
Chương 187: Sợ hãi của hắn
185
Chương 188: Nàng khó chịu (H+)
186
Chương 189: Mạng treo lơ lửng
187
Chương 190: Bị nàng bạt tai
188
Chương 191: Ai đúng ai sai
189
Chương 192: Chàng làm hư ta
190
Chương 193: Bị quấy rầy
191
Chương 194: Chết không toàn thây
192
Chương 195: Chờ rất lâu
193
Chương 196: Tà dương như máu (tấu chương ngược)
194
Chương 197: Sống chết gắn bó
195
Chương 198: Chữa thương ở sơn động 1
196
Chương 199: Chữa thương ở sơn động (2)
197
Chương 200: Chữa thương ở sơn động 3
198
Chương 201: Kiêm điệp tình thâm
199
Chương 202: Trong lòng có cầm
200
Chương 203: Hoàn hắn một kiếm
201
Chương 204: Thống nhất giang hồ
202
Chương 205: Ngoại thành
203
Chương 206: Xuống tay lưu tình
204
Chương 207: Đáng giá tin tưởng
205
Chương 208: Như thế kích thích
206
Chương 209: Đùa mà thành thật (thượng)
207
Chương 210: Đùa mà thành thật (hạ)
208
Chương 211: Màu đen thống trị
209
Chương 212: Giết không cần hỏi
210
Chương 213: Một cái lưới lớn
211
Chương 214: Hình phạt chém ngang người
212
Chương 215: Kiến huyết phong hầu
213
Chương 216: Cảnh còn người mất
214
Chương 217: Tam trinh cửu liệt
215
Chương 218: Hành hạ lẫn nhau
216
Chương 219: Lựa chọn như thế nào
217
Chương 220: Nên rời đi
218
Chương 221: Ta không được tự nhiên
219
Chương 222: Không muốn buông tay (một)
220
Chương 223: Không muốn buông tay (hai)
221
Chương 224: Không muốn buông tay (ba)
222
Chương 225: Mệt mỏi thật sự
223
Chương 226: Sống chết cùng nhau
224
Chương 227: Người dưng khác đường 1
225
Chương 228: Người dưng khác đường 2
226
Chương 229: Thương tổn trong lòng
227
Chương 230: Từ bỏ tình yêu
228
Chương 231: Lâm nguy quen biết nhau
229
Chương 232: Lại bị thương
230
Chương 233: Trong một đêm
231
Chương 234: Tình huống rất bất lợi
232
Chương 235: Người tới là ai?
233
Chương 236: Biệt ly biệt ly
234
Chương 237: Hoài nghi gì
235
Chương 238: Dựa vào cảm giác
236
Chương 239: Sau có sát thủ
237
Chương 240: Có thể tin ai
238
Chương 241: Có nhan tiểu ngọc
239
Chương 242: Ăn đồ ngọt không?
240
Chương 243: Không thể ích kỷ
241
Chương 244: Thử lui tới
242
Chương 245: Tùng Lâm gặp nạn
243
Chương 246: Sẽ không hiểu
244
Chương 247: Trao đổi đồng giá
245
Chương 248: Lấy thân thể trao đổi
246
Chương 249: Người lạ gặp nhau
247
Chương 250: Không thể miễn cưỡng
248
Chương 251: Biện pháp khác
249
Chương 252: Được thấy ánh sáng
250
Chương 253: Hôn lễ của hắn
251
Chương 254: Thật xin lỗi, ta yêu chàng
252
Chương 255: Tình yêu duy nhất
253
Chương 256: Cùng đi đi
254
Chương 257: Khích bác vô sỉ
255
Chương 258: Phong hồi lộ chuyển
256
Chương 259: Tư thái thật lớn
257
Chương 260: Giải khai tâm kết
258
Chương 261: Sát cánh bên nhau
259
Chương 262: Hạ thấp tôn nghiêm
260
Chương 263: Nâng khay ngang mày (Vợ chồng tôn trọng lẫn nhau)
261
Chương 264: Bố trí trước khi chiến đấu
262
Chương 265: Nổ tung thác nước
263
Chương 266: Khúc u bờ sông
264
Chương 267: Hóa kén thành bướm
265
Chương 268: Đại kết cục: lục cung không phi
266
Chương 269: Đại kết cục 2
267
Chương 270: Phiên ngoại : bạch ly nhược và phong mạc thần
268
Chương 271: Phiên ngoại : hoa nở bên đường 1
269
Chương 272: Phiên ngoại : hoa nở bên đường 2
270
Chương 273: Phiên ngoại : hoa nở bên đường 3
271
Chương 274: Ngoại truyện: hoa bỉ ngạn nở rộ (một)
272
Chương 275: Ngoại truyện: Hoa bỉ ngạn nở rộ (hai)
273
Chương 276: Ngoại truyện: Hoa bỉ ngạn nở rộ (ba)
274
Chương 277: Ngoại truyện: Phỏng vấn Phong Mạc Thần và Bạch Ly Nhược