Bên tai chỉ có thanh âm thở dốc dồn dập cùng tiếng bước chân chạy như điên của chính cậu, trước mắt, bốn phía tất cả đều là hắc ám mênh mông vô bờ.
Yết hầu cùng lồng ngực đều bởi vì chạy vội vàng kịch liệt như vậy mà bắt đầu co rút đau đớn, không khí hít vào xoang mũi cũng giống như trở nên loãng đi không còn gì.
Nhưng cậu vẫn cái gì cũng không nghe thấy, không nghe thấy âm thanh bọn họ phóng thích sóng năng lượng, cũng không nghe thấy bất luận âm thanh nào khác.
Trước mắt trừ bỏ hắc ám, cũng chỉ còn dư lại hắc ám.
Cù Tầm Dương càng ngày càng hoảng, cũng càng ngày càng sợ hãi.
Cậu rõ ràng chạy đến cả người toàn là mồ hôi, nhưng cậu ngược lại cảm thấy thân thể ngày càng lạnh.
Cậu bắt đầu hối hận, hối hận chính mình vì cái gì xúc động như vậy.
Bọn họ dùng hết toàn lực đem cậu đưa ra khỏi hố đen, nhưng cậu hiện tại lại không đầu không đuôi chạy vào.
Cậu thật sự có thể tìm được bọn họ sao?
Cậu nhớ tới mỗi lần tiến vào hố đen, bọn họ chưa bao giờ đem cậu đơn độc thả xuống, hơn nữa cậu đột nhiên nhớ tới hố đen loại ba trở lên cũng chỉ có lính gác cấp S có thể đi vào, những người không đủ năng lực tiến vào đều không thể đi ra.
Cậu còn không phải là người không có năng lực sao?
Cũng liền nói, không có bọn họ bảo hộ, có khả năng từ lúc cậu tiến vào hố đen đã trực tiếp bị cắn nuốt...
Cậu có lẽ vĩnh viễn cũng không thể tìm được bọn họ.
Cù Tầm Dương dừng lại bước chân, ngực kịch liệt phập phồng, nhìn bốn phía hắc ám mênh mông vô bờ, cậu đột nhiên cảm thấy sợ hãi thật sâu, là cái loại cảm giác lạnh lẽo từ bên trong nội tâm phát ra.
Mồ hôi từ trán không ngừng chảy xuống, chảy vào trong mắt cậu, hốc mắt lập tức truyền đến nóng rát đau đớn, đau đến mức cậu không ngừng rơi lệ, cũng thanh tỉnh lại.
Cù Tầm Dương xoay người điên cuồng chạy trở về, cậu muốn thoát khỏi hố đen.
Nhưng cậu chạy rất lâu rất lâu, chạy đến chân đều nặng như chì, lồng ngực phảng phất muốn nứt ra.
Trước mắt vẫn là một mảnh hắc ám.
Cù Tầm Dương tuyệt vọng, hỏng mất hô to.
Nhưng có ích lợi gì đâu?
Hai tay cậu ôm lấy đầu ngồi xổm trên mặt đất, đột nhiên nhận ra bản thân giống như đã làm một chuyện cực kỳ ngu xuẩn.
Hiện tại nên làm cái gì bây giờ?
Hiện tại cậu nên làm cái gì bây giờ?
Còn có thể đi ra ngoài sao?
Cận còn có cơ hội sống sót đi ra ngoài sao?
Chẳng lẽ cậu phải một mình chết ở chỗ này?
Một mình...
Không có người sẽ đến cứu cậu...
"Ô..."
Tuyệt vọng làm người ta hít thở không, đè ép cho Cù Tầm Dương không thở nổi, cậu rốt cuộc thừa nhận không được khóc thành tiếng.
"Cứu cứu tôi đi..."
"Ai có thể tới cứu cứu tôi!!"
"Liên Hạc!!"
"Sở Tri Nam!!"
"Hứa Uyên!!"
"Dịch Dữ Kiệt!!"
"Ai cũng được...!Ô..."
Chỉ có thanh âm của cậu, cũng chỉ có chính tiếng khóc của cậu.
Không có người nào sẽ nghe thấy cậu cầu cứu, cũng không ai có thể tới cứu cậu.
Cậu sẽ vĩnh viễn bị nhốt ở trong bóng tối.
Chỉ có một mình cậu!
Sợ hãi cùng tuyệt vọng hiện tại đều đã sắp đem Cù Tầm Dương ép đến suy sụp.
Cùng sợ hãi trong ảo giác hoàn toàn bất đồng, loại hắc ám cắn nuốt hết thảy này đủ để cho phòng tuyến tâm lý của cậu hoàn toàn sụp đổ.
"A...!Ô...!A..."
Cù Tầm Dương ôm đầu gào khóc.
Cậu rất hối hận.
Cậu thật sự rất sợ chết.
Cù Tầm Dương cũng không biết bản thân khóc bao lâu, khóc đến thở không ra hơi, đại não bởi vì thiếu oxy mà trở nên hôn mê.
Cậu cuộn tròn trên mặt đất, hai tay vòng lấy đầu gối, đem chính mình gắt gao ôm lại.
Cậu biết bản thân chống đỡ không được bao lâu, không cần chờ bị khát chết hoặc là đói chết, cậu lập tức đã bị hù chết.
Nhưng mà ngay lúc ý thức của Cù Tầm Dương dần dần mơ hồ, cậu đột nhiên cảm giác được mặt đất bắt đầu chấn động, sau đó chấn động trở nên càng ngày càng kịch liệt.
Cậu mở to mắt, liền thấy một đạo ánh quang chói mắt đánh úp lại.
Cậu vừa định che lại hai mắt, sóng năng lượng mãnh liệt cùng với ánh quang đột nhiên hướng cậu bên này vọt tới, cậu trực tiếp bị đánh bay lên giữa không trung, sau đó lại hung hăng ngã ở trên mặt đất, lúc rơi xuống đất nháy mắt liền mất đi ý thức.
......
......
......
Thời điểm Cù Tầm Dương tỉnh lại, đập vào mắt là một mảnh trắng tinh.
Có một giây, cậu cho rằng bản thân đã chết lên thiên đường.
Nhưng mà chờ sau khi tầm nhìn dần dần trở nên rõ ràng, cậu phát hiện chính mình đang ở trong bệnh viện.
Phản ứng đầu tiên của Cù Tầm Dương là cậu cư nhiên không chết!
Cậu rời khỏi hố đen rồi sao?!
Cậu vừa vui mừng lại kích động, nhưng mà vừa động thân thể một chút, cậu liền phát hiện thân thể của mình cử động không phải quá thuận tiện.
Cù Tầm Dương hơi hơi ngẩng đầu lên, mới phát hiện tay phải chính mình bị bó thạch cao, đùi phải cũng quấn băng vải.
Cậu nâng nâng đùi phải, xác nhận đùi phải cũng không có gãy, hẳn là chỉ bị thương.
Nhưng tay phải của cậu đại khái đã bị bẻ gãy, nhẹ nhàng động một chút liền đau đến không chịu được.
Nhưng cậu vẫn nỗ lực nâng lên tay trái ấn chuông.
Chỉ trong chốc lát, đã có hộ sĩ đi vào, là một nữ nhân ngoại quốc.
Dựa theo tình huống hiện tại, Cù Tầm Dương phán đoán chính mình có thể là lúc trước được những người nước ngoài đó cứu, hiện tại đại khái đang ở trong khu an toàn khác.
Hộ sĩ ngoại quốc kia trước cho cậu làm một cái kiểm tra đơn giản, sau đó dùng tiếng Anh nói với cậu mấy câu.
Cù Tầm Dương một câu cũng nghe không hiểu, nhưng cậu phi thường bức thiết nói ra tên của bốn người Liên Hạc.
Nhưng kỳ thật ngôn ngữ không thông cho dù cậu có nói tên của bọn họ căn bản cũng vô dụng.
Cậu chỉ muốn biết mấy người Liên Hạc có còn sống hay không, còn có cậu như thế nào từ trong hố đen đi ra được, có phải hay không bởi vì hố đen đã được đóng lại...
Chính là hộ sĩ kia chỉ không ngừng cười gật đầu, sau đó liền đi ra ngoài.
Cậu cũng không hiểu đối phương rốt cuộc có ý gì.
Ngay lúc cậu đang uể oải phiền muộn, cửa phòng bệnh lại lần nữa được mở ra.
Cậu theo bản năng nhìn qua, muốn xem người tiến vào là ai, trong nháy mắt hốc mắt Cù Tầm Dương liền ươn ướt.
Tuy rằng bọn họ hiện tại bộ dáng có chút chật vật, Hứa Uyên cùng với Dịch Dữ Kiệt so với hai người khác tương đối tốt hơn một chút, Liên Hạc không sai biệt lắm hai tay hai chân đều quấn băng vải, nguyên bản mái tóc màu ngân bạch hơi dài toàn bộ cắt ngắn, thoạt nhìn càng thêm soái khí, chỉ có Sở Tri Nam là thảm nhất, đầu cùng tay chân đều quấn băng vải, nói vậy trên thân thể khẳng định cũng quấn không ít, lúc ở trong hố đen đối phó não tinh hắn là dùng sức nhất.
Bất quá bọn họ đi đường ổn định vững chắc, thoạt nhìn so với cậu đều có tinh thần hơn
Cù Tầm Dương kiềm lại cảm xúc không được, một bên nước mắt nước mũi giàn giụa một bên lại cười nói: "Thật tốt quá, các anh còn sống."
Dịch Dữ Kiệt kéo qua ghế dựa bên cạnh giường bệnh ngồi xuống, lấy tờ khăn giấy giúp Cù Tầm Dương thô lỗ xoa xoa nước mắt cùng nước mũi, hơi ghét bỏ nói: "Cậu rốt cuộc là muốn khóc hay là muốn cười?"
"Không biết...!Chính là thấy các anh còn sống rất vui vẻ, rất muốn khóc nhưng cũng muốn cười."
Tay Dịch Dữ Kiệt dừng một chút, đem khăn giấy dơ ném vào thùng rác, nói lại một câu: Không hiểu được cậu.
Liên Hạc trực tiếp ngồi xuống phía bên kia giường, trong ánh mắt hắn lộ ra thâm trầm Cù Tầm Dương nhìn không hiểu.
Lòng bàn tay Liên Hạc nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt cậu, "Tại sao lại chạy vào hố đen, là muốn đến cứu chúng tôi?"
Gương mặt cậu ửng đỏ, nhưng vẫn nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Dịch Dữ Kiệt cười to: "Khó được cậu có thể có tiền đồ như vậy, nếu không khóc thảm đến như thế, tôi còn có thể khen ngợi cậu một chút."
Cù Tầm Dương trợn to hai mắt: "Các anh nghe thấy được?!"
Hứa Uyên cười tủm tỉm nói chen vào: "Đương nhiên, Cừu con cậu quên chúng tôi nghe được rất xa sao."
Nhưng nghe thấy bọn họ nói như vậy, cậu ngược lại ủy khuất đỏ hốc mắt, "Nếu các anh nghe thấy được, tại sao không đáp lại?!"
Dịch Dữ Kiệt một bộ biểu tình 'cậu ngu ngốc a' nói: "Chúng tôi có thể nghe thấy, không đại biểu cậu cũng có thể nghe thấy, lại nói cậu như thế nào biết chúng tôi không có đáp lại?"
Sở Tri Nam nói: "Khi đó cậu cùng chúng tôi khoảng cách rất xa."
Cậu vốn đang ủy khuất nước mắt chảy được một nửa, đột nhiên xấu hổ im bặt.
Cũng đúng, bốn người bọn họ thính lực khác hẳn với người bình thường, nhưng thính lực của cậu chính là của người bình thường...!Cho nên cho dù bọn họ đáp lại, cậu đại khái cũng nghe không thấy.
"Đúng rồi, các anh hiện tại có phải muốn khai thông hay không?"
Dịch Dữ Kiệt nói: "Được rồi, nhìn bộ dáng hiện tại nửa người tàn phế này của cậu, cũng đừng nghĩ có thể khai thông cho chúng tôi."
"Chính là tinh thần lực của các anh không phải đều đã bạo tẩu sao?"
Nếu không khai thông, bọn họ không phải sẽ rất thống khổ sao?
Liên Hạc ôn nhu cười nói: "Không có việc gì, cậu trước dưỡng thương thật tốt, khai thông chờ cậu khỏe lại rồi nói."
Gương mặt cậu đỏ bừng kiên trì nói: "Tôi, tôi chỉ là bị gãy tay đi? Như vậy hẳn là cũng có thể, giúp các anh khai thông, tình huống của các anh hẳn là cũng chờ không được lâu như vậy a."
Sở Tri Nam nói: "An tâm dưỡng thương, chúng tôi ở bên này đã để dẫn đường khác khai thông qua một lần."
"...!Cái gì?"
Cù Tầm Dương giật mình một chút, sắc mặt nháy mắt tái nhợt.
【 Tác giả có lời muốn nói: 】
Sở Tri Nam: Tên của ta thật sự rất khó nhớ sao?
Đừng lo lắng, công không có cùng dẫn đường khác làm tình, chỉ là nắm tay ôm một chút linh tinh.
Đều đã chương 42 rồi, mọi người đọc tới đây hẳn là cũng thích quyển truyện này, nguyên bản không muốn nói về vấn đề này, cảm thấy bản thân tóm tắt văn án thậm chí chương 1 cũng đã viết rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn nói lại lần nữa, tác giả yêu thích viết bình phàm nhược thụ, thích nhất là cảm giác nhược thụ tiểu phế vật được bảo hộ, cho nên thụ của ta đều thiên về yếu đuối, nhát gan, vô dụng, nhân thiết, đương nhiên thụ sẽ trưởng thành, nhưng bản chất vẫn là nhược thụ, có khả năng về sau sẽ không giống một ít bảo bối dự đoán cậu ấy sẽ trở nên rất kiên cường rất lợi hại rất dũng cảm vân vân, cũng chỉ là trưởng thành một chút, chỉ một chút như vậy mà thôi, cá nhân ta không thích cường thụ cho nên Tầm Dương đến kết thúc đại khái vẫn là nhân vật được bảo hộ, nếu các bạn có thể tiếp thu liền tiếp tục xem tiếp nga, ta đây đã nói nhiều như vậy, về sau sẽ không nói nữa..
Updated 127 Episodes